Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 24

0
261


Chương 24

Chỗ biên giới Bắc Bộ, đập vào mắt điều là những tàn bích, trên mặt đất ngang dọc khắp nơi đều là những đá vụn, xa xa có một căn nhà dựng tạm lên chỗ ở, đã bị đá vụn tạc sập xuống, chỉ còn có một vách tường còn đang cố gắng chèo chống căn nhà.
Cuộc chiến vừa rồi diễn ra quá kịch liệt, rõ ràng đối phương cũng có hoả lực quân đội rất mạnh, lần này Thiên Lang dong binh đoàn tính toán có chút sai lầm, tám người điều bị thương nặng đến mức không thể nào tiếp tục chiến đấu, mặt khác sáu người cũng đã bị thương tích trong người, đội trưởng Tôn Uy cánh tay trái đã bị quái vật trảo trúng, miệng vết thương sâu đến thấy được xương cốt bên trong.
Hiện tại chỉ còn có lão tứ Lưu Vân Thanh, Ngô Kình Thương cùng tay súng bắn tỉa Lý Thiên Vũ là thân thể còn nguyên vẹn chưa bị thương tích.
Mà Thiên Lang dong binh đoàn cảm thấy được vừa kinh ngạc vừa vui mừng chính là trong bốn quái vật đã bị Ngô Kình Thương một mình giết được hai con, đối phương cũng tổn thất rất lớn, nếu như toàn bộ quái vật bị diệt trừ thì đám tiểu đội của quân Nhật cùng phòng thí nghiệm của Điền Trung Tiểu Quang cũng đã tan nát, Điền Trung Tiểu Quang cũng  không thể còn chỗ để trốn.
Cuối cùng, Tôn Uy dùng ánh mắt ra hiệu cho những người khác yểm hộ Lưu Vân Thanh, Ngô Kình Thương cùng Lý Thiên Vũ, chuẩn bị một lần cuối cùng giải quyết hai quái vậ còn lại, nếu như làm được thì đó xem như là thắng lợi, nếu như làm không được chỉ có thể lui trận trở về, bởi vì có hai người bị thương đã không thể chờ đợi lâu hơn được nữa.
Đội trưởng Tôn Uy đem hy vọng kí thác toàn bộ vào trên người Ngô Kình Thương, hắn hướng về Ngô Kình Thương nhẹ gật đầu, liền cùng vài đội viên đang bị thương dựa vào bức tường đổ bên cạnh chữa thương.
Ba người Lưu Vân Thanh rất nhanh xông ra ngoài tập kích.
Ngô Kình Thương kỳ thật nội tâm rất là phức tạp, bởi vì hắn phát hiện, bốn quái vật kia tuy cùng hắn có đặc thù giống nhau, có móng tay dài, con mắt biến sắc, nhưng móng tay dài màu đỏ tím lại không thể nào đồng dạng giống như mình co duỗi tự nhiên, móng tay của bọn hắn duỗi ra nhưng lại không thể thu vào, hơn nửa bọn hắn con mắt biến màu nhưng cũng không thể phục hồi lại màu đen như người bình thường, hình dáng của bọn hắn là cố định không thể thay đổi, không thể lộ ra ngoài ánh sáng cũng không thể nói chuyện, hoàn toàn như một chiếc máy giết người, bị người Nhật Bản lợi dụng.
Mà ngay cả móng tay thô to cùng lực sát thương căn bản không thể nào so sánh với Ngô Kình Thương, có một quái vật bị Ngô Kình Thương dùng móng tay duỗi ra rút ra móng tay của hắn, đau đến mức hắn đứng tại chỗ không ngừng đấm ngực tru lên, cuối cùng thoáng cái bị tay súng bắn tỉa Lý Thiên Vũ bắn vào đầu mà chết.
Kỳ thật đến phút chót, không cần một phát súng của Lý Thiên Vũ bắn tới, Ngô Kình Thương lúc ấy có thể đem móng tay chọc tới tim quái vật, lấy đi tính mạng của quái vật kia.
Nhưng là Ngô Kình Thương không có làm như vậy, bởi vì quái vật một khi bị rút móng tay vô cùng khống khổ, sống không bằng chết, cho dù không bị giết cũng là đau khổ đến chết.
