Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 13

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 13

1
0

Chương 13

Buổi tối làm xong cơm tối cũng không có cái gì tiêu khiển, ngoại trừ làm bài tập thì chính là giúp Ngô Kình Thương học, cũng may tiểu quỷ này cực kì thông minh, Đỗ Tu Nhiên nói qua một lần điều có thể nhớ, toán tiểu học chỉ trong ba tháng hắn đã có thể hiểu được chín mười phần, nhưng chỉ có đối với ngữ văn vẫn là tiến bộ không nhiều, chính là tiếp thu rất chậm, khi học còn có thái độ nôn nóng, không kiên nhẫn.
Đỗ Tu Nhiên đành phải giống như lão sư cho hắn thời gian học quy định, mỗi ngày học tập một giờ ngữ văn, một giờ toán học, đến giờ thì nghỉ, tiểu quỷ này mới có thể an phận xuống.
Trải qua cố gắng của Đỗ Tu Nhiên tuy không thể gọi là tiến bộ thần tốc, nhưng cũng có thể gọi là có một bước tiến lớn, tuy nhiên tiểu quỷ này mỗi ngày đều không làm hết bài tập của lão sư giao, nhưng khi lên lớp sẽ chú ý nghe lão sư giảng bài, nghe xong hắn có thể hiểu tám chín phần, buổi tối Đỗ Tu Nhiên lại nói thêm cho hắn nghe một lần, miễn cưỡng có thể lên lớp, không đến mức đi thi ôm trứng ngỗng. Số học là có thể, ngữ văn chính là nhược điểm của tiểu quỷ, cuộc thi viết văn hắn chưa bao giờ làm bài, cũng may phía trên còn có câu hỏi học bài nên coi như cũng đỡ được phần nào.
Ngô Kình Thương mỗi ngày dậy rất sớm, hắn chính là luyện môn võ thuật Lưu sĩ quan từng dạy hắn, mỗi ngày điều kiên trì luyện, thủ pháp ngày càng thành thục, cũng coi như là có chút thành tựu, Đỗ Tu Nhiên bao nhiêu lần điều lo lắng hắn đến trường sẽ đánh nhau, đem người ta ra đánh gãy cái gì, như vậy thì rất nguy, cũng may tiểu quỷ này chỉ cần ăn no bụng sẽ không đi gây chuyện, không có người kiếm chuyện với hắn coi như cũng bình an vô sự.
Một năm rưỡi trôi qua rất nhanh, Đỗ Tu Nhiên tỉ mỉ quản lý tiền bạc sinh hoạt của hai người, đem sinh hoạt phí của hai người duy trì năm trăm đồng mỗi tháng, còn có thể dư một ít, học phí mẫu thân sẽ cho tiền, Ngô Kình Thương chính là học sinh nghèo, toàn bộ học phí điều miễn giảm, mỗi tháng Lưu Anh cho Đỗ Tu Nhiên tám trăm đồng tiền sinh hoạt, Đỗ Tu Nhiên ăn xài rất tiết kiệm, còn lại điều cẩn thận cất giữ, đợi đến khi có đại hạ giá, y liền mua cho Ngô Kình Thương vài bộ quần áo để thay. Ngô Kình Thương đối với quần áo chưa bao giờ để ý, Đỗ Tu Nhiên cũng không có lưu tâm nhiều, toàn bộ tiền tiết kiệm điều để giành sau này có lẽ có việc cần dùng đến.
Đến thời gian nghỉ, hai người điều không có việc gì làm, sẽ tại phụ cận tìm một ít công việc nhỏ để làm. Ngô Kình Thương biết rõ Đỗ Tu Nhiên tiêu một phân tiền điều tính toán rất kĩ lưỡng, hắn vốn cũng không có khái niệm về tiền bạc, nhưng thường xuyên nghe Đỗ Tu Nhiên nói mua quần áo tốn bao nhiêu tiền, ở đâu có giảm giá, gạo và mì đều tăng giá, mỡ cùng nước tương lại như thế nào, cho nên hắn dần dần cũng biết tiền là thứ tốt, có thể mua thức ăn cùng quần áo.
Cho nên khi Đỗ Tu Nhiên gọi hắn đi làm hắn tuy nhiên lại không có cự tuyệt, việc hắn có thể làm không nhiều lắm, ngày nghỉ ở trên đường phát tuyên truyền đơn, một ngày có thể có được tám đến mười đồng, hoặc là khiêng vác gì đó, quét dọn rác rưởi, những việc lặt vặc này làm nửa năm cũng có thể kiếm được một ngàn tám trăm đồng.
