Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 33

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 33

3
0

Chương 33

Đỗ Tu Nhiên là giảng sư đại học ở D thị, đi đến B thị là để tham gia vào hội nghiên cứu và thảo luận, sau khi buổi tiệc kết thúc, ngày hôm sau liền muốn nhanh chóng chạy về D thị.
Ngày trở về, Tiền Viễn tới đón Đỗ Tu Nhiên, lập tức chứng kiến được Ngô Kình Thương đang đứng sau lưng Đỗ Tu Nhiên, Tiền Viễn thân hình cao một mét tám mươi mấy, kết quả cùng với Ngô Kình Thương so sánh thì lại thấp hơn một chút.
Tiền Viễn mắt nhìn Ngô Kình Thương, mang theo vẻ khó hiểu hỏi Đỗ Tu Nhiên: “Tu Nhiên, vị này là?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “A, hắn là bạn học của ta, họ Ngô” Sau đó xoay người cùng Ngô Kình Thương nói: “Đây là bằng hữu của ca ta, Tiền tiên sinh.”
Tiền Viễn sửa sang lại quần áo, vươn tay nói: “Ngô tiên sinh, lần đầu gặp mặt, kính đã lâu kính đã lâu” (Kính: kính trọng)
Kính đã lâu cái rắm, Ngô Kình Thương sắc mặt rất kém, hắn cũng không có vươn tay ra, mà trực tiếp hỏi Đỗ Tu Nhiên: “Hắn muốn làm gì?”
Đỗ Tu Nhiên lập tức có điểm xấu hổ, một phen kéo tay Ngô Kình Thương, cau mày nói: “Như thế nào lại không lịch sự như vậy?”
Tiền Viễn lúc này cũng thu tay về, khách khí nói: “Không sao, không sao, ta tới là để đưa Tu Nhiên đến nhà ga, Tu Nhiên, chúng ta đi a”
Ngô Kình Thương đứng bên cạnh lạnh lùng chen vào nói: “Nói chuyện thỉnh kêu luôn họ, y kêu là Đỗ Tu Nhiên.”
Tiền Viễn sắc mặt một hồi trắng một hồi xanh, nhịn không được hỏi Đỗ Tu Nhiên: “Tu Nhiên, người này không có vấn đề gì đi? Nói chuyện như thế nào như vậy…”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng giải thích: “Tiền ca ngươi đừng để ý, hắn chính là tính tình thẳng thắng, ở bộ đội lâu ngày nên không quen nói lời khách sáo, Tiền ca ngươi đừng để bụng lời của hắn.”
Tiền Viễn liếc mắt nhìn Ngô Kình Thương nói: “Tham gia quân ngũ trong bộ đội a? Khó trách khó trách.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Ừ, hắn là ở trong bộ đội công tác nhiều năm, lúc này mới có cơ hội trở về.”
Tiền Viễn lập tức đối với Đỗ Tu Nhiên cười khẽ, không có đem Ngô Kình Thương để vào mắt, thuận miệng nói ra: “Đồng học này của ngươi thân thể cao to, tham gia quân ngũ rất thích hợp, tốt lắm, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta đi a.” Nói xong cũng đi mở cửa xe.
Đỗ Tu Nhiên lấy tay đẩy nhẹ Ngô Kình Thương nói: “Lên xe a.”
Ngô Kình Thương ngăn cản lại Đỗ Tu Nhiên miễn cưỡng nói: “Ta không ngồi xe của hắn.”
Đỗ Tu Nhiên lửa giận bốc lên, một phen nắm lấy Ngô Kình Thương dắt đi nhưng không được, nhân tiện nói “Quên đi.” Rồi xoay người lại muốn đi, kết quả bị Ngô Kình Thương nắm lại cánh tay, suy nghĩ nữa ngày lại liếc nhìn BMWs của Tiền Viễn, rốt cuộc thoả hiệp, cùng Đỗ Tu Nhiên một trước một sau bước lên xe.
Tiền Viễn vừa lái xe vừa quay đầu lại hỏi: “Tu Nhiên, cái này đồng học cũng muốn cùng ngươi đi đến D thị?”
Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương ngồi ở đằng sau, Đỗ Tu Nhiên trả lời: “Vâng, đã lâu không gặp ta muốn mang hắn đến D thị dạo chơi.”
Tiền Viễn “A” một tiếng, đưa tay bật nhạc lên, lập tức hỏi: “Hắn hiện tại đang đóng quân ở đâu a?”
Đỗ Tu Nhiên liếc nhìn Ngô Kình Thương, sau đó trả lời: “Hắn tuỳ thời mà nghe quốc gia an bài, hắn là bộ đội đặc chủng.”
