Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 3

0
402


Chương 3

Buổi trưa, ban hai Trữ tiểu Bàn như bay mà dọn dẹp xong túi sách, chạy tới ban nhất tìm Đỗ Tu nhiên cùng nhau tan học.
Trữ Tiểu Bàn cùng Đỗ Tu Nhiên ở cùng một toà nhà, hai gia đình coi như cũng có quen biết với nhau, liền cùng nhau thương lượng cho cả hai cùng nhau tan học, đi đường cũng sẽ có bạn.
Đỗ Tu Nhiên đang thấp thỏm trong lòng lại nghe Trữ Tiểu Bàn bên cạnh khoe khoang chính mình là người hiểu rõ mọi việc trong ban, chính là nói đến nước miếng tung bay.
Cái gì tiểu Vương lớn mật dám cùng một nữ sinh tranh biện, bị nữ sinh dùng sách đánh vào mặt, hoặc là Lưu Khánh đi học ngủ tới chảy nước miếng bị lão sư phạt đứng, còn có Trịnh Lôi vào nhà vệ sinh nữ bị báo cáo cho thầy hiệu trưởng…
Những sự tình này không dậy nỗi một chút hứng thú trong mắt Đỗ Tu Nhiên, y cơ hồ một linh hồn hơn 30 năm mà cùng một hài tử vài tuổi trao đổi mà có thể nói đến cùng mới là lạ.
Trải qua nhiều chuyện như vậy chung quy y cùng những hài đồng kia không giống nhau, tâm địa thiện lương, không có phiền não.
Y yên lặng nghe Trữ Tiểu Bàn nói chuyện, lời nói hơi có vẻ ngốc nghếch, thỉnh thoảng cũng gật đầu, đáp lời hắn, cũng không có biểu hiện chán chường.
Hai người đi ra cửa trường, đi ngang qua cái góc ban sáng kia, Đỗ Tu Nhiên không tự chủ được liếc mắt nhìn vào, một đống rác rưởi như trước giống nhau, nhưng bên trong trống rỗng không có người.
Lúc này Trữ Tiểu Bàn cũng ghé đầu vào, đột nhiên không nặng không nhẹ đụng Đỗ Tu Nhiên một cái, Trữ Tiểu Bàn và Đỗ Tu Nhiên tuy cùng một tuổi, nhưng mà so với Đỗ Tu Nhiên cao hơn một cái đầu, hình thể có thể hạ được hai người như Đỗ Tu Nhiên, cho nên va chạm một cái thiếu chút nữa làm cho Đỗ Tu Nhiên té vào trong đống rác.
Nhìn Đỗ Tu Nhiên sắp sửa ngã xuống, Trữ Tiểu Bàn cười ha ha, cười xong lại thấy mình không có ý tứ, chậm chạp đi kéo Đỗ Tu Nhiên đứng dậy, ngốc nghếch nói hai chữ xin lỗi.
Đỗ Tu Nhiên biết rõ tính tình Trữ Tiểu Bàn, hắn tuy hay nháo (quậy phá, đùa giỡn) nhưng lại không phải dạng hay bắt nạn tiểu hài tử. Sau nói lại, chính mình cũng không phải té rách da, một chút cũng không có, không có gì phải nổi giận, nên cười hì hì đứng lên.
Vỗ vỗ bùn đất dính trên người, thuận miệng hỏi Trữ Tiểu Bàn: “Ngươi vừa rồi đụng ta thì muốn nói cái gì.”
Trữ tiểu Bàn nghĩ nghĩ: “A, ta muốn nói với ngươi là trường ta có một tên quái vật a.”
Đỗ Tu Nhiên dừng lại: “Quái vật?”
Vừa nghe Trữ Tiểu Bàn nói hai chữ quái vật, trong đầu y lập tức nghĩ ra một người, trong nội tâm có chút kinh ngạc, hắn xem cũng không sai biệt lắm, còn nhỏ như vậy nếu như bị người bắt lấy không biết sẽ như thế nào, có phải là giống như lúc trước bị Nhật Bản bắt lấy đem cắt thịt co lại lấy đi nghiên cứu? Quái vật như hắn chính là một loại uy hiếp của nhân loại, coi như nếu là người Trung Quốc thì đại khái là không có người nào thích hắn.
Trữ Tiểu Bàn thần bí hề hề nhìn xung quanh một chút, để sát vào lỗ tai Đỗ Tu Nhiên nói: “Đây chính là bí mật độc nhất vô nhị của ta, là bằng hữu ta mới nói cho ngươi biết, ta cũng chỉ nói cho một mình ngươi, ngươi đừng nói ra ngoài a.”
