Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 20

0
266


Chương 20

Buổi tối lúc ngủ, Đỗ Tu Nhiên sợ đụng phải miệng vết thương của Ngô Kình Thương, một mực ngủ ở bên mép giường, nửa đêm tỉnh dậy lại phát hiện thân thể đã nằm ở giữa giường, Ngô Kình Thương lúc này nằm nghiêng qua một bên dựa đầu vào trong ngực của y, bả vai lúc ngủ vẫn run lên, tựa hồ ngủ không an ổn, Đỗ Tu Nhiên vội vàng kéo qua chăn, đắp lại cho tiểu quỷ.
Y ngủ không được, nương theo ánh trăng chiếu vào, cúi đầu sững sờ nhìn xem tiểu quỷ này, nhìn trong chốc lát không tự giác nổi lên thương tiếc lấy tay khẽ chạm một chút, Ngô Kình Thương giật giật, đầu lại tiếp tục vùi sâu trong lòng y, tiếp tục ngủ, Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm lập tức mềm mại, y dùng ngón tay vuốt ve một bên mặt của Ngô Kình Thương, nội tâm đau lòng nghĩ, đứa nhỏ giống quái vật này hình như đã lớn… Hôm nay lại chính là ân nhân cứu mạng của y.
Đỗ Tu Nhiên không ngừng nhớ lại từng chuyện trước kia của Ngô Kình Thương, không lâu sau liền đóng lại mí mắt ngủ.
Ngày hôm sau, trời chưa sáng Đỗ Tu Nhiên đã sớm rời giường, đem đầu heo ngày hôm qua mua được rửa sạch, đem rau dưa vẫn còn tươi ngon nấu chín, rửa sạch đầu heo lại bỏ vào trong nồi hầm thật lâu.
Ngô Kình Thương chính là ngửi được mùi thơm của thức ăn mà tỉnh dậy, mở to mắt ra nhìn trên bàn ăn trước mặt tất cả đều là những món mà hắn thích ăn, vì vậy bụng lập tức kêu lên, hắn nhảy dựng từ trong chăn chui ra ngoài.
Đỗ Tu Nhiên bưng nồi canh heo hầm thật lâu nóng hổi đi tới, đặt ngay chính giữa bàn, sau đó cười cười liếc nhìn Ngô Kình Thương, sau đó lại trở về bếp lấy đũa muỗng.
Lúc đi ra đã thấy Ngô Kình Thương động thủ tay chân ngấu nghiến ăn, tay cùng mặt của hắn đều có chút bỏng, Đỗ Tu Nhiên cũng không có kêu hắn đi rửa mặt, đối với hành động tay không cầm đồ ăn của hắn, y cũng chỉ là mở một con nhắm một con mắt giả vờ như không thấy.
Ngô Kình Thương ngấu nghiến mà gặm móng heo, móng heo đều được Đỗ Tu Nhiên hầm đến mềm, cắn vào đều tự tan ra, rất thơm, Đỗ Tu Nhiên mỉm cười tủm tỉm nhìn xem bộ dáng Ngô Kình Thương chiến đấu hắng say với cái móng heo, cũng không sốt ruột ăn cơm, thân thủ cầm lấy thìa múc cho Ngô Kình Thương một chén súp táo đỏ.
Ngô Kình Thương liền vội vàng tiếp nhận chén súp nhanh chóng đổ vào miệng, sau đó quay đầu lại lấy ba cái sủi cảo ném vào trong miệng, bên trong nhân chính là tôm đã được lột vỏ mà hắn thích ăn nhất, vừa ăn vừa không ngừng ừ ừ gật đầu khen ngợi.
Ăn cơm xong, Đỗ Tu Nhiên giúp Ngô Kình Thương cởi bỏ áo ngủ nằm lỳ ở trên giường, y nhìn đến vết thương trên lưng Ngô Kình Thương, làm y ngạc nhiên chính là miệng vết thương trên lưng Ngô Kình Thương không những không nhiễm trùng mà miệng vết thương còn có dấu hiệu bắt đầu liền thịt lại, Ngô Kình Thương cũng không còn đau đến hấp một ngụm khí như ngày hôm qua, tựa hồ như không còn đau đớn gì.
Sau đó y làm cho Ngô Kình Thương ngồi ở trên giường, chính mình lại giúp Ngô Kình Thương kiểm tra phần gáy sau đầu cùng mặt, nặng nhất vẫn là ở mặt, nếu sau này để lại sẹo thì thật không tốt.