Tiền Viễn lại “A” một tiếng, nửa ngày mới nói: “Hắn ở tiểu đội nào của bộ đội đặc chủng, ta vừa vặn có một đồng học ở đó.”
Đỗ Tu Nhiên thấy Ngô Kình Thương không có ý định trả lời, mới tiếp lời nói: “Đây là cơ mật quốc gia a, không nói thì tốt hơn.”
Đang nói chuyện thì đã đến nhà ga, Tiền Viễn đậu xe bên lề, mở cửa xe cho Đỗ Tu Nhiên, đứng dựa vào cửa xe nói: “Tu Nhiên, hai ngày nữa ta xe qua bên kia nhìn ngươi, ngươi nên làm vài món thức ăn ngon để đãi ta a, nghe ca ngươi nói, ngươi làm đồ ăn đặc biệt ngon.”
Ngô Kình Thương đứng bên cạnh nghe vậy mặt mũi lập tức tối sầm, Đỗ Tu Nhiên vội nói: “Ca của ta hắn nói bừa, nhưng nếu Tiền ca không chê, ta khẳng định mời khách, ân, xe đã vào trạm, chúng ta đây đi trước.”
Tiền Viễn nhất thời vẻ mặt tươi cười, khoát tay với Đỗ Tu Nhiên, đến khi hai người kia đi vào, hắn mới để ý hạ cổ áo đắc ý xoay người mở cửa xe, ý định lái xe rời đi, kết quả vừa phát động xe xe liền trượt đến đường xe chạy phía trên, hắn liền phát hiện không đúng, xuống xe xem xét.
Săm lốp khi nào thì lủng? (Săm lốp: vỏ + ruột xe)
Tiền Viễn mặt nhanh chóng xanh lại, mẹ kiếp, hắn buổi sáng vừa mới thay một cái lốp mới, giờ chỉ mới một lúc như thế nào lại bi hư?
Sau khi lên xe, Ngô Kình Thương đem Đỗ Tu Nhiên hộ ở trong toa xe, Đỗ Tu Nhiên nhìn nhìn Ngô Kình Thương, thấy hắn khoé miệng chau lên, liền hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
Ngô Kình Thương mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên, sau đó mắt lập tức hướng về phía ngoài cửa sổ, Đỗ Tu Nhiên cũng nghi hoặc hướng theo ánh mắt hắn nhìn sang, cách đó không xa, không có gì che lại, vừa hay nhìn thấy trên đường có một chiếc BMWs màu trắng, bên cạnh xe lại có người giống như đang lo nghĩ gọi điện thoại.
Đỗ Tu Nhiên vội vàng nói: “Đây không phải là xe của Tiền ca? Hắn như thế nào lại đứng đó?”
Ngô Kình Thương nói: “Săm lốp phát nổ.”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn sang Ngô Kình Thương nói: “Ngươi làm sao biết?”
Ngô Kình Thương cúi đầu nhìn nhìn móng tay.
Y nửa ngày mới dở khóc dở cười nói: “Ngô Kình Thương, hắn là bằng hữu của ca ta, nhưng lại không ngại đường xa đưa chúng ta tới đây, ngươi như vậy lại bạo lốp xe của hắn, đây là hành vi vong ân phụ nghĩa, có biết hay không?”
Ngô Kình Thương trả lời: “Hắn muốn ăn thức ăn ngươi làm, ta sẽ cắt nát xe của hắn.”
Đỗ Tu Nhiên chán nản nói: “Ích kỷ, người ta cũng chưa nói có đến ăn hay không, đây chỉ là những lời khách sáo thôi.”
Ngô Kình Thương lạnh mặt nói: “Thúi lắm, không được nói.”
“Ngươi….” – Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, hờn dỗi, tiểu quỷ này vài năm không thấy càng ngày càng không thể dạy dỗ.
Nữa ngày, Ngô Kình Thương mới nhanh chóng đưa tay vòng quanh bả vai của Đỗ Tu Nhiên do dự nói: “Đừng nóng giận, cùng lắm thì… lần sau ta không đâm lốp xe của hắn, cũng không cắt nát xe hắn.”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn hắn một cái, mới thấp giọng “Hừ” một tiếng mới xem như tiêu tan điểm khí.
Thời gian xe đến D thị đã là 4 giờ chiều, buổi trưa Ngô Kình Thương nói đói bụng, may mắn là Đỗ Tu Nhiên có đem theo đồ ăn, còn buổi sáng thì ăn vài cái trứng gà, như vậy mới tính là lấp được dạ dày của Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên thì chỉ ăn vài miếng bánh bích quy, uống miếng nước.
