Home CHAPTERS Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 12

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 12

0
0

Chương 12

Ngô Kình Thương dùng cặp mắt hắc bạch phân minh nhìn chằm chằm Đỗ Tu Nhiên, làm cho y xấu hổ chịu không nổi.
Quái vật này đúng là không hiểu hai từ “ý tứ” mà.
Đỗ Tu Nhiên nhìn nhìn bộ dáng của hắn, xoay người liền đi, Ngô Kình Thương đột nhiên bước lên phía trước một bước, nắm chặt cánh tay của Đỗ Tu Nhiên, sau đó vô thanh vô thức cúi đầu đem bao ở sau lưng tháo xuống đưa cho Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên sửng sờ, bao này chính là ga giường mà y mua cho hắn cột thành, cũng không biết Ngô Kình Thương kiếm đâu ra một miếng nhựa trong suốt gói lại ở bên ngoài, nhưng lại không có gói kỹ, làm cho một góc vẫn bị mưa ướt.
“Trong bao là vật gì?” Đỗ Tu Nhiên nhíu mày hỏi.
Ngô Kình Thương đưa tay vào trong bao bới cả nửa ngày mới móc ra được chiếc áo lông của Đỗ Tu Nhiên lúc trước, còn có một cái tô miệng rộng, Đỗ Tu Nhiên nhớ rõ cái tô này chính là lúc trước y mua được từ một cửa hàng cũ chỉ có ba đồng, mua cái này là bởi vì cái tô này rất lớn, có thể đựng được rất nhiều đồ ăn, rất thuận tiện cho tiểu quỷ dùng cơm.
Sau bao nhiều lần y bỏ thức ăn vào, lại bao nhiêu lần dùng nước cùng bàn chải để rửa, mỗi một vết nứt, mỗi một đường vân y điều nhớ rõ rành mạch.
Nhìn thấy cái tô này trên mặt Đỗ Tu Nhiên hiện lên một tia chua xót, lập tức không khách khí nói: “Tô bị bể tốt lắm, ngươi còn đem đến đây làm gì? Ta cũng không muốn vướng bận!”
Ngô Kình Thương nhìn nhìn tô lại nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên đột nhiên nói ra: “Phòng ở bị xe ngựa* đẩy ngã, lúc ta đi chặn lại thì nó đem cái này đập bể” Nói xong liền đem một cái lổ thủng trong tô đưa cho Đỗ Tu Nhiên xem
*Cái xe ngựa mà Thương ca nói ở đây chính là xe cẩu xúc đào, dùng để chuyên dụng phá nhà
Đỗ Tu Nhiên liếc mắt nói: “Bể tốt lắm, đỡ phải nhìn thấy tâm lại phiền!” Vừa nói xong lại nghe thấy một âm thanh “cô lỗ” truyền đến, Đỗ Tu Nhiên tốc độ sét đánh nhìn về phía Ngô Kình Thương, Ngô Kình Thương cúi đầu sờ sờ bụng, không có lên tiếng.
Đỗ Tu Nhiên lại liếc mắt nhìn lên đôi chân mang hài bị rách nát đến nhìn không ra hình dáng, cảm thấy trong lòng mềm nhũn, thuận miệng hỏi: “Ngươi làm sao tìm được đến đây?”
Ngô Kình Thương sờ lên bụng một hồi mới trả lời: “Ta tới nhà tìm ngươi, lại thấy ngươi đi, nên ta đi theo ngươi tới…”
Đỗ Tu Nhiên vừa nghe thì kinh ngạc nói: “Ngươi không ngồi xe, đi bộ tới?” Đi từ S thị đến B thị lộ trình hơn 280 dặm*, hắn như vậy dùng chân đi đến?
Dặm: đơn vị đo 1 dặm= 1.609344km
Ngô Kình Thương nghe vậy nhẹ gật đầu: “Ta nghĩ mang thứ đó đến tặng cho ngươi, còn có…”. Hắn nhìn nhìn Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi đã nói, muốn ta đến nơi này học, còn có thể ăn cơm do ngươi làm”
Đỗ Tu Nhiên trầm mặc, quái vật này tuy làm nhiều chuyện chọc giận người khác, nhưng có đôi khi lại làm cho người ta phải bội phục hắn, hơn 280 dặm có nghĩa là hắn đã đi qua rất nhiều ngã tư đường, rất nhiều cửa khẩu hắn như thế nào có thể không nhằm đường, còn có thể đi đến đúng chỗ y ở, thật sự là một điều không tưởng mà.