Mỗi lần Ngô Kình Thương đem tiền kiếm được đưa cho Đỗ Tu Nhiên thì chứng kiến bộ dạng vui vẻ của Đỗ Tu Nhiên, trong lòng hắn cũng cảm thấy thoải mái.
Qua hai năm, nguyên lai Vu Đông là đồng học cùng tiểu học với Ngô Kình Thương, vào đầu tháng ba này cũng sẽ chuyển đến cùng trường với Ngô Kình Thương. Vu Đông không có tới gặp Ngô Kình Thương mà gây khó dễ, bởi vì Đỗ Tu Nhiên mỗi ngày điều giặt quần áo cho Ngô Kình Thương, hắn đến trường lúc nào cũng sạch sẽ, chỉ là học tập hơi yếu kém, cũng không ai chú ý hắn, hơn nữa người khác không công kích hắn, hắn cũng sẽ không gây sự tìm chuyện đánh người khác, thời gian trôi qua rất bình lặng.
Nhưng Vu Đông thì lại không chào đón Ngô Kình Thương, thường xuyên tìm người khi dễ Ngô Kình Thương. Từ sau khi Ngô Kình Thương làm hắn mất mặt trước mặt bọn hài tử kia, hắn luôn ghi hận ở trong lòng, lúc sau Ngô Kình Thương chuyển đi, hắn đành nghẹn lại cơn tức này không có cơ hội phát tiết. Nhưng là do hắn cùng người khác đánh nhau nên được chuyển đến học cùng trường với Ngô Kình Thương, hắn sao lại có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy? Tiểu học trước kia, hắn chính là thường xuyên đi trấn lột tiền ăn vặt của đồng học, lên trung học chính là biến thành một tên lưu manh chính hiệu, mỗi ngày không cùng người khác gây sự điều thấy ngứa ngáy trong lòng, cùng Ngô Kình Thương gặp mặt chính là khơi dậy lòng hiếu chiến của hắn a.
Vu Đông một mực tìm cơ hội gây khó dễ với Ngô Kình Thương, hắn đi khắp nơi để kể chuyện xấu hồi tiểu học của Ngô Kình Thương, còn nói Ngô Kình Thương không cha không mẹ, nghèo đói rách nát, nhưng mà lại không nói chuyện Ngô Kình Thương chính là quái vật, bởi vì hắn đã biết chuyện quái dị này nói ra căn bản không có ai tin, người khác sẽ nghĩ hắn nói dối, căn bản không có tác dụng, cho nên Vu Đông hiện tại dùng mọi điều để công kích Ngô Kình Thương nhưng lại không nói ra Ngô Kình Thương là quái vật, đó cũng là nguyên nhân làm cho hắn thấy Ngô Kình Thương càng chướng mắt.
Loại công kích bằng lời nói như vậy căn bản không đáng để Ngô Kình Thương để trong lòng. Vu Đông lại bắt đầu cân nhắc, hắn biết rõ Ngô Kình Thương rất lợi hại, vì lo lắng sẽ thất bại nên hắn kéo thêm vài tên côn đồ trong trường lúc ấy, mang chủ ý đi tìm Ngô Kình Thương đánh một trận hả giận.
Vốn chuyện này Đỗ Tu Nhiên cũng không biết, Ngô Kình Thương cũng không có nói với y. Chỉ là ngày đó buổi sáng y phát hiện trong nhà thiếu đi một con dao. Lại thấy lúc Ngô Kình Thương đi ra khỏi cửa cũng không đem theo hộp cơm, y càng nghĩ càng thấy không đúng, lên lớp đều không có tâm tư nghe giảng, hết tiết học liền làm đơn xin nghỉ bệnh rồi đến trường tìm Ngô Kình Thương.
Trường học của Ngô Kình Thương chính là trường học loại ba, học sinh quậy phá rất nhiều, côn đồ lại càng nhiều, lão sư cũng không quản được, cách quản giáo của trường cũng rất kém cõi, chưa tan học là đã có học sinh kéo nhau ra bên khu rừng nhỏ đánh nhau, đứng cách đó không xa đã có thể nghe thấy âm thanh đánh nhau.