Chỗ ở của Đỗ Tu Nhiên nằm ở lầu hai, diện tích hơn 60 mét vuông, chủ nhân trước của ngôi nhà vừa vặn nhận thức được Đỗ Tu Nhiên, người nam chính là lão sư dạy cùng trường học với Đỗ Tu Nhiên, lão bà của hắn muốn làm sinh ý nhưng không có tiền vốn, như cầu cấp bách nên nghĩ bán đi vài phòng ở nhỏ, chính là có hai phòng ở một phòng khách, gần công viên, đi về phía bên phải chính là chợ, hoàn cảnh giá cả cũng không sai biệt lắm, hơn nữa đi lại mua sắm cũng thuận tiện, sau khi đi vay tiền ngân hàng, Đỗ Tu Nhiên dùng tiền tiết kiệm vài năm của mình thanh toán trả hết, chính là dọn đến ở được một năm.
Đỗ Tu Nhiên mở cửa đi vào, Ngô Kình Thương thì cầm theo bao quần áo đứng ở cửa ra vào, sau đó hít hà hương vị trong phòng, lúc này mới chậm rãi thong thả đi vào.
Trong phòng rất ấm áp, Đỗ Tu Nhiên cởi bỏ khăn quàng cổ với áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo lông màu xanh nhạt ở bên trong, quay đầu nhìn lại về phía Ngô Kình Thương, tiểu quỷ này còn cầm theo bao quần ấo đứng ngẩn người nhìn xem phòng ở.
Y bề bộn tiếp nhận quần áo để qua một bên, tuy hai người là ở bên nhau từ nhỏ đến lớn cực kỳ quen thuộc, nhưng dù sao cũng có năm năm không gặp mặt, tiểu quỷ này năm nay hẳn cũng là hai mươi sáu tuổi, cùng với năm năm trước so sánh thì thân thể khoẻ mạnh hơn nhiều, làn da cũng đen hơn, ngũ quan càng ngày càng sắc bén mà cương nghị, hắn từ nhỏ rất ít cười, nhưng khi cười chính là cười đến vui vẻ, bây giờ hắn lại càng ít cười hơn nữa, hơn nữa cười cũng chỉ là nhếch lên khoé môi, so với hồi nhỏ càng thêm nội liễm đi nhiều lắm.
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên lại nghĩ đến điều gì nói: “Ta đi nhìn xem trong tủ lạnh có đủ đồ ăn hay không, không đủ còn phải đi mua” – Y đi vào trong phòng bếp kế bên mở ra tủ lạnh, nhìn nhìn, sau đó cầm lấy áo khoác kéo cửa đi ra nói: “Không có đồ ăn, ta đi đến chợ gần đây mua một ít món ăn trở về, ngươi ở đây đợi a.”
Ngô Kình Thương nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta đi cùng ngươi” – Đỗ Tu Nhiên do dự gật đầu, sau đó mở ngăn tủ lấy tiền ra, liền khoá cửa cùng Ngô Kình Thương đi xuống lầu, rất may là cửa hàng gần đó vẫn còn mở cửa, Đỗ Tu Nhiên mua một ít thịt ba chỉ, lại mua một chút rau xanh cùng vài miếng tàu hủ non.
Mua xong y hai tay trống trơn đi ra khỏi chợ, Ngô Kình Thương đi theo ở đằng sau giúp đỡ y xách đồ, đi ngang qua cửa hàng, Ngô Kình Thương đột nhiên chỉ tay vào nói: “Mua bia”
Đỗ Tu Nhiên chà xát hai tay lạnh buốt nói: “Ngươi muốn uống?”
Ngô Kình Thương gật đầu, Đỗ Tu Nhiên sau khi do dự liền đi vào mua một thùng bia, vừa đem ra liền bị Ngô Kình Thương giành lấy, Đỗ Tu Nhiên nói: “Bia này ta cầm được, trong tay ngươi cầm nhiều đồ như vậy, cái này hay là để ta cầm đi.”
Ngô Kình Thương liếc mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Một chút đồ dùng không cần đến hai người”. Nói xong liền thoải mái đem một thùng bia kẹp ở dưới cánh tay, sau đó cầm theo đồ ăn mặt không đổi sắc nói: “Đi thôi.”
Đỗ Tu Nhiên nhìn hắn một cái, tiểu quỷ này thân hình to lớn, những đồ kia đặt trên người hắn thật không tính là gì, liền cùng hắn đi lên lầu.
Tại trong phòng bếp Đỗ Tu Nhiên bận rộn một hồi, làm cả bàn đồ ăn toàn những món Ngô Kình Thương thích ăn, hai người ngồi bên cạnh vừa uống bia vừa ăn, Ngô Kình Thương cũng thực sự đói bụng, hơn nữa hắn cũng đã thật lâu không có ăn đồ ăn do Đỗ Tu Nhiên làm, hương vị món ăn quen thuộc này không ngừng kích thích đầu lưỡi của hắn càng hắn nhiều hơn.
