Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 14

0
288


Chương 14

Đỗ Tu Nhiên chạy ra vài người đều dừng lại nhìn hắn, Vu Đông liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên một cái đột nhiên hô lên: “Hắn chính là tên cái gì Nhiên. Hai người các ngươi quả nhiên sống cùng một chỗ, ta phi, còn là một học sinh, sức khoẻ  dồi dào mỗi ngày dính nhau sống cùng một chỗ, cũng không phải là người tốt gì, thấp hèn!”
Ngô Kình Thương nghe vậy liền đem dao nhỏ đâm qua, trong tình thế cấp bách Đỗ Tu Nhiên nghĩ đến đi cầm lại con dao, Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên chạy ra liền nhanh chóng thu tay lại, nhưng là dao vẫn đụng trúng trên tay của Đỗ Tu Nhiên, nhất thời làm đứt một mảng, máu chảy ra.
Vu Đông nhìn thấy máu liền biết không hay, hô to một tiếng: “Coi như hai ngươi lợi hại!”. Nói xong liền xoay người bỏ chạy. Chung quanh vài người thấy thế sợ lại bị dính vào chuyện không hay, cũng nhanh chóng giải tán. Ngô Kình Thương lạnh lùng liếc nhìn Vu Đông đang chạy càng xa, tiện tay đem dao ném đi, quay đầu lại đi xem Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên bụm lấy bàn tay, liếc mắt nhìn thấy đám người đang dần tản ra, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại có cảm giác lòng bàn tay đau muốn chết. Lúc này Ngô Kình Thương lại có chút chột dạ đi đến nhìn tay Đỗ Tu Nhiên, chú ý cẩn thận nhìn hồi lâu mới nói: “Ngươi… ngươi không sao chứ?”
Đỗ Tu Nhiên lắc đầu nói: “Không có gì, không có gì đâu, đi nhanh lên, a đúng rồi, đi lấy dao a, một cái hơn mười đồng, những người này lãng phí…”
Ngô Kình Thương lại vội vàng chạy lại cầm lấy dao bỏ vào trong túi xách.
Đỗ Tu Nhiên đơn giản đi đến phòng vệ sinh bên cạnh rửa sạch vết thương, đem miệng vết thương đơn giản băng bó lại, thầy thuốc dặn dò hắn sắp tới đừng đụng vào nước.
Cũng may miệng vết thương không sâu, hơn nữa là tay trái cũng không làm ảnh hưởng đến việc học.
Trên đường trở về, Ngô Kình Thương đem Đỗ Tu Nhiên hộ ở bên trong lề đường, chính mình lại cúi đầu không nói chuyện. Đỗ Tu Nhiên cũng có chút sinh khí nên không nói với hắn lời nào, chính mình từng nói với hắn bao nhiều lần là không thể đánh người, nếu đánh người khác bị thương thì phải trả tiền thuốc men, càng không thể giết người, giết người là phạm pháp, mạng đền mạng, chính là tiểu quỷ này lại không đem những lời nói đó để trong lòng, tính tình ngày càng kém, rõ ràng còn muốn lấy dao đâm người khác, đem lời nói của y trở thành không khí?
Hai người trầm mặc về đến nhà, dì chủ nhà đang giặc đồ tại cửa phòng, Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng đem tay bị thương để vào túi quần, cùng dì chủ nhà lên tiếng chào hỏi, liền cùng Ngô Kình Thương vào phòng.
Sau khi nấu cơm, rửa chén rửa đồ ăn Ngô Kình Thương đều dành làm hết, cơm nước rửa chén xong, lau chùi nhà bếp cũng ổn thoả, nhưng Đỗ Tu Nhiên một mực không chịu nói chuyện với hắn một câu.
Trước khi đi ngủ, Đỗ Tu Nhiên muốn tắm rửa, Ngô Kình Thương đứng bên cạnh gãi gãi đầu nói với hắn: “Ta giúp ngươi tắm a?”
Đỗ Tu Nhiên liếc mắt nhìn hắn giọng lạnh băng mà nói: “Không cần.”
