Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 11

0
258


Chương 11

Thu hồi móng tay, Ngô Kình Thương cúi đầu nghĩ nghĩ, sau đó nhanh chóng đi túm lấy cơm canh trong tay Đỗ Tu Nhiên.
Đến khi túi đồ trên tay bị lấy đi, Đỗ Tu Nhiên mới ý thức được, y vô thức muốn cướp trở về, có thể cả hai ra tay quá nặng, túi nhựa đựng đồ ăn bị xé rách, từ mấy năm trước cà-men Đỗ Tu Nhiên mua bị Ngô Kình Thương làm hư, Đỗ Tu Nhiên luôn đem cơm đựng trong túi nhựa đưa đến, sau đó đổ vào một cái tô miệng rộng cho Ngô Kình Thương ăn.
Cơm canh rớt ra ngoài, đều rơi trên người, trên mặt của Đỗ Tu Nhiên, có giọt nước sôi trong thức ăn văng vào mắt của Đỗ Tu nhiên, y vội vàng nhắm mắt lại lấy tay xoa lấy.
Mà Ngô Kình Thương chưa có ăn cơm lúc này lại đói bụng, gặp cơm toàn bộ điều rơi xuống, hắn sợ Đỗ Tu Nhiên nhúc nhích đem toàn bộ cơm rớt xuống đất, liền vội vàng dùng miệng liếm láp những hạt cơm trên người của Đỗ Tu Nhiên.
Lang thôn hổ yết ăn mấy ngụm, điều đem cơm ở trên người Đỗ Tu Nhiên ăn hơn phân nữa, trên mặt Đỗ Tu Nhiên lúc này toàn bộ đều là mỡ thức ăn đông lại cùng cơm ấm, thân mình rất không thoải mái, Ngô Kình Thương còn ở trên người y liếm hạt cơm, càng làm cho y tức giận vô cùng, phỏng chừng trong nội tâm quái vật này y còn không hữu dụng bằng những hạt cơm này, vậy y mấy năm nay vì cái gìvội vội vàng vàng lo lắng cho hắn là làm gì?
Vì vậy Đỗ Tu Nhiên một phen lau đi hạt cơm trên mắt, phẫn nộ đẩy ra Ngô Kình Thương quát lên: “Mẹ kiếp ngươi xuống nhanh lên!”
Ngô Kình Thương chính là đang liếm trên cổ Đỗ Tu Nhiên, hắn không biết tại sao làn da trên cổ của y rất dễ chịu, có mùi thơm của cỏ xanh, mùi thơm đó không ngừng dụ dỗ hắn. Đỗ Tu Nhiên nằm ở trên mặt đất bị Ngô Kình Thương ép tới hơi thở có chút gấp gáp.
Ngô Kình Thương dùng con ngươi ngăm đen nhìn chăm chú hạt cơm dính trên khoé miệng của Đỗ Tu Nhiên, hạt cơm màu trắng lúc này đính trên đôi môi hồng sắc lúc này thoạt nhìn phá lệ rất mê người, hắn nhịn không được liền cúi đầu một ngụm cắn xuống.
Đỗ Tu Nhiên tuy rằng lớn hơn Ngô Kình Thương ba tuổi, nhưng thân thể hai người cũng không khác biệt nhau là mấy, ở khí lực chiếm không được bao nhiêu tiện nghi ngược lại bị Ngô Kình Thương ép gắt gao, chỉ có hai chân để ở phía sau giãy giụa cũng không làm được gì.
Tiểu quỷ này miệng nóng hừng hực dán tại trên môi y, còn không ngừng liếm láp, thậm chí còn trực tiếp cắn môi dưới y hai cái, cũng không biết nặng nhẹ làm cho môi y truyền đến một trận đau rát.
Ngô Kình Thương liếm lấy hai cái cũng không còn hạt cơm, liền hướng lấy lỗ tai Đỗ Tu Nhiên đưa đầu lưỡi liếm láp cả nửa ngày.