Hắn ăn được rất nhanh cũng rất ngon miệng, đầu cơ hồ chôn ở trong chén cơm, cuối cùng đến món súp ở trong mâm cũng không buông tha, liền đổ súp trộn vào cơm mà ăn.
Đỗ Tu Nhiên ngồi bên cạnh nhìn xem mà có điểm chưa xót, y hoài nghi tiểu quy những năm gần đây thật sự là không có ăn qua bữa cơm ngon nào cả, nếu không sao hắn có thể đói thành cái dạng này.
Ăn cơm xong, Đỗ Tu Nhiên thu dọn cái bàn, lấy bọc đựng những lon bia rỗng, y nhìn nhìn, hai người uống hết nữa thùng bia, tiểu quỷ này uống nhiều, mười lon, y chỉ uống có năm lon, sau đó dùng tay sờ sờ mặt, mặt cũng có chút hồng, Đỗ Tu Nhiên đã thật lâu không say rượu.
Lúc này, Ngô Kình Thương đang ngồi ở trên ghế salon cầm điều khiển xem TV, là kênh nước ngoài, nói đều là tiếng pháp, lại có phụ đề bằng tiếng Trung, trên màn hình là một đôi nam nữ đang tại trên giường thân thể cọ xác lẫn nhau, ngươi tiến ta thối, ta tiến ngươi thối, bàn tay ma xát trên thân thể đem lại từng trận vui thích, nam nhân nữ nhân đồng thời phát xa tiếng hít thở trầm trọng, lâu dài mà triền miên, Đỗ Tu Nhiên đứng sát cái bàn gỗ thật sự là nghe không nổi nữa, y đi qua cầm điều khiển vòng vo chuyển kênh.
Ngô Kình Thương ánh mắt thẳng tắp theo dõi y, giống như có chút khó hiểu, Đỗ Tu Nhiên lúc này mặt vừa hồng vừa nóng, cũng không rõ nguyên nhân do rượu hay là do đoạn diễn xuất trên giường vừa rồi.
Y cuống quýt nói: “Không còn sớm, đi tắm rửa a, tắm xong có thể thoải mái mà ngủ.”
Ngô Kình Thương lúc này mới dời đi ánh mắt, mắt nhìn lên phim ở hình ở TV, sau đó trầm mặc đi vào phòng tắm.
Đỗ Tu Nhiên lập tức nhẹ nhàng thở ra, y cảm giác mình càng ngày càng không thể chống đỡ được ánh mắt của tiểu quỷ, nhìn xem hắn y điều không thể khống chế được trái tim đập thình thịch thình thịch không ngừng.
Y đứng trong chốc lát, sau đó đi lấy chăn mền, vào gian phòng khác, gian phòng này bình thường không có ai ở, y cũng thường xuyên quét dọn, cho nên chỉ cần thu dọn đơn giản thì có thể cho người ở, y ở trên giường trải tốt chăn mền, dọn dẹp gọn gàng liền đi ra.
Vừa đi được hai bước thì thấy Ngô Kình Thương mở cửa phòng tắm, thân thể trần truồng từ trong phòng tắm bước ra, trong nháy mắt, Đỗ Tu Nhiên có chút ngây dại, y không phải chưa từng xem qua tiểu quỷ trần truồng, khác biệt là khi còn bé giúp hắn tắm rửa, y liền thấy qua nhiều lần, nhưng trước kia chính là thân hình chưa hoàn toàn phát triển, nhìn xem cũng sẽ không có phản ứng gì, nhưng bây giờ hắn đã sớm trưởng thành, bày ra mị lực phỏng chừng để nam nhân nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy thua kém… trong lòng còn có tự ti.
Lúc này tiểu quỷ cơ thể vô cùng cân xứng, nhiều một phần cơ bắp, lại ít đi một phần gầy guộc, đường cong cương mãnh chẳng những không thấy khó coi, còn có một loại cảm giác dã tính sự dẻo dai co giãn vô cùng tốt, chính yếu nhất là đồ vật ở giữa hai chân tiểu quỷ, nhìn thấy vật kia, Đỗ Tu Nhiên mặt lại đỏ thêm vài phần, có cảm giác miệng khô lưỡi nóng, không biết có phải hay không vấn đề là ở ấn tượng của y, y cảm thấy tiểu quỷ trong lúc này tựa hồ… càng lớn, hùng dũng khí phách hiên ngang, thật sự là quá mức “hùng vĩ”
Ngô Kình Thương thì biểu hiện rất tự nhiên nhìn xem Đỗ Tu Nhiên, hắn nói: “Ngươi giúp ta chà lưng, ta sát không tới.”

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!