Ngô Kình Thương không thích tắm rửa a, hắn không thích cảm giác thân thể ngăm mình trong nước, mỗi lần đều là do Đỗ Tu Nhiên ép buộc hắn, mỗi lần đềm đem hắn đẩy vào phòng tắm, dùng bàn chải mềm chà sát cho hắn một lần mới thôi. Nếu Đỗ Tu Nhiên không ép buộc hắn, hắn đều mấy tháng không tắm một lần, Nhưng Đỗ Tu Nhiên không giống hắn, cơ hồ mỗi ngày đều tắm rửa, cho nên Ngô Kình Thương mỗi ngày đều chịu đựng loại tra tấn này, muốn nói bản thân Ngô Kình Thương ghét nhất chính là mỗi ngày lăn qua lăn lại tại bồn tắm.
Chính là hôm nay hắn lại chủ động muốn giúp Đỗ Tu Nhiên tắm rửa, làm Đỗ Tu Nhiên kinh ngạc vô cùng.
Ngô Kình Thương không được tự nhiên nói: “Trước kia đều là ngươi giúp ta tắm, hôm nay tay ngươi không tiện xuống nước, ta giúp ngươi tắm a?”
Đỗ Tu Nhiên hướng tới túi nhựa cầm trên tay, từ chối nói: “Ta có thể tự mình rửa, không cần.”
Ngô Kình Thương không ngốc, hắn biết Đỗ Tu Nhiên còn đang sinh khí hắn, hắn cũng biết chính mình làm gì sai chọc giận Đỗ Tu Nhiên, hắn nghĩ nghĩ mới buồn bực âm thanh nói: “Ta từ nay về sau sẽ không lấy dao nữa.”
Đỗ Tu Nhiên đang đem dây thun quấn vào cổ tay, nghe Ngô Kình Thương nói như vậy, động tác thoáng dừng lại, trầm mặt một lát mới nhìn mặt hắn nói: “Đại trượng phu, nhất ngôn kí xuất tứ mã nan truy*, ngươi có thể bảo đảm?”
*Nhất ngôn kí xuất tứ mã nan truy: một lời nói ra 4 con ngựa theo không kịp, ý nói là quân tử nói phải giữ lời.
Ngô Kình Thương ánh mắt nhìn qua nhìn lại một chút mới nói: “Ta tận lực.”
Đỗ Tu Nhiên nhíu mày: “Cái gì gọi là tận lực.”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ mới bất đắc dĩ nói: “Khi còn nhỏ, ánh mắt đỏ lên, móng tay cũng xuất hiện, ta khống chế không được bản thân, hiện tại làm được chính là nội tâm cảm thấy khó chịu, lúc cầm dao cũng rất muốn giết người, chính là ta biết rõ ngươi không cho ta giết người, cho nên ta từ nay về sau không lấy dao, cũng tận lực không duỗi móng tay” – Lời nói này nói ra rất thành khẩn.
Đỗ Tu Nhiên trầm mặc, nửa ngày mới nhẹ nhàng gật đầu một cái nói: “Từ này về sau ngươi đừng quên lời ngươi nói hôm nay là được”. Nói xong quay đầu lại muốn vào phòng tắm.
Ngô Kình Thương đi theo phía sau y nhanh chóng nói: “Ta đây giúp ngươi tắm rửa…..”
Đỗ Tu Nhiên quay đầu lại nhìn hắn một cái, mới gật đầu nói: “Ngươi cũng hai ngày không có tắm rửa, cùng nhau tắm, tiết kiệm nước a.”
Ngô Kình Thương cũng là lần đầu tiên tắm cho Đỗ Tu Nhiên, tay chân rất hậu đậu, chủ yếu là do Đỗ Tu Nhiên da dẻ quá trơn mềm, làm cho hắn  không dám chà sát mạnh, cuối cùng vẫn là Đỗ Tu Nhiên dùng tay mình tắm sạch ở phía trước, Ngô Kình Thương giúp y chà sát ở phía sau lưng, kết quả lưng bị hắn chà sát vài cái liền rách da, đỏ bừng một mảng, Ngô Kình Thương có chút bối rối, Đỗ Tu Nhiên lại khoát tay nói không có việc gì, sau đó từ trong bồn tắm đi ra, dùng một tay giúp Ngô Kình Thương chà sát ở thắt lưng và bản thân hắn không thể tự rửa được.
