Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 16

0
277


Chương 16

Mùa hè chói chang, ban đêm thời tiết cũng oi bức nóng nực, trong phòng Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương trải chiếu ngồi ở trên mặt đất, ở giữa  đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn trải đầy sách cùng giấy viết.
Thời tiết quá nóng, Ngô Kình Thương vừa tắm xong  lại nóng đến chảy mồ hôi ướt đẫm, hắn cau mày rất là không tình nguyện ngồi bên cạnh bàn nghe Đỗ Tu Nhiên giảng đề.
Trong phòng không có điều hoà cũng không có quạt, chỉ có hai cây quạt giấy đơn sơ, là do Đỗ Tu Nhiên dùng giấy cứng của hộp thuốc lá cắt làm ra.
Mùa hè nóng bức đến khó chịu, kể cả Đỗ Tu Nhiên thân mình luôn khô ráo sạch sẽ cũng lấm thấm những giọt mồ hôi trên chớp mũi.
Cũng may phòng của Đỗ Tu Nhiên trước sau có hai cánh cửa, mùa đông thì đóng kín cửa sau, mùa hè có thể mở ra cho gió lùa vào, ít nhiều cũng sẽ thông thoáng hơn.
Đỗ Tu Nhiên vì giúp Ngô Kình Thương có thể thuận lợi thi đậu cao trung, y đã đem thời gian ôn tập của Ngô Kình Thương từ mỗi ngày một giờ thành nửa giờ, đây chính là giới hạn chịu đựng của Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương rất là không thích học tập, nhưng nếu người dạy hắn chính là Đỗ Tu Nhiên, hắn lại có thể ngoài đàng hoàng nửa giờ nghe Đỗ Tu Nhiên giảng bài.
Cho dù ngày hè nóng nực, hắn vẫn là kiên trì ngồi trên chiếu nghe Đỗ Tu Nhiên giảng giải trọng điểm đề thi, mục quang nhìn chằm chằm vào cánh môi hồng của Đỗ Tu Nhiên, trong lúc này vọng lại âm thanh rất dễ nghe, làm hắn có chút mê muội. Bởi vì thời tiết quá nóng, Ngô Kình Thương chỉ mặc một chiếc quần lót ngồi ở bên cạnh bàn, mà Đỗ Tu Nhiên cũng chỉ mặc chiếc áo thun tay ngắn cùng một chiếc quần cộc màu lam, Ngô Kình Thương bởi vì thường xuyên phơi nắng, làn da có chút đen,còn Đỗ Tu Nhiên làn da chính là bạch sắc ôn nhuận, đồng dạng đều là mỗi ngày cùng lên lớp tan học, hơn nữa Đỗ Tu Nhiên còn phải mua thức ăn, giặc quần áo, nhưng chưa từng thấy y bị rám nắng bao giờ.
Đỗ Tu Nhiên đang tập trung giảng giải đề thi, Ngô Kình Thương đầu óc hiện giờ đã bay đến bên người Đỗ Tu Nhiên, hắn một mực yên lặng ngắm nhìn Đỗ Tu Nhiên, từ môi chuyển qua xương quai xanh, phía trên xương quai xanh chính là có một nốt ruồi nhỏ thu hút ánh mắt của hắn, nhan sắc tại dưới ánh đèn thoạt nhìn lại cực kỳ xinh đẹp, nhìn xuyên qua chiếc áo lót lại thấy được làn da tuyết trắng ôn nhuận, tuy trước kia Ngô Kình Thương có nhìn qua mấy lần nhưng hôm nay lại cảm thấy phá lệ xinh đẹp hơn.
Hắn chăm chú nhìn chằm chằm, lại có chút xuất thần, Đỗ Tu Nhiên ngẩng đầu nhìn Ngô Kình Thương, thấy hắn dường như không có nghe giảng, liền cảm thấy có chút tức giận, nhăn lại cặp lông mi xinh đẹp, vỗ tay đập xuống bàn một cái nói: “Ngô Kình Thương, ngươi đang nhìn cái gì?”
Ngô Kình Thương nghe vậy trầm mặc nhìn về phía mặt của Đỗ Tu Nhiên, nghĩ nghĩ, liền nhẹ nhàng lấy tay chỉ vào nốt ruồi ở xương quai xanh của Đỗ Tu Nhiên, nửa ngày nói ra: “Nhìn rất đẹp!”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ, cúi đầu nhìn thoáng qua, lập tức mắng: “Đẹp cái rắm, nốt ruồi thì có gì đẹp mà nhìn? Có giỏi thì đem này giải cho ta xem!”
