Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 34

0
282


Chương 34

Đỗ Tu Nhiên bề bộn quay mặt đi, gật gật đầu đồng ý, vì vậy chậm chạp đi lấy khăn mặt sạch tiến vào phòng tắm.
Trong phòng tắm nhiệt khí tràn ngập, Ngô Kình Thương đang ngồi trên tiểu mộc ghế chờ Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên đem khăn mặt làm ướt, muốn đi qua lau người cho Ngô Kình Thương, kết quả cũng không biết do chính mình uống nhiều hay là do mặt đất trơn trượt, y thoáng cái trượt chân, thiếu chút nữa té lăn trên mặt đất, cũng may Ngô Kình Thương nhanh nhẹn đưa tay ra tiếp lấy y.
Đỗ Tu Nhiên vội nói: “Cám ơn, cám ơn…” – Mặt lại có chút hồng.
Ngô Kình Thương yên lặng nhìn xem y nói: “Ngươi không cởi quần áo?”
Đỗ Tu Nhiên vội vàng nói: “Không cần không cần, ta một hồi lại tắm, trước tắm cho ngươi, cho người kì…”
Ngô Kình Thương thấy thế cũng là tự nhiên ngồi thẳng lưng lên nói: “Giúp ta kì cọ sơ là được, ta vừa rồi đã có lau qua một lần.”
Đỗ Tu Nhiên “Ân” một tiếng, lúc này mới lấy lại bình tĩnh, đem ánh mắt dời lên chiếc khăn, sau đó lại nhìn nhìn cơ ngực rắn chắc của Ngô Kình Thương trước mặt, hỏi: “Cái đó không có sát?”
Ngô Kình Thương nói: “Không sát.”
Đỗ Tu nhiên khi còn bé thường xuyên giúp đỡ Ngô Kình Thương tắm rửa, lúc này tuy cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng cũng không có phản cảm, liền bắt đầu chà sát cánh tay cho Ngô Kình Thương.
Y kì cọ vô cùng cẩn thận, trước ngực, bụng, lau vô cùng sạch, Ngô Kình Thương vết thương trên người rất nhiều, tuy nhiên vết thương lại rất nhanh chóng lành lại, nhưng những nơi mà hắn bị thương nặng sẽ có lưu lại vết sẹo, gần nới trái tim thì có một vết sẹo, miệng vết thương còn đặc biệt sâu, da thịt nơi đó cũng nhanh chóng liền lại, nhưng màu da lại trắng hơn do với những màu da ở nơi khác, hơn nữa miệng vết thương lại vô cùng rộng, chứng tỏ vết thương này của tiểu quỷ chỉ mới có gần đây.
Đỗ Tu Nhiên biết rõ làm bộ đội đặc chủng hẳn là tiểu quỷ này mệt chết đi, cũng không an toàn, nhưng y lại không biết nó sẽ nguy hiểm như vậy, nếu như tiểu quỷ này trời sinh đã không phải là người bình thường, một thân đầy sẹo như vậy, chỉ sợ đã sớm chết mấy lần
Vì vậy y ngồi ở bên cạnh mà đau lòng, đụng phải vết thương còn xoa nhẹ vài cái, đụng phải miệng vết thương lớn, y còn ngẩng đầu hỏi: “Còn đau không?”
Ngô kình Thương chính là luyến tiếc dời đi mục quang, một mực chăm chú nhìn Đỗ Tu Nhiên, động tác lau người của y vừa cẩn thận vừa nhẹ nhàng, còn có tiếng thở dốc phát ra, ánh mắt toát lên vẻ đau lòng tất cả đều rơi vào ánh mắt của Ngô Kình Thương.
Hắn ánh mắt chăm chú nhìn theo từng động tác của Đỗ Tu Nhiên nửa ngày mới chậm rãi lắc đầu nói: “Không đau”
Đỗ Tu Nhiên cuống quít dời đi ánh mắt, chuẩn bị chuyển thân ngồi chồm hổm lau chân cho hắn, ánh mắt của tiểu quỷ nhìn y chằm chằm như vậy, tựa hồ là xuyên thấu qua ánh mắt của y mà nhìn thấy được nội tâm của y, làm y kiềm lòng không được là có chút lo sợ hoảng hốt.
