Loading...

Ngã Đích Nam Hữu Thị Quái Vật Chương 10

0
262


Chương 10

Khi Đỗ Tu Nhiên một mực học tập và chiếu cố tiểu quỷ thời gian trôi qua rất nhanh.
Trong nháy mắt Đỗ Tu Nhiên học lên cao trung, thành tích rất tốt, thi khảo đã đậu được trường trọng điểm cao trung ở B thị, mà tiểu quỷ cũng phải đối mặt với tình trạng từ tiểu học lên trung học, điểm của hắn vốn muốn vào được trung học là một vấn đề rất lớn.
Nguyên căn là hiệu trưởng không muốn cho hắn học trung học ở trường bọn họ, nghĩ cách làm cho hắn chuyển đến trường khác học, Đỗ Tu Nhiên đành phải đi cầu lão sư tiểu học đã từng dạy hắn, sau khi thương nghị mới quyết định đem hồ sơ của tiểu quỷ chuyển đến B thị gần ngay trường học của Đỗ Tu Nhiên, trường học kia tuy điều kiện bình thường nhưng là có chính sách miễn học phí toàn bộ giành cho học sinh nghèo, rất phù hợp với Ngô Kình Thương.
Nhưng mà, nói như thế nào thì tiểu quỷ này cũng không chịu đi.
Trong gian phòng ở nhà xưởng, Đỗ Tu Nhiên so với lúc trước đã cao lên không ít, hắn chỉ vào Ngô Kình Thương đứng ở một bên so với hắn có điểm nhỏ hơn, lông mày nhăn lại nói: “Ngươi nói cái gì? Lập lại lần nữa”
Ngô Kình Thương cũng đã mười hai tuổi, ngũ quan cũng đã tương đối rõ ràng, ánh mắt hơi khép lại sắc bén, lông mi nhăn lại liền không kiên nhẫn nói: “Ta không học, học để làm được cái gì? Có thể kiếm được cơm ăn no bụng không?”
Đỗ Tu Nhiên nghe mà nghẹn lại, Đối với tiểu quỷ này nói, có thể ăn no bụng so với cái gì điều trọng yếu hơn, đến trường so với hắn có cũng được mà không có cũng được, hơn nữa hắn đối với trường học căn bản không hề hảo cảm.
Vì vậy nghĩ đi nghĩ lại, Đỗ Tu Nhiên kiềm chế tính tình, khuyên: “Ngươi còn nhớ hay không lời nói của Lưu sĩ quan?”. Mấy năm nay, Tồn Ải, cùng Lưu sĩ quan có thời gian đều đến xem lão nhân gia, đồng thời cũng xem tiểu quỷ này. Ngô Kình Thương đối với Lưu sĩ quan còn có chuyện để nói, chủ yếu là Lưu sĩ quan dạy hắn cái gì đó. Còn Tồn Ải mỗi lần đi đến, hắn đến liếc mắt cũng lười