Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 21

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 21

1
0

Chương 21

Vũ khí hạng nặng? Bộ đội đặc chủng?
Đỗ Tu Nhiên nhíu lại lông mày nói: “Cái tên nghe rất uy phong, nhưng nếu muốn trở ra ngoài thì làm sao?”
Lưu sĩ quan ở bên cạnh nói: “Tiểu Nhiên, đừng hỏi nhiều quá, những việc này là thuộc về cơ mật quốc gia, không thể đơn giản nói cùng các ngươi được.”
Triệu đội trưởng giương mắt nhìn Ngô Kình Thương ngồi ở trên giường vẻ mặt khó chịu nói ra: “Ta chỉ có thể nói bọn họ từ nay về sau sẽ trở thành những người trọng yếu, bảo vệ quốc gia, cứu dân, ngươi hiểu chưa?”
Đỗ Tu Nhiên kiếp trước gặp được Ngô Kình Thương, cả hai đều là tù binh của Nhật Bản, điều này làm cho Đỗ Tu Nhiên khắc sâu trong đáy lòng, không có một người nào, không có một quốc gia nào chịu để ngoại dân áp bức khi dễ, cho nên lời nói của Triệu đội trưởng chính là khơi gợi lên chuyện thống khổ nhất trong đáy lòng y, y trầm mặc.
Sau đó Đỗ Tu Nhiên ngữ khí có chút thoả hiệp nói: “Chính là tiểu quỷ còn đang học cao trung…”
Triệu đội trưởng nói: “Cái này không thành vấn đề, hắn hiện tại có thể một bên học tập một bên tiến hành huấn luyện, tốt nghiệp cao trung lại vào bộ đội cũng không muộn.”
Nghĩ đến Ngô Kình Thương qua một năm nữa lại đi vào bộ đội, Đỗ Tu Nhiên nội tâm có chút không đành lòng, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Ngô Kình Thương đang ngây ngốc ngồi ở trên giường.
Khẽ cắn môi quay đầu lại hỏi: “Triệu thúc thúc, các ngươi đi bộ đội có phải tốn tiền không?”
Triệu đội trưởng cười cười nói: “Không tốn tiền, trong bộ đội ăn mặc gì cũng có, nhưng mỗi tháng lại có thể cho tiền họ.”
“Thật sao?”. Đỗ Tu Nhiên trước mắt sáng ngời nói: “Học phí cao trung của Ngô Kình Thương thì sao?”
Triệu đội trưởng mắt nhìn Lưu sĩ quan nói: “Đương nhiên, đương nhiên có thể.”
Đỗ Tu Nhiên lúc này mới an tâm nói: “Triệu thúc thúc, chuyện này có thể hay không để ta cùng Ngô Kình Thương thương lượng lại, hai ngày nữa sẽ cho ngươi câu trả lời thỏa đáng.”
Triệu đội trưởng suy nghĩ sau lại nói: “Tiểu Nhiên, ngươi cũng là người hiểu chuyện, với tư chất của tiểu quỷ hiện tại, nếu như cả đời chỉ là người bình thường thì thật quá đáng tiếc, ông trời đã cho hắn được năng lực hơn người, nên để hắn đến đúng chỗ hắn nên đến, không nên để lãng phí một nhân tài, cho nên ngươi tốt nhất nên hảo hảo cùng tiểu quỷ thương lượng một chút.”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong gật đầu nói: “Ta biết rồi Triệu thúc thúc, ta cũng hy vọng ngày có thể giúp ta giữ kín bí mật này, ta cùng Ngô Kình Thương cũng không muốn để cho người khác biết rõ…”
Triệu đội trưởng ừ một tiếng nói: “Chuyện này ngươi yên tâm, ta sẽ không nói chuyện này với bất luận kẻ nào.”
Đỗ Tu Nhiên gật đầu vừa muốn nói chuyện, Ngô Kình Thương đằng sau đột nhiên đứng dậy, hắn tựa hồ nghe hiểu được cái gì, bước nhanh đi tới mở cửa, có chút tức giận trừng mắt nhìn Triệu đội trưởng, lớn tiếng nói: “Ta không đi, ngươi cút đi!”
Lưu sĩ quan ở bên cạnh lập tức quát lớn: “Tiểu quỷ, chú ý thái độ nói chuyện của ngươi!”
Triệu đội trưởng đứng bên cạnh kéo tay Lưu sĩ quan, hắn nhìn thân hình Ngô Kình Thương đang đứng ở cửa ra vào, thần sắc có chút hoà hoãn, sau đó xoay người vỗ vỗ vai Đỗ Tu Nhiên nói: “Tiểu Nhiên, giúp thúc thúc khuyên nhủ hắn, lời của ngươi khẳng định có tác dụng hơn thúc thúc!”. Nói xong cười cười liền đi ra khỏi cửa, đi ngang qua Ngô Kình Thương ngừng chân lại nói: “Tiểu quỷ, ta sẽ tại trong quân đội chờ ngươi tới.”