Ngô Kình Thương ôm tô nói: “Thời điểm ngươi đi, ta liền chạy theo ở phía sau ngươi, chính là ngươi đi quá nhanh, ta chạy theo không kịp…”
Đỗ Tu Nhiên nghe một hồi trong lòng đau xót, lại nói: “Ngu ngốc, ta chính là ngồi xe, ngươi thế nào có thể đuổi theo…?”. Nhìn thấy quần áo rách nát trên người Ngô Kình Thương, trên mặt đều là tro bụi, còn bị nước mưa tạt vào xối rửa, bẩn đến độ nhìn không ra hình dáng, trên người một phân tiền điều không có, vậy những ngày qua hắn ăn gì, nghỉ ngơi ở đâu, bị người ta khinh thường? Nhất định là bị người khác nhìn thành khất cái mà đuổi đi, quái vật kia chính là đôi khi lại có chỗ ngốc nghếch, ngốc đến đáng thương.
Đỗ Tu Nhiên xoa xoa con mắt mở ra cửa phòng nói: “Mau vào đi, cơm đều đã làm xong, còn có xào trứng gà”.
Ngô Kình Thương trong tay cầm cái tô, cảm nhận được hương vị trứng gà từ trong phòng truyền ra, ánh mắt có chút sáng lên, nhưng nhìn đến sàn nhà sáng bóng sạch sẽ bên trong, hắn đứng lại, cúi đầu nhìn nhìn đôi giày rách của mình.
Đỗ Tu Nhiên thấy hắn do dự, nhân tiện nói: “Đem hài cởi ra, nhanh đi vào, bên ngoài bị mưa xối vào còn không đủ?”
Nghe vậy, Ngô Kình Thương  nhanh chóng cởi đi hài theo sau Đỗ Tu Nhiên đi vào nhà.
Đỗ Tu Nhiên đầu tiên lấy ra một bộ quần áo của mình làm cho Ngô Kình Thương mặc, ném thêm đôi dép lê cho hắn, chính mình lại đi vào nhà bếp, lại sợ trứng gà không đủ, liền bỏ thêm trứng gà vào xào thêm một dĩa nữa, sau đó mới đem nồi cơm điện rút ra để lên bàn, như vậy mới đủ cho Ngô Kình Thương ăn.
Ngô Kình Thương ngồi ở bên cạnh bàn lang thôn hổ yết mà nhai lấy cơm, Đỗ Tu Nhiên ngồi ở bên cạnh, gắp lấy trứng gà cho hắn ăn, chính mình một ngụm cũng không có ăn, cơm trong chén điều đưa hết cho Ngô Kình Thương, thấy hắn ăn ngon miệng như vậy, liền lấy ra chiếc bánh bao còn dư của ngày hôm qua đưa cho hắn.
Ngô Kình Thương đem cơm trong nồi điều ăn hết, tuy nồi cơm hơi nhỏ nhưng lại có thể chứa chừng bảy tám chén cơm, lại cộng thêm hai dĩa trứng gà cùng một cái bánh bao.
Đỗ Tu Nhiên ngồi ở bên cạnh nhìn xem, nhịn không được lại hỏi: “Ngươi mấy ngày nay ăn cái gì?”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Không”
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt hỏi: “Không? Ngươi không ăn cơm hai tuần lễ?”
