Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 28

0
224


  • Chương 28

Ngô Kình Thương một đêm không nói gì, ngày hôm sau liền xuất môn dạo phố cùng Chu Diễm, Đỗ Tu Nhiên biết rõ tiểu quỷ này là  đang giận hờn y, ngay cả điểm tâm y đã chuẩn bị tốt cũng không có ăn một ngụm.
Đỗ Tu Nhiên đứng ở cửa ra vào nhìn bóng lưng hai người họ đi xa, trong lúc này cảm thấy nội tâm khó chịu muốn chết.
Y vuốt ve cái trán, xoay người chậm chạp trở lại phòng, thấy đồ ăn vẫn còn trên bàn, lập tức có điểm không muốn ăn, liền thu dọn toàn bộ bỏ vào trong tủ chén, lau bàn, xong lại đi vào phòng tắm đem nội y của Ngô Kình Thương ra ngoài giặt, sau đó đem đi phơi.
Trở về phòng thay một bộ y phục liền đi đến trường, giữa trưa Trữ Tiểu Bàn đi tìm y, khoác vai Đỗ Tu Nhiên nói: “Tu Nhiên, ngươi thật sự là bạn tốt của ta, ngươi làm thật là tốt a, sư tỷ còn khen ngợi ta, nói năm nay phân phối nơi công tác sẽ tìm giúp ta một nơi tốt.”
Đỗ Tu Nhiên liếc Trữ Tiểu Bàn, đẩy tay hắn ra, Trữ Tiểu Ban thấy thế cười hắc hắc một tiếng, sờ sờ cái mũi nói: “Ta còn chưa ăn cơm, như vậy, giữa trưa ta mời khách đi, đi, theo ta ăn một bữa.”
Đỗ Tu Nhiên vốn không muốn đi, nhưng vừa vặn có việc muốn hỏi nên gật đầu, hai người đi vào một tiểu khách sạn phụ cận, kêu vài món ăn, Trữ Tiểu Bàn thật sự là đói bụng, cầm chiếc đũa gắp món ăn không ngừng.
Đỗ Tu Nhiên do dự lại hỏi: “Tiểu Bàn, nữ sinh kêu Chu Diễm kia thật tâm yêu mến Ngô Kình Thương sao?”
Trữ Tiểu Bàn cũng không ngẩng đầu lên, thuận miệng nói: “Đại khái là vậy a.”
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày: “Cái gì gọi là đại khái a? Hảo hảo nói”
Trữ Tiểu Bàn nói: “Ngươi a, vì cái là lại muốn đi so sánh chứng thực, ai cũng không thể nói chính xác được bây giờ có phải là thật sự yêu mến hay không, chỗ này tốt, chỗ kia không tốt, nhưng sư tỷ ta thật sự là không ít chỗ tốt, rất nhiều nam nhân yêu mến nàng, cái loại người gì cũng đều có, ta có một người bạn thân cùng từng ở một chỗ với nàng, cũng đã có xảy ra quan hệ thân thiết, ta nghe nói sư tỷ công phu trên giường rất cao, đáng tiếc nàng không thích ta, nếu không ta cũng muốn ở cùng nàng, hắc hắc.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong liền buông đũa xuống, có chút không thoải mái hỏi: “Nàng đã cùng rất nhiều nam nhân ở qua cùng một chỗ, việc này như thế nào ngươi không sớm nói ta biết?”
Trữ Tiểu Bàn kinh ngạc nói: “Việc này kì lạ hiếm quý lắm sao? Hiện tại nữ hài từ phàm là có chút sắc đẹp, có người nào không quen qua vài cái bạn trai? Hơn nữa nữ nhân có kinh nghiệm, nam nhân không phải càng thích thú sao, sư tỷ ta tuyệt đối đem tiểu tử kia phục vụ đến thư thư phục phục, cái này người cứ yên tâm.”
Đỗ Tu Nhiên nghe xong trong nội tâm rầu rĩ, hắn nói: “Hai người lúc này mới vừa quen biết, nói đến chuyện lên giường có phải quá sớm hay không.”
Trữ Tiểu Bàn nuốt một ngụm cơm nói: “Sớm cái rắm a, nam nhân là cái dạng gì chẳng lẽ chúng ta lại không biết? Huống hồ sư tỷ ta đều chuẩn bị tốt, vì tiểu tử kia, bất cứ giá nào cũng đem tiểu tử kia nắm bắt.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong nhíu mày hỏi: “Nắm bắt, nắm bắt cái gì?”
