Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 29

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 29

1
0

Chương 29

Nơi mẫn cảm nhất của nam nhân bị tiểu quỷ này nắm lấy, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy xấu hổ vô cùng, Y muốn đẩy ra bàn tay nóng rực của Ngô Kình Thương đang nắm lấy vật nam tính của mình, nhưng tiểu quỷ này nắm cực kì chặt, chặt đến mức Đỗ Tu Nhiên cả người căng cứng đều tập trung vào vật ở bàn tay Ngô Kình Thương, nhiệt khí đều nóng lên.
Tựa hồ biết Đỗ Tu Nhiên không được thoải mái, Ngô Kình Thương phóng nhẹ lực lại, sau đó nghĩ nghĩ, đột nhiên buông tay ra im lặng không tiếng động đưa đầu chui vào trong quần lót của Đỗ Tu Nhiên, trong nháy mắt đụng phải, Đỗ Tu Nhiên cả thân thể đều run lên.
Hắn cả mặt đều đỏ lên, trong bóng tối hai tay liều mạng đẩy Ngô Kình Thương ra, khàn khàn giọng nói: “Đừng… ngươi buông ra.”
Ngô kình Thương cúi đầu nương theo ánh sáng của mặt trăng nhìn Đỗ Tu Nhiên hai mắt đều lấp lánh thuỷ quang, mới dừng lại nhẹ nói: “Ngươi trước kia cũng là giúp ta làm, hiện tại ta giúp ngươi, ngươi đã nói, luôn nghẹn lại rất không tốt…”. Nói xong dưới tay lại nhẹ nhàng đụng một chút, lại cọ xát nơi mẫn cảm nhất của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên thân thể run lên, trong miệng vẫn là ý tứ kháng cự, thở hỗn hển nói: “Không cần, chính ta… có thể, có thể làm, ngươi trước tiên buông ra.”
Sau khi nghe xong, Ngô kình Thương ngược lại để miệng sát vào môi Đỗ Tu Nhiên, sau đó vươn lưỡi liếm lấy môi Đỗ Tu Nhiên, ban đầu chỉ là chậm rãi liếm mút sau tốc độ lại bắt đầu tăng nhanh, Đỗ Tu Nhiên cắn chặt môi, vẫn nhịn không được “ân” vài tiếng.
Ngô Kình Thương nhân cơ hội đó mà vươn lưỡi vào, quắn lấy đầu lưỡi của Đỗ Tu Nhiên, nói khẽ: “Không có việc gì, ta điểm nhẹ.”
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương làm cho cả người đều nóng lên, lúc này vật giữa hai chân cũng bị tiểu quỷ này nắm giữ, hắn thể lực rất lớn, thân hình so với chính y cũng cao lớn hơn, Đỗ Tu Nhiên căn bản là không thể nào phản kháng, thân thể cũng không thể nào động đậy, chỉ có thể tuỳ ý để Ngô Kình Thương bài bố.
Ngô Kình Thương vừa hôn lấy Đỗ Tu Nhiên cũng vừa nhìn chằm chằm vào mặt của y, hắn cảm thấy hắn rất thích nhìn xem vẻ mặt hiện tại của Đỗ Tu Nhiên, bởi vì Đỗ Tu Nhiên trước mặt hắn bây giờ chính là vừa chân thật vừa ngượng ngùng, không giống như ngày thường lúc nào cũng nghiêm túc, tỏ vẻ kiên cường, biểu lộ hiện tại có chút mềm yếu lại giống như đang thoả hiệp, phảng phất giống như đem hết thảy đều giao cho hắn, tuỳ ý hắn bài bố, làm cho Ngô Kình Thương rất hưng phấn, hơn nữa tay của y cũng một mực nắm chặt lấy cổ áo của hắn, cái ngón tay đều trở nên trắng bệt, điều này làm cho Ngô Kình Thương cảm giác được Đỗ Tu Nhiên hiện tại rất cần hắn, cũng rất ỷ lại hắn, suy nghĩ này làm cho Ngô Kình Thương cảm thấy mê muội, mọi động tác của hắn đều giống như muốn lấy lòng y, muốn cho y có thể thoải mái trong tay mình, có thể thích thú những gì hắn là cho y, có thể là tán dương.
Vì vậy hắn lục lọi lại trí nhớ, dựa theo phương pháp trên đĩa mà Chu Diễm cho hắn xem buổi tối đó, tay hắn cầm lấy vật giữa hai chân của y nhẹ nhàng mà linh hoạt chơi đùa vỗ về nó, lấy ngón tay chậm rãi ma xát ngay lỗ nhỏ của y, khi nhẹ khi nặng mà ma xát.
