Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 26

0
236


Chương 26

Ra khỏi phòng tắm, đầu lưỡi của Đỗ Tu Nhiên đã đau nhức không thôi, có thể sinh khí cũng đã tiêu hao rồi, y mặc lên quần áo đi vào bếp, đem một bịch mì sợi bỏ vào trong nồi, lại bỏ thêm vào cái trứng gà ở phía trên.
Bưng ra thì đã là một nồi lớn, Ngô Kình Thương đã sớm đói bụng, cầm lấy chén đũa Đỗ Tu Nhiên đã chuẩn bị sẵn từ trước, liền oạch oạch mấy ngụm đem mì bỏ vào trong miệng, trong nháy mắt đem hơn phân nửa nồi mì liền súp cũng không bỏ sót bỏ vào trong bụng.
Đỗ Tu Nhiên ở bên cạnh nhìn xem chỉ biết lắc đầu, thật không được, tiểu quỷ này so với trước kia sức ăn càng lớn a.
Ăn xong mì, muốn hảo hảo ngủ một giấc, chỉ là Ngô Kình Thương thân mình quá lớn, đã không phải như hồi nhỏ cho nên hai người không cách nào chen chúc trên một chiếc giường, chỉ có thể một người ngủ dưới sàn, một người ngủ trên giường. Ngô Kình Thương trên tay có thương tích, Đỗ Tu Nhiên trải tốt chăn mền, làm cho hắn ngủ trên giường, chính mình thì trải chiếu trên sàn ngủ một đêm.
Kết quả Ngô Kình Thương mặc kệ, buồn bực không lên tiếng đem Đỗ Tu Nhiên ôm đến trên giường, chính mình lại chui vào chăn nệm ở trên đất, còn cầm lấy chăn Đỗ Tu Nhiên từng nằm qua hít hà ngửi, ngửi xong còn hướng về phía Đỗ Tu Nhiên nhếch miệng cười.
Đỗ Tu Nhiên trừng mắt liếc hắn một cái, tiểu quỷ này đi quân đội nhiều năm như vậy, thói quen ngửi mùi trên đồ dùng vẫn là không thay đổi, sau đó miết mở mắt thuận tay tắt đi đèn ngủ.
Ngô Kình Thương thật sự có chút ít mệt mỏi, đầu đụng phải gối liền đi gặp chu công, mà Đỗ Tu Nhiên nhất thời không có ngủ, liền nương theo ánh sáng của trăng chiếu vào nhìn một bên gương mặt của Ngô Kình Thương, nội tâm đột nhiên bối rối, tiểu quỷ năm nay cũng hai mươi mốt tuổi, thời gian tuổi thanh xuân rất hay xúc động chuyện tình cảm, là một nam nhân, dục vọng cứ nghẹn lại như vậy cũng không nên, hẳn là nên cho hắn quen một người bạn gái, chờ khoảng một thời gian không sai biệt lắm, hai người liền đi làm giấy kết hôn, hảo hảo mà sống cùng nhau.
Tại trong nội tâm của Đỗ Tu Nhiên, Ngô Kình Thương chính là một nửa hài tử, từ nhỏ đến lớn y một mực hy vọng Ngô Kình Thương có thể có một cuộc sống giống như người bình thường, nói thật, tiểu quỷ này ngoại trừ có hai bàn tay không giống như những người khác, thì hắn chính là cùng người bình thường giống nhau, chỉ cần hắn từ nay về sau không để lộ ra móng tay, sống yên bình đến hết quãng đời còn lại, cái nguyện vọng này hoàn toàn có thể thực hiện được, đó cũng là suy nghĩ của Đỗ Tu Nhiên từ trước đến nay.
Từ khi Ngô Kình Thương tiến vào bộ đội đặc chủng tới nay, luôn đưa cho Đỗ Tu Nhiên số tiền kia, Đỗ Tu Nhiên một phần đều không có sử dụng chỉ là thay hắn cất giữ, Đỗ Tu Nhiên tính qua, tiểu quỷ này ở bộ đội đặc chủng sáu bảy năm thì có thể đủ tiền mua một phòng ở, đến lúc có phòng ở sẽ có thể dễ dàng cưới vợ.
Đem chung thân hạnh phúc của tiểu quỷ sau này suy nghĩ hảo, trong lòng Đỗ Tu Nhiên giống như nhổ ra được một cái cọc, tương lai trước mặt hết thảy điều tốt đẹp, Đỗ Tu Nhiên sau khi quyết định xong mọi việc âm thầm nhẹ gật đầu, xoay người an tâm nhắm mắt ngủ.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Đỗ Tu Nhiên không có khoá, buổi sáng thức dậy liền dẫn Ngô Kình Thương đi dạo một vòng quanh các cửa hàng, mua chút ít thịt cùng món ăn, bởi vì Ngô Kình Thương một mực nói với y là muốn ăn sủi cảo cùng bánh bao mà y làm.