Ngô Kình Thương lau miệng nói: “Lúc ta chạy đi lão nhân kia cho ta một túi bánh bột ngô, ta đều ăn hết”
Đỗ Tu Nhiên đoán có thể là lão nhân gia cho Ngô Kình Thương một chút lương khô ăn trên đường, sau đó chính mình đứng dậy thu dọn sạch sẽ, Ngô Kình Thương vẫn ngồi một chỗ bên cạnh bàn cơm, đợi Đỗ Tu Nhiên rửa xong chén đĩa đi ra rồi mới nói: “Ta học bài…”
Đỗ Tu Nhiên nghi vấn nhìn về phía Ngô Kình Thương, Ngô Kình Thương lại do dự nói: “Ngươi nấu cơm cho ta ăn, ta nguyện ý học bài…”
Đỗ Tu Nhiên sau khi nghe xong hỏi: “Ngươi đây là trao đổi điều kiện? Thực xin lỗi, ta không có nghĩa vụ này, không nghĩ cùng ngươi thực hiện hiệp ước không bình đẳng”
Ngô Kình Thương nghe có chút không hiểu lời Đỗ Tu Nhiên nói, nhưng hắn biết rõ Đỗ Tu Nhiên nói không với hắn, hắn muốn nói chút gì đó, nhưng lại không biết nên nói thế nào làm cho Đỗ Tu Nhiên gật đầu đồng ý.
Đỗ Tu Nhiên nhìn thấy bộ dáng cúi đầu của Ngô Kình Thương rất đáng thương, lại thấy tâm không đành lòng, người này không có thân nhân không có bằng hữu, lại đi hơn 280 dặm đến tìm mình, chính mình thật không đành lòng đem hắn đuổi đi, nhưng chính bản thân y cũng không nghĩ mỗi ngày nấu cơm uy hài tử này ăn giống như người mẹ trẻ, làm như vậy sẽ chỉ làm cho tiểu quỷ này cảm thấy như vậy là đương nhiên, càng thêm trở thành một quái nhân ích kỷ, vì vậy nhân tiện nói: “Ngươi muốn cái gì đều phải có cái giá của nó, tỷ như, ngươi muốn ta nấu cơm cho ngươi ăn, thì ngươi phải đi rửa chén và đi làm kiếm tiền, nếu ngươi muốn ở nơi này thì mỗi ngày phải đến trường, hảo hảo học bài.”
Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ lại do dự nói: “Ta đi làm, rửa chén, nhưng không học bài”
Đỗ Tu Nhiên lắc đầu nói: “Không được, ngươi chỉ có thể đến trường học bài ta mới có thể thu nhận ngươi, ngươi ở lại đây, ta mới nấu cơm cho ngươi ăn, ngươi phải rửa chén để bù lại.”
Ngô Kình Thương cúi đầu suy nghĩ cả nửa ngày mới gật đầu nói hảo.
Đỗ Tu Nhiên lúc này tâm tình mới khá hơn một chút, ít nhất tiểu quái vật này chịu giúp đỡ y coi như trao đổi  điều kiện, cũng minh bạch chuyện dùng sức bản thân để đổi lấy thứ mình muốn, cái đó chính là nguyên tắc của một con người sống trong xã hội, mà không phải giống trước kia dùng phương pháp giết chóc để giải quyết sự việc.
Ngô Kình Thương cứ như vậy mà lưu lại, tuy trong phòng có chút nhỏ nhưng đối với hai tiểu hài tử coi như cũng dư giả, hơn nữa giường ngủ coi như cũng rộng rãi, y cùng Ngô Kình Thương ngủ chung cũng không phải chen chúc chật chọi.
Lại không có sẵn chăn mền nên y cùng tên tiểu quỷ này đắp chung một chiếc chăn, trước khi ngủ lại nấu nước ấm giúp đỡ Ngô Kình Thương tắm rửa.
Cũng may Ngô Kình Thương nhiệt độ cơ thể cao, nằm ở bên cạnh so với xài tấm lót điện tử còn ấm áp hơn, một đêm không nói chuyện hai người điều ngủ rất sâu.
Ngày hôm sau, Đỗ Tu Nhiên sáng sớm thức dậy làm cơm cho Ngô Kình Thương ăn no rồi mới dẫn hắn đi đến sở giáo dục, làm thủ tục sắp lớp, liền dặn tiểu quỷ không cần phải trốn học… Liền vội vàng đi đến trường.
Nhất định là đến muộn, cũng may là tiết học của thầy giáo chủ nhiệm, thành tích trong lớp của y cũng rất ưu tú nên thường được thầy cô ưu ái, cũng không có la rầy y, cho y vào lớp để nghe giảng.