Đỗ Tu Nhiên ngồi ở bên cạnh nhìn xem mặt của Ngô Kình Thương, lấy ngón tay nhẹ nhàng đụng lên làn da đen đã bị cháy đỏ lên, nhẹ nhàng cau mày,để sát mặt vào cẩn thận mà nhìn. Mà Ngô Kình Thương đang ngồi bên cạnh lúc này cũng chăm chú nhìn Đỗ Tu Nhiên, tại lúc Đỗ Tu Nhiên thân thủ đụng phải môi dưới của Ngô Kình Thương muốn nhìn xem thử môi dưới có thể bị bỏng hay không.
Ngô Kình Thương thoáng cái đưa tay nắm lấy bàn tay của Đỗ Tu Nhiên giữ chặt trong lòng bàn tay, quay đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên sắc mặt hắn lại có chút dồn dập.
Đỗ Tu Nhiên sửng sờ, quay mặt nhìn về phía Ngô Kình Thương nghi ngờ hỏi: “Có phải là miệng đau, ta đụng đến miệng vết thương của ngươi?”
Ngô kình Thương sắc mặt có chút đỏ lên, hắn lắc đầu.
Đỗ Tu Nhiên sau khi sửng sốt lại hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Ngô Kình Thương mục quang né tránh nửa ngày,sau đó cắn răng đem tay của Đỗ Tu Nhiên xuống phía dưới đụng vào vật giữ hai chân mình.
Lúc tay Đỗ Tu Nhiên đụng phải thì… mới bừng tỉnh đại ngộ, hỗn tiểu tử… Rõ ràng lúc này lại… có phản ứng?
Đỗ Tu Nhiên nhìn xuống đũng quần của Ngô Kình Thương, lại so sánh với lần trước nhìn thấy hình như lại lớn thêm một vòng, làm Đỗ Tu Nhiên có chút sững sờ, hắn biết rõ tiểu quỷ này thân thể phát triển rất nhanh, nhưng không nghĩ vật này cũng phát triển theo. Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên tay không hề động, có chút sốt ruột, nắm tay Đỗ Tu Nhiên không tự động lại tăng thêm chút lực, nhịn không được lại nói: “Ngươi giúp ta lấy ra, khó chịu.”
Đỗ Tu Nhiên vốn là có chút xấu hổ, y trước kia hỗ trợ là vì đó là lần đầu tiên của tiểu quỷ, y ra tay là muốn hướng dẫn tiểu quỷ cách làm, giúp tiểu quỷ minh bạch “cái kia” đứng lên là có chuyện gì, giải quyết như thế nào, chính là bây giờ tiểu quỷ đã nhanh trưởng thành, y giúp tiểu quỷ giải quyết hình như có điểm không quá phù hợp.
Nhưng sau đó lại nghĩ đến, Ngô Kình Thương vì y mà bị thương nặng như vậy, trên tay cũng bị thương muốn tự giải quyết đúng là có chút bất tiện, dù sao cả hai cũng là nam nhân, y so với tiểu quỷ cũng lớn hơn ba tuổi, lúc này ra tay hỗ trợ cũng là chuyện đương nhiên.
Vì vậy sau khi do dự, Đỗ Tu Nhiên liền đưa tay thấp xuống giúp Ngô Kình Thương đem quần cởi ra.
Đỗ Tu Nhiên ngồi chồm hổm trên mặt đất, lấy tay không nhanh không chậm giúp Ngô Kình Thương lộng cả nửa ngày, da trong lòng bàn tay đều đỏ lên hết, nhưng Ngô kình Thương vẫn là chưa có xuất ra.
Tiểu quỷ này! Đỗ Tu Nhiên bất mãn ngẩng đầu trừng mắt liếc nhìn Ngô Kình Thương, Ngô Kình Thương lúc này chính là nặng nề thở phì phò chăm chú nhìn Đỗ Tu Nhiên, ánh mắt trong suốt.
Đỗ Tu Nhiên lấy lại tinh thần nhìn về phía đồ vật nằm trong tay mình, nếu như là chính mình, hẳn là sớm phát ra, chính là tiểu quỷ này lâu như vật cũng chưa có xuất ra, nhớ rõ lần trước hình như y đụng một cái liền nhanh chóng xuất ra a? Khoảng cách cũng chỉ có vài năm a, hắn lại luyện thành cái trình độ này? Vậy hắn bình thường giải quyết như thế nào?