Đỗ Tu Nhiên đã sớm biết Ngô Kình Thương thích ăn bánh bao cùng sủi cảo của y làm, trước kia lúc hai người cùng ở một chỗ, Ngô Kình Thương mỗi lần ăn điều ăn đến khoé miệng chảy mở, cho nên hai năm qua, khoảng một khoảng thời gian ngắn Đỗ Tu Nhiên sẽ làm một ít món ăn nhờ người đưa cho Ngô Kình Thương.
Ngày hôm qua là y không biết tiểu quỷ đột nhiên được về phép, nếu sớm biết như vậy, nhất định y sẽ chuẩn bị sẵn một ít chờ hắn về nấu cho hắn ăn.
Đem món ăn trở về nhà, lại mang Ngô Kình Thương đi mua nội khố, tiểu quỷ này trở về không khi nào mang theo nội y, luôn là hai tay không tiêu sái trở về nhà, thấy cửa hàng có bán quần áo, bộ dáng không sai biệt lắm, giá cả có hơi mắc một chút, nhưng là Đỗ Tu Nhiên cắn răng mua cho tiểu quỷ một bộ, là màu đen.
Hắn biết rõ tiểu quỷ này sẽ không tự mình đi mua quần áo, cũng chưa bao giờ đi mua, bộ đồ hắn đang mặc trên người chính là hai năm trước y mua cho hắn trước lúc hắn đi vào bộ đội đặc chủng, Đỗ Tu Nhiên nhìn vào trong mắt có chút đau lòng.
Cho dù quần áo có chút mắc đi chăng nửa, y cũng muốn mua cho tiểu quỷ này mặc, nói lại tiểu quỷ này đi bộ đội cũng tiết kiệm được chút ít tiền, mua một bộ quần áo cũng không tính là gì đi.
Sau khi trả tiền, đem nhãn cắt bỏ, lại làm cho Ngô Kình Thương mặc vào, sau đó lại bỏ bộ đồ cũ vào trong túi.
Đừng nói, Ngô Kình Thương chính là khuôn ngực lớn săn chắc, mặc vào quần áo cũng rất phong độ, y phục màu đen mặc vào trên người hắn rất nhìn rất có tinh thần, rất trẻ trung, không còn vẻ thành thục ổn trọng như lúc trước nữa.
Đỗ Tu Nhiên mang Ngô Kình Thương đi vào cửa hàng, không ít mỹ nữ liên tiếp quay đầu lại nhìn xem hắn.
Ra khỏi cửa hàng, Ngô kình Thương cưỡi xe đạp chở Đỗ Tu Nhiên về nhà, tốc độ đạp vô cùng nhanh nhưng lại rất vững vàng, không có chỗ nào làm Đỗ Tu Nhiên không thoải mái.
Bình Thương cần hai mươi phút thời gian, nhưng Ngô Kình Thương chỉ cần năm phút đồng hồ, thời điểm về đến nhà, liền nhìn thấy một nam một nữ hai người ngồi ở trước cửa nhà đợi.
“Ai nha mẹ ơi, Đỗ Tu Nhiên ngươi cuối cùng cũng đã trở lại, hai ta ở đây chờ ngươi cả buổi, chết khát ta, nhanh mở cửa, mở cửa, ta đi vào uống miếng nước…”. Một cậu nam sinh hơn hai mươi tuổi đeo theo một cái túi chuyên dụng màu hồng, đứng ở cửa ra vào hô to gọi nhỏ.
“Trữ Tiểu Bàn, ngươi đến đây như thế nào cũng không nói trước một tiếng a?”. Đỗ Tu Nhiên bước xuống xe kinh ngạc hỏi, Trữ Tiểu Bàn gần đây đến B thị thực tập, cho nên thường xuyên đi đến y ngồi chơi.
Đỗ Tu Nhiên nói xong liền nhìn về phía người bên cạnh Trữ Tiểu Bàn, một thân váy ngắn đen bó sát người, mỹ nữ trên mặt miệng cười, thân hình nóng bỏng.
“Uy, nói cho ngươi biết đừng có lại gọi ta là Trữ Tiểu Bàn, ta đã đổi tên, gọi là  Trữ Trí Viễn, thế nào? Văn nhã a? Tên cùng người đồng dạng a, danh xứng với thực”
“Thúi lắm!” Đỗ Tu Nhiên móc ra chiếc chìa khoá mở cửa, mời bọn họ tiến vào.