Hai người đều rửa sạch thân thể, chỉ còn lại tóc là chưa gội, Ngô Kình Thương cẩn thận lấy một ít xà phòng rồi làm theo phương pháp Đỗ Tu Nhiên từng làm, lòng bàn tay xoa nhẹ hai cái, nhẹ nhàng bôi lên đầu Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên cúi đầu, một tay xuôi người vịnh bên cạnh bồn tắm, khom lưng xuống.
Ngô Kình Thương nhẹ nhàng xoa hai cái, trên đầu Đỗ Tu Nhiên đều là bọt xà phòng, màu trắng của xà phòng cùng làn da của Đỗ Tu Nhiên cơ hồ giống nhau, cái cổ nhu hoà mảnh khảnh, cùng eo thon nhỏ, làm cho nội tâm Ngô Kình Thương cảm thấy có chút khác thường, không nghĩ tới lại đem bọt xà phòng dính vào mắt Đỗ Tu Nhiên, làm Đỗ Tu Nhiên vội vàng đưa tay đi lau mắt.
Ngô Kình Thương lúc này mới bối rối lấy nước cho Đỗ Tu Nhiên rửa, sau khi tắm xong Đỗ Tu Nhiên con mắt đỏ bừng, trên mặt cũng có chút bất mãn, tiểu quỷ này trong lúc gội đầu suy nghĩ gì đó? Làm bọt xà phòng dính vào mắt y còn không nói, còn lấy quá nhiều xà phòng làm cho đầu y đầy bọt xà phòng, quá lãng phí, đủ để y tắm hai lần, xà phòng dùng hết còn phải tốn tiền mua, y bình thường dùng cực kì tiết kiệm, tiểu quỷ này đem phần y tiết kiệm toàn bộ đều dùng hết a.
Buổi tối khi ngủ, Ngô Kình Thương lần đầu tiên nhịn không được vòng tay ôm Đỗ Tu Nhiên, dùng hết sức tham lam ngửi mùi vị cỏ xanh tươi mát trên người Đỗ Tu Nhiên. Ngô Kình Thương bình thường không làm như vậy, hiện tại lại làm Đỗ Tu Nhiên ngẩn người, sau đó lại coi hắn như hài tử nhỏ làm nũng cũng không quá để ý, quay đầu ngủ.
Sáng sớm hôm sau rời giường, Đỗ Tu Nhiên xếp lại chăn mền, vô tình thấy được bên chỗ Ngô Kình Thương nằm có một mảnh nước ẩm ướt đọng lại, doạ y sửng sốt, nhớ rõ trước kia tiểu quỷ không có đái dầm a? Ở đâu có nước?
Hắn lập tức nghĩ đến điều gì đó, hoảng hốt hiểu ra, đúng vậy… Tiểu quỷ mười ba tuổi… Đỗ Tu Nhiên có chút hiểu rõ, y nhanh chóng kêu Ngô Kình Thương vào, ném cho hắn chiếc quần lót mới mua mấy hôm trước, nói ra: “Nhanh đi thay a, mặc vậy không khó chịu?”
Ngô Kình Thương không dám nhìn vào mắt Đỗ Tu Nhiên, nghe vậy lại giống như chạy trốn vào phòng tắm.
Qua vài ngày, mẫu thân Lưu Anh đột nhiên đến đây, hôm đó là chủ nhật, may mắn là hôm đó Ngô Kình Thương ra ngoài đi xem chừng quán cho người ta, không có gặp mặt Lưu Anh, lúc Lưu Anh vừa đến là Đỗ Tu Nhiên đang nấu cơm tại bếp.
Lưu Anh ngữ khí không tốt, nàng ngồi nửa ngày mới nói: “Tiểu Nhiên con không phải là cùng đệ tử xấu ở cùng một chỗ?”
Đỗ Tu Nhiên đột nhiên cảm thấy chột dạ, mơ hồ đoán được cái gì, y nói: “Mẹ, người đây là nghe ai nói?”
Lưu Anh nhìn nhìn bốn phía, lại nhìn nhìn phòng bếp nói: “Con đừng quan tâm ta nghe ai nói, chính là mẹ biết như vậy.”
Đỗ Tu Nhiên thấy thế giải thích nói: “Mẹ, việc này mẹ đừng nghe lời người khác nói lung tung.”
Lưu Anh nhìn nhìn cơm trong nồi nói: “Một mình con ở làm nhiều cơm như vậy làm gì?”