Ngô Kình Thương ở tiểu học cơ hồ điều không có học bài, tri thức rất hạn hẹp, có thể ngồi ở trong lớp nghe giảng một ngày đã là giới hạn của hắn, những điều này Đỗ Tu Nhiên cũng biết, hắn có thể nghe hiểu lão sư giảng bài mới là chuyện lạ, vì vậy buổi chiều y hướng đồng học cùng lớp mượn sách trung học đem về nhà.
Buổi tối hai người ăn cơm xong, Ngô Kình Thương tự động tự giác đem chén đi rửa sạch, lại lau khô.
Chờ Đỗ Tu Nhiên cầm bút muốn giảng bài cho hắn học thì, hắn lại đem bút quăng ra nói: “Ta không học”
Đỗ Tu Nhiên lông mi nhảy dựng nói: “Ngươi không học sẽ không thể ở lại nơi này, ta cũng sẽ không nấu cơm cho ngươi”
Ngô Kình Thương ngồi ở trên bàn, cầm lấy viết “răng rắc” một tiếng liền đem viết bẻ rãy, sau đó ngồi một chỗ buồn bực không lên tiếng, suy nghĩ cả nửa ngày hắn mới ngồi lại trước bàn, tay cầm bút máy đã bị rãy đứt đoạn viết lên một chữ Ngô.
Hắn chỉ biết viết chữ Ngô, là trước kia lúc còn ở trong nhà xưởng, Đỗ Tu Nhiên lấy nước viết lên bàn cho hắn xem hắn mới nhớ kĩ, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng là vẫn có thể nhìn ra chữ Ngô.
Đỗ Tu Nhiên lúc này mới tiêu tan cơn tức, kỳ thật tiểu quỷ này rất thông minh, đừng xem hắn không chịu học tập, nhưng những gì hắn nhìn qua nghe qua điều có thể nhớ rõ, cái chữ Ngô này chính y hai năm trước có ghi qua hai lần cho tiểu quỷ xem, về sau thấy hắn không học nghĩ rằng hắn đã quên, không ngờ hắn vẫn còn nhớ rõ.
Vì vậy, Đỗ Tu Nhiên liền ở một trang khác ghi lên chữ Kình Thương.
Ngô Kình Thương chính là tại trang giấy viết lên tên mình một cách cong cong vẹo vẹo, chữ viết tuy rằng giống như nòng nọc bò, nhưng vẫn là có thể nhìn ra, hắn viết xong, đột nhiên nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Đỗ Tu Nhiên viết như thế nào?”
Đỗ Tu Nhiên sững sờ,nghĩ nghĩ lại hướng lên giấy viết lên tên của chính mình, sau đó Ngô Kình Thương cả đêm điều học ghi ba chữ kia Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên… Một mực viết vài trang giấy điều đem ba chữ kia ghi tạc trong nội tâm, xoá cũng xoá không được, hắn viết viết đột nhiên lại nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên đang cầm sách giáo khoa mà ngủ.
Cái cằm đầy đặn, khuôn mặc trái xoan, mặt trắng như ngọc, đôi môi hồng sắc, nhất là trên khuôn mặt trắng nõn kia là một cặp lông mi đen nhánh, khuôn mặt tuấn tú anh khí mười phần. Ngô Kình Thương nhìn hồi lâu, lại nhìn nhìn cái tên Đỗ Tu Nhiên mình viết lên giấy, tên cũng như người đều tinh khiết như ánh trăng.
Ngô Kình Thương đột nhiên cảm thấy những chữ mình ghi điều xấu xí như nòng nọc, căn bản không xứng với vẻ tuấn tú của Đỗ Tu Nhiên, hắn mạnh mẽ đem bút vẽ loạn lên trên mặt giấy mà mình viết chữ, từ nay về sau quyết định không cần dùng tay viết lên tên người nọ nữa, mà là đem cái tên này dụng tâm ghi nhớ trong lòng, cẩn thận cất giấu thật sâu trong đáy lòng, hắn không rõ tại sao mình muốn làm như vậy, nhưng là cảm thấy rất quý rất quý, cất kỹ trong lòng chính là thuộc về riêng hắn.

avatar
  Subscribe  
Notify of
error: Content is protected !!