Đỗ Tu Nhiên chưa bao giờ bị người khác làm cho kích thích như vậy, toàn thân đã sớm mềm nhũn dựa vào ngực Ngô Kình Thương, mắt khép hờ, chỉ có thể không ngừng thở dốc, y đột nhiên thấy được Ngô Kình Thương đang nhìn chằm chằm vào mình, nội tâm đột nhiên giống như cảm giác được một loại sỉ nhục, chính mình như thế nào lại cùng tiểu quỷ làm loại sự tình này? Y nghiêng đầu sang một bên, khoé miệng không ngừng run lên, cánh tay run rẩy vươn lên, che khuất con mắt của Ngô Kình Thương đang nhìn y, giọng nói run lên lại mang theo vẻ mặt thống khổ lầm bầm nói: “Ngươi đừng nhìn ta… đừng…”. Nói xong liền nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống.
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong có chút giật mình, hắn nhanh chóng kéo ra bàn tay của Đỗ Tu Nhiên, nương theo ánh trăng sáng liền nhìn thấy hai hàng nước mắt đọng lại của Đỗ Tu Nhiên, hắn lập tức giống như bị sét đánh tại chỗ, nội tâm giống như đang bị kim loại khứa rách, không ngừng đau.
Hắn buông tay ra, cẩn thận lau đi nước mắt trên mặt Đỗ Tu Nhiên, hắn không biết Đỗ Tu Nhiên vì cái gì đột nhiên khóc, có phải hắn làm y đau không? Hắn xoay người giúp Đỗ Tu Nhiên dễ dàng thở hơn, sau đó liền đem Đỗ Tu Nhiên ôm vào trong ngực, nửa ngày mới chậm chạp nói: “Ta không làm, ta không bao giờ… làm như vậy nữa, ngươi đừng khóc, đừng khóc…”
Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương ôm vào trong lòng, cơ thể hắn rất là săn chắc, y đẩy thế nào cũng không ra, liền lấy tay xoa đi nước mắt, ghé vào trên người Ngô Kình Thương quát lớn: “Ngươi làm cái gì a? Ít nhất cũng cho ta đem quần áo mặc vào đi?”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên quần áo không chỉnh tề, còn để lộ ra phần eo trắng như tuyết, mới bối rối buông lỏng tay, Đỗ Tu Nhiên hít vào một hơi, một phen đem quần đã bị tuột tới mông kéo lên.
Sau đó đứng dậy muốn đi đến bên giường ngủ, vừa mới nhúc nhích đã bị Ngô Kình Thương kéo lại, hắn đáng thương ôm lấy chân của Đỗ Tu Nhiên, nửa ngày mới lên tiếng: “Ngươi không phải là giận ta đi?”
Đỗ Tu Nhiên sắc mặc đỏ lên, y biết rõ chuyện đêm nay không phải hoàn toàn là do tiểu quỷ gây ra, mình cũng có một phần trách nhiệm trong đó, liền tự cố trấn định bản thân, nói: “Không có giận ngươi, khuya rồi, ngủ đi.”
Ngô Kình Thương lại tiếp tục ôm thắt lưng y nói: “Vậy ngươi ngủ ở đây đi, ta sẽ không nháo nữa?”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong sắc mặt đỏ lên, gian nan nói: “Hai người nằm quá… chen chúc.”
Vừa nói xong  Ngô Kình Thương liền di chuyển thân mình chừa ra một khoảng lớn, hắn cơ hồ là nằm ở trên mặt đất lạnh buốt, Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng giữ chặt hắn, thở dài, nghĩ nghĩ đành phải nằm xuống, sau đó đem Ngô Kình Thương kéo về phía mình, tiểu quỷ này tựa hồ không dám đụng vào y, rất có thể là bị chính chuyện y khóc mà làm cho hoảng sợ.
Vì vậy y miễn cưỡng cười cười vỗ vỗ đầu của hắn nói: “Tốt lắm, đi ngủ đi, ngươi ngày mai còn phải trở lại quân đội.”
Nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên không có bộ dáng tức giận, Ngô Kình Thương lúc này mới dám nhúc nhích thân mình đụng vào Đỗ Tu Nhiên, sau đó dựa vào y cọ xát vào rồi mới ngủ.
Mà Đỗ Tu Nhiên lúc đó ngẩng đầu nhìn trần nhà thức trắng đêm, y thỉnh thoảng đưa mắt nhìn qua khuôn mặt đang ngủ say của tiểu quỷ, sau khi ngủ lại ôm thật chặt tay chân của y, trong nội tâm nhất thời phức tạp khó có thể nói nên lời.
Đỗ Tu Nhiên lần đầu tiên cảm giác được, không phải tiểu quỷ ỷ lại y, mà là y bất tri bất giác đã yêu thích tiểu quỷ này, cho nên y mới có thể cam tâm tình nguyện ở lại chỗ này, sống ở đây, ngóng trông hắn vào một ngày nào đó có thể trở về tìm y, y thậm chí còn nghĩ muốn tìm việc làm tại B thị, tìm được công tác sẽ có thể tiếp tục ở lại đây, như vậy mới có thể nhìn thấy hắn, tiếp cận hắn.