Ngô Kình Thương không yên lòng cầm lấy giấy bút làm bài , không bao lâu thì làm xong, Đỗ Tu Nhiên cầm lên liếc nhìn xem, hài lòng gật đầu, tiểu quỷ chính là người ở đây nhưng hồn lại để đi nơi khác, không có chú ý nghe giảng nhưng lại không có làm sai, nếu hắn chịu tập trung toàn bộ tinh thần cố gắng học tập thì cũng không cần chính mình quan tâm như vậy… Đỗ Tu Nhiên trong lòng có chút vui sướng lại có chút cảm khái, vì vậy không tự giác đưa tay sờ lên đầu Ngô Kình Thương, kết quả sờ đến tay lại nóng như bị phỏng, hơn nữa một đầu đầy mồ hôi, Đỗ Tu Nhiên lập tức sờ lên trán hắn, thấy nhiệt độ hình như cao hơn bình thường, hắn có chút nghi hoặc hỏi Ngô Kình Thương: “Như thế nào nóng như vậy?”
Ngô Kình Thương mặt mày đỏ lên, xấu hổ lại có chút không biết làm sao cúi đầu xuống.
Đỗ Tu Nhiên theo tầm mắt của hắn mà liếc nhìn, lập tức cũng có chút sửng sờ.
Lúc này xuyên qua quần lót của Ngô Kình Thương đã nổi lên một túp liều nhỏ lại cực kỳ hùng dũng oai vệ.
Đỗ Tu Nhiên là người trưởng thành, liền rất nhanh lấy lại được tinh thần, đây điều là chuyện tình mỗi người đàn ông điều phải trải qua, bởi vì đều là nam nhân nên y cảm thấy đây là chuyện bình thường, chỉ là bất ngờ Ngô Kình Thương lại xuất hiện đột ngột như thế. Ngô Kình Thương tựa hồ chưa từng trải qua những chuyện này, cho nên hắn rất kinh hoảng, không thể khống chế được phản ứng của bản thân, thậm chí lại sợ hãi Đỗ Tu Nhiên lại mắng hắn là quái vật.
Đỗ Tu Nhiên nhìn theo biểu tình của Ngô Kình Thương thấy được hắn hoảng sợ lo lắng, chính mình lại do dự, sau lại bỏ sách trên tay xuống, lại vỗ vỗ bả vai của Ngô Kình Thương, chỉ mới tiếp xúc một chút như vậy, Ngô Kình Thương lại chấn động, vật ở giữa lại có chút trướng to hơn làm hắn vô cùng khó chịu.
Đỗ Tu Nhiên nhìn hắn giống như chim sợ cành cong, thì biết nhất định là khoá học giới tính của tiểu học hắn lại không có tham gia, Đỗ Tu Nhiên chỉ biết thở dài, cảm thấy hẳn là nên cho tiểu quỷ này bổ sung thêm kiến thức mới được.
Vì vậy Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ, lại an ủi Ngô Kình Thương, cho hắn biết đại khái nam sinh nào cũng sẽ có lúc như vậy, lại nói sơ qua về quá trình giải quyết vấn đề.
Nhưng là Ngô Kình Thương lại là một bộ dáng không biết phải làm sao, chỉ lấy tay che lại trên quần lót, cúi đầu có chút không được tự nhiên.
Đỗ Tu Nhiên thấy thế nói: “Ta mới vừa nói qua ngươi đã hiểu chưa? Ta đi ra ngoài ngồi một lát, ngươi ở lại đây giải quyết ổn thoả”. Nói xong liền muốn đứng dậy lại  không ngờ bị tiểu quỷ nắm chặt lấy quần áo.
Ngô Kình Thương cũng không có nói gì, chỉ dùng tay nắm chặt lấy quần áo của Đỗ Tu Nhiên không cho y đi.
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ đành phải ngồi xuống.
Y chỉ đạo tiểu quỷ: “Đem quần cởi xuống.” Đỗ Tu Nhiên thường xuyên giúp Ngô Kình Thương tắm rửa, loại lời nói như thế nào đã không còn ngại ngùng.
