Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 17

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 17

1
0

Chương 17

Mùa hè nóng bức trôi qua, Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương đều khai giảng năm học mới. Trường đại học của Đỗ Tu Nhiên so với trường cao trung của Ngô Kình Thương cách nhau một khoảng cách rất xa, y vốn là nên ở kí túc xá trường như vậy mới có thể thuận lợi việc đi lại, nhưng nếu ở kí túc xá trường thì phải trả lại phòng trọ, Ngô Kình Thương sẽ không thể có nơi ở, Đỗ Tu Nhiên đành phải thương lượng với Lưu Anh nói đã ở quen phòng trọ đang ở nên muốn lưu lại.
Mẫu thân Lưu Anh cũng không phản đối, hơn nữa tiền thuê phòng trọ giá cả cũng tiện nghi hơn so với tiền ở kí túc xá, có thể tiết kiệm được không ít.
Bởi vì phòng trọ ở cách xa trường học, Đỗ Tu Nhiên phải chuyển hai lần xe mới đến được trường học, mỗi ngày đi đi về về tốn hết bốn đồng tiền, vì vậy y tuy trong lòng không đành lòng nhưng cũng lấy ra tám mươi đồng tiền mua một chiếc xe đạp cũ ở cửa hàng, như vậy có thể tiết kiệm được tiền ngồi xe đi học.
Chạy xe đạp đi học, Đỗ Tu Nhiên chạy khoảng năm mươi phút mới có thể đến trường lại mệt thở không ra hơi, Ngô Kình Thương thấy vậy có điểm không đành lòng, nên mỗi sáng đều thức sớm, chạy xe đạp chở Đỗ Tu Nhiên đến trường học rồi mới chạy xe đạp đến trường của mình, buổi tối lại đứng chờ ở cửa trường chờ Đỗ Tu Nhiên tan học, lại cùng nhau trở về nhà.
Đỗ Tu Nhiên vốn không nghĩ sẽ để Ngô Kình Thương chở mình đi học hằng ngày, nhưng là tiểu quỷ thể lực so với y tốt hơn nhiều lắm, hơn nửa y đạp xe đến trường mất gần năm mươi phút mà tiểu quỷ này chạy cũng chưa đến phân nửa thời gian, tiết kiệm được rất nhiều thời gian, cho nên y đành thoả hiệp.
Trong nháy mắt cũng sắp gần đến lễ mừng năm mới, lễ mừng năm mới Đỗ Tu Nhiên nhất định phải về nhà, ít nhất phải ở nhà mười ngày, trong mười ngày này Ngô Kình Thương phải một mình ở lại nhà trọ, Đỗ Tu Nhiên biết rõ Ngô Kình Thương ngoại trừ rửa món ăn, rửa chén thì nấu cơm làm thức ăn gì đều không biết. Y vốn nghĩ muốn làm một ít bánh sủi cảo để tiểu quỷ có thể giữ lại ăn trong mười ngày, chính là trong phòng trọ không có tủ lạnh, không có biện pháp, trước khi đi y đến ngân hàng lấy ra sáu trăm đồng tiền, lại đi mua một thùng táo cùng điểm tâm đem về, buổi tối trước khi đi liền đem sáu trăm đồng đưa cho Ngô Kình Thương.
Hai trăm đồng đưa cho Ngô Kình Thương giữ lại, còn lại bốn trăm đồng chính là tiền cơm mười ngày, có thể đi đến phụ cận mua một ít cơm cùng đồ ăn vặt, lại bảo Ngô Kình Thương đừng tiết kiệm , đêm giao thừa mua thêm chút đồ ăn ngon mà ăn, muốn ăn gì liền mua.
Ngày hôm sau, Đỗ Tu Nhiên lên xe lửa trở về nhà, Ngô Kình Thương đạp xe chở y đến nhà ga, đợi sau khi không còn thấy bóng dáng xe lửa, mới đạp xe chở về nhà.
Mới vừa trở về, ca ca Đỗ Hà cũng mới về không được bao lâu, ca hắn chính là bác sĩ thực tập ở một bệnh viện lớn, đã làm ở đó được hai năm, năm tới đã có thể trở thành bác sĩ chính thức của bệnh viện.
Một nhà ba người chính là trải qua một năm mới bình an, vui vẻ. Mẫu thân Lưu Anh muốn Đỗ Tu Nhiên qua mười lăm rồi mới trở về trường học, Đỗ Tu Nhiên mặc dù lo lắng Ngô Kình Thương nhưng vẫn đáp ứng mẫu thân. Kết quả, so với dự tính chính là muộn hơn năm sáu ngày mới trở lại trường học, trước khi đi mẫu thân y kín đáo mà đưa cho y năm trăm đồng tiền tiêu vặt.
