Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 25

0
293


Chương 25

Nhân viên tình báo được bộ đội đặc chủng cứu về, Thiên Lang dong binh đoàn cũng hoàn thành nhiệm vụ, lần này gọi là song thắng, tiếc nuối duy nhất chính là Điền Trung Tiểu Quang chết, chết không rõ lý do, có người nói đây là báo ứng, bởi vì Điền Trung Tiểu Quang là bị chính quái vật hắn nuôi đâm chết.
Trước khi Ngô Kình Thương đi, đội trưởng Tôn Uy của Thiên Lang dong binh đoàn tỏ vẻ tiếc nuối, vỗ vỗ bờ vai hắn nói: “Tiểu tử, có hứng thú hay không khi xuất ngũ đến chỗ chúng ta bên này, ta giơ hai tay hoan nghênh ngươi.”
Ngô Kình Thương rất thận trọng suy nghĩ, mới mở miệng nói: “Tiền lương là bao nhiêu?”
Đội trưởng Tôn Uy mới sửng sốt, Lưu Vân Thanh đứng phía sau hắn không nhanh không chậm nói: “Duy trì hai năm cũng có thể mua được ba cái biệt thự, cũng đủ ngươi tiêu xài.”
Biệt thự chính là phòng ở? Ngô Kình Thương nghĩ đến chính là, nếu nói như vậy thì từ nay về sau Đỗ Tu Nhiên cũng không cần cực khổ kiếm tiền trả tiền thuê nhà như vậy, nghĩ nghĩ liền lập tức nhẹ gật đầu nói ra: “Hảo.”
Đội trưởng Tôn Uy cùng Lưu Vân Thanh lúc này thoáng sửng sốt, bọn họ không nghĩ Ngô Kình Thương hội đáp ứng nhanh như vậy, liền ngay cả do dự về độ nguy hiểm của công việc cũng chưa quan tâm, giống như vài cái biệt thự liền đem hắn đón mua.
Bọn họ không biết là, hai năm qua hắn đã sớm bất mãn với việc ở tại bộ đội đặc chủng, mỗi lần hắn muốn gặp gỡ Đỗ Tu Nhiên liền phải cúi đầu xin phép, giống như phạm nhân bị nuôi nhốt, đây không phải là cuộc sống mà Ngô Kình Thương hướng đến, ngược lại chính là cực chán ghét, hơn nữa tiền kiếm được trong bộ đội căn bản không có nhiều như hắn dự đoán, cho nên ngồi đợi ở đó không bằng chính mình tiến đến Thiên Lang dong binh đoàn, so với bộ đội tự do hơn , kiếm tiền cũng nhiều hơn, cũng không giống như trong bộ đội hạn chế cái này hạn chế cái kia, chuyện khiến hắn phiền lòng rất nhiều, Ngô Kình Thương cảm thấy hắn đợi không được nữa.
Hắn chính là muốn làm một người tốt, không ràng buộc, cho nên sau khi trở về bộ đội liền làm đơn xin xuất ngũ.
Thành tích của Ngô Kình Thương trong đội cũng không phải đặc biệt đáng chú ý, cho nên khi hắn muốn xuất ngũ cũng không có nhiều người ngăn cản thu lưu, mà Triệu đội trưởng cùng Tôn Uy là bạn tốt, muốn xin xuất ngũ cũng thật dễ dàng, hơn nữa Triệu đội trưởng cũng nhìn ra với tiềm lực của Ngô Kình Thương ở bộ đội đặc chủng căn bản không thể phát huy hết tài năng của hắn, hơn nữa lúc thu lưu Ngô Kình Thương vào bộ đội không phải là muốn nhốt hắn, nếu sớm biết như vậy còn không bằng thả cho hắn bay cao, có cơ hội phát triển thật tốt.
Cứ như vậy, làm thủ tục được nửa tháng Ngô Kình Thương được tự do, long đong vất vả thu dọn đồ đạc trở về B thị, bởi vì ở quen chỗ cho nên Đỗ Tu Nhiên vẫn tiếp tục thuê nhà ở lúc trước, mặc dù cách trường học có điểm xa nhưng thời gian học không gấp rút nên cứ chậm rãi mà đạp xe đến trường, bình thường y thường xuyên làm thêm nhiều công việc, tiền bạc sử dụng cũng thư thái hơn, ngồi xe công cộng cũng không còn tính toán kỹ lưỡng như lúc trước. Thời điểm Ngô Kình Thương trở lại phòng ở trời đã tối đen, trong phòng ngủ đèn vẫn sáng, cửa khoá từ bên trong nhưng mà cái này đối với Ngô Kình Thương dễ như ăn sáng.