Đỗ Tu Nhiên nội tâm rất là lo lắng, sau đó lại chứng kiến Vu Đông cùng một đám hài tử choai choai cầm thiết côn trong tay, còn có vài cây gậy lớn cùng chai bia trong tay vây quanh Ngô Kình Thương.
Ngô Kình Thương chính là đeo túi sách trên lưng, tay không đứng ngay tại chỗ.
Vu Đông chính là cầm chai bia xâu dây xích đứng trước mặt Ngô Kình Thương nói: “Tiểu tử ngươi bây giờ có phải là chó giả dạng người? Ngươi quên trước kia chính mình đi lượm rác của người ta ăn? Việc này ai cũng biết a? Tiểu tử này trước kia cha chết, mẹ lại đi làm gái về sau lại bỏ đi theo trai, đem hắn ném đi, hắn từ nhỏ chính là đi lượm rác để ăn, còn uống nước khoáng ta uống một nửa nhổ ra”. Nói xong, đằng sau vài cái đồng học cười nhạo đứng dậy.
Ngô Kình Thương sắc mặt không tốt lắm nhưng là không có phản bác.
Vu Đông nhìn Ngô Kình Thương lui một bước, lại tiếp tục nói: “Uy, ngươi hiện tại ăn mặc đều tốt lắm, có phải được người khác bao nuôi? Người đàn bà nào lớn gan lại dám nuôi ngươi? Cũng không sợ tự hại mình? A… Ta nghĩ ra rồi, có phải… giống như trước kia tên mọt sách kêu là cái gì Nhiên, ngươi sẽ không kêu hắn bao nuôi ngươi chứ? Nghe nói tên mọt sách đó cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, còn ngươi chính là lão công hầu hạ lại hắn, ta nghe nói, cái tên Nhiên gì kia đang ở phụ cận trường học? Như thế nào không gặp hắn a?”
Ngô Kình Thương nghe được Vu Đông nhắc đến tên của Đỗ Tu Nhiên, sắc mặt có chút khẽ biến, hắn hung dữ trừng mắt nhìn Vu Đông, tay nắm chặt thành quyền.
Vu Đông thấy thế lại vô thức hướng bên cạnh đi hai bước, né tránh đối mặt chính diện với Ngô Kình Thương, lúc này có một bạn học kêu: “Vu Đông, ngươi nói cai tên Nhiên gì đó là nữ nhân a? Có xinh đẹp hay không a?”
Vu Đông hèn mọn bỉ ổi cười: “Không phải nữ nhân, bất quá so với nữ nhân còn tốt hơn a? Bất quá hai nam nhân cũng có thể a? Các ngươi có xem sách ảnh của hai nam nhân chưa? Chính là hai nam nhân… hắc hắc.”
Vài người như bừng tỉnh đại ngộ, đều đã gặp qua loại người như vậy, Vu Đông lại tiếp tục nói: “Ngô Kình Thương, chơi lỗ nhỏ của nam nhân, có thích không? Muốn hay không đem tên cái gì Nhiên kia tới, lột quần áo của hắn, tại đây làm cho ta mở rộng tầm mắt… ngao…”. Nói được một nửa, Ngô Kình Thương đột nhiên đi lên một cước đá văng hắn, Vu đông nội tâm từ sớm đã e ngại Ngô Kình Thương nên từ sớm đã đứng xa hơn ba thước, nhưng hắn lại không biết hai năm qua Ngô Kình Thương đã đi theo Lưu sĩ quan học tập võ thuật đã trở nên lợi hại hơn rất nhiều.
Ngô Kình Thương trời sinh đối với quyền cước rất mẫn cảm, Lưu sĩ quan cũng chỉ dạy hắn một lần, hắn đã có thể nắm giữ những điểm mấu chốt, chỉ cần dạy hắn, hắn sẽ nhìn không sót một động tác, nhìn qua lại không quên.
Ngô Kình Thương đã sớm không còn là tiểu quỷ lúc xưa chỉ biết vươn móng tay đen dài ra hù doạ người khác, ngay cả động tác của hắn Vu Đông cũng nhìn không rõ thì đã bị trúng một cước của Ngô Kình Thương, cái mũi lập tức phun ra máu, tay bụm chặt lấy mũi kêu to, vài người khác nhìn thấy cũng ngây người, bọn họ lần đầu tiên thấy một học đệ lại ra tay có động tác nhanh như vậy. Trong nội tâm đều đoán rằng người này chắc chắn có công phu, lại không giống như lời của Vu Đông “không đáng một đồng”, vì vậy cả đám điều nhìn nhau không dám nhúc nhích.