Đỗ Tu Nhiên lau xong chân, liền muốn Ngô Kình Thương khom lưng xuống cho y sát bả vai, bởi vì không khí có điểm mập mờ, Đỗ Tu Nhiên đánh vỡ yên tĩnh, thuận miệng hỏi: “Ở trong quân ngũ có khoẻ không? Có hay không kết bạn với người khác?”
Ngô Kình thương hai tay đặt trên đầu gối, nghĩ nghĩ nói ra: “Ân, có đội hữu.”
Đỗ Tu Nhiên gật gật đầu, đây là hiện tượng tốt, vốn y nghĩ tiểu quỷ này không có khả năng giao tiếp, hắn cũng chưa bao giờ đem người khác làm bằng hữu, hiện tại rõ ràng lại thừa nhận đối phương là đội hữu, đây chính là tiến bộ rất lớn, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy rất cao hứng.
Y đang kì cọ lưng cho tiểu quỷ, gặp tiểu quỷ có một miệng vết thương rất lớn, vẫn chưa hoàn toàn liền lại, y tận lực không có đụng đến, chỉ là tại xung quanh vết thương xoa xoa, thuận tiện nói cho Ngô Kình Thương, từ nay về sau mà có miệng vết thương khi tắm nhớ cố gắng đừng để nước đụng đến miệng vết thương. Sau đó lại cầm đến cánh của Ngô kình Thương kéo ra để lau dưới nách cùng thắt lưng cho hắn, bên cạnh mở miệng nói: “Cùng đội hữu quan hệ có rất nhiều điểm tốt, khi công tác gặp nguy hiểm, đội hữu chính là có thể cứu ngươi một mạng, đừng lại trầm mặc không cùng người khác trò chuyện, hoặc luôn tự mình đứng ở một bên, ngươi phải cố gắng cùng bọn họ tham gia hoạt động, có biết hay không?”
Đang nói chuyện, Đỗ Tu Nhiên ánh mắt vô tình nhìn đến thắt lưng của Ngô Kình Thương, trên mặt lưng xuất hiện mấy vết cào móng tay, tựa hồ như muốn công phá da thịt, tạo thành một vết sẹo rất nhỏ, mặc dù vết thương đã lành lại rất tốt, nhưng là tắm rửa vẫn có thể nhìn thấy được, Đỗ Tu Nhiên nhìn một lát lại bỗng nhiên trầm mặc, cái này không giống như là Ngô Kình Thương tự mình làm, bởi vì tự hắn cào thì vết thương sẽ không nằm ở vị trí này.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên dừng tay liền hỏi: “Làm sao vậy?”
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt hạ, bề bộn lắc đầu nói: “Không có gì, ngươi nâng cánh tay bên kia lên, ta lau hết bên này thì xong.”
Ngô Kình Thương thuận theo nâng cánh tay lên, Đỗ Tu Nhiên chậm rãi lau, tại nơi đối xứng đúng là thấy được vết thương tương tự, y nhìn xem dấu vết cào kia, đáy lòng trầm xuống, sau đó lại truyền đến đừng đợt đau nhức.
Nhìn xem dấu vết móng tay ở đối xứng, y có thể tưởng tượng ra được, vài đạo dấu vết như thế này là do có người ôm Ngô Kình Thương, dưới sự kích động liền để lại vết cào móng tay trên lưng Ngô Kình Thương.
Vừa rồi y còn suy nghĩ, tiểu quỷ này không thường tiếp xúc người khác, kết quả là y đánh giá thấp tiểu quỷ này, hai người dù sao cũng đã có năm năm thời gian không gặp, trong thời gian đó xảy ra chuyện gì y đều hoàn toàn không biết, tiểu quỷ làm gì y cũng không biết, có lẽ sự tình cùng chuyện y suy nghĩ là hoàn toàn khác biệt, tiểu quỷ này có lẽ so với y tưởng tượng có thể là sống rất tốt.