Chỉ chốc lát liền mở cửa ra, hắn nhẹ nhàng bước vào phòng sau đó khoá cửa lại, ánh mắt quét đến bên giường, chăn nệm trải tốt lắm nhưng không có thân ảnh của Đỗ Tu Nhiên, Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ liền tiến tới phòng tắm, tới gần cửa phòng tắm quả nhiên nghe được tiếng nước chảy.
Đỗ Tu Nhiên đang tắm…
Ngô Kình Thương xoay người cúi đầu nghe ngóng, vừa rồi chạy một hơi về trên người toàn là mồ hôi, không biết nghĩ đến điều gì khoé miệng của hắn nhếch lên, có chút hưng phấn, vậy đơn giản cùng nhau tắm, nghĩ đến liền không thể kiềm chế được, một phen cởi lấy y phục trên người, mở cửa đi vào.
Đỗ Tu Nhiên đang tắm không nghĩ tới có người đột nhiên xuất hiện sau lưng, bị kinh hách vội vàng muốn xoay người lại, lại phát hiện người nọ đồng dạng giống như một con chó con ôm lấy y, ghé vào cổ y không ngừng ngửi ngửi mùi vị trên người y.
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt, trong ý thức ngoại trừ tiểu quỷ sẽ không có ai đối với y làm như vậy, vì vậy y có chút không xác định hỏi: “Ngô Kình Thương?”
Ngô Kình Thương xoay người, dùng cái cằm để tại bả vai của Đỗ Tu Nhiên, không ngừng ma sát qua lại giống như câu trả lời.
Đỗ Tu Nhiên một phen đẩy hắn ra, cau mày nói: “Có râu cũng không cạo, thô cứng như dây thép”
Lập tức xoay người nhìn Ngô Kình Thương ở sau lưng, phản ứng không khỏi có chút ngốc trệ, tiểu tử này một năm không gặp rõ ràng lại cao lớn thêm,hiện tại cơ hồ cao hơn y một cái đầu, ngũ quan cũng không còn trẻ con mà anh tuấn, cường tráng mười phần, so với trước kia trưởng thành hơn nhiều lắm, giống như là trở thành một người hoàn toàn mới.
Một đầu tóc hớt cao lên, cả người toát lên vẻ dũng mãnh nhanh nhẹn, Đỗ Tu Nhiên dời đi ánh mắt nhìn về phía tay của Ngô Kình Thương, trên cánh tay có thương tích do bị quái vật đâm vào, lúc này vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhìn vết thương hằn lên trên cánh tay có vẻ dữ tợn.
Đỗ Tu Nhiên kinh ngạc một phen kéo qua cánh tay của Ngô Kình Thương hỏi: “Như thế nào lại bị thương?”
Ngô Kình Thương cúi đầu nhìn nhìn, mới nhớ tới này là do quái vật lưu lại, nếu không phải Đỗ Tu Nhiên hỏi, hắn cũng đã quên mất chuyện này, vì vậy liền hàm hồ trả lời: “Trong lúc làm nhiệm vụ thì bị thương, không có chuyện gì, rất nhanh sẽ bình phục.”
Đỗ Tu Nhiên đau lòng sờ soạng cánh tay, thì thầm nói: “Sớm biết làm bộ đội đặc chủng nguy hiểm như vậy, lúc trước cũng không kêu ngươi đi, huấn luyện chắc chắn mệt chết đi a.”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, miễn cưỡng nói: “Ta có thể chịu được.”
Đỗ Tu Nhiên nói tiếp: “Tuy rất vất vả, nhưng ngươi là một người nam nhân, nếu đã lựa chọn con đường nên đi thì phải kiên trì làm tới cùng, làm chuyện gì cũng không nên bỏ lở giữa chừng, biết không?”
Ngô Kình Thương cúi đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên, vốn lời nói đã đến bên miệng lại nuốt trở về, nếu như nói cho y biết chính mình sắp rời khỏi bộ đội đặc chủng, đi gia nhập dong binh đoàn, y có thể nào tức giận không?
Đỗ Tu Nhiên xoay người, cầm qua chiếc ghế, ấn Ngô kình Thương ngồi xuống ghế nói: “Một thân mùi hôi, nhanh chóng ngồi xuống tranh thủ tắm rửa cho sạch sẽ.”
Nói xong liền xoay người chính mình đi tắm rửa, Đỗ Tu Nhiên chân rất thon nhỏ, cái mông nhỏ xoay người liền vểnh lên, Ngô Kình Thương ánh mắt nhìn đảo qua lại dừng lên trên chiếc mông của Đỗ Tu Nhiên không chớp mắt.