Vu Đông bụm lấy cái mũi nói: “Các ngươi cùng lên đánh hắn đi, hắn chỉ biết doạ người, các ngươi đông như vậy còn không đánh được hắn, để người khác biết được nhất định bị cười vào mặt.”
Lời này cũng không phải giả, nhưng không phải ai cũng đều ngu ngốc, vốn là muốn đi theo Vu Đông góp náo nhiệt, chính là đối thủ dường như rất mạnh , ai cũng nghĩ tới tình trạng Vu Đông bị đánh khi nãy, một cước thẳng đến mặt, quá độc ác. Vài người cầm lấy thiết bổng đang do dự, lúc này Ngô Kình Thương từ trong túi xách móc ra thứ gì, làm cho bọn họ càng hoảng sợ.
Ngô Kình Thương từ trong túi xách móc ra con dao mà lúc sáng hắn lén lúc lấy đi. Mũi dao dưới ánh mặt trời léo sáng lên một cách nguy hiểm, hắn cũng không còn để ý đến mấy cây thiết bổng của bọn nam sinh mà bay đến bụm lấy cái mũi của Vu Đông.
Vu Đông bị doạ không nhẹ, nếu là người khác hắn đã có đánh trả lại, hù doạ cho sợ hãi, nhưng là Ngô Kình Thương, hắn chỉ có thể tè quần ra chạy, Ngô Kình Thương tám tuổi đã có thể đoạt dao giết người, ánh mắt tựa như sát nhân, đừng nói là bây giờ hắn có chuẩn bị mà đến.
Vu Đông nhìn Ngô Kình Thương từ từ đi đến trước mặt mình, sợ đến nỗi thiếu chút nữa té ngồi trên mặt đất, chân mềm nhũn. Ngô Kình Thương con mắt giống như đỏ lên, hắn tay nắm chặt dao, từng bước từng bước hướng về phía Vu Đông đi đến, giống như thật sự muốn giết chết Vu Đông, vài người chung quanh điều bị hắn doạ sợ, bọn hắn đã từng gặp qua người khác cầm dao chém giết nhưng chưa từng thấy qua người nào có thể mặt không đổi sắc mà ra tay, biểu hiện trầm tĩnh giống như đã từng giết qua rất nhiều người.
Nếu như chỉ có đơn thuần là đánh nhau, Đỗ Tu Nhiên cũng sẽ không đi ra, y biết Ngô Kình Thương nhất định đánh thắng, người bình thường điều đánh không lại hắn, khi còn nhỏ vài tên lưu manh lớn hơn đánh hắn, hắn cũng có thể vật cho người ta nằm xuống rồi bỏ chạy, Đỗ Tu Nhiên đối với phương diện này của Ngô Kình Thương ngược lại rất tự tin. Ngô Kình Thương lấy dao ra chính là bị người khác cướp đồ ăn, hắn chính là có gan giết người a, nhưng giết người là phạm pháp.
Tiểu quỷ này bình thường sẽ không làm như vậy, nếu hắn làm như vậy khẳng định là bị chọc giận, chuyện gì hắn cũng dám làm.
Đỗ Tu Nhiên đứng ở góc bên cạnh gấp đến nỗi đứng không yên, y lo lắng chính là Ngô Kình Thương cầm dao giết người, xã hội này đã không còn chiến tranh xâm lược của bọn Nhật Bản, xem mạng người như rác, giết vài người cũng không tính là gì.
Thời đại này, giết người là phải đền mạng, tuy Ngô Kình Thương bình thường phản ứng rất ác liệt nhưng Đỗ Tu Nhiên cũng không nghĩ đến hắn chính là vì nguyên nhân này mà mất mạng, huống hồ chi nếu hắn thực giết chết Vu Đông khẳng định sẽ có cảnh sát đến bắt hắn, đến lúc đó hắn sẽ phản kháng, nói không chừng lại một hồi nhấc lên huyết vũ tinh phong*, tứ chi nằm khắp nơi trên mặt đất, nghĩ tới thôi đã làm cho Đỗ Tu Nhiên rùng mình.
*Huyết vũ tinh phong: mưa máu gió tanh
Thừa dịp Ngô Kình Thương còn chưa có ra tay, y vội càng xông ra ngoài, một phen túm lấy cánh tay Ngô Kình Thương, quát: “Ngươi ngu ngốc a! Mau đem dao ném đi!”

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!