Trữ Tiểu Bàn thấy Đỗ Tu Nhiên không hiểu, cố ý thần bí cười cười, thân thủ vỗ bả vai Đỗ Tu Nhiên nói: “Chính là dùng thân thể làm vũ khí chinh phục nam nhân, đây chính là sở trường cùng tuyệt chiêu của nữ nhân.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong sắc mặt có chút khó coi, liếc nhìn Trữ Tiểu Bàn không nói gì.
Trữ Tiểu Bàn cho rằng Đỗ Tu Nhiên không biết, liền nhìn chung quanh một chút, nhanh chóng đi qua giải thích: “Sư tỷ có thể có nhiều thủ đoạn hơn, chỉ là nam nhân cùng nàng quan hệ, không có người nào không mê luyến nàng, ngươi nhìn xem, tiểu tử kia đêm nay khẳng định qua đêm cùng sư tỷ ta, tuyệt đối.”
Đỗ Tu Nhiên cảm giác không thể nhịn được nữa đem đũa để xuống, sắc mặt kém cỏi đứng lên, đi về phía Trữ Tiểu Bàn nói: “Ngươi từ từ ăn”. Nói xong trong túi quần móc ta năm mươi đồng để trên mặt bàn rồi rời đi.
Trữ Tiểu Bàn còn đang cúi đầu gặm chân gà, thấy thế có điểm buồn bực, thấy Đỗ Tu Nhiên thật sự muốn đi, nhón người lên nói: “Tu Nhiên, ta nói bữa cơm này ta mời, ngươi không cần trả tiền…”
Đỗ Tu Nhiên từ lúc trở về cảm thấy đầu đau dữ dội, cái gì cũng không muốn suy nghĩ, cởi ra áo ngoài liền nằm lên giường ngủ, cơm cũng không có ăn, ngủ một giấc tới nửa đêm.
Đỗ Tu Nhiên đầu tiên là mắt vô ý thức hướng mắt nhìn lên mặt đất bên cạnh, muốn nhìn một chút tiểu quỷ có hay không đạp chăn, mền mà kết quả dưới đất sạch sẽ trống trơn.
Hắn mới nhớ tới tiểu quỷ buổi tối chưa có về, lời của Trữ Tiểu Bàn nói lúc trưa, thật là đúng.
Đỗ Tu Nhiên trở mình, lấy chăn đắp chăn kín mình, nằm như thế nào cũng ngủ không được, vì vậy liền đứng dậy, bật đèn, mơ mơ hồ hồ đi vào phòng bếp uống nước, sau liền cầm ly nước thất hồn lạc phách đi qua đi lại trong phòng, trong đầu không thể ngừng suy nghĩ, tiểu quỷ có hay không sinh khí y cho nên buổi tối không có trở lại, có lẽ bây giờ tiểu quỷ cũng giống như hồi bé núp ở một góc nào đó không có ăn không có mặc, hay là thật sự giống như Trữ Tiểu Bàn nói, cùng cái nữ sinh Chu Diễm ở cùng một chỗ?
Nghĩ như vậy, Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm không hiểu sao lại có tư vị không nói nên lời, y cũng không phản đối chuyện quan hệ nam nữ, nhưng chỉ là vừa mới gặp mặt mà cứ như vậy, có phải hay không quá sa đoạ?
Đỗ Tu Nhiên thấp ho vài tiếng, buông chén nước đi đến bên cạnh ngăn kéo lấy ra hai viên thuốc cảm mạo uống, thuận tiện mắt nhìn lên kiếng, người bên trong sắc mặt tới nhợt, này cũng không phải thời gian dễ dàng cảm mạo.
Y ngồi trên ghế, cảm giác chính mình là kẻ ngu ngốc, tiểu quỷ quen bạn gái chính là chuyện y luôn nói ở bên miệng, cũng là y cảm thấy Ngô kình Thương nên tiếp xúc với nữ sinh, y cũng cho rằng tiểu quỷ nghẹn lâu cũng không tốt, hẳn là nên phóng thích.
Nhưng lúc này y lại ở trong phòng lo lắng không thôi, nội tâm hoang mang bất định chính là vì cái gì? Y bực bội lấy tay vò đầu, nắm chặt tóc, thần sắc có chút không biết làm sao.
Lúc này cửa đột nhiên bị mở ra, Đỗ Tu Nhiên sững sờ, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Ngô Kình Thương đang đứng ở cửa ra vào, con mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên.