Đỗ Tu Nhiên chậm rãi vắt khô khăn mặt ở trong tay, y nhớ tiểu quỷ này từng nói qua, hắn không thích nữ nhân, cái vết cào này cũng chỉ có thể là của nam nhân, người nam nhân kia trong khoảng thời gian năm năm y không ở kia lại ở cùng tiểu quỷ? Hay là tiểu quỷ yêu mến người nam nhân này, quan hệ hai người rất tốt, có lẽ vượt qua được tưởng tượng của y.
Vết cào giống như vậy đại khái cũng chỉ có trong lúc hoan ái kịch liệt mới có thể lưu lại a.
Nghĩ đến đây, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy không thoải mái, y cố gắng nén lại cảm giác khó chịu trong nội tâm, lại vội vàng lau thêm vài cái cho Ngô Kình Thương.
Nguyên lại tiểu quỷ đã có nam nhân khác…
Các vết cào này cũng đã chứng thực được suy nghĩ của Đỗ Tu Nhiên, tuy y đã sớm có tư tưởng chuẩn bị, cũng có thể khống chế được tình cảm của mình, nhưng đến lúc tiểu quỷ thật sự có… người yêu, thế nhưng y lại có chút chịu không nổi.
Tâm tình khó chịu, làm tay y đột nhiên lại tăng thêm khí lực, dùng sức cọ sát sau lưng Ngô Kình Thương, thậm chí cọ đến miệng vết thương, làm cho Ngô Kình Thương cảm giác được đau đớn, cho dù như vậy, Đỗ Tu Nhiên cũng không có dừng tay.
Ngô Kình Thương có chút kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Đỗ Tu Nhiên không giống như vừa rồi mặt mày hồng nhuận, mà lại có chút tái nhợt.
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên thở phì phò mà ném đi khăn mặt trong tay, y liếc cũng không thèm liếc Ngô Kình Thương một cái, mà là đi tới bồn rửa tay, dùng sức vặn mở vòi nước, dùng sức xoa xoa hai bàn tay.
Ngô Kình Thương ngồi tại đó có chút sửng sờ, hắn cảm giác được Đỗ Tu Nhiên không được vui, vì vậy đúng lên hỏi: “Như thế nào lại không lau, còn chưa có kì hết…” – Sau khi nghe xong, Đỗ Tu Nhiên động tác rửa tay dừng lại, sau đó cũng không quay đầu lại trả lời: “Chính ngươi tự làm a, ta ra ngoài…” – Nói xong tắt vòi nước đi ra ngoài.
Ngô Kình Thương không nghĩ ra Đỗ Tu Nhiên tại sao trong lúc đó lại thay đổi thái độ, hắn thân thủ đem Đỗ Tu Nhiên vòng lại ở bồn rửa tay, nghĩ nghĩ, khó hiểu hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
Đỗ Tu Nhiên vùng vẫy vài cái, lấy tay vuốt tóc nói: “Không có làm sao hết, chính là từ nay về sau chính ngươi tự tắm rửa, đừng kêu người khác lại giúp người kì lưng”. Cái lưng này làm y rất căm tức.
Ngô Kình Thương cúi đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên từ trên cao xuống dưới, vẻ mặt tức giận cắn môi, đáy mắt tựa hồ còn có thuỷ quang, cũng không biết là do hơi nước trong phòng tắm, hay là chuyện khác, Ngô Kình Thương chỉ cảm thấy đáy lòng bất an vô cùng.
Hắn tiến đến bên cạnh gò má của Đỗ Tu Nhiên, muốn dùng miệng đụng đụng y, vừa mới chạm vào, Đỗ Tu Nhiên liền lấy tay đẩy mặt hắn ra, cau mày nói: “Đừng tuỳ tiện hôn người khác, rất dễ làm cho người ta hiểu lầm”. Sau đó giật giật thân mình muốn đẩy Ngô Kình Thương ra.