Đỗ Tu Nhiên nghĩ nghĩ đành phải thừa nhận nói: “Con xác thực cùng một đồng học ở cùng một chỗ.”
Lưu Anh khó chịu nói: “Việc này con như thế nào không cùng mẹ nói một tiếng a? Hắn là người như thế nào? Tên gì?”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng nói: “Hắn chính là học đệ của ta ở tiểu học, không có cha mẹ cũng không có chỗ ở, ta thấy hắn đáng thương nên mới kêu hắn đến ở cùng ta, còn có thể cùng ta làm bạn, trò chuyện tâm sự.”
Lưu Anh khẩu khí càng khó chịu: “Con nói hắn ăn chùa ở chùa ở nhà chúng ta?”
Đỗ Tu Nhiên vội hỏi: “Mẹ, tiền thuê nhà dù sao cũng không tăng, ở thêm một người cũng đâu mất mát gì, hơn nữa hắn ăn cũng không được bao nhiêu.”
Lưu Anh nghiêm khắc nói: “Hảo, trước mẹ không nói đến chuyện ăn ở, hắn học tập thế nào? Hắn học trường gì? Nhân cách như thế nào?”
Đỗ Tu Nhiên ngẫm lại nói: “Trước kia hắn học tập xác thực không tốt, bất quá do con phụ đạo cho hắn, nên có tiến bộ rất nhiều.”
Lưu Anh vừa nghe đứng lên kinh ngạc nói: “Con lại phụ đạo công khoá cho hắn? Cho ăn cho ở còn muốn dạy học? Chiếm dụng thời gian học tập của con, con làm sao có thời gian học tập?”
Đỗ Tu Nhiên nhanh chóng nói: “Mẹ, người đừng sốt ruột, con mỗi ngày dạy hắn công khoá cũng không nhiều, một giờ a, hơn nữa trong quá trình dạy hắn con cũng có cơ hội ôn tập lại những kiến thức trước kia, đối với con rất hữu ích a.”
Lưu Anh ngồi xuống nói: “Không được, con phải đuổi hắn đi đến chỗ khác, con chính là trọng điểm cao trung a, lão sư con điều nói ngươi tương lai có thể thi vào trường đại học tốt, cũng không thể vì chuyện kia làm ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Đỗ Tu Nhiên từ trên bàn lấy ra phiếu điểm của cuộc thi lần trước cho Lưu Anh xem, nói: “Mẹ, lần trước con thi cuối học kì đạt được hạng nhất, kì thực con đạt được hạng nhất cũng có quan hệ tới chuyện con phụ đạo cho hắn, có nhiều kiến thức ta có khả năng quên, khi dạy hắn tựa như ôn tập lại một lần, như vậy kì thực đối với ta rất có ích, cũng không làm chậm trễ việc học tập, hơn nữa con cam đoan với người có thể thi đậu vào một trường đại học tốt cho người nở mày nở mặt, con cam đoan.”
Lưu Anh bị phiếu điểm cùng Đỗ Tu Nhiên đả động, biểu lộ cũng có chút buông lỏng, nàng nói: “Tiểu Nhiên, không phải mẹ la rầy con, chỉ sợ con học theo người xấu, con nếu đã nói như vậy ta cũng yên tâm, học đệ kia của ngươi có thể ở đây, nhưng phải giao tiền cơm, không thể ăn chùa.”
Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, hắn ngày nghỉ đều đi làm thêm, tiền ăn không thành vấn đề, nhưng lại thường xuyên giúp đỡ con việc nhà, buổi tối còn có thể làm bạn cùng con, cùng con trò chuyện, nếu một mình con sẽ cảm thấy rất tịch mịch.”
Lưu Anh vừa nghe xong triệt để thả lỏng, sau đó phóng nhẹ âm thanh nói ra: “Ân, mẹ cũng là nghe lời người ta nói, mới ở công ty sốt ruột cả nửa ngày mới quyết định chạy đến đây nhìn xem thật hay giả, như con nói thì rất tốt, mẹ tin tưởng ngươi không gạt mẹ, mẹ về đây, còn phải đi làm nữa.”
Đỗ Tu Nhiên bề bộn nói: “Mẹ, ngươi ở đây ăn cơm trưa xong rồi hãy đi.”