Ngô Kình Thương cởi đi quần lót, Đỗ Tu Nhiên vừa nhìn thấy lại liếc mắt đi nơi khác, cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng chỉ một lát sau lại vứt bỏ sau đầu, cẩn thận chỉ hắn nên làm như thế nào mới thoải mái.
Ngô Kình Thương dựa theo phương pháp Đỗ Tu Nhiên nói loay hoay cả nửa ngày, làm thế nào cũng không được, nghẹn đến mặt đỏ bừng.
Đỗ Tu Nhiên càng nói càng sốt ruột, cuối cùng đơn giản ngồi lại gần trực tiếp lấy tay giúp hắn, vật được cầm trong lòng bàn tay rung động đến lợi hại, cũng càng ngày càng nóng lại trướng to hơn, bên cạnh Ngô Kình Thương bắt đầu không khống chế thở dốc, Đỗ Tu Nhiên lấy tay động vài cái, hắn liền bắn ra, tinh dịch dính đầy cả bàn tay Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên có chút buồn bực, vừa rồi tiểu quỷ lấy tay làm lâu như vậy, như thế nào đều không làm được, kết quả y vừa cầm lấy như thế nào lại bắn nhanh như vậy? Nói như thế tiểu quỷ này có chút không bình thường a, lập tức nghĩ đến hắn chính là lần đầu tiên được người khác làm giúp nên có chút khẩn trương a.
Lúc Đỗ Tu Nhiên đang nhìn chất lỏng trong lòng bàn tay đến sửng sờ thì Ngô Kình Thương đột nhiên một ngụm cắn lấy cổ của y, ôm chặt y không nhúc nhích, Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương cắn nơi cổ có chút đau nhức, lại cảm thấy một trận tê dại.
Sau khi sửng sốt, y lập tức vỗ vỗ sau lưng Ngô Kình Thương nói khẽ: “Đi tắm rửa a, đều dính đầy người.”
Ngô Kình Thương lúc này mới buông miệng ra, con mắt hồng lên chăm chú nhìn Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên đưa hắn vào bồn tắm, rửa qua vài lần lại đi ra.
Dọn dẹp xong bàn, Đỗ Tu Nhiên lại làm cho tiểu quỷ thêm cái thời khoá biểu, liền buông màn xuống chuẩn bị đi ngủ, vừa nằm xuống, tiểu quỷ này lại dính chặt sau lưng y ôm mãi không buông nói là trên người y mát mẻ, cũng là vì Đỗ Tu Nhiên bốn mùa thân thể điều có cảm giác lành lạnh, mùa hè không dễ đổ mồ hôi, cho dù có mồ hôi thân thể sờ vào cũng có cảm giác mát lạnh giống sờ vào Ngọc Thạch.
Ngô Kình Thương nằm ở phía sau lưng thân người nóng hừng hực, làm cho Đỗ Tu Nhiên rất không thoải mái, qua thật lâu mới chìm vào giấc ngủ.
Nghỉ hè, Đỗ Tu Nhiên chưa có về nhà mà một mực ở lại tại phòng trọ cùng Ngô Kình Thương, ban ngày sẽ làm chút công việc vặt, Ngô Kình Thương thì đi đến làm tạp vụ ở nhà bếp trong quân đội, buổi tối Đỗ Tu Nhiên làm cơm xong đợi Ngô Kình Thương trở về, hai người ăn xong, liền dọn dẹp bàn giúp Ngô Kình Thương ôn thi, thời gian trôi qua rất nhanh, cả hai người đều có công việc, so với lúc đi học còn muốn bận rộn hơn.
Trước khi vào kì thi, Ngô Kình Thương được lãnh tiền công, ông chủ nói hắn làm việc rất chăm chỉ, còn cho hắn thêm một chút tiền, hơn một ngàn rưỡi hắn đều đưa hết cho Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên rất cao hứng, sáng sớm hôm sau liền dậy sớm đi ngân ngàn gởi tiền, còn tiện đường ghé vào chợ mua cho Ngô Kình Thương một cái móng heo làm cho hắn bồi bổ, tiểu quỷ đêm hôm đó ăn đến xung quanh miệng điều dính đầy mở, ăn rất ngon miệng.
