Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 18

0
232


Chương 18

Đợi Đỗ Tu Nhiên kịp phản ứng lại thì Ngô Kình Thương đã mang theo khí tức ấp áp trong miệng dừng lại trên môi hắn, động tác lại có chút trục trặc, răng nanh đụng vào làm Đỗ Tu Nhiên có chút đau nhức.
Một lát sau, Đỗ Tu Nhiên ý thức được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng đứng vững đẩy Ngô Kình Thương ra, sau đó dùng tay áo lau miệng, hai người nhất thời đều im lặng.
Một trận gió lạnh thổi qua, Đỗ Tu Nhiên đầu óc trở nên tỉnh táo lại, y nhìn về phía Ngô Kình Thương nói: “Trở về đi.”
Trong đêm tối y nhìn không rõ mặt Ngô Kình Thương, chỉ nghe tiểu quỷ hàm hồ “ân” một tiếng.
Hai người sau khi trở về, Đỗ Tu Nhiên không có nhắc lại chuyện này, trong lòng cho rằng đó là trùng hợp, không có nghĩ nhiều.
Làm cho y nguyên đêm không thể ngủ được suy nghĩ làm sao cho Ngô Kình Thương thoát khỏi mấy người lừa đảo kia.
Ngày hôm sau, y mang theo Ngô Kình Thương cùng những người kia gặp mặt, tên kia thật cũng không dong dài, yêu cầu đưa ra điều kiệm ba ngàn đồng sẽ không tiếp tục kiếm Ngô Kình Thương.
Yêu cầu rất quá đáng, nhưng là Đỗ Tu Nhiên không muốn làm ảnh hưởng đến Ngô Kình Thương, không hề nghĩ ngợi, đi ra ngân hàng lấy ba ngàn đồng đưa cho những người kia, cầm tiền trong tay những người kia mới tính chuyện bỏ qua cho Ngô Kình Thương.
Nếu làm cho tiểu quỷ rời khỏi bọn họ, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy ba ngàn này rất xứng đáng.
Trên đường trở về, Ngô Kình Thương không nói được lời nào, hắn biết rõ số tiền kia là do Đỗ Tu Nhiên không dễ dàng từng chút dể dành tiền cho hắn đi học, bình thường Đỗ Tu Nhiên muốn mua một đôi giày đều phải suy nghĩ nửa ngày, lần này thoáng một cái phải chi ra ba ngàn đưa bọn người kia, ngay cả hắn trong nội tâm cảm thấy rất khó chịu, huống chi tiền đó là Đỗ Tu Nhiên cực khổ kiếm được?
Lại đi thêm một chút, hắn ngăn lại Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nói: “Ta từ nay về sau sẽ cố gắng công tác…”
Đỗ Tu Nhiên cảm thấy vui mừng nhẹ gật đầu, y biết rõ Ngô Kình Thương nội tâm nhất định thấy áy náy, tuy đáy lòng cũng cảm thấy không dễ chịu nhưng có thể làm cho Ngô Kình Thương biết sửa sai, thì ba ngàn tiền học phí này Đỗ Tu Nhiên cũng cảm thấy xứng đáng.
Chuyện này ít nhất cũng sẽ lưu lại trong lòng tiểu quỷ, lần sau lại gặp chuyện tương tự thì hắn sẽ cách xa.
Nghĩ như vậy, Đỗ Tu Nhiên trong đáy lòng dâng lên cảm giác tự hào, qua nhiều năm như vậy, Ngô Kình Thương lúc trước chính là không trộm thì đoạt đồ ăn người khác, không có người trông nom, không biết được thế nào là đúng thế nào là sai, chính là một tiểu quái vật mà có thể giống như bây giờ có thể hiểu được đúng sai mà tự giác sửa đổi, quá trình trải qua thật không dễ dàng. Đáng quý chính là tiểu quỷ hiện tại biết dùng chính sức lao động của mình để đổi lấy cơm ăn, biết rõ bản thân phải đưa ra mới có hồi báo lại, hơn nữa làm sai còn hướng mình xin lỗi.