Lưu Anh bề bộ khoát tay nói: “Vốn mẹ muốn nhìn xem tiểu tử kia là cái dạng gì, nhưng nghỉ làm một giờ trừ ba đồng tiền, lại nghỉ một ngày tiền lương cũng sẽ không có, mẹ đau lòng a.”
Đỗ Tu Nhiên nói: “Đến nhà ga bên kia nhớ mua chút gì ăn, nếu không đi làm sẽ đói.”
Lưu Anh cơ hồ vuốt ve Đỗ Tu Nhiên đã cao bằng mình vui mừng nói: “Cũng là con đau lòng mẹ nhất, nhưng mẹ nói cho con chuyện này, Trữ Tiểu Ban ở lầu lên cũng đi học giống con, một tháng mẹ nó cho nó năm trăm là đủ rồi, vốn mẹ cho con một tháng tám trăm là muốn ngươi có thể mua nhiều chút quần áo cùng ăn uống, chính là hiện tại con ở cùng người khác, lại là một tiểu tử nghèo, mẹ biết ngươi dễ mềm lòng, cảm thấy hài tử kia đáng thương, có thể chúng ta cũng vừa vặn đủ sống, nhưng tiền không thể xài bậy, con chính là quá tốt bụng, cho con nhiều tiền như vậy con cũng dùng cho tên hài tử kia, cho nên từ nay về sau mẹ sẽ quản lý tiền tiêu vặt của con lại, một tháng năm trăm, không nhiều hơn a, quần áo mẹ sẽ mua gửi tới cho con, con ở đây cũng không cần dùng tiền mua quần áo.”
Đỗ Tu Nhiên trả lời đã biết, y biết rõ mẫu thân là đau lòng tiền, có thể xin mẫu thân cho Ngô Kình Thương ở lại đây đã là chuyện không dễ rồi.
Chân trước vừa mới tiễn mẫu thân ra về, chân sau Ngô Kình Thương đã về tới nhà, vào thẳng cửa đã ồn ào muốn ăn cơm, có thể đã làm vất vả nên trên người rất bẩn, ăn cơm cũng nhiều hơn bình thường, ăn hơn phân nửa nồi cơm điện. Sau đó Ngô Kình Thương như nhớ được chuyện gì, đưa bàn tay vô cùng bẩn vào túi quần móc ra tờ tiền năm mươi đồng đưa cho Đỗ Tu Nhiên, đưa qua lại phát ra âm thanh buồn bực cầm chén cơm lên tiếp tục ăn.
Đỗ Tu Nhiên nhận được năm mươi đồng tiền thì có điểm sững sờ, từ sáng cho tới trưa có thể kiếm được năm mươi đồng tiền thật không dễ dàng a, phát truyền đơn đến năm ngày mới đủ, vì vậy y hỏi Ngô Kình Thương : “Tiền này ngươi lấy ở đâu ra?”
Ngô Kình Thương ăn một ngụm cơm xong mới nói: “Ta làm việc cho ông chủ, hắn cho ta tiền công.”
Đỗ Tu Nhiên có chút nghi hoặc “Ngươi làm cái gì?” Có thể có nhiều tiền như vậy?
Ngô Kình Thương nói: “Ta đi khiêng đá, ta làm phần công việc của ba người.”
“Phần công việc của ba người là bao nhiêu?” – Đỗ Tu Nhiên cầm tiền vội càng hỏi.
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Ba xe a.”
Đỗ Tu Nhiên ngẩn ngơ, ông chủ xe kia y có biết, là người rất rộng lượng, Ngô Kình Thương hắn một mình khiêng đá chuyển lên ba xe? Còn làm cả phần của ba người? Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn nhìn tờ giấy tiền đã có nhiều nếp nhăn, đột nhiên có chút chua xót, Ngô Kình Thương mới có mười ba tuổi a.
Ngô Kình Thương đang ăn, thấy Đỗ Tu Nhiên không có phản ứng liền nhìn qua xem, lập tức dừng chiếc đũa, đưa tay lên trảo tóc, biểu hiện như bối rối không biết làm nào, trước kia người đó nhìn thấy tiền không phải rất vui sao? Lần này y thế nào lại… khóc?

avatar
  Subscribe  
Notify of