Đỗ Tu Nhiên gật gật đầu.
Trữ Tiểu Bàn lúc này mới mở miệng nói: “Buổi sáng ở chỗ này, bọn Tiểu Huy bọn họ gặp một tiểu quái vật, con mắt là màu đỏ, ngón tay dài như ruột già”. Hắn bước đi đến gần Đỗ Tu Nhiên vừa khoa tay múa chân vừa nói: “Móng tay màu đen, còn làm cho đại ca của Tiểu Huy bị thương ra rất nhiều máu, rất doạ người!”
Đỗ Tu Nhiên cả kinh, vội hỏi: “Về sau thì như thế nào?”
Trữ Tiểu Bàn nói: “Đương nhiên là đi báo cho lão sư, nghe nói hắn đang năm thứ hai, tên gì nhỉ? Gọi là… A! Ngô Kình Thương, bọn Tiểu Huy nói cho lão sư nhưng mà lão sư chung quy vẫn không tin, còn đem bọn hắn phê bình, nói bọn hắn khi dễ đồng học lớp dưới còn lấy cớ nói dối, liền nói cho gia đình bọn hắn.”
Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng thở ra, loại sự tình này nếu không thấy tận mắt mà nghe người khác nói thì y cũng không tin được.
Trữ Tiểu Bàn nói: “Nghe nói Ngô Kình thương buổi sáng hôm nay không có đến trường, nghe nói các bạn học cùng điều chán ghét hắn, bởi vì hắn không cha không mẹ, trên người còn có mùi lạ, không có tắm rửa, quần áo đều bẩn, bọn họ còn nói hắn còn ăn cả rác?”
Đỗ Tu Nhiên trầm mặc nghe, sau lại hỏi: “Vậy hắn ở đâu?”. Một hài tử nhỏ như vậy chỉ mới có năm hai tiểu học, hẳn là mới tám tuổi a? Không có cha mẹ bên người hắn làm sao sống được? Luôn đào lấy rác mà ăn sao?
Trữ Tiểu Bàn nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên đột nhiên hỏi: “Ngươi như thế nào lại hỏi chuyện của hắn?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Không phải ngươi nói hắn là quái vật? Ta đây đối với quái vật cảm thấy có hứng thú”. Trữ Tiểu Bàn vừa nghe liền cười, hắn nói: “Ngươi rất giống ta, ta đối với quái vật cũng có hứng thú, cho nên ta đã tìm hiểu kĩ lắm. Ngô kình Thương trước kia có nhà, là do có một lần hắn dùng dao rạch mặt một đồng học, cho nên mẹ của hắn mới phải bán nhà lấy tiền cho người ta đi giải phẫu, cũng vì việc này mà mẹ của Ngô Kình Thương mới đem hắn bỏ lại mà đi, hắn hiện tại là ở phía sau trường học, cụ thể ở đâu ta cũng không biết, nếu không chúng ta ngày nào đó theo dõi hắn a?”. Trữ Tiểu Bàn vừa nói vừa xoa xoa hai tay bộ dáng rất là kích động.
Thấy Trữ Tiểu Bàn kích động tay chân đều phát run, y có chút khó chịu, sau đó chỉ về phía ngoài cửa: “Tiểu Bàn, ta về nhà, người cũng về thôi, mẹ ngươi còn chờ ngươi về ăn cơm a”. Trữ Tiểu Bàn rất thích ăn, đối với hắn mà nói không thể chống cự lại dụ hoặc của đồ ăn.
Trữ Tiểu Bàn hắc hắc nở nụ cười hai tiếng, đem túi sách để trên vai nói: “Chuyện ta đề nghị ngươi cũng đừng quên a”. Lại nuốt nước bọt như không thể chờ đợi nói: “Ta đây đi trước”. Nói xong hai cái chân nhỏ nhỏ tráng kiện vội vã chạy nhanh lên lầu.
Đỗ Tu Nhiên bật cười lắc đầu, trên cổ lấy ra cái chìa khoá, mở cửa.
Cuối tuần, trường tiểu học được nghỉ hai ngày, mẫu thân Đỗ Tu Nhiên làm công ngắn hạn ở siêu thị gần nhà, nhanh giữa trưa, y làm xong bài tập, nghĩ không việc gì làm liền hướng phòng bếp làm cơm.