Ngồi dọc theo xe lửa trở về, Đỗ Tu Nhiên rất là lo lắng Ngô Kình Thương, trong năm ngày này không biết tiểu quỷ có hay không bị đói bụng, tiền có phải không đủ dùng, nếu y sớm biết sẽ ở lại thêm vài ngày thì y nên cho tiểu quỷ thêm một ít tiền.
Khi y buổi chiều chạy nhanh về phòng trọ, trong phòng coi như gọn ràng, phòng bếp cũng không có dấu vết sử dụng, còn nửa túi gạo cũng không có ít đi chút nào, ngay cả gương táo y mua cho tiểu quỷ cũng con y nguyên, Đỗ Tu Nhiên có chút buồn bực, tiểu quỷ này vì sao không ăn? Hắn đi đâu rồi?
Đỗ Tu Nhiên buông xuống túi đồ, cởi áo ngoài, đem phòng thu dọn xong xuôi, lại ra sau bếp giặt đồ, nấu cơm, lại đi ra chợ mua chút thức ăn trở về, xào vài món, đến thẳng khi trời tối đen Ngô Kình Thương mới trở về.
Ngô Kình Thương vừa mở cửa bước vào mùi thơm của thức ăn liền bay tới, hắn có chút kinh hỷ, vội vàng chạy nhanh vào phòng bếp, quả nhiên thấy được Đỗ Tu Nhiên mặc áo lông, đeo tạp dè đứng tại phòng bếp nấu ăn.
Hắn tiến lên vài bước ôm Đỗ Tu Nhiên, làm Đỗ Tu Nhiên càng thêm hoảng sợ, lập tức đẩy hắn ra nói: “Đi lăn lộn ở đâu? Như thế nào muộn đến vậy mới trở về?”
Ngô Kình Thương con mắt nhìn chằm chằm vào trứng gà cùng ớt xào gan heo đang bốc khói , nuốt nước miếng, lại nhịn không được mà cầm một miếng bỏ vào miệng.
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày vội vàng đem chén đũa đưa ra xa một chút nói: “Tranh thủ rửa tay nhanh lên, bẩn quá!”
Ngô Kình Thương rửa tay đi ra thì Đỗ Tu Nhiên đã bưng đồ ăn dọn lên bàn, Ngô Kình Thương đi hai bước đi thành một bước mà bước nhanh đến bên bàn lang thôn hổ yết mà ăn, đến nói chuyện cũng nói cà lăm.
Đỗ Tu Nhiên ăn hơn nửa chén liền bỏ đũa xuống, thức ăn còn lại đều chạy vào bụng Ngô Kình Thương, đợi hắn ăn xong, Đỗ Tu Nhiên mới hỏi: “Tiền ta đưa ngươi ăn cơm có đủ không? Ngươi nhịn đói mấy ngày nay?”
Ngô Kình Thương vội vàng lắc đầu, sau đó nghĩ đến điều gì, cúi đầu từ trong túi quần lấy ra một sấp tiền đưa cho Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên nghi hoặc nhận lấy, ước lượng mà nhìn nhìn chỗ tiền Ngô Kình Thương đưa, tất cả điều là giấy trăm đồng cùng năm mươi đồng, ước chừng hơn hai ngàn đồng, y kinh ngạc hỏi: “Ở đâu ra nhiều tiền như vậy?”. Lễ mừng năm mới, người trong quân đội cũng về nhà thăm người thân, lưu lại rất ít người, nhà bếp cũng không cần Ngô Kình Thương hỗ trợ, hơn nửa tiền công làm mười ngày cũng không được nhiều như vậy a?
Ngô Kình Thương để đũa xuống nói: “Ta kiếm được.”
Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Nửa tháng ngươi kiếm đâu ra hai ngàn đồng nhiều như vậy?”
Ngô Kình Thương tránh né ánh mắt của Đỗ Tu Nhiên nhẹ gật đầu.
Nhìn thấy thần sắc Ngô Kình Thương như vậy, Đỗ Tu Nhiên có dự cảm bất hảo, hắn trầm mặc xuống hỏi: “Rốt cuộc là làm việc gì kiếm được? Nói a.”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên tựa hồ có chút tức giận hỏi: “Kiếm tiền không tốt sao?” Trước kia y không phải rất vui vẻ sao?