Bình thường Đỗ Tu Nhiên từng chút từng chút thay đổi con người hắn, con đường đầy chông gai này ngọt bùi cay đắng Đỗ Tu Nhiên là người biết rõ ràng nhất, kết quả đổi lại được cảm thấy thật là đáng giá, không thể dùng tiền để so sánh, đó chính là cảm giác thoả mãn hơn bao giờ hết.
Nhưng kiêu ngạo không được bao lâu, Đỗ Tu Nhiên còn nhớ đến chính là tiền học phí nửa năm còn lại của Ngô Kình Thương thì cảm thấy buồn rầu, đến lúc đó phải làm sao bây giờ? Vốn còn năm ngàn tiền tiết kiệm hẳn là đủ đóng học phí, chính là bây giờ đã lấyđi ba ngàn, chỉ còn có hai ngàn, phải làm sao kiếm được tiền học phí?
Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Tu Nhiên nghĩ cũng chỉ có thể tiết kiệm tiền sinh hoạt hằng ngày, ăn nhiều nhất chính là bột ngô, đồ ăn cũng ít đi, thịt càng không thể mua, cũng may chính mình bây giờ đã là sinh viên, có thể dễ dàng tìm việc làm hơn, coi như cũng có thể trải qua thời gian này, mặc dù như vậy giống như việc lấy trứng chọi đá, nhưng ngoại trừ như vậy thì y thật không biết làm sao.
Bởi vì thường xuyên đi làm thêm, nên Đỗ Tu Nhiên cũng quen biết nhiều người, thường xuyên sẽ có người giới thiệu việc làm cho y, vừa vặn có một nhân viên làm chung nói cho y biết, chính là khách sạn gần đây có tuyển nhân viên làm theo ca, tiền lương một giờ làm cao hơn so với nơi khác, còn cho ăn tối.
Chỉ là địa điểm có hơi xa cách chỗ ở của Đỗ Tu Nhiên khoảng 4km, nhưng công việc có chút hấp dẫn Đỗ Tu Nhiên, chính là muốn tới làm khi nào cũng được, mỗi này cũng chỉ cần làm ba giờ đồng hồ, chủ yếu vẫn là số lượng nhiều
Cùng ngày Đỗ Tu Nhiên dẫn Ngô Kình Thương đi cùng mình, rất may mắn là cả hai điều được trúng tuyển, sắp xếp công việc làm vào buổi tối từ sáu giờ đến hơn chín giờ một chút.
Tăng thêm thời gian làm thêm, hai người một tháng có thể thu được một ngàn đồng, có thể giải quyết vấn đề tiền học trước mắt, hơn nửa hai người cùng làm một công việc tuy chỗ làm hơi xa nhưng chính là Ngô Kình Thương có thể dùng xe đạp chở Đỗ Tu Nhiên cùng nhau đi làm, có thể tiết kiệm tiền xe đi lại của hai người.
Lúc 9 giờ 30 tan tầm, đạp xe về nhà, thu dọn xong mọi thứ đến 10 giờ thì đi ngủ cũng không làm trễ thời gian nghĩ ngơi cho ngày hôm sau đi học, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy như vậy rất tốt.
Cứ như vậy qua hơn nửa tháng, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy công việc này làm cũng rất tốt, Đỗ Tu Nhiên chính là phụ trách ghi thực đơn, mang thức ăn bưng lên, Ngô Kình Thương chính là tại nhà bếp làm một ít công việc thể lực để kiếm sống.
Trong tiệm ấn tượng của lão bản đối với bọn họ cũng rất tốt, có rất nhiều phục vụ sinh ở đó nhưng Đỗ Tu Nhiên chính là cho người khác cảm giác được cảnh đẹp ý vui, không phải nói hắn lớn lên xinh đẹp mà là cho người khác cảm giác được thoải mái nhẹ nhàng khoan khoái, phục vụ sinh như vậy chính là thu hút rất nhiều nữ sinh, khách sạn rất là hoan nghênh. Mà Ngô Kình Thương tuy bình thường trầm mặc ít nói, nhưng là làm cho quản lý rất ngạc nhiên chính là hai cái thùng rác lớn trong khách sạn, bên trong đều là cơm thừa canh cặn, bình thường đều cần hai người khiêng mới có thể miễn cưỡng khiêng được, mà Ngô Kình Thương chỉ cần mình hắn là thu dọn ổn thoả, làm cho quản lý ở đó rất thưởng thức hắn, cho nên hai người rất nhanh chóng vượt qua thời gian thử việc, chính thức là thành nhân viên chính thức ở đó.