Hắn nhón chân nhìn vào tủ lạnh, lấy ra thịt đã được cắt sẵn, lại thái một ít rau, rửa sạch bỏ vào nồi nhỏ. Sau đó đứng lên một cái ghế, nhanh chóng mở lò vi sóng.
Trước kia y nấu cơm điều dùng lò than, hiện tại là lò vi sóng, không có lửa cũng có thể làm ra món ăn, cái này trước kia y không có nghĩ qua, tuy cùng cái trước kia không có giống nhau nhưng nhìn mẫu thân Lưu Anh loay hoay, y cũng dần hiểu được cách sử dụng, dần dần cũng rất thành thục.
May mắn Đỗ Tu Nhiên trước kia có kinh nghiệm nấu ăn, bây giờ lại nấu cũng không phải quá khó khăn.
Chỉ một lát sau, liền có hai mùi thơm ngào ngạt của trứng chiên cùng cải thìa xào thịt làm xong. Đỗ Tu Nhiên chừa lại một ít cho bản thân, còn lại điều bỏ vào một chiếc cà-men lại bỏ vào một ít cơm trắng, sau đó đóng nắp, lại dùng túi bỏ vào.
Đỗ Tu Nhiên liền vội vàng ăn hai cái, liền thu dọn đồ đạc cầm theo cà-men đi ra ngoài.
Y nhớ rõ mẫu thân Lưu Anh đã nói rõ địa chỉ siêu thị, hẳn là đi thẳng một đoạn sau đó quẹo trái, tiếp đi qua một ngã tư trên phố…
Đi ngang qua một căn phòng rách nát, y đột nhiên dừng lại, bởi vì nhìn thấy một người…
Phía trước hẳn là cái công trường, đã vứt bỏ nhiều năm, là một toà nhà nửa lầu, bên trong hoàn toàn trống không chỉ có vài cái thùng rỗng đằng kia. Nghe mẫu thân Lưu Anh nói qua vốn là muốn xây dựng nhưng lại bị kế toán ôm tiền mà chạy mất, cho nên toà nhà này bị bỏ hoang không có tiếp tục xây dựng, bình thường chỉ có một lão nhân trông coi.
Vừa rồi Đỗ Tu Nhiên thấy được đứa bé ở đống rác ban sáng, đồng dạng hình hài ban sáng, bụi dính đầy trên ống tay áo thun, một thân màu đen lộ ra đầu gối bẩn thỉu. Trong tay còn cầm chính là cà-men của người khác, chui vào ngồi ăn ở trong một góc trong nhà xưởng, nhà xưởng bởi vì ngừng xây dựng đã lâu nên đã trở thành chỗ ở tạm của hắn. Nhiều năm như vậy tường cũng đã tróc ra, cửa sổ chính là những miếng nhựa cứng ngắc, gió thổi qua một cái liền phát ra tiếng rắc rắc…
Đỗ Tu Nhiên có chút chần chừ, y nhìn bốn phía chậm rãi đi vào bên trong, vừa đi vừa nhìn quanh, vừa ra khỏi nhà xưởng một cái nhân gia gọi y lại nói: “Ôi! Bên kia là hài tử nhà ai, nhanh tìm cỗ khác chơi, đây không phải là chỗ để cho hài tử chơi đùa, đi mau đi.”
Đỗ Tu Nhiên nhìn lão nhân gia lùi một bước, rồi cúi đầu nhìn cà-men trong tay đột nhiên nghĩ tới cái gì, y nhanh nhẹn nói: “Ta là đồng học của Ngô Kình Thương tới là để đưa cơm.”
Lão nhân gia hai mắt đánh giá y,có chút không tin nói: “Đồng học? Ta cho tới bây giờ cũng không thấy đồng học đi tìm hắn.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Gia gia, chúng ta thật sự là đồng học, ta chính là bạn hắn”. Đỗ Tu Nhiên ánh mắt nhìn vào trong nhà xưởng nói: “Ngô kình Thương ở chỗ này? Là lão bản của người làm cho hắn ở sao?”
Lão nhân cười cười nhìn mặt y nói: “Ôi! Tên này tiểu oa nhi nhưng lại hiểu chuyện không ít, còn biết lão bản, lão bản đã lâu không có ghé qua, đưa bé kia đuổi mãi không đi đuổi xong rồi lại quay về. Ta đây lớn tuổi đi đứng không tiện cũng không có biện pháp với hắn. Cũng may bên trong công trường, chỉ toàn là xi măng cát bụi cũng không có cái gì đáng giá, nhà xưởng cũng trống không, hắn muốn ở thì cho hắn ở đi.”