Đỗ Tu Nhiên đến bây giờ mới ý thức được tính hướng của bản thân cùng thường nhân bất đồng, nếu không vì cái gì lúc cao trung cùng đại học đều có nữ sinh truy y, y cũng chỉ là bất vi sở động, nhưng chỉ cần một chuyện gì đó liên quan đến tiểu quỷ này, y sẽ cực kì lo lắng, nóng lòng đứng ngồi không yên.
Nguyện ý vì hắn làm thức ăn, giặt đồ, mua quần áo, thậm chí còn lựa chọn đồ lót, hai tên nam nhân dù quan hệ có thân thiết đến đâu đi nữa, cũng không có khả năng vì một người khác làm được chuyện này, chính là y lại làm được, làm được đến xem như là chuyện thiên kinh địa nghĩa*, cái này nói lên đều gì? Đáp án cơ hồ hiện ra trước mắt.
*Kinh thiên địa nghĩa: chuyện hợp tình hợp lý
Kiếp trước y chưa có tiếp xúc nhiều với nữ nhân, cho nên không có kinh nghiệm, mà đời này có nữ nhân truy y, nhưng lại không làm y nổi lên hứng thú, y vốn cho rằng người thích hợp với y còn chưa có xuất hiện, đợi cho sau này đi làm, tự nhiên sẽ gặp được, nhưng là trải qua truyện đêm nay, còn một màn vừa rồi, y đã tỉnh ngộ.
Chính mình… rất có thể là đồng tính luyến ái, khả năng trời sinh không thích nữ nhân, tuy nội tâm của y đã chịu thừa nhận chuyện này, nhưng kết quả này lại làm cho y có chút không tiếp thu được.
Trời vừa sáng, Đỗ Tu Nhiên đã đẩy ra cánh tay của Ngô Kình Thương, đứng dậy mặc xong quần áo, im lặng đi đến phòng bếp, bận rộn hơn hai giờ, xào rất nhiều món ăn Ngô Kình Thương thích ăn, lại nấu một nồi cơm.
Ngô Kình Thương sau khi rời giường nhìn thấy lại vô cùng cao hứng, liền nhanh chóng đi rửa mặt đánh răng xong, sau đó đi lại bàn ăn cầm lên chiếc đũa chờ Đỗ Tu Nhiên đem đồ ăn lên, sau khi bưng lên chén cơm, ăn ngon không nói nên lời, Đỗ Tu Nhiên ở bên cạnh yên lặng nhìn xem tiểu quỷ ăn, trước kia nhìn xem tiểu quỷ này ăn y liền khẳng định đồ ăn này cực kì ngon, đặc biệt có cảm giác muốn ăn, nhưng là hôm nay lại không dậy nói cảm giác của y.
Ngô Kình Thương đem đồ ăn trên bàn chén sạch sẽ, sờ sờ cái bụng vừa mới ăn no, sau đó đứng dậy, Đỗ Tu Nhiên đang rửa hoa quả bỏ vào một gói to chuẩn bị để cho Ngô Kình Thương có thể đem theo ăn ở dọc đường.
Ngô Kình Thương trên lưng đeo bao có điểm lưu luyến, Đỗ Tu Nhiên như nhớ được cái gì, liền từ trong túi lấy ra một thẻ tín dụng, nói:  “Cái này ngươi giữ lấy, muốn mua gì thì mua.”
Ngô Kình Thương thấy thế liền nhanh chóng đem thẻ tín dụng đẩy ngược về phía Đỗ Tu Nhiên, nhìn y nói: “Cho ngươi.”
Đỗ Tu Nhiên cầm trong tay liền bỏ vào trong balô của hắn nói: “Cầm, chính mình bảo quản, sau này còn có thể đưa người khác thay ngươi lưu giữ.”
Ngô Kình Thương cái gì cũng nói không được, vội vàng muốn đem balô lấy xuống, kết quả lại bị Đỗ Tu Nhiên giữ lại, y hoà hoãn khấu khí, kéo Ngô kình Thương thấp xuống dùng môi nhẹ nhàng hôn vào mặt của Ngô kình Thương, lại dùng tay vuốt ve tóc của hắn, nói: “Đừng làm rộn, đã đến giờ rồi, nếu bây giờ không đi sẽ bị muộn, ngươi tranh thủ thời gian đi thôi.”
Ngô Kình Thương đưa tay sờ sờ mặt, đột nhiên hướng về phía Đỗ Tu Nhiên cười toe toét, sau đó dùng sức gật đầu nói “ân”. Hắn nghĩ, lần sau trở về trong thẻ tín dụng sẽ có rất nhiều tiền, một lần nữa lại đưa cho Đỗ Tu Nhiên, y nhất định rất cao hứng.