Nửa ngày sau, Đỗ Tu Nhiên mới bình tĩnh trở lại, hơi có chú bất đắc dĩ nói: “Không biết lạnh? Vào đây rồi nói, đem cửa đóng lại đi”
Ngô Kình Thương lúc này mới có phản ứng, xoay người lại đóng cửa, lại xoay người đi hướng về phía Đỗ Tu Nhiên, lúc này nội tâm của Đỗ Tu Nhiên rất hỗn loạn, y nghĩ không muốn đối mặt với Ngô Kình Thương, liền bối rối đứng lên tránh né qua một bên.
Vừa hướng giường đi được hai bước, Ngô Kình Thương từ phía sau vươn cánh tay ôm lấy y, im lặng lấy đầu để ngay cổ của y ma xát qua lại giống như khi hai người còn nhỏ.
Đỗ Tu Nhiên bị hơi lạnh trên người Ngô Kình Thương làm bừng tỉnh, y nhớ đến chính mình còn cảm mạo, không thể lây bệnh tiểu quỷ, liền có ý định muốn tránh né Ngô Kình Thương.
Cảm giác được Đỗ Tu Nhiên giãy giụa, cánh tay Ngô Kình Thương càng xiết chặt, hắn mở miệng buồn bực âm thanh nói: “Ta tất cả đều nghe lời của ngươi, ngươi không cần không để ý đến ta.”
Nói xong, Đỗ Tu Nhiên cảm giác được phía sau cổ có chút ẩm ướt, y ngây dại, tiểu quỷ này trừ khi lúc còn bé bị tập thể học sinh ném gạch đã khóc, lớn lên liền không… giống như bây giờ ở trước mặt y khóc như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đỗ Tu Nhiên có chút đau lòng lại giả vờ như mất hứng xoay người nói: “Bộ dáng thật không có tiền đồ, lớn như vậy còn khóc, ta có nói qua không để ý tới ngươi sao?”
Đỗ Tu Nhiên vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn vào mặt Ngô Kình Thương, nhưng là Ngô Kình Thương đưa lưng về phía đèn, ánh sáng mơ hồ, không nhìn rõ lắm, cho nên y chỉ có thể duỗi tay ra sờ lên mặt Ngô Kình Thương, giúp tiểu quỷ lau đi nước mắt.
Ngô Kình Thương một phen cầm tay Đỗ Tu Nhiên, hắn đem tay Đỗ Tu Nhiên đặt ở bên miệng không ngừng hôn lên đó, mang theo thần thái tiều tuỵ cẩn thận chút từng chút hôn lên.
Đỗ Tu Nhiên thân thể run lên nhưng không có rút tay về, có điểm xấu hổ, vì vậy ho khan lên nói: “Ăn cơm chưa?”
Ngô Kình Thương không nói gì, Đỗ Tu Nhiên lại nghĩ nghĩ nói: “Như thế nào muộn như vậy mới trở về? Ngươi đi đâu…”
Ngô Kình Thương đột nhiên dừng lại động tác, nửa ngày mới phát ra âm thanh nói: “…Ta đói bụng”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong không nói gì, nghĩ nghĩ lại đi đến phòng bếp đem đồ ăn buổi sáng hâm nóng lại, bưng lên, Ngô Kình Thương lang thôn hổ yết mà ăn.
Ăn xong thu dọn tất cả, đã là rạng sáng, Đỗ Tu Nhiên giúp Ngô Kình Thương chuẩn bị tốt chăn nệm trải ở dưới đất, đắp xong chăn nói: “Hảo hảo ngủ đi, có việc ngày mai nói sau.”
Ngô Kình Thương lại sống chết không cho Đỗ Tu Nhiên lên giường ngủ, mà là đem chăn mền của Đỗ Tu Nhiên trải trên mặt ở bên cạnh mình, Đỗ Tu Nhiên đang do dự, lại nhìn thấy bộ dáng cố chấp của Ngô Kình Thương, liền giả vờ nằm nghiêng xuống, nghĩ chờ tiểu quỷ này ngủ mình lại trở lên giường.
Kết quả Ngô Kình Thương liền đem y ôm vô cùng chặt, hơi thở phun ra tại bên tai của Đỗ Tu Nhiên, làm y có cảm giác rất ngứa, Đỗ Tu Nhiên có chút không được tự nhiên cố động đậy thân mình, hỏi: “Hôm nay… ngươi cùng Chu Diễm đi nơi nào?”