Đỗ Tu Nhiên nghe xong nói: “Lão nhân gia, ngài thật sự là người tốt.”
Được một hài tử khích lệ, lão nhân rất cao hứng, người lớn tuổi rất ít tiếp xúc hài tử, gặp Đỗ Tu Nhiên lớn lên da dẻ mềm mềm, lại trắng trẻo hiểu chuyện thật khiến người khác yêu mến.
Lão Nhân liền khuyên: “Hài tử, tìm người khác chơi đừng tìm hắn, đứa trẻ kia rất nguy hiểm, hắn còn dám trừng mắt đá ta và mấy người khác, nghe nói trong trường học hắn còn đánh chửi người kịch liệt hơn. Tiểu tử kia vô cùng độc ác, lúc ta đuổi hắn đi trong tay hắn không biết cầm vật gì làm tay và lưng ta đều đầy máu, ngươi nhìn xem”. Nói xong lão nhân chỉ lên tay và lưng hằn một vết sẹo rất dài. “Thấy không? Sợ chứ? Cùng hắn làm bạn hữu thì nên cẩn thận, tay chân ngươi đều non mềm nếu bị hắn làm như vậy, hẳn là rất đau”
Đỗ Tu Nhiên nhìn lão nhân cười cười nói: “Gia gia yên tâm, ta chỉ đưa cơm cho hắn ăn không tới gần hắn.”
Lão nhân thấy y đã hạ quyết tâm, cũng không nói gì nữa nhân tiện nói: “Ân! Đưa xong nhanh đi a.”
Đỗ Tu Nhiên gật đầu: “Ân, đưa xong ta sẽ đi.”
Lão nhân lúc này mới làm cho hắn đi qua.
Chờ Đỗ Tu Nhiên bước qua một đống cát đá, phát hiện cửa gỗ đối diện đã xuất hiện nhiều khe hở cũ nát không chịu nổi. Ngô Kình Thương lộ ra một bộ mặt âm trầm không hợp với độ tuổi hắn, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đỗ Tu Nhiên xuyên qua cánh cửa gỗ.
Biểu tình của hắn giống tên quái vật trong lồng sắt khi mình đem cơm vào trước kia cực kỳ…
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên dừng chân lại trái tim không tự chủ đập liên hồi, y nhanh chóng dời đi ánh mắt, nghĩ nghĩ y đem hợp cơm đặt trên miếng xi măng sạch trước mặt, kiềm chế khẩn trương nói: “Nơi này có đồ ăn, cho ngươi.”
Nói xong y lui một bước nhìn nhìn cà-men trên mặt đất, lại liếc nhìn Ngô kình Thương vẫn còn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cũng không nói chuyện, cũng không có cầm lấy cà-men. Đỗ Tu Nhiên không rõ nguyên nhân vì sao trong lòng lại có chút thất vọng, y nghĩ tới có lẽ Ngô Kình Thương cũng trọng sinh giống như y, sống lại chính là một hài tử.
Nhưng là Ngô Kình Thương không có giống nam nhân kia điên cuồng đi lấy đồ ăn, hắn vô cùng tỉnh táo hai mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên lộ ra lạnh lùng cùng xa cách.
Đỗ Tu Nhiên chậm rãi lui hai bước liếc liếc mắt nhìn rồi xoay người chậm rãi hướng cửa mà đi.
Trở về thì cùng lão nhân chào hỏi, lão nhân nói: “Đã đưa cơm rồi sao?”
Đỗ Tu Nhiên gật nói: “Đã đưa rồi ạ!”
Đi không xa Đỗ Tu Nhiên quay lại quan sát, đột nhiên thấy được phía sau nhà xưởng có một bệ đá hình như là được người sắp xếp, trên mặt còn có bậc thang.
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên nghĩ điều gì? Y đột nhiên dùng tốc độ nhanh nhất chạy lại bò lên bệ đá.
Tại bệ đá đang đứng Đỗ Tu Nhiên có thể nhìn thấy tình huống bên trong sau cánh cửa nhựa. Đỗ Tu Nhiên chứng kiến nam hài kia dùng móng tay so với người bình thường dài hơn một chút liều mạng cầm lấy cà-men cơm, điên cuồng nhét vào trong miệng, dường như đối bụng thật lâu, phảng phất giống như trước kia…
Đỗ Tu Nhiên lập tức hít vào một lãnh khí, cũng như quái vật kia, rất giống nhau…

avatar
  Subscribe  
Notify of