Trữ Tiểu Bàn vội vàng uống nước, xong hắn lại nói: “Đỗ Tu Nhiên, đến, ta giới thiệu, ngươi có thấy mỹ nữ bên cạnh ta không? Nàng là sư tỷ của ta, hiện tại là lão sư thiết kế quảng cáo chuyên nghiệp, họ Chu, kêu là Chu Diễm.”
Trữ Tiểu Ban nói xong lại hướng Chu Diễm giới thiệu nói: “Chu tỷ, đây là đồng học tiểu học mà ta thường xuyên nhắc tới với ngươi, Đỗ Tu Nhiên, hiện đang ở B thị học đại học xx, tương lai rất có tiền đồ a.”
Chu Diễm mỉm cười hướng Đỗ Tu Nhiên gật đầu, đưa tay ra, Đỗ Tu Nhiên sửng sờ, nhanh chóng vươn tay ra nhẹ nhàng bắt tay nói: “Nhĩ hảo Chu tiểu thư, mời ngồi a”. Sau đó liền đi đến phòng bếp lấy hoa quả ra chiêu đãi khách nhân.
Lúc này Ngô Kình Thương đã cất kĩ xe đạp vừa vặn đi đến, hắn cao 1m88 ở trong phòng nhỏ hẹp lại giống như một quái vật khổng lồ, Trữ Tiểu Bàn ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, cảm thấy có điểm quen mắt nhưng lại không thể nói rõ cảm giác là gi, lại liếc mắt nhìn thêm lần nữa, quen mắt như vậy như thế nào hắn lại không thể nhớ gặp qua ở đâu.
Bên cạnh mỹ nữ Chu Diễm cũng nhìn thấy Ngô Kình Thương, trong nháy mắt đó nàng ngây ngẩn cả người, sau đó trong mắt tràn đầy kinh diễm, nàng chính là yêu mến loại nam sinh như vậy, tràn đầy dương cương, hữu lực có thể có thể bảo vệ kẻ yếu, nàng trước kia cũng có tiếp xúc qua một ít nam sinh hữu lực như vậy, nhưng không phải lớn lên quá ốm, thì chính là cơ thể quá đầy đặn, mặc quần áo đều không thể che đậy được, làm người khác nhìn rất chướng mắt, nhưng mà người trước mắt này, thân hình cao lớn, cơ thể vừa vặn, cảm giác không quá mập cũng không quá ốm yếu, gương mặt cũng chính là loại hình nàng yêu mến, thậm chí ánh mắt nội liễm cũng khiến nàng mê muội, người nam nhân này ngoại hình rất đúng chuẩn, rất hợp khẩu vị của nàng.
Đỗ Tu Nhiên bưng dĩa trái cây cắt xong đem ra, Trữ Tiểu Ban đang nghiên cứu chiếc hộp được khắc tinh xảo ở trên bàn, mà vị Chu Diễm kia chính là ngồi bên cạnh mim cười nhìn Ngô Kình Thương ở đối diện.
Ngô Kình Thương chính là mang vẻ mặt bất thiện đứng ở bên cạnh.
“Đến, ăn trái cây”. Đỗ Tu Nhiên đem dĩa trái cây cắt tốt để trên bàn, sau đó lấy một quả táo không có cắt xoay người ném qua cho Ngô Kình Thương đứng đó không xa, Ngô Kình Thương giống như là biết rõ sẽ như vậy, đã sớm đưa tay tiếp nhận, để ở miệng cắn một miếng lớn.
Động tác này trong mắt Đỗ Tu Nhiên chính là thô lỗ, tại trong mắt mỹ nữ Chu Diễm chính là suất a, rất có mùi vị nam nhân.
Làm nàng nhịn không được ánh mắt trở nên sáng ngời, chủ động hướng Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Tiểu Đỗ, vị tiên sinh này là người như thế nào với ngươi?”
Bên cạnh Trữ Tiểu Ban đang cầm quả cam gặm, vừa nghe vội hỏi: “Đúng đúng, vừa rồi ta cũng muốn hỏi, hắn là ai a? Nhìn xem rất quen mắt”. Nói xong lại duỗi tay vào trong mâm lấy quả táo.
Đỗ Tu Nhiên quay đầu lại liếc nhìn Ngô Kình Thương, cùng Trữ Tiểu Bàn nói ra: “Còn nhớ hay không người khi còn bé đoạt đồ ăn vặt của ngươi.”
Trữ Tiểu Bàn sau khi nghe xong thoáng cái phun hết đồ ăn trong miệng ra, nói: “Cáp? Đoạt đồ ăn vặt của ta? Người dám đoạt đồ ăn vặt của ta vẫn còn chưa sinh ra…”. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, tay đều run lên, hoa quả rơi trên mặt đất.