Ngô Kình Thương hơi thở có chút nóng, hắn ôm chặt Đỗ Tu Nhiên vào ngực mình đột nhiên nói ra: “Nàng cho ta xem đĩa phim, sau đó… cho ta uống rượu, lại hôn ta.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong trầm mặc, nội tâm lại là tiểu hoả tháo chạy, tiểu quỷ này lại như vậy không ngại ngùng mà nói thẳng ra, thật là đáng giận, lập tức liền muốn tránh đi ôm ấp của Ngô Kình Thương, đứng lên đi lên giường ngủ không để ý đến hắn.
Lúc này Ngô Kình Thương lại mở miệng nói ra: “Cảm thấy rất chán ghét.”
Nghe xong, Đỗ Tu Nhiên sững sờ, lại không hiểu sao lại nhẹ nhàng thở ra, Ngô Kình Thương lúc này đột nhiên nghiêng người qua, ghé vào trên người y, nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi đừng để cho ta cùng nữ nhân kia kết bạn, ta không thích nàng.”
Đỗ Tu Nhiên đáy lòng đột nhiên có chút vui mừng, vội vàng gật đầu “ân” một tiếng, lập tức nói ra: “Vậy chờ sau này gặp được người phù hợp rồi nói sau.”
Ngô Kình Thương mục quang không chuyển nhìn chằm chằm mặt của Đỗ Tu nhiên nói: “Kỳ thật, so với nữ nhân kia, ta càng thích hôn ngươi hơn”. Nói xong Ngô Kình Thương đưa miệng tiến tới, Đỗ Tu Nhiên vội vàng ngăn lại hắn nói: “Đừng… ta lo lắng sẽ lây bệnh cho ngươi.”
Ngô Kình Thương nắm lấy tay của Đỗ Tu nhiên, để miệng sát vào hấp trứ môi lưỡi của hắn, nhẹ nói: “Ta không sợ.”
Ngô Kình Thương kĩ thuật hôn môi càng ngày càng tốt, Đỗ Tu Nhiên bị hắn làm cho thở không nổi, dùng tay chống đỡ Ngô Kình Thương làm cho hắn cắn nhẹ, y nhớ rõ tiểu quỷ này mới hôn qua hai lần mà thôi, như thế nào học tập nhanh như vậy, làm môi cùng đầu lưỡi của y tê rần, đem Đỗ Tu Nhiên làm hồng thấu.
Ngô Kình Thương tựa hồ mang theo tình cảm che dấu sâu tại đáy lòng mà hôn đến, trong lúc đó làm cho Đỗ Tu Nhiên tim đập liên hồi không thôi, thậm chí giữa hai chân cũng có chút phản ứng, y trong đầu đột nhiên loé lên, ý thức được chuyện gì.
Y bất an nghĩ, tại sao mình lại như vậy mà chấp nhận nụ hôn của tiểu quỷ, không có phản kháng cùng phản cảm càng không phải là chán ghét, giống như trong ý thức đã sớm tiếp thu chuyện này, không đúng chính là tiểu quỷ này là nam nhân a, là một tay chính mình nuôi lớn, giống như hài tử của mình, nhưng tiểu quỷ hiện tại đã trưởng thành, đã trở thành một người đàn ông chân chính, hắn cùng tiểu quỷ đều là nam nhân, chẳng lẽ cứ như vậy trở thành người đồng tính? Y như thế nào lại đối với một người nam nhân có cảm giác? Không, phải nói, y như thế nào cô đơn đến mức đối với tiểu quỷ này có cảm giác?
Đòi mạng a, mình rốt cuộc là làm sao vậy?
Tại lúc Đỗ Tu Nhiên hoang mang suy nghĩ, tâm lý hỗn loạn thì Ngô Kình Thương tay đã trượt theo eo vuốt ve thắt lưng của Đỗ Tu Nhiên xuống phía dưới quần ngủ.
Tay mới vừa động vào, Đỗ Tu Nhiên toàn thân run lên, duỗi thẳng cổ, trong miệng thở nhẹ ra một hơi, mặt hồng đến không thành bộ dáng, y run động nắm lấy cổ tay của Ngô Kình Thương đang đặt ở giữa hai chân, mở to mắt nhìn Ngô Kình Thương có chút không nói ra lời.
Lúc này Ngô kình Thương nắm tay đột nhiên xiết chặt lại, sau đó không đợi Đỗ Tu Nhiên kêu lên thành tiếng liền do dự nói: “Ta muốn giúp ngươi làm…”

avatar
  Subscribe  
Notify of