Lưu Sĩ Quan cách một khoảng thời gian sẽ lại thăm bọn hắn một lần,luôn ở phía sau viện dạy Ngô Kình Thương các kĩ xảo võ thuật, trời vẫn rất nóng, hai người một là người thầy giáo rất có tâm huyết, một người là học sinh siêng năn chăm chỉ học. Đỗ Tu Nhiên thì lưu lại ở tròng phòng nấu canh cho Ngô Kình Thương tẩm bổ.
Mùa hè cứ như thế nào trôi qua, khai giảng, Đỗ Tu Nhiên cũng tiến vào kì thi cuối cùng của cao trung, bài thi học chừng vào cuốn sách cũng không hết, học xong khoá học trên lớp còn phải giành ra thời gian tự ôn tập, bên cạnh đó cũng không thể lơ là việc công khoá của Ngô Kình Thương, tiểu quỷ cũng là ngay thời gian mấu chốt của kì thi, mà Đỗ Tu Nhiên buổi tối trở về nhà rất muộn, đành phải buổi sáng rời giường sớm một chút, cứng ngắc lôi kéo Ngô Kình Thương học tập nửa giờ.
Có lẽ sự cố gắng của Đỗ Tu Nhiên cảm động ông trời, cũng có lẽ Ngô Kình Thương vận khí tốt, hắn thực sự đậu cao trung nhưng là trường hạng tư từ dưới đếm lên, Đỗ Tu Nhiên cũng không biết nên vui hay buồn.
Vui chính là tiểu quỷ thật sự đậu được cao trung, có hy vọng sẽ được vào trường quân đội, buồn chính là trường cao trung của tiểu quỷ học, là một trường học rách nát,trường học đều là lưu manh khoẻ mạnh, gia cảnh không tốt.
Ngô Kình Thương ngược lại không lo lắng gì, mỗi ngày chỉ cần cho ăn cho ngủ là đủ, ngược lại Đỗ Tu Nhiên một mực vì hắn mà lo lắng không yên.
Đỗ Tu Nhiên đúng như dự liệu bản thân thi đậu vào một trường đại học trọng điểm của B thị, Lưu Anh lúc đầu rất là không hài lòng, với thành tích của Đỗ Tu Nhiên nếu thi vào đại học trọng điểm của A thị cũng không phải là khó khăn, nhưng Đỗ Tu Nhiên kiên trì muốn học đại học tại B thị, Lưu Anh về sau cảm thấy B thị so với A thị cũng không tệ lắm nên cũng thuận theo ý nguyện của y.
Ngô Kình Thương thi được vào trong cao trung ở B thị cũng là đã nằm sẵn trong dự định của Đỗ Tu Nhiên, cho nên y mới kiên trì muốn học tại B thị, bởi vậy trường học của hai người cũng không xa nhau lắm, như vậy sinh hoạt hằng ngày cũng thuận tiện hơn.
Hơn nửa năm qua, vóc dáng của Ngô Kình Thương cao hơn rất nhiều, so với Đỗ Tu Nhiên rõ ràng còn cao hơn một ít.
Đỗ Tu Nhiên cảm thấy rất buồn bực a, y rõ ràng lớn hơn tiểu quỷ này ba tuổi, lớn hơn ba tuổi a, chính là hai người đứng chung một chỗ y lại thấy chính mình mới là người nhỏ hơn, tiểu quỷ này chính là ăn cơm nhiều, chạy cũng rất là nhanh, tương lai có thể cao hơn một mét tám a.
Mà chính mình khả năng phát triển cũng chỉ có thể là một mét bảy mấy, trong nội tâm cũng có chút cảm giác ghen tị.
Ngô Kình Thương thật là không để ý điểm này, chính là Đỗ Tu Nhiên trước kia mỗi lần mua quần áo cho hắn đều mặc qua rồi mới đưa cho hắn mặc vào, bây giờ lại không thể như trước hắn có chút tiếc nuối, đau lòng.
Ngô Kình Thương thi đậu vào cao trung, đều cần lo lắng hiện tại chính là tiền học phí, Đỗ Tu Nhiên liền gom góp một chút liền đi ra ngân hàng kiểm tra, kết quả tiền tiết kiệm nhiều hơn năm ngàn đồng, làm y rất cao hứng, lại nói trường học của Ngô Kình Thương học phí so với những trường khác có điểm ít hơn, có lẽ đóng xong học phí sẽ còn thừa lại một chút.

avatar
  Subscribe  
Notify of