Hắn không dám tin nhìn về phía Ngô Kình Thương, Ngô Kình Thương lúc này chính là hai chân vững vàng đứng nhìn, cầm quả táo trong tay đã nhanh ăn hết, liếc nhìn Trữ Tiểu Bàn.
Trữ Tiểu Bàn lập tức nuốt nước miếng chỉ vào Ngô Kình Thương nói: “Đỗ Tu Nhiên, ngươi, ngươi sẽ không cần nói cho ta biết, hắn, hắn là tiểu quái vật kia?”
Sau khi nghe xong Đỗ Tu Nhiên mặt nhăn lại, không vui một phen vuốt ve tay Trữ Tiểu Bàn nói: “Quái vật gì? Chuyện khi còn bé còn nhắc tới làm gì?”
Trữ Tiểu Bàn rùng mình một cái, rút tay về, có chút ý e sợ hỏi: “Thật sự là hắn?” Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu.
Lúc này mỹ nữ Chu Diễm bên cạnh cũng nhẹ nhàng chen miệng vào nói: “Nguyên lai các ngươi quen biết a?”
Đỗ Tu Nhiên thấy Trữ Tiểu Bàn không nói gì, liền trả lời: “Đúng vậy, chúng ta từng là đồng học tiểu học.”
Mỹ nữ Chu Diễm “a” một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Kình Thương, vẻ mặt tinh xảo hướng về phía Ngô Kình Thương mỉm cười quyến rũ, nhưng lúc đó Ngô Kình Thương đang đem miếng táo cuối cùng tiêu diệt hết, không có bắt gặp ánh mắt nhìn trộm của nàng.
Chu Diễm lại hỏi: “Tu Nhiên a, ngươi bạn này của ngươi hiện tại đang làm gì?”
Cô gái này tựa hồ đối với tiểu quỷ rất cảm thấy có hứng thú a, Đỗ Tu Nhiên quay đầu nhìn Ngô Kình Thương ăn đến hột táo cũng muốn ăn, vì vậy trả lời: “Hắn đi bộ đội đặc chủng được hai năm.”
Vừa nghe là bộ đội đặc chủng, mỹ nữ Chu Diễm ánh mắt sáng ngời, trong đó điều là đàn ông trong đàn ông a, nàng rất thích.
“Bộ đội đặc chủng?” Trữ Tiểu Bàn bên cạnh sững sốt, nhịn không được lại cẩn cẩn dực dực nhìn về phía Ngô Kình Thương thân cao 1m88, toàn thân run rẩy một chút, mẹ ơi, nguyên lai tiểu quái vật cũng cao to như vậy, còn cùng Đỗ Tu Nhiên nhận thức, sớm biết như vậy đánh chết hắn cũng không đến, thật muốn mạng của hắn a.
Trữ Tiểu Bàn đời này sợ nhất chính là Ngô Kình Thương, quái vật này từng gây cho hắn những năm tháng đen tối, đến nay điều không thể quên a.
Ngồi trong chốc lát, hắn đã cảm thấy toàn thân không thoải mái, hắn vốn muốn hỏi Đỗ Tu Nhiên làm sao biết được Ngô Kình Thương, nhưng là mỗi lần muốn mở miệng, Ngô Kình Thương ánh mắt bất thiện nhìn về phía hắn, giống như là muốn nuốt chửng hắn, làm hắn rất khó chịu.
Ngồi một lát, liền nhịn không được đứng lên đi về, mỹ nữ Chu Diễm có chút không vui, nàng thậm chí còn chưa cùng người đẹp trai này nói hai câu như thế  nào có thể ra về?
Nhưng Trữ Tiểu Bàn nói thế nào cũng không chịu ngồi thêm, Chu Diễm chỉ có thể dậm chân thật mạnh tức giận nghĩ mập mạp thật vô dụng, liền lưu lại số điện thoại rồi lưu luyến không rời ra về.
Đỗ Tu Nhiên tiễn Trữ Tiểu Bàn cùng Chu Diễm, trở về phòng liền thấy Ngô Kình Thương ngồi chồm hổm trên mặt đất, đem hoa quả cắt sẵn trên bàn ăn.
Đỗ Tu Nhiên bước đi qua vỗ nhẹ đầu Ngô Kình Thương, nhịn không được hỏi: “Uy, ngươi vừa rồi có phải là doạ Tiểu Bàn?”
Ngô Kình Thương sau khi ăn xong dùng đầu lưỡi liếm liếm đầu ngón tay, vẻ mặt không vui quay đầu lại nói: “Ai bảo hắn ăn hoa quả ngươi cắt?”
Đỗ Tu Nhiên: “…”

avatar
  Subscribe  
Notify of