Đỗ Tu Nhiên nhịn nhịn khẩu khí lại loay hoay một hồi, cơ hồ là xuất ra toàn lực, mới rốt cuộc thu phục được, làm tiểu quỷ xuất ra, Đỗ Tu Nhiên chóp mũi đều đầy mồ hôi, mệt mỏi thở gấp, cánh tay đều không có khí lực đi lấy khăn giấy chùi.
Ngô Kình Thương vội vàng cầm lấy giấy vệ sinh bên giường, nhanh tay nhanh chân giúp Đỗ Tu Nhiên lau tay, Đỗ Tu Nhiên cười khổ, vừa muốn đứng dậy, Ngô Kình Thương đột nhiên ném đi giấy nhanh chóng ôm lấy y, sau đó dường như muốn nói chuyện, nhưng cuối cùng lại không có nói ra, mà là dùng môi chính mình cọ xát trên môi y một hồi lâu, đầu lưỡi trơn trượt dường như muốn chọc vào trong miệng của Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên lập tức cảm thấy không đúng, vội vàng kéo Ngô Kình Thương ra, lạnh mặt xuống nói: “Ngươi đang làm cái gì?”
Bị Đỗ Tu Nhiên răn dạy, Ngô Kình Thương sững sờ, mục quang có chút lẫn trốn không dám nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên, thấy sắc mặc Đỗ Tu Nhiên không tốt, liền vội vàng buông lỏng tay.
Thấy thế, Đỗ Tu Nhiên vội càng hoà hoãn ngữ khí nói: “Chúng ta đều là nam, không thể tuỳ tiện thân mật hôn môi.”
Ngô Kình Thương muốn nói rồi lại thôi, sau đó trầm mặc không nói gì, chỉ là cúi đầu ngơ ngác nhìn tay mình.
Đỗ Tu Nhiên có điểm áy náy, tiểu quỷ này vẫn còn là một hài tử, tò mò chuyện mới lạ cũng là bình thường, tiểu quỷ lại chưa có tiếp xúc qua chuyện nam nữ, sinh lý không thể tự khống chế được, có ý muốn hôn môi người thân cận với mình cũng là chuyện bình thường, vì vậy nói: “Ngươi bây giờ còn nhỏ, chờ sau khi ngươi trưởng thành, có thể tìm bạn gái, có thể cùng bạn gái làm những chuyện tình thân mật…”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong ánh mắt sáng ngời, ngẩng đầu hướng nhìn Đỗ Tu Nhiên thần sắc vui mừng nói: “Thật sự?”
Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu, Tiểu quỷ này cần gì phải kích động như vậy, chẳng lẽ hắn tại trường học đã có người ngưỡng mộ trong lòng?
Vì vậy Đỗ Tu Nhiên lo lắng dặn dò: “Nhưng là phải trưng cầu ý kiến của nàng mới có thể làm, không thể cưỡng ép biết không?”
Ngô Kình Thương sau khi nghe xong nặng nề gật đầu, biểu lộ có chút cao hứng.
Đỗ Tu Nhiên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó cho Ngô Kình Thương nằm xuống, đắp chăn lên, rồi chính mình mới đi thu dọn bàn ăn.
Sau Đỗ Tu Nhiên đi đến trường học của Ngô Kình Thương xin cho hắn được nghĩ học ba ngày, ba ngày này Đỗ Tu Nhiên liên tục thay đổi nhiều món ăn, giúp Ngô Kình Thương bồi bổ thân thể, Ngô Kình Thương tuy thân thể bị cháy bỏng nhưng cũng không ảnh hưởng đến khẩu vị ăn uống của hắn, hắn ăn được rất tốt, sau hai ngày được Đỗ Tu Nhiên bồi bổ thân thể khiến hắn lại tăng thêm chút thịt.
Lực nhẫn nại cùng khả năng khôi phục thân thể một cách nhanh chóng của Ngô Kình Thương khiến người khác giật mình. Vết thương do bị bỏng thường rất lâu mới bình phục, nhưng tiểu quỷ này chưa đến hai ngày đã bắt đầu liền thịt lại, một tầng da do bị cháy bỏng đen sẫm cũng bắt đầu bong ra từng mảng, làm Đỗ Tu Nhiên yên tâm chính là làn da mới trên mặt tiểu quỷ này tuy rằng khô ráp, không được tự nhiên nhưng là so với tưởng tượng của y đã là tốt lắm rồi.
Ba ngày trôi qua trên cơ bản vết thương cũng đã lành lặn hơn nhiều, tóc cũng dài ra nhiều, Đỗ Tu Nhiên phát hiện tiểu quỷ này để tóc ngắn, cắt cao lên nhìn cũng rất tuấn tú, có tinh thần hơn nhiều, hơn nữa không cần thường xuyên đi cắt tóc, nên từ này về sau quyết định để Ngô Kình Thương cắt tóc ngắn.