Đỗ Tu Nhiên thoáng cái nghẹn họng không nói nên lời, nhìn nhìn tiền, hoà hoãn khẩu khí nói: “Có thể kiếm nhiều tiền là tốt, tiền có thể mua quần áo, có thể có cơm ăn, còn có thể đóng học phí, nhưng là tiền do chính bản thân mình làm việc, dùng hai tay làm ra mới có thể vui vẻ sử dụng, nếu là làm chuyện trái với lương tâm, dù là làm ra nhiều tiền đi nửa thì cũng bị người khác chán ghét, ngươi nửa tháng lại kiếm được nhiều tiền như vậy, nhất định là làm chuyện không tốt, ngươi tốt nhất nên nói ra rõ ràng, như thế nào kiếm được nhiều tiền như vậy?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ đành phải nói: “Lúc ngươi đi, ta lại một khách sạn làm công, một phục vụ sinh nói với ta có công việc có thể kiếm được tiền, hỏi ta có đi không, ta đồng ý.”
Đỗ Tu Nhiên vội vàng hỏi: “Làm cái gì kiếm tiền.”
Ngô Kình Thương nói: “Chính là… cùng người khác diễn trò.”
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày hỏi ngược lại: “Diễn trò, có ý gì?”
Ngô Kình Thương do dự lại nói: “Chính là xông vào phòng trong đó có một nam một nữ, sau đó hướng nam nhân ở trong phòng đòi tiền.”
Đỗ Tu Nhiên nghe xong dừng lại, trong nháy mắt đã minh bạch, nhớ rõ trước kia xem qua báo chí có nói, loại này chính là cướp bóc trắng trợn, là phạm pháp, vì vậy y liền tức giận, đưa tay đập bàn, mắng: “Cái gì gọi là đòi tiền? đây chính là cướp!”. Y tức giận đứng lên, không ngừng đi đi lại lại bên cạnh cửa.
Những năm qua y chính là tân tân khổ cực chính là muốn hướng dẫn tiểu quỷ này đi đúng đường, kết quả điều là uổng phí? Từng nói cho tiểu quỷ làm việc xấu chính là phạm pháp, không nên đi làm việc xấu, chính là tiểu quỷ này lại cùng người ta đi cướp bóc, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Đầu bị tiểu quỷ này chọc đến tực giận, y nắm chặt tay đi đi lại lại trong phòng…
Lại phát hiện hơn hai ngàn đồng chính là còn nằm trong tay chính mình, y không chút suy nghĩ cầm tiền trong tay ném lại trước mặt Ngô Kình Thương, lớn tiếng nói: “Loại tiền bẩn thỉu này ta không cần, nhìn đến cũng chính là chán ghét!”
Cảm thấy nói còn chưa đủ, lại tức giận bỏ thêm một câu: “Người làm ra số tiền này càng làm cho người ta chán ghét!”
Đỗ Tu Nhiên lúc này xác thực rất tức giận, lời nói cũng không tự giác được nặng hơn, nhưng y chính là không biết vì sao không thể khống chế được tâm tình của mình, kỳ thật trong lòng y sợ nhất là chuyện Ngô Kình Thương đi trên con đường lệch lạc, ăn trộm cướp bóc, cho nên những năm qua, y cố gắng lo lắng cho Ngô Kình Thương ăn uống đầy đủ, nghĩ đủ biện pháp giúp Ngô Kình Thương không vì đói bụng sinh tồn mà làm chuyện xấu, Đỗ Tu Nhiên trong đáy lòng chính là hy vọng Ngô Kình Thương có thể trưởng thành một cách bình thường như những người khác, nhưng bây giờ tiểu quỷ này lại vì tiền làm chuyện xấu, làm y không thể nào chấp nhận được.
Ngô Kình Thương trầm mặc nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên, nhiệt khí ngưng tụ tại dưới mắt, sắc mặt có chút cứng ngắc, đột nhiên móng tay không hề báo hiệu mà duỗi ra, móng tay cuả hắn chính là dài hơn nửa thước, đen như mực, sắc bén vô cùng, sau khi duỗi ra vươn đến tiền để trên bàn sau vài cái đều đem tiền cắt nát, tờ tiền trăm đồng trước mắt hắn trong nháy mắt đều biến thành giấy lộn.
Đỗ Tu Nhiên dừng bước lại, nhìn xem tiền bị cắt nát trước mặt có chút sững sờ, đã bao nhiêu năm tiểu quỷ này không ở trước mặt y lộ ta móng tay đen xấu xí, hôm nay chứng kiến, nói thật, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy có chút hoảng sợ.
Bị móng tay đen làm cho hoảng sợ Đỗ Tu Nhiên không ý thức lùi về sau một bước, hơn nữa y nhìn thấy Ngô Kình Thương con mắt đều đỏ lên, chính là màu đỏ của máu, thập phần doạ người, Đỗ Tu Nhiên trống ngực đập liên hồi, cơ hồ muốn xé nát lòng ngực, con ngươi của tiểu quỷ cùng quái vật kiếp trước giống nhau như đúc, đồng dạng về màu sắc, đồng dạng hình thái, liếc mắt đều làm cho đáy lòng người ta phải toát ra hàn ý.