Nói xong liền đi ra ngoài, Lưu sĩ quan ở đằng sau chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, dùng ngón tay chỉ chỉ Ngô kình Thương, lập tức bất đắc dĩ thả tay áo xuống, đi theo Triệu đội trưởng đi ra ngoài.
Đỗ Tu Nhiên tiễn họ đi đến cửa rồi quay trở về phòng, nội tâm có chút vui mừng, chuyện này đối với tiểu quỷ chính là chuyện tốt, hôm trước khách sạn bị nổ, nửa tháng tiền lương của bọn họ coi như bỏ đi, cái này chính là hơn nửa tháng tiền ăn a, thêm nửa tiểu quỷ bị thương cần phải bồi bổ nên đã vào ngân hàng lấy ra hơn hai ngàn đồng, hiện tại tiền trong ngân hàng chỉ còn hơn một ngàn ba trăm đồng, học phí của tiểu quỷ cũng gần tới kì hạn, nếu giao ra hết thì cuộc sống của họ càng thêm thiếu thốn.
Lưu sĩ quan cùng Triệu đội trưởng lần này tới giống như là tuyết trung đống than* cho mình và Ngô Kình Thương, hơn nữa nếu Ngô Kình Thương thật sự tiến vào bộ đội đặc chủng thì càng tốt, đãi ngộ trong đó cũng không quá kém, có tiền cầm còn không phải lo ăn lo mặc. Trước kia Đỗ Tu Nhiên luôn một mực lo lắng Ngô Kình Thương sau này chỉ có thể đi làm công tiền lương ít ỏi, không đủ nuôi sống bản thân, chính là hôm nay tất cả điều thay đổi, đây chính là chuyện tốt trên trời rơi xuống.
*Tuyết trung đống than: nguyên ý là đem than cho người ra sưởi ấm lúc mùa đông, ý nghĩa là giúp người khác trong lúc khó khăn.
Tuy Đỗ Tu Nhiên trong lòng có chút không muốn, nhưng là chuyện này đối với tương lai của Ngô Kình Thương rất tốt, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp thuyết phục Ngô Kình Thương đi bộ đội đặc chủng, từ này về sau sẽ là người có ích cho xã hội, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ dân chúng.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ như vậy mới tiến vào phòng, thấy Ngô Kình Thương vẻ mặt không tốt, tràn đầy tức giận đứng một chỗ trừng mắt liếc y, không nói một lời.
Y nghĩ nghĩ, sau đó kéo lấy tay Ngô Kình Thương, đem Ngô Kình Thương kéo đến ngồi xuống bên giường, Ngô Kình Thương kiên quyết đứng dậy, y nói như thế nào cũng không chịu ngồi xuống.
Đỗ Tu Nhiên nhăn mặt, quát lớn: “Cái tật xấu gì đây? Có chuyện gì thì nói!”
Ngô Kình Thương nhìn chằm chằm y nửa ngày, giọng nói ủ rũ có điểm đáng thương hỏi: “Ngươi không phải là chán ghét ta?”
Đỗ Tu Nhiên thởi dài, nói ra: “Không có!”
Ngô Kình Thương hỏi: “Vậy tại sao đem ta đuổi đi?”
Đỗ Tu Nhiên nội tâm đau xót, sau đó kéo qua Ngô Kình Thương, đem hắn khấu ngồi bên cạnh mình giải thích: “Ta không phải muốn đem ngươi đuổi đi, cũng không phải là chán ghét hoặc không cần ngươi, mà là muốn ngươi đi học tập cái hữu ích, tương lai có thể có tiền đồ.”
Ngô Kình Thương quay đầu nhìn chằm chằm mặt của Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi đem ta đuổi đi, chính là không quan tâm ta!”
Đỗ Tu Nhiên nghe vậy có chút muốn cười, tiểu quỷ này thực cố chấp, nếu không nghĩ tới mình có lẽ hắn đã đồng ý đi vào quân đội, chứ không phải không thèm quan tâm như hiện tại? Đỗ Tu Nhiên vuốt ve mái tóc ngắn vừa mới dài ra lại cực kỳ cứng của Ngô Kình Thương nói: “Nói lời ngốc gì đó, ta làm sao có thể không cần ngươi, nhưng ngươi hiện tại đã là người lớn, ngươi thuộc về chính bản thân ngươi, ngươi không thuộc về bất kì ngươi nào, ngươi không thuộc về ta, ngươi thuộc về chính ngươi, cho nên từ này về sau đừng có lại nói nhưng lời như vậy, làm cho người ta chê cười.”