Đỗ Tu Nhiên dặn dò hắn vài câu trên đường đi nhớ chú ý cẩn thận, sau đó lấy xe đưa hắn đến nhà ga.
Sau khi trở về nhà, y toàn thân một chút khí lực đều không có, lấy tay chống cái bàn mới ngồi xuống ghế, nhìn xem xung quanh căn phòng một lượt, chung quanh từng món đồ từng món đều là y cùng Ngô Kình Thương đi làm kiếm tiền vất vả mà mua được, bên trong đây chất đầy kí ức của hai người.
Đỗ Tu Nhiên xoa xoa con mắt, hít vào một hơi, nheo mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, lúc này đang có người chơi diều, nhìn xem con diều phiêu a phiêu trên bầu trời, trong lúc đó cảm thấy tiểu quỷ đã trưởng thành, cũng là lúc mình nên rời đi.
Sở dĩ lúc trước một mực đi theo tiểu quỷ trông coi hắn, chủ yếu là sợ hắn lại làm chuyện xấu, trở thành người xấu, chính là qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ khi bé đoạt đồ ăn gì đó, cùng mấy năm trước bị người ta lừa gạt trở thành kẻ xấu, cơ hồ không… còn làm qua chuyện xấu nào nữa, hắn bây giờ chính là một hảo hài tử, biết nghe lời kiếm tiền, cũng rất hiểu đạo lý, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy đối với hắn an tâm rất nhiều.
Nếu như y không phát hiện tình cảm của mình đối với tiểu quỷ, có lẽ y còn làm bạn với tiểu quỷ này thêm một thời gian nữa, nhưng chính là hiện tại, y giấu không được loại tình cảm khác thường này với tiểu quỷ, là một tình cảm không nên có giữa hai nam nhân, y cảm giác chính mình không thể nào duy trì được tình cảm hữu nghị bình thường như trước mà đi theo bên người tiểu quỷ, y không nghĩ dạy hư Ngô Kình Thương, hắn bây giờ đối với tình cảm vẫn là trang giấy trắng, bỏ vào màu sắc gì liền định đoạt cả cuộc đời điều là một màu đó, y không nghĩ bởi vì vấn đề tính hướng của mình mà làm vặn vẹo nhân sinh cả đời tiểu quỷ, làm hắn nhân sinh cả đời đều bi thảm, nhân sinh cả đời của hắn thì nên do hắn nắm giữ, mà không phải dựa vào y dẫn dắt, phụ thuộc vào y mà sống.
Y lại càng không muốn để cho tiểu quỷ thấy được mặt xấu của mình, không muốn làm cho hắn biết được y đối với hắn có một tình cảm không bình thường, tính hướng không bình thường, y không muốn tiểu quỷ nhìn y bằng con mắt thương cảm, trước kia y cho hắn ăn bánh ngô đều không nghĩ đến một ngày sẽ hồi báo chính mình, mà đồng dạng y cũng không nghĩ sẽ lấy tiền của hắn, tiểu quỷ chỉ cần chính hắn cố gắng đi làm, chỉ cần hắn có thể hảo hảo sinh sống, chính là chuyện mà y vui vẻ nhất, những thứ tình cảm khác y có thể bỏ đi.
Buổi chiều y khôi phục chút ít khí lực, đứng dậy thu dọn xong gian phòng, đem tất cả đồ dùng có thể sử dụng toàn bộ gói lại, sau đó giao hết tiền thuê nhà tháng này cho dì chủ nhà, nói lời tạm biệt, liền cầm theo đồ dùng đi ra ngoài.
Trong nháy mắt y chính là thống hận chính bản thân mình hiện tại, giống như là chạy trốn, tiểu quỷ có lẽ sẽ hận y, sẽ sinh khí, nhưng hắn chỉ có thể ly khai y mới có thể lột xác, mới có thể gọi là trưởng thành.
Chính mình cũng chỉ có rời đi hắn mới có thể gở bỏ trói buộc trong tâm hồn, có lẽ vài năm sau tình cảm của y đối với hắn đã phai nhạt, thì y có thể một lần nữa thản nhiên đối mặt với hắn, đối mặt với thê tử cùng gia đình hắn, như vậy coi như là một sự trọn vẹn.
Dù cho có trải qua khống khổ, y cũng phải ra đi, y phải tránh xa nhân sinh của tiểu quỷ, nhân sinh của hắn cũng không thuộc về y, y chỉ là một người khách qua đường trong nhân sinh của tiểu quỷ mà thôi, không hơn không kém
Đây là chính là lựa chọn của y, cũng là con đường mà tiểu quỷ cần phải đi qua để trưởng thành…

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!