Ăn cơm xong, Đỗ Tu Nhiên tìm một bộ quần áo làm cho Ngô Kình Thương thay, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, sau đó lại có tiếng rõ cửa.
Dì chủ nhàở bên ngoài nói: “Tiểu Nhiên a, ở bên ngoài có hai đồng chí muốn tìm ngươi, ngươi mau ra đây nhìn xem.”
Đỗ Tu Nhiên vội vàng cài lại nút áo cho Ngô Kình Thương sau đó chạy ra ngoài mở cửa.
Bên ngoài là hai người, Đỗ Tu Nhiên nhìn xem một cái liền sửng sốt, Dì chủ nhà tiến đến bên người Đỗ Tu Nhiên nhỏ giọng nói: “Hai người này có chuyện muốn tìm ngươi, cũng không biết là có chuyện gì.”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu hướng dì chủ nhà nhẹ gật đầu nói: “Không có việc gì, ta quen biết họ”. Một trong hai người chính là Lưu sĩ quan, người kia… là người nam nhân mặc áo vest trắng thấy được hình dạng của Ngô Kình Thương trong trận hoả ở khách sạn đó.
Thấy dì chủ nhà vẫn đứng đó nhìn, Đỗ Tu Nhiên liền hướng Lưu sĩ quan cùng người nam nhân kia nói: “Bên ngoài lạnh lắm, Lưu thúc thúc các người vào nhà ngồi đi.”
Vào nhà, Lưu sĩ quan liền hướng hai người giới thiệu với nhau: “Vị này chính là cấp trên của ta Triệu đội trưởng, công việc của ông chính là tìm đến những thanh niên có tiềm lực tiến vào quân đội, sau đó tập hợp lại một chỗ cùng tiến hành huấn luyện, Triệu đội trưởng lần này tìm đến ta, nói đã từng gặp qua tiểu Thương một lần, cảm thấy hắn rất có tiềm lực, muốn nhận hắn vào trong quân đội tiến hành huấn luyện, không biết tiểu Thương hắn có đồng ý không.”
Đang nói chuyện, Triệu đội trưởng liền hướng Đỗ Tu Nhiên chào hỏi: “Tiểu quỷ, chúng ta lại gặp nhau.”
Đỗ Tu Nhiên từ đầu ấn tượng với nam nhân này không quá tốt, nhưng lúc nãy nghe được lời Lưu sĩ quan nói, nam nhân này tựa hồ có chức quyền cũng rất lớn trong quân đội, so với Lưu sĩ quan còn muốn lớn hơn, vì vậy hắn nghĩ nghĩ vội nói: “Vào bộ đội? Sau có thể làm việc gì? Tham gia quân ngũ?”
Lưu sĩ quan cùng Triệu đội trưởng nhìn nhau cười cười, Triệu đội trưởng lại hỏi: “Nghe Lưu sĩ quan nói, ngươi lúc mười một tuổi đã bắt đầu chiếu cố tiểu quỷ kia?”
Đỗ Tu Nhiên nhìn hắn một cái, nhẹ gật đầu.
Triệu đội trưởng cười cười nói: “Ngươi chính là giám hộ của tiểu quỷ, ta có thể tiết lộ cho ngươi biết.”
Nói xong Triệu đổi trưởng sắc mặt nghiêm trang nói: “Huấn luyện xong, hắn có thể đi vào trong quân đội, bộ đội này cũng không giống như ngươi đã xem ở TV, đây là quân đội thuộc về cơ mật quốc gia.”
Đỗ Tu Nhiên nhăn mặt nói: “Ngươi muốn nói là phải giữ bí mật? Không thể nói rõ cho ta biết?”
Triệu đội trưởng sờ sờ mũi nói: “Nói cho ngươi biết tên thì không sao cả…”
Bên cạnh Lưu sĩ quan nói: “Triệu đội trưởng, như vậy là trái với quy định, hơn nữa hắn còn là một hài tử…”
Triệu đội trưởng nhìn Lưu sĩ quan khoát tay, sau đó nhìn Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương mở miệng nói: “Các ngươi nên biết, mỗi quốc gia điều có một quân đội đặc biệt, chúng là gọi đó là bộ đội đặc chủng, sử dụng vũ khí hạng nặng, tiểu quỷ cái này cũng không thể tuỳ tiện nói cho người khác nghe a.”

avatar
  Subscribe  
Notify of