Lỗ tay của Đỗ Tu Nhiên chính là nơi mẫn cảm của y, từ nhỏ đã không chịu được người khác đụng chạm chỗ đó, mẫu Thân Lưu Anh đụng cũng không được, hiện tại lại bị quái vật này ngậm trong miệng cắn nữa ngày. Đỗ Tu Nhiên hơi thở có chút run rẩy, dùng sức đẩy mạnh mặt của Ngô Kình Thương ra, một cái tát giáng xuống.
Bàn tay đánh ra âm thanh cực kỳ thanh thuý, đem Ngô Kình Thương làm cho có điểm sững sờ, vẫn duy trì tư thế ngồi như cũ, sắc mặt âm trầm bất định nhìn Đỗ Tu Nhiên.
Đỗ Tu Nhiên một phen lau môi mắng: “Ngươi là quái vật, còn cắn người?” Đỗ Tu Nhiên mặc dù không có quen qua bạn gái, nhưng y biết miệng đối miệng chính là chuyện thân mật giữa nam và nữ, tuy quái vật này cái gì cũng không hiểu, hoàn toàn chỉ vì muốn liếm đi hạt cơm trên môi y. Đối với tiểu quỷ này ăn chính là bản tính sinh tồn của hắn, nhưng hắn lại không biết nặng nhẹ, chuyện đem môi của y cắn nát, từng chút từng chút truyền đến đau đớn, tai cũng dần dần hồng lên.
Ngô Kình Thương liếm lấy bên miệng một cái, cau mày nói: “Là ngươi đem cơm làm đổ, ta chỉ ăn cơm”
Đỗ Tu Nhiên bị đè nằm ở dưới rất khó chịu, y thừa dịp Ngô Kình Thương không phòng bị một phen đẩy ra, rồi lăn trên mặt đất đi ra, lớn tiếng mắng: “Đi chết đi, ngươi ăn cái rắm, từ nay về sau ta không bao giờ… đem cơm cho ngươi nữa, ngươi thích ăn như vậy thì thượng chỗ ăn luôn đi, hai ta từ nay không còn quan hệ!” Nói xong hắn liền trên mặt đất đứng dậy, hướng cửa mà đi.
Ngô Kình Thương đem y chặn lại ngay cửa ra vào, yên lặng chỉ cơm trên mặt đất nói: “Ngươi đem cơm để trên mặt đất rồi hãy đi!”
Đỗ Tu Nhiên trong nội tâm bốc hoả, bất chấp mọi chuyện mà nói: “Ta lấy cơm đem đi, ngươi có thể làm gì?”
Ngô Kình Thương lắc đầu nói: “Không được, ngươi phải để nó lại”
Đỗ Tu Nhiên cả giận nói: “Ta không làm thì sao? Ngươi muốn giết ta? Vậy ngươi tới giết a, tuỳ ngươi!”
Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên tức giận, mặt hồng toàn bộ, trong mắt cũng có tơ máu, còn có chút loang loáng gì đó, vì vậy hắn cúi đầu nhìn nhìn móng tay của mình, lại nhìn nhìn mặt của  Đỗ Tu Nhiên, nghĩ nghĩ nói: “Ta không thể giết ngươi, nhưng ngươi phải nấu cơm cho ta”
Đỗ Tu Nhiên nhìn Ngô Kình Thương cả nửa ngày, cảm thấy quái vật này chính là đem y trở thành nồi cơm, căn bản chuyện gì cũng không hiểu, đạo lý đối nhân xử thế cái gì cũng không quan tâm, coi như y cả đời nấu cơm cho hắn ăn, hắn cũng sẽ không biết ơn y, Đỗ Tu Nhiên nghĩ vậy trong lòng liền sinh khí, y một phen đẩy Ngô Kình Thương ra, nổi giận đùng đùng đá văng cửa chạy ra ngoài.
Y thề, cả đời này không bao giờ… cùng tiểu hài tử lãnh huyết* này gặp mặt nữa. Nấu cơm? Nấu cái rắm a! Coi như gặp quỷ đi!
Lãnh huyết: máu lạnh
Ngô Kình Thương đứng trong phòng nhìn theo bóng lưng của Đỗ Tu Nhiên chạy đi, trên mặt lại có chút thất vọng, hắn không biết vì sao trong lòng có điểm khó chịu, chẳng lẽ mình làm sai? Rõ ràng Đỗ Tu Nhiên muốn đuổi mình đi, còn đem cơm đổ trên mặt đất. Hắn quay đầu lại, ngồi chồm hổm trên mặt đất, cẩn thận tìm kiếm những hạt cơm kia sau đó mặc kệ nó đã bẩn mà bỏ vào miệng ăn, một hạt điều không để lãng phí.