Ngô Kình Thương trong nháy mắt đó nhớ tới móng tay của bản thân mình, hắn không khỏi nghĩ đến nếu có một ngày móng tay mình bị người khác rút ra, sẽ như thế nào? Có thể hay không giống như bọn quái vật sống không bằng chết? Sau đó bị một phát vào đầu, vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này?
Trong khoảnh khắc đó, trong lòng hắn đột nhiên đối với quái vật trước mắt nổi lên cảm giác thương xót, có thể là đồng bệnh tương liên, mới có thể khiến cho nội tâm của hắn mãnh liệt nổi lên cảm giác đồng tình. Hắn nghe đội trưởng Tôn Uy nói qua, những quái vật này là bị Điền Trung Tiểu Quan cướp đoạt nhân tính, tại trong một lần thí nghiệm tàn ác mới biến thành cái dạng như bây giờ, không có tư tưởng của chính mình chỉ có thể trở thành bị người khác sai khiến trở thành vũ khí giết người.
Cuộc sống của bọn hắn trong mắt Ngô Kình Thương, không có gì vui vẻ đáng nói, tuy nhiên Ngô Kình Thương cũng nhớ được khi còn bé hắn cũng là bị người khác mắng là quái vật, nhưng chính là hắn may mắn mới có được một người chịu ở lại bên cạnh hắn, bảo vệ hắn, cho hắn ăn cho hắn mặc, cẩn thận chăm sóc cuộc sống hằng ngày của hắn, người này trong giây phút xuất hiện trong cuộc đời hắn luôn ở trong lòng hắn, cho hắn ôn nhu chưa từng có. Nhớ tới những chuyện đó làm cho đáy lòng Ngô Kình Thương nổi lên một hồi nhiệt hoả, tương lai có thể không còn người nào có thể cho hắn cảm giác giống như vậy nữa, có lẽ cuộc đời hắn chỉ có một người như vậy mà thôi…
Cũng bởi vì sự tồn tại của người này, dẫn dắt hắn, hắn mới có thể không giống như những quái vật này đánh mất chính mình, cũng không có bị người khác bắt lấy làm thí nghiệm, cũng có cảm tình cũng có lòng tự trọng.
Đang cùng quái vật giao đấu, hắn ngay từ đầu không có ra sát chiêu giết chết bọn chúng, nhưng sau mấy lần nguy hiểm, hắn thấy rõ được quái vật này cùng hắn bất đồng, mới bắt đầu tỉnh táo lại.
Quái vật trước mặt này, móng tay màu đỏ tím thật dài, ánh mắt ngốc trệ bên trong hoàn toàn không hiện lên vẻ sợ hãi, chỉ có cảm giác đau khổ cùng không muốn sống, bọn hắn một mực quơ hai bàn tay đâm về phía mục tiêu cho đến chết mới dừng lại.
Như vậy sống còn có giá trị gì? Ngô Kình Thương quyết định tự tay giết chết bọn hắn, dùng hai tay chính mình chấm dứt thống khổ của bọn hắn, kiếp sau lại là một sinh mạng mới.
Vì vậy, sau khi Ngô Kình Thương hạ quyết tâm, liền không còn phân vân gì nữa, hắn xuất một chiêu hiểm, cắt lấy móng tay bọn quái vật, dùng sức một cái, sau đó dùng tay nắm chặt cổ quái vật, ra đòn tử, vặn một trăm tám mươi độ, rốt cuộc nghe được một âm thanh “rắc rắc” vang lên, quái vật mở to con mắt màu đỏ tím té ngã trên mặt đất.
Mà bên kia Lưu Vân Thanh cùng Lý Thiên Vũ hai người hợp sức đánh quái vật giống như là lấy trứng trọi đá, quái vật rất là lì lợm, móng tay sắc bén rắn chắc quơ rất nhanh, cực kì nguy hiểm.
Lý Thiên Vũ cầm thương quay quanh đằng sau quái vật, quái vật kia đột nhiên dùng móng vuốt trực tiếp quơ ra phía đằng sau, Lý Thiên Vũ ngay lúc không có phòng bị, móng tay không tiếng động quơ lại muốn đâm thủng hai đùi Lý Thiên Vũ.