Ngô Kình Thương cảm giác được Đỗ Tu Nhiên nội tâm kháng cự lại hắn, cảm giác bất an của càng ngày càng lớn, hắn không biết vì cái gì Đỗ Tu Nhiên liền không chịu cùng hắn đụng chạm. Hắn lại làm gì khiến cho y sinh khí?
Ngô Kình Thương có chút lo nghĩ, hắn đem Đỗ Tu Nhiên đang cố gắng giãy giụa ôm thật chặt, Đỗ Tu Nhiên càng giãy giụa, hắn ôm càng chặt, hắn nói: “Ta sai rồi được không? Ngươi đừng sinh khí”. Nói xong liền dùng đầu lưỡi liếm gò má cùng môi của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên giãy một cái, hắn liền liếm một cái, giãy hai cái hắn liền cắn môi y không tha, Đỗ Tu Nhiên môi vừa mềm lại nhu, cảm giác so với cơm còn thơm hơn, Ngô Kình Thương chính là không nỡ buông ra, nhưng tư thế như vậy lại không được tự nhiên, vì vậy hắn liền đơn giản một tay ôm lấy Đỗ Tu Nhiên ngồi lên bồn rửa tay, độ cao như vậy hôn rất thích hợp, hắn lại dùng đại chưởng (tay to) chống đỡ sau ót Đỗ Tu Nhiên, làm y giãy giụa không được, đạo lực ở tay cũng không nhẹ không nặng, lại vừa vặn làm cho hai người thân hình dán lại cùng một chỗ, Ngô Kình Thương đầu lưỡi rất bá đạo, tiến vào sẽ không chịu rời khỏi, một mực công thành đoạt đất, một hồi công phu dò xét thật sâu trong khoang miệng của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên bị nụ hôn của hắn làm cho có chút thở gấp, động tác cuồng mãnh truy quét cũng làm cho y có chút không thể thừa nhận được. Y liều mạng đẩy ra Ngô Kình Thương, nhưng vô ích, chỉ có thể liều mạng kêu “Ô ô” vài tiếng mới có thể khiến cho đầu lưỡi của Ngô Kình Thương giảm nhẹ động tác lại, thẳng đến khi Ngô Kình Thương hôn được không sai biệt lắm, mới chịu rời khỏi, nhìn xem Đỗ Tu Nhiên, sắc mặt y có chút hồng, con mắt y nhìn đến vết cào trên lưng Ngô Kình Thương, ánh mắt lại có chút thất lạc, y cúi đầu lau đi giọt nước đọng bên miệng, đáy lòng lại có chút toan sáp, thì thào đối với Ngô Kình Thương nói: “Không sai a, hôn được thuần thục như vậy, có kỹ xảo như vậy…”- Sau đó thừa dịp Ngô Kình Thương không phòng bị, y tránh ra hắn nhảy xuống bồn rửa tay, ném câu: “Ta đi tìm quần áo cho ngươi.”
Ngô Kình Thương vội vàng kéo y lại, nghĩ nghĩ nghi ngờ hỏi: “Ngươi thật sự không có việc gì sao?”
Đỗ Tu Nhiên nhìn nhìn Ngô Kình Thương, miễn cưỡng cười cười: “Không có việc gì”. Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
Đóng lại cửa phòng tắm, Đỗ Tu Nhiên vô lực dựa vào vách tường, ngửa đầu nhìn xem ánh đèn trên trần nhà, trong nội tâm lại khó chịu muốn chết, thời gian hai người tách ra, cho dù biết được tâm ý của chính mình, cũng rất khó chịu, nhưng là hiện tại, tiểu quỷ đã có người thích, hai người lại ở cùng một chỗ, chính mình càng ngày càng khó chống đỡ được.
Đến tột cùng phải làm thế nào, tâm mới không đau…

avatar
  Subscribe  
Notify of