Thời tiết dần dần chuyển ấm, Đỗ Tu Nhiên thi chính là trường trọng điểm ở B thị,  mà nhà y lại ở S thị, rất xa nhà. Lưu Anh rất lo lắng cho Đỗ Tu Nhiên ở một mình, chính là nàng ở đây lại có công tác không thể bỏ được, cũng may Đỗ Tu Nhiên thường ngày có thói quen tự chăm sóc bản thân mình, ăn cơm, giặt quần áo đều làm rất thành thục, Lưu Anh nghĩ vậy mới có chút yên lòng.
Nàng cùng Đỗ Tu Nhiên đi đến B thị sau đó thuê một phòng trọ ở gần trường học, tiền thuê nhà coi như cũng hợp lý, hiện tại Đỗ Hà đã không cần dùng tiền của nàng nữa, nàng chỉ còn gánh nặng là tiền học phí của Đỗ Tu Nhiên nhưng nàng còn có tiền trợ cấp cùng tiền để dành, coi như cũng dư giả.
Lưu Anh giúp Đỗ Tu Nhiên dọn dẹp gian phòng, đổi drap giường, chăn, mền lại sạch sẽ, lại đi vào nhà bếp tính toán tìm người đi gắn bình ga trong nhà, lại đi mua nồi, bát, chén đũa để Đỗ Tu Nhiên có thể tự nấu cơm ăn, lại đi siêu thị mua một ít gạo, rau cùng thịt, lúc gần ra về, lại lấy trong túi ra tám trăm tiền, nói y muốn ăn cái gì, mua cái gì đều tuỳ tiện, không nên uỷ khuất chính mình.
Lưu Anh hiện tại đã có công việc thu nhập ổn định, mỗi tháng cũng kiếm được hai đến ba nghìn gì đó, nàng cũng không có sử dụng nhiều, mỗi tháng đưa cho Đỗ Tu Nhiên một ngàn tám coi như cũng dư giả. Đỗ Tu Nhiên giống như một ông cụ non, từ nhỏ đã ở nhà giúp nàng nấu cơm, làm không ít chuyện nhà, chính mình mệt mỏi kiếm chút tiền cho y xài, trong nội tâm của nàng rất nguyện ý.
Nhưng Đỗ Tu Nhiên không có muốn nhiều như vậy, năm trăm là đủ rồi, kết quả Lưu Anh đưa cho y xong liền trở về, đừng nói bây giờ nàng đã có tiền dành dụm, nếu không có như vậy Đỗ Tu Nhiên ở bên ngoài muốn xem sách cũng không thể không có tiền.
Lưu Anh chạy lại dặn dò Đỗ Tu Nhiên nếu muốn thì y điện thoại về nhà cho nàng nhiều hơn một chút, chờ nàng có thời gian sẽ ghé qua thăm y, lại dặn dò y xong lúc này mới không đành lòng đi lên xe trở về.
Buổi tối, nằm ở một nơi xa lạ, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy trong nội tâm trống rỗng, trợn tròn mắt một chút cảm giác buồn ngủ cũng không có.
Trường học mới, đồng học cùng lão sư cũng là mới, cuộc sống cũng có nhiều cảm giác mới lạ. Mỗi ngày, Đỗ Tu Nhiên đúng giờ đi học, đúng giờ trở về nhà làm bài tập, đói bụng thì nấu cơm ăn, ngày nghĩ quét dọn, giặc quần áo, không có việc gì thì sẽ đi ra ngoài điện thoại công cộng gọi về báo bình an, làm cho mẫu thân yên tâm.
Thời gian trôi qua cũng rất nhanh, vào một ngày hạ của của hai tuần lễ sau đó, nổi lên một trận mưa đầu xuân, nước mưa rơi trên mặt truyền đến một trận cảm giác lạnh lẽo.