Cuối tuần Ngô Kình Thương cùng Đỗ Tu Nhiên đến rất sớm, Đỗ Tu Nhiên thay xong quần áo làm việc, xoay người thấy Ngô Kình Thương chính là có chỗ nút thắt không có làm được liền gọi hắn lại, muốn thắt lại cho hắn, chính là vừa đưa tay ra, thì cửa phòng sau lưng bị mở ra.
Một người đại thúc trung niên đi đến, Đỗ Tu Nhiên nhận thức hắn, người này chính là đầu bếp trong khách sạn, đại thúc tiến đến liếc nhìn hai người, không nói gì, xoay người mở ra tủ quần áo của chính mình.
Xuất phát từ lễ phép Đỗ Tu Nhiên ân cần hỏi thăm hắn một tiếng, đại thúc kia lúc quay lại liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên, mặt có chút trắng xanh, thần sắc lạnh lùng, chỉ “hừ” một tiếng liền quay người tìm kiếm gì đó trong tủ quần áo.
Đỗ Tu Nhiên sau khi sửng sốt qua đi, mới quay lại giúp Ngô Kình Thương cài tốt lại nút thắt, đại thúc giống như là một mực tìm gì đó trong đống quần áo, có thể là tìm không ra, liền làm rớt hai cái quần trong tủ lên mặt đất.
Tất cả mọi người đều làm chung trong khách sạn, Đỗ Tu Nhiên thấy thế liền tiến lên muốn hỗ trợ tìm kiếm, Ngô Kình Thương đứng ở một bên đột nhiên túm Đỗ Tu Nhiên lại, con mắt nhìn chằm chằm đại thúc kia, sắc mặt có vẻ đề phòng.
Lúc này vị đại thúc kia hình như tìm được rồi, liền bắt đầu thay đổi quần áo làm việc, vì vậy Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương liền rời khỏi phòng thay đồ.
Đỗ Tu Nhiên đi ra ngoài rồi mới quay đầu hỏi Ngô Kình Thương: “Vừa rồi ngươi túm ta lại làm cái gì?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ lại lắc đầu, trong lòng hắn có chút bất an, nhưng mà nói không nên lời xảy ra chuyện gì.
Đỗ Tu Nhiên cũng không để ý nhiều, y cùng vài phục vụ sinh khác liền nhanh chóng chuẩn bị bắt đầu làm việc.
Bảy đến tám giờ là thời điểm khách ra vào nhiều nhất, Đỗ Tu Nhiên bề bộn nhiều chuyện, 9 giờ thì khách ít lại một chút, giao lại công việc xong xuôi y cũng đi thay lại quần áo chuẩn bị ra về, Đỗ Tu Nhiên lau mồ hôi, chuẩn bị thu dọn đồ đạc liền đi xuống nhà bếp tìm Ngô Kình Thương cùng về.
Vừa mới đi đến nhà bếp, liền nhìn thấy Ngô Kình Thương đứng ở bên trong cau mày, nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên hắn mới có chút thả lỏng, nhẹ nhàng thở ra, vừa muốn nói chuyện với Đỗ Tu Nhiên, bỗng nhiên thân thể cứng đờ biến sắc, trong nháy mắt liền chạy nhanh về phía Đỗ Tu Nhiên.
Lúc này trong không khí truyền đến một âm thanh rung chuyển, Đỗ Tu Nhiên còn chưa kịp phản ứng gì, Ngô Kình Thương thoáng cái đã  nhào tới ôm lấy y xông ra ngoài.
Tốc độ của hắn thật nhanh, mà lúc này so với hắn nhanh hơn chính là tiếng nổ lớn ở trong phòng bếp, giống như là muốn xé rách không khí, xuất hiện một lực lượng cường đại lớn đánh vào, tiếng thét chói tai trong phòng bếp bị tiếng nổ mạnh lấn át bao phủ trong nháy mắt.