Tại lúc Lưu Vân Thanh chưa kịp ngăn cản, Ngô Kình Thương vừa lúc chạy tới đưa tay ra đỡ, “phốc suy” một tiếng trực tiếp đâm vào cánh tay Ngô Kình Thương, tuy quái vật lại cản không nổi móng tay sắc bén của Ngô Kình Thương, nhưng vẫn làm Ngô Kình Thương bị thương, cánh tay phun ra rất nhiều máu, Ngô Kình Thương lông mi đều không có động một cái, một cước liền đá bay móng vuốt của quái vật.
Lúc này Lưu Vân Thanh đứng ở phía trước vẻ mặt dữ tợn nhảy lên, dùng đao đâm vào trái tim của con quái vật, nhưng là đao không có lực sát thương lớn với quái vật, chỉ đâm rách làn da bên ngoài của quái vật, nhưng quái vật đau đớn đến gào khóc kêu to, lấy tay quơ móng vuốt, đồng tử màu đỏ liều mạng trừng mắt liếc nhìn Ngô Kình Thương, tuy quái vật không nói được ra lời, nhưng hắn trong tiềm thức biết rõ người trước mắt hắn thực lực so với hắn cường hơn nhiều lắm, có thể uy hiếp đến tánh mạng của hắn…
Nhưng lúc này Ngô Kình Thương không có làm bất cứ động tác nào, mặc cho máu từ cánh tay ấm áp chảy xuống dưới.
Lúc này, Lý Thiên Vũ ở sau lưng quái vật rốt cuộc cầm lấy thương, thương trong tay hắn uy lực rất lớn, đâm thẳng vào đầu tên quái vật nhưng lại không thể làm cho quái vật lập tức chết di, quái vật té trên mặt đất cánh tay không ngừng run rẩy, miệng không ngừng kêu thảm.
Lúc này Lưu Vân Thanh cầm đao trong tay, nhẹ nhàng thở ra, sau đó dùng hết lực cố gắng giữ vững thân thể tuỳ lúc đều có thể ngã xuống của mình. Mà Lý Thiên Vũ cũng là đầu đầy mồ hôi, thương trên tay cũng bị mồ hôi làm ướt mà trượt khỏi bàn tay, vừa rồi thiếu chút nữa là không có đâm vào được, chân cũng có chút run lên.
Ngô Kình Thương lau đi máu trên tay, không tiếng động tiến về phía bên người quái vật, hắn trầm mặt nhìn xem quái vật đang đau khổ nằm giãy giũa trên mặt đất, nhìn vào trong mắt quái vật hắn thấy được nỗi bất lực cùng kinh hoàng, còn có sự giải thoát.
Ít nhất trong mắt Ngô Kình Thương chính là như vậy, vì vậy Ngô Kình Thương đưa lưng về phía Lưu Vân Thanh cùng Lý Thiên Vũ, ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay đâm vào trái tim của quái vật, chỉ trong một phút này, quái vật vẫn đang cố gắng duy trì kêu lên một tiếng, chết ngay lập tức.
Lưu Vân Thanh cùng Lý Thiên Vũ ở phía sau lưng nhìn thấy đều có chút kinh ngạc, Ngô Kình Thương dùng phương pháp gì làm cho quái vật chết nhanh như vậy? Bọn họ điều biết quái vật phòng ngự cực kỳ mạnh, bình thường rất lì lợm, chỉ thấy được Ngô Kình Thương chậm rãi thu tay về, đầu ngón tay còn dính máu.
Ngô Kình Thương đứng dậy, hướng về phía đội trưởng Tôn Uy đang đứng gật đầu, các thành viên trong Thiên Lang dong binh đoàn tinh thần lập tức phấn chấn, cảm giác được thắng lợi của bọn không còn xa nữa.
Còn lại điều là những tiểu lâu la, không đáng nhắc đến.
Đội trưởng Tôn Uy đầu tiên xông ra ngoài, thời gian không thể lãng phí, hết thẩy phải nhanh một chút, tốc chiến tốc thắng.