Ngô Kình Thương lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Đỗ Tu Nhiên nói tiếp: “Đi vào quân đội nhớ phải nghe lời Lưu sĩ quan cùng Triệu đội trưởng, ngươi biết không? Đừng cùng người khác đánh nhau, đừng khi dễ người khác, gặp chuyện gì cũng phải bình tĩnh…”
Ngô Kình Thương ngẩng đầu nói: “Ngươi muốn ta đi đâu? Ngươi không phải nói không đuổi ta đi sao? Ta không muốn đi.”
Đỗ Tu Nhiên nghe xong, bị chọc giận, đánh một cái tát vào sau ót của Ngô Kình Thương nói: “Lại có chuyện gì? Không phải ta đã nói, đi vào quân đội học tập chính là vì tiền đồ của ngươi sau này, đi vào học tập những điều có ích? Chẳng lẽ ngươi nghĩ đi làm công cho người khác cả đời? Ra sức cả đời?”
Ngô Kình Thương có điểm khó hiểu nói: “Ngươi không phải là rất muốn đuổi ta đi, như vậy có thể quen bạn gái?”
Đỗ Tu Nhiên sửng sờ, tiểu quỷ này như thế nào lại chuyển chủ đề đến chuyện này, y vội vàng hạ mặt nói: “Nói hưu nói vượn, ngươi học cái đó ở đâu? Giao bạn gái cái gì? Hai ta hiện tại điều là kẻ nghèo nàn một thể, cũng còn đi học, muốn tiền không có tiền muốn sự nghiệp không có sự nghiệp, như thế nào có thể quen bạn gái? Nếu như muốn quen bạn gái, cũng phải đợi đến lúc ra xã hội đi làm có công tác cố định mới được, hơn nữa quen bạn gái chính là tiến tới hôn nhân, nếu có thể gánh vác được trách nhiệm của một người nam nhân trong gia đình mới là tốt, chúng ta bây giờ vẫn chưa đến lúc.”
Ngô Kình Thương nghe vậy không nói gì, Đỗ Tu Nhiên lấy tay đụng vào hắn thoáng cái khuyên nhủ: “Tiền lương làm công ở khách sạn xem như là bỏ đi rồi, hiện tại tiền tiết kiệm trong tay hai chúng ta coi như không còn nhiều, nếu như ngươi đi bộ đội, có thể có tiền đóng học phí, ăn cơm được miễn phí, ăn nhiều hay ít điều được, trong tay ngươi cũng có tiền, nhiều cái tốt như vậy sao lại không đồng ý?”
Ngô Kình Thương ngẩng đầu nhìn vào mắt của Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Ngươi vì cái gì thích tiền như vậy?”
Đỗ Tu Nhiên thuận miệng nói ra: “Bởi vì tiền có thể mua được đồ ăn, mua được quần áo, còn có thể mua được thứ mình thích…”. Nghĩ đến điều gì đó hắn vội vàng bổ sung: “Nhưng điều kiện quan trọng nhất là tiền đó phải dùng hai tay mình làm ra, mà không phải trộm cắp ăn cướp…”
Nghe vậy Ngô Kình Thương nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Tiền có thể mua được người sao?”
Đỗ Tu Nhiên sửng sờ “Mua người cái gì?” Hắn nhìn Ngô Kình Thương thử thăm dò “Ý ngươi là nói… mua người vợ?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, gật đầu.
Đỗ Tu Nhiên vì muốn Ngô Kình Thương tiến vào quân đội, liền nói: “Ngươi có tiền, tìm vợ không khó, không cần ngươi bắt buộc, cũng sẽ có người cam tâm tình nguyện lấy ngươi.”
Ngô Kình Thương nói: “Thật sự?”
Đỗ Tu Nhiên gật đầu, nói ra lời này kì thật trong lòng hắn đều đổ mồ hôi, tiểu quỷ này không chịu người ta ép buộc, nếu như không nói lời nói dụ dỗ hắn, theo như tính tình của tiểu quỷ thì khả năng cưỡng chế, nói thế nào cũng không đi, nhất là loại nơi như quân đội, tính kỉ luật rất cao.
Ngô Kình Thương suy nghĩ cả nữa này, rốt cuộc gật đầu nói: “Ân, ta đi!”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong rất cao hứng, lấy tay sờ đầu Ngô Kình Thương nói: “Đây mới là hảo hài tử.”
Ngô Kình Thương nhìn thấy nụ cười trên mặt Đỗ Tu Nhiên, lại mở miệng nói: “Tháng sau ta sẽ mười tám tuổi.”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ: “Đúng đúng, tiểu quỷ ngươi đã gần trưởng thành, không thể gọi tiểu hài tử được.”