Bởi vì tiếng nổ mạnh phát ra quá nhanh cho nên Ngô Kình Thương chỉ kịp chạy tới ôm Đỗ Tu Nhiên chạy ra khỏi phòng bếp, vọt tới núp dưới một cái bàn, hắn nhanh chóng lấy hai tay che lại hai bên tai của Đỗ Tu Nhiên, cong lưng lại đưa Đỗ Tu Nhiên bảo hộ ở trong lòng của mình, đem đầu đặt sát vào ngực mình, theo tiếng nổ mạnh một luồng khí nóng rực lan toả ra , ngọn lửa cháy lớn lan ra khắp nơi, lan tới chỗ Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương đang ẩn núp, thiêu cháy cả quần áo của Ngô Kình Thương.
Tiếng nổ lúc đầu vừa chấm dứt tiếp theo lại liên tiếp truyền đến tiếng nổ mạnh khác làm đinh tay nhức óc, xung quanh những hòn đá rơi ra từ vách tường do vụ nổ không ngừng va đập vào người Ngô Kình Thương, mặt đất truyền đến chấn động dữ dội giống như là động đất, Đỗ Tu Nhiên núp ở trong lòng của Ngô Kình Thương lúc này mới giống như thanh tỉnh hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, y thậm chí còn nghe được tiếng thịt trên người Ngô Kình Thương bị nướng cháy, nhịn không được lập tức lệ rơi đầy mặt, nhưng là nhiệt khí trong phòng quá nóng, không thấy được nước mắt rơi xuống, y không biết tiểu quỷ này bị thương nhiều hay ít, y rất muốn nhìn xem thương tích của tiểu quỷ nhưng lại không thể xoay người lại.
Y biết rõ trên thân thể Ngô Kình Thương còn bị một vật khác đè lên lưng, giống như là vách tường đổ đè nặng lên, mà phía bên phải do bị nổ mạnh mà biến thành nhiều miếng sắt vụn nằm ở khắp nơi, phía sau lưng y còn có một vật bén nhọn đâm tới, sở dĩ không có đâm vào bả vai của y là bởi vì Ngô Kình Thương dùng tay phải của mình để nắm chặt lại đầu bén nhọn đó, móng tay của Ngô Kình Thương ngăm đen mà cứng rắn, đem vật nhọn giữ chặt lại ngăn cản đâm về phía trước, Ngô Kình Thương chính là sợ vật bén nhọn đó sẽ đâm vào vai Đỗ Tu Nhiên, mà những miếng sắt vụn ở xung quanh cũng ngăn cản không ít khói cùng lửa lan tới.
Đỗ Tu Nhiên được Ngô Kình Thương đem bảo vệ ở trong lòng, y động cũng không dám động, y một mực không ngừng kêu tên của Ngô Kình Thương, nhưng là do âm thanh nổ mạnh, cùng ngọn lửa thiêu đốt làm áp đảo âm thanh của  y, cho dù kêu khàn cả giọng, cổ họng giống như bị xé rách thì y cũng không nghe được tiếng Ngô Kình Thương đáp lại.
Ngô Kình Thương ngà\ay từ đầu đã một mực giữ vững thân thể bảo trì động tác ôm chặt Đỗ Tu Nhiên cùng giữ chặt vật nhọn phía sau, thẳng đến không biết trải qua bao lâu, tiếng nổ mạnh dừng lại, âm thanh thiêu đốt cũng dần dần yếu đi, Đỗ Tu Nhiên mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn xuyên thấu qua những mảnh sắt vụn nhìn ra phía bên ngoài, khắp nơi đều là một mảnh đen sì, trên mặt đất tất cả đều là thi thể bị đốt nằm ở khắp nơi, tứ chi đều đã không còn trọn vẹn, cả phòng cũng đã nghiêng, chung quanh không ngừng tản ra mùi vị thân thể người bị đốt cháy, còn thấy được một chân người nổ tung bị miếng sắt vụn kẹp lại, Đỗ Tu Nhiên hoảng sợ vô cùng, y nhắm mắt lại ấm ách cuống họng mang theo tuyệt vọng kêu lên: “Tiểu quỷ, tiểu quỷ, ngươi còn sống? Ngươi còn sống không? Còn sống thì nói chuyện cho ta nghe có được không?”

avatar
  Subscribe  
Notify of