Những đồng bọn của Điền Trung Tiểu Quang bị Thiên Lang dong binh đoàn tấn công vài lần cũng không còn lại bao nhiêu, bắt được Điền Trung Tiểu Quang là khi hắn đang trốn trong một gian nghiên cứu bí mật, trong phòng còn có mấy cổ máy dùng để tách rời thân thể.
Lúc ấy đội trưởng Tôn Uy dẫn đầu xông vào phòng thí nghiệm đem Điền Trung Tiểu Quang bắt đi, thì hắn đang chốn ở dưới mặt bàn mà run rẩy.
Cơ hồ làm cho người ta không thể tin được, hắn chính là một lão nhân dáng người thấp bé, gầy ốm, đó chính là tiến sĩ biến thái làm cho người  ta nghe tên mà biến sắc?
Thiên Lang dong binh đoàn vài người phỉ nhổ mà phun nước miếng, liền chạy tới bên cạnh giải cứu những người vô tội, Ngô Kình Thương thì lưu lại để trông coi Điền Trung Tiểu Quang.
Điền Trung Tiểu Quang ánh mắt dưới mắt kính lấp loé bất định, hắn không ngừng đánh giá vóc dáng Ngô Kình Thương, trong mắt đột nhiên sáng lên.
Lúc này trong tình huống không có ai lưu lại, Ngô Kình Thương đi đến gần Điền Trung Tiểu Quang, mang theo con ngươi vô tình, duỗi ra móng tay đen cứng.
Giết chết Điền Trung Tiểu Quang, đây là điều cuối cùng hắn có thể làm vì những quái vật kia.
Giống như hắn không tiếng động muốn đem móng tay chọc vào trái tim của Điền Trung Tiểu Quang.
Điền Trung Tiểu Quang vốn dĩ không biết rành tiếng Trung Quốc, lúc này đột nhiên chỉ vào Ngô Kình Thương lớn tiếng nói: “Thiên, trời ạ, kì tích, thật sự là kì tích”. Nói xong hắn lấy từ trong ngực ra một ảnh chụp rất củ nát, vừa xem ảnh chụp vừa nói: “Các ngươi, giống như đúc, giống như đúc, ta nghiên cứu cả đời, rốt cuộc trước khi chết thấy được kì tích, đúng là ông trời không phụ lòng người mà.”
Ngô Kình Thương nhíu mày một phen túm lấy ảnh chụp trong ta Điền Trung Tiểu Quang, trên tấm ảnh có một người nằm trên mặt đất,bốn phía không có ánh sáng, tựa hồ là một cái lồng giam, trên thân người kia ăn mặc quần áo củ nát, râu mép dài, mắt nhắm lại, bên cạnh vài người mặc y phục trắng dùng dao cắt nát huyết nhục cùng nội tạng trước ngực nam nhân, hơn nữa nam nhân đó có móng tay giống chính mình y như đúc, tựa hồ so với chính mình càng thêm thô đen xấu xí, người này Ngô Kình Thương không quen biết, nhưng lại có một cảm giác quen thuộc, gần gũi.
Ngô Kình Thương ngẩng đầu nhìn Điền Trung Tiểu Quang, chỉ vào nam nhân trong tấm ảnh, lạnh lùng hỏi: “Ai vậy?”
Điền Trung Tiểu Quang bị Ngô Kình Thương nhìn có chút khiếp sợ, hắn dùng tiếng Trung Quốc nghèo nàn của mình run run mà trả lời: “Đây là di vật của tổ phụ ta, năm đó tổ phụ ta đi qua Trung Quốc tham gia chiến đấu, đây là thứ duy nhất hắn mang về…”
Ngô Kình Thương lần nữa cúi đầu nhìn ảnh chụp, sau một lát, liền vung tay ra đem ảnh chụp làm ra nát bấy, hắn nhìn về phía Điền Trung Tiểu Quanh lạnh lùng cười một tiếng, đưa tay qua không một chút do dự đâm vào ngực của Điền Trung Tiểu Quang.
Trong lúc Điền Trung Tiểu Quang còn đang kinh ngạc, Ngô Kình Thương cười lạnh nói: “Thỉnh ngươi thay ta hướng tổ phụ ngươi vấn an…”
Điền Trung Tiểu Quang thân thể chậm rãi trượt từ vách tường xuống, ngừng hô hấp.

avatar
  Subscribe  
Notify of