Đỗ Tu Nhiên ngược lại rất tự nhiên tắm rửa chính mình, xong lại quay qua chà sát cho Ngô Kình Thương, ngồi bên cạnh lại cảm thấy tiểu tử này một năm không gặp, cơ thể lại cứng rắn như nham thạch, chà sát vài cái trên người Ngô Kình Thương điều là bọt xà phòng, chà sát xong bả vai, liền hướng về thắt lưng chà sát.
Ngô Kình Thương một mực nhìn chằm chằm vào mặt Đỗ Tu Nhiên không chớp mắt, dần dần cũng đưa cánh tay trượt xuống dưới, dừng trên cái mông đang vểnh lên của Đỗ Tu Nhiên, cảm thấy cảm xúc đặc biệt tốt, sau đó thử thăm dò nhéo mạnh một cái.
Lực đạo làm cho Đỗ Tu Nhiên đau đến nhíu mày, hắn một phen chụp lấy cánh tay Ngô Kình Thương đẩy ra, mắng: “Lại nháo cái gì? Thật giống như tiểu hài tử, ngồi ngay ngắn thành thật cho ta.”
Ngô Kình Thương ánh mắt loé lên một cái, hắn bây giờ đã trưởng thành rồi, như thế nào lại nghe lời giống như trước đây, không tới hai giây liền đứng lên, đột nhiên nói ra: “Ta nghĩ hôn ngươi”
Đỗ Tu Nhiên đang chuyên tâm chà sát, không có nghe rõ, ngẩng đầu lên hỏi: “Ngươi nói cái gì?”
Ngô Kình Thương gãi gãi đầu nghĩ, mắt nhìn vào Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta nghĩ theo ngươi học hôn môi”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ, cùng y học hôn môi? Đỗ Tu Nhiên có chút tức giận nói: “Ngươi cùng bạn gái ngươi học, ta không dạy cái này.”
Ngô Kình Thương yên lặng thân thủ ôm eo Đỗ Tu Nhiên nói: “Ta bây giờ không có bạn gái.”
Đỗ Tu Nhiên lại bề bộn giáo huấn hắn: “Không có bạn gái học hôn môi làm gì? Quấy rối!”
Ngô Kình Thương lại nói: “Người khác đều biết, chính là ta lại không biết, cho nên muốn học, ngươi dạy ta a”
Đỗ Tu Nhiên mặt đanh lại, lạnh lùng nói ra: “Hồ đồ, chuyện đó sao có thể tuỳ tiện dạy.”
Ngô Kình Thương nói: “Ta muốn ngươi dạy ta, ngươi không dạy, ta sẽ không buông ngươi ra”. Nói xong liền đem Đỗ Tu Nhiên ôm chặt vào trong lòng trong ngực, mặc cho Đỗ Tu Nhiên giãy giụa như thế nào điều giãy không ra.
Đỗ Tu Nhiên tức giận đến mức lông mày dựng đứng, có chút bực tức nói: “Tiểu quỷ, ngươi buông tay ra, cánh tay ngươi đang bị thương như thế nào lại dùng sức như vậy.”
Ngô Kình Thương ôm chằm Đỗ Tu Nhiên lại cố ý không có nghe Đỗ Tu Nhiên nói, đem Đỗ Tu Nhiên vuốt ve xiết chặt trong lòng, ánh mắt lại nói cho Đỗ Tu Nhiên biết, hắn sẽ kiên trì đến lúc Đỗ Tu Nhiên toả hiệp mới thôi.
Nhiều năm như vậy, Đỗ Tu Nhiên sao lại không biết tiểu quỷ còn có tình tính này? Chỉ cần hắn muốn làm chuyện gì đó, tám con trâu kéo đều không ra được, chính là chuyện hôn môi này, đối với Đỗ Tu Nhiê có chút khó khăn, tiểu quỷ tuổi trẻ khí thịnh, nghĩ đến chuyện này quả thực cũng không kì quái, chính là chính mình đối với chuyện hôn môi này cũng không quá hiểu biết, trong trí nhớ thì kiếp trước khi còn trẻ tiểu muội muội ở nhà bên cạnh từng hôn qua y một lần, nhưng bây giờ y đã sớm không còn nhớ rõ cảm giác lúc đó nữa.
Hơn nữa nam nam hôn môi, chuyện này cũng quá kinh thế hãi tục đi.
Nhưng là tiểu quỷ này lại sống chết không buông tay, nếu chỉ là một lần thì không phải không được, Đỗ Tu Nhiên suy nghĩ cả nữa ngày cũng không có biện pháp, thật sự không lay chuyển được Ngô Kình Thương, trước tiên đành phải thoả hiệp với hắn.