Ngô Kình Thương nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên lại nói: “Ngươi đã nói, trưởng thành đã có thể quen bạn gái.”
Đỗ Tu Nhiên đáy lòng lại đổ mồ hôi, hắn nói: “Cái này… đối với ngươi cũng còn sớm, chờ vào quân đội, sau này hãy nói a.” Phỏng chừng trong quân đội cũng sẽ không có điều kiện để hắn nói tới chuyện quen bạn gái.
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ, mới gật đầu nói hảo.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ đến điều gì đó, vỗ tay nói: “Vậy tối này ta nấu vào món ăn để chúc mừng a?”
Ngô Kình Thương hỏi: “Chúc mừng cái gì?”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Chúc mừng ngươi đạt được kì ngộ như vậy, còn nữa, chúc mừng ngươi sắp được mười tám tuổi.”
Ngô Kình Thương đối với ăn uống liền không cự tuyệt liền “ân” một tiếng.
Đỗ Tu Nhiên hỏi hắn: “Ngươi muốn ăn cái gì?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Có thể uống rượu không?”
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt, đúng rồi, tiểu quỷ này còn chưa uống qua rượu, vì vậy hắn nói: “Đi, ta mua rượu cho ngươi.”
Buổi tối Đỗ Tu Nhiên làm một bàn đầy món ăn, lại ghé cửa hàng mua mười chai bia.
Hai người vừa ăn vừa uống, tiểu quỷ này chuẩn bị đi bộ đội đi, Đỗ Tu Nhiên trong lòng vừa mừng vừa vui, những năm này hắn đã quen sớm có tiểu quỷ ở bên cạnh, đột nhiên lại muốn đi, hắn có chút không đành lòng, chính là, tiểu quỷ đi vào quân đội có thể bảo vệ đất nước, đây là chuyện tốt, hắn nên cao hứng mới phải, vì vậy không tự giác lại uống nhiều hơn.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên uống có chút say, nói chuyện cũng nói đớt, sắc mặt đỏ bừng liền nói: “Không uống nữa!”
Đỗ Tu Nhiên không có nghe hắn, mà lắc lư người cầm lên một lon bia, phát hiện bên trong rỗng, liền cầm vài cái lên đều là rỗng, liền khoát tay lấy tiền từ trong túi ra, đưa cho Ngô Kình Thương đi đến cửa hàng bên cạnh mua một ít.
Ngô Kình Thương nhìn hắn vài lần, liền lấy tiền đứng dậy.
Đợi hắn cầm theo túi nhựa trở về, Đỗ Tu Nhiên đã nằm trên giường ngủ, tóc có chút mất trật tự, sắc mặt toàn bộ đều hồng lên, con mắt nhắm lại, ngủ không được an ổn cho lắm.
Trên thân mặc một chiếc áo sơ mi trắng, không biết lúc nào bị Đỗ Tu Nhiên cởi xuống vài nút áo, lộ ra bộ ngực trắng nõn, Ngô Kình Thương nhìn thấy lại không tự giác nuốt nước miếng, hắn cẩn thận cầm bia trên tay để lên bàn, sau đó đi qua ngồi cạnh giường chăm chú nhìn Đỗ Tu Nhiên.
Xem hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được dùng tay đụng thử điểm nộn hồng trước ngực, Đỗ Tu Nhiên uống rượu, thân thể dị thường mẫn cảm, bị đụng chạm có chút không thoải mái giật giật người vài cái, nghiêng mặt đi.
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên hai gò má ửng đỏ, đôi môi cũng đỏ lên do rượu, ma xui quỷ khiến hắn lại cúi xuống, lần đầu tiên khẽ liếm lấy cánh môi của Đỗ Tu Nhiên, liếm một hồi lại cảm thấy không đủ, liền dùng tay cạy mở hàm răng, đem đầu lưỡi của mình duỗi vào.
Hắn giống như đói khát mà mút liếm, chỉ cảm thấy tư vị tốt không nói nên lời, hương vị ngọt ngào, thơm ngon rất hợp khẩu vị của hắn.
Thẳng đến khi Đỗ Tu Nhiên bị cắn đến đau đớn, vô ý thức khẽ rên một tiếng, miệng phát ra âm thanh: “Tiểu quỷ…”  mới làm cho Ngô Kình Thương đang mê muội bừng tỉnh.
Hắn nhanh chóng ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc mà nhìn Đỗ Tu Nhiên đang ngủ, ánh mắt hiện lên một tia do dự.
Nếu như hắn tiếp tục,người kia có thể hay không… sinh khí?
Lúc này Đỗ Tu Nhiên hoàn toàn không biết chuyện đang xảy ra, ngủ rất sâu.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!