Ngô Kình Thương “cọ” một cái đứng lên, đi vài bước hướng về phía Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên lập tức nhịn không được lui về phía sau một bước, Ngô Kình Thương tựa hồ nhìn thấy Đỗ Tu Nhiên từ đáy mắt toát lên vẻ sợ hãi, lập tức dừng chân lại, hắn giống như muốn nói gì đó với Đỗ Tu Nhiên nhưng lại bị nghẹn ở cổ  họng không nói nên lời, chỉ là dời đi con mắt màu đỏ, cúi đầu hướng cửa đi đến.
Cho đến khi Đỗ Tu Nhiên nghe thấy “ầm” một tiếng cửa bị đóng lại, mới trì hoãn từ trong hoảng sợ tỉnh lại, hư thoát chậm rãi đi đến ghế ngồi xuống, không ngừng nghĩ đến chuyện vừa rồi, có phải lời nói của chính mình quá nặng làm tổn thương đến lòng tự trọng tiểu quỷ hay không? Lúc ấy y quan tâm quá thành ra loạn, không suy nghĩ được nhiều như vậy, chính là tiểu quỷ làm ra chuyện này là đả kích rất đối lớn với y, mới nhất thời có thể không suy nghĩ mà nói ra những lời như vậy.
Đỗ Tu Nhiên nội tâm dần dần bình tĩnh lại, cẩn thận ngẫm lại, tiểu quỷ cũng không phải rất xấu, hắn chính là không tìm ra phương hướng tốt để đi mà thôi, đợi lát nửa tiểu quỷ trở về chính mình lại hảo hảo khuyên bảo hắn, kết quả y đợi thẳng đến hơn hai giờ khuya mà tiểu quỷ cũng chưa có trở về.
Đỗ Tu Nhiên có chút sốt ruột, nghĩ có thể hay không tiểu quỷ này lại đi tìm những kẻ cướp đó làm chuyện xấu? Lập tức ngồi không yên, vội vàng đứng dậy mặc áo khoát đi ra ngoài, vừa mở cửa muốn đi ra nhìn xem.
Bên ngoài bầu trời đen kịt một mảnh, nhiệt độ đã âm mười độ, lạnh đến thấu xương, Đỗ Tu Nhiên cũng không quan tâm nhiều như vậy, theo cửa mà đi ra ngoài, trên đường đi nương theo ngọn đèn bên đường mà nhìn xem xung quanh, Đỗ Tu Nhiên cố gắng tìm kiếm hơn nửa giờ chính là không tìm thấy được thân ảnh của Ngô Kình Thương.
Y có chút thất vọng xoay người trở về, tiểu quỷ này có thể đi đâu? Chẳng lẽ hắn lại muốn tiếp tục đi cướp tiền của người ta? Mình cũng chỉ nói hắn có vài câu đã muốn bỏ nhà đi…? Như thế nào lại không làm người khác bớt lo chứ?
Đỗ Tu Nhiên mang theo thần sắc mệt mỏi trở lại trong viện, đưa tay muốn đẩy cửa đi vào, đầu óc như chợt loé lên cái gì, y vội vàng hướng đằng sau viện đi đến.
Ngô Kình Thương thường xuyên đến phía sau viện luyện quyền cước, trong lúc này khắp nơi đều là đồ vật bỏ đi, nơi này bình thường không có người nào lui tới, chính là địa điểm bí mật của tiểu quỷ.
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng tiến lại, chính là trời quá tối, y vẫn bất chấp tìm kiếm, không thấy được dưới chân có một cây gậy gỗ, đi quá nhanh, chính là đạp phải cây gậy gỗ dưới chân, lập tức loạng choạng muốn té lên mặt đất, thì một cánh tay đột nhiên chặn lại. Đỗ Tu Nhiên lập tức được ôm vào trong lòng một người.
Người kia ôm chặt Đỗ Tu Nhiên, không nói một lời.
Đỗ Tu Nhiên sau khi sửng sốt qua đi, lập tức thấy căng thẳng trong lòng, lập tức nhẹ nhàng nói: “Ngươi lạnh quá, chúng ta trở lại phòng a.”
Ngô Kình Thương cũng không lên tiếng, chỉ chăm chú vuốt ve Đỗ Tu Nhiên, cơ hồ muốn làm cho Đỗ Tu Nhiên thở không được.
Đỗ Tu Nhiên đang muốn đẩy Ngô Kình Thương ra thì nghe được Ngô Kình Thương ghé miệng vào lỗ tay hắn âm thanh trầm thấp, rầu rĩ nói một câu: “Vừa rồi… thực xin lỗi.”

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!