Buổi tối, Đỗ Tu Nhiên đang ở tại phòng bếp nhỏ của mình cầm cái xẻng xào trứng gà, nồi cơm điện còn có một ít cơm nóng, vừa tắt lửa chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, tiếng ồn càng lúc càng lớn, vì vậy y xoa xoa tay đi ra mở cửa, lại chứng kiến dì chủ nhà đang đứng ở trong sân chỉ vào một người mắng.
Người kia một thân ướt đẫm,tóc bị mưa xói vào nhìn như một tổ chim, một đôi giày rách đến nỗi nhìn không ra bộ dáng, cũng không biết là đã mang trong thời gian dài hay là đi đường dài đến đế giày cũng mòn đến lợi hại, đều lộ ra ngón chân lớn, đến tất cũng không có mang, trên mặt lại vô cùng bẩn giống như là đi chạy nạn, phía sau lưng còn đeo một cái bao, nhìn xem cũng biết là từ nơi khác đến, hơn nữa là bộ dáng nghèo túng không có chỗ ở.
“Ở đâu ra thằng nhãi con này vậy? Ngươi đến đây làm gì? Có phải là nghĩ trộm cái gì không? Đừng tưởng rằng ngươi hiện tại giả dạng làm tên khất cái* để mọi người thấy thương thì có thể làm gì thì làm, mọi người chính là mắt sáng điều nhìn rõ, loại người như ngươi ta thấy nhiều rồi, không lừa được người…”
Khất cái: ăn mày
Bên cạnh còn có vài người thuê phòng đứng ở cửa xem náo nhiệt, nói cả nửa ngày, người nọ cũng không nhúc nhích, dì chủ thuê nhà cũng có chút nóng nảy, động thủ muốn túm lấy người kia, người kia liền nhanh chóng lui tránh ra, ánh mắt hắn cũng không thèm nhìn thấy dì chủ nhà mà là nhìn xung quanh tìm kiếm, đột nhiên lại hướng phía phòng của Đỗ Tu Nhiên đi tới, dì chủ nhà sợ gặp chuyện không may, đứng ở phía sau hét lên: “Ngươi muốn làm gì? Mọi người nhanh bắt lấy hắn a, đem hắn vào đồn công an, hắn là ăn trộm…”
Chung quanh có vài người muốn động thủ, đúng lúc Đỗ Tu Nhiên mở cửa đi ra.
Sắc mặt y có chút không tốt, kỳ thật nhìn từ xa xa y đã sớm nhận ra người kia là ai, bất quá một mực không nhúc nhích đi ra, cái bao trên lưng người nọ chính là ga giường trước kia y mua cho tên quái vật.
Y xem xét người kia, rồi quay đầu đối với dì chủ thuê nhà nói: “Dì chủ, ngươi hiểu lầm, người này không phải ăn trộm, ta quen biết với hắn”
Dì chủ nhà thấy Đỗ Tu Nhiên đứng ra nói như vậy, lúc này mới buông lỏng tay, lại có chút không vui nói: “Tiểu Nhiên, bằng hữu của ngươi là ai? Đừng tuỳ tiện nhận thức bằng hữu a, mẹ ngươi trước khi đi còn giao cho ta chiếu cố ngươi,cũng đừng giao du với người không đứng đắn”
Đỗ Tu Nhiên vội vàng nói: “Dì yên tâm đi, hắn trước kia là học đệ của ta, mới mười hai tuổi, không phải là người xấu”
Dì chủ nhà trừng mắt nhìn Ngô Kình Thương, không đồng ý lẩm bẩm nói: “Ngươi nên biết, tiểu hài tử bây giờ so với đại nhân càng càn gở hơn, chưa trưởng thành làm sai cũng không cần nhận hình phạt”
Người nọ yên lặng đứng ở trước cửa phòng của Đỗ Tu Nhiên cái gì cũng không nói.
Dì chủ nhà liền phất phất tay trở vào nhà, những người khác không thấy náo nhiệt nữa cũng đều trở về phòng.
Đỗ Tu Nhiên trầm mặc nhìn tên tiểu khất cái đứng ở cửa phòng nhìn chằm chằm hắn, không khách khí nói: “Ngô Kình Thương, ngươi còn chạy đến đây làm gì?”

avatar
  Subscribe  
Notify of