Vì vậy Đỗ Tu Nhiên thoả hiệp gật gật đầu nói: “Hảo hảo, ta dạy cho ngươi là được, chính là chỉ dạy một lần, không thể nhiều hơn, ngươi trước tiên buông tay ra rồi mới hôn”
Ngô Kình Thương nghe thấy Đỗ Tu Nhiên đáp ứng, lập tức cao hứng buông lỏng tay ra , Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn xem người trước mặt mình bộ dáng cao to vạm vỡ lại có tính cách như tiểu hài tử. Đỗ Tu Nhiên có chút sầu não, như thế nào làm sao y có thể hôn xuống được?
Đang do dự không thể quyết định, Ngô Kình Thương ở bên cạnh đã chờ đến không kiên nhẫn, một phen ghì lấy eo của Đỗ Tu Nhiên, hắn ra tay rất nhẹ dùng không có bao nhiêu khí lực nhưng lại làm cho Đỗ Tu Nhiên rất không thoải mái.
Đỗ Tu Nhiên cái trán bạo xuất gân xanh, nhẫn nại lấy tay vỗ đầu Ngô Kình Thương nói: “Chờ một chút, gấp cái rắm, trước làm cho ta ngồi đàng hoàng.”
Dứt lời y cúi đầu nhìn nhìn mặt của Ngô Kình Thương, tiểu quỷ trên mặt là biểu tình mừng rỡ làm cho người ta đau lòng, luyện tập hôn như vậy có gì làm cho hắn chờ mong như vậy chứ?
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ sau đó có chút khom hạ eo, suy nghĩ chốc lát liền tiến tới bên môi Ngô Kình Thương, hôn môi trước tiên làm gì? Hình như là liếm trước sau đó đem đầu lưỡi với vào đi…
Đỗ Tu Nhiên làm theo như trên TV, thử làm một lần, khi y đưa lưỡi liếm môi Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên cảm giác được bàn tay ôm eo y rõ ràng xiết chặt theo một chút.
Đỗ Tu Nhiên vội vàng dừng lại không vui nói: “Uy, buông lỏng ra, ngươi đem ta ôm chặt như vậy, ta thở không được.”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong vội vàng bối rối buông lỏng cánh tay ra, bàn tay sửa lại vịn ngay eo của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên lại tiếp tục động tác vừa rồi, khi Đỗ Tu Nhiên liếm vài cái, đang do dự phải làm thế nào để chấm dứt nụ hôn này, Ngô Kình Thương tựa hồ như phát giác y muốn thối lui, đột nhiên duỗi tay ra đè lại cái ót của Đỗ Tu Nhiên, giữ chặt Đỗ Tu Nhiên không cho y có đường rút lui, hai người lần nữa môi lưỡi chặt chẽ dán cùng một chỗ.
Nếu như nói là Ngô Kình Thương không hiểu rõ hôn môi, nhưng tiểu tử này rõ ràng biết mút lưỡi, hơn nữa cũng không cần Đỗ Tu Nhiên chỉ dẫn mà tự động đi tìm đầu lưỡi của Đỗ Tu Nhiên, sau đó không ngừng cắn, vỗ về chơi đùa, mút liếm lấy, Đỗ Tu Nhiên bị Ngô kình Thương hôn môi đến không còn khí lực để đem đầu lưỡi rút chở về.
Đỗ Tu Nhiên bị cắn đau, liền nhăn lại chân mày, nhấc chân hướng về phía Ngô kình Thương đạp hai cái.
Y bên cạnh vừa đạp vừa tức giận nghĩ, tiểu quỷ này tám phần lại đói bụng, nhưng hắn sẽ không đem đầu lưỡi mình biến thành sủi cảo mà ăn đi?
Ngô Kình Thương một bên hôn trụ Đỗ Tu Nhiên, tay một bên không ngừng vuốt ve, xoa bóp lại sờ sờ, dừng ngay tại mông Đỗ Tu Nhiên bóp nhẹ vài cái, lúc này Đỗ Tu Nhiên trên người đã đau nhức không chịu được, y thầm nghĩ, tiểu quỷ này không hổ danh là bộ đội đặc chủng hai năm, khí lực con mẹ nó thật lớn.
Đỗ Tu Nhiên có chút nổi giận, tiểu tử Ngô Kình Thương này ngoạn đủ chưa? Tay của y rõ ràng rờ loạn từ phía trước đến phía sau cánh mông của y, Đỗ Tu Nhiên mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, cái trò đùa này càng ngày càng lớn a.
Đỗ Tu Nhiên gian nan đem đầu lưỡi cứu ra được từ miệng của Ngô Kình Thương, nhìn thấy vẻ mặt giống như chưa thoả mãn của Ngô Kình Thương y có chút giận dữ quát lớn: “Đừng làm rộn, càng ngày càng không ra gì,  ta xem ngươi quả thật cần quen một người bạn gái…”

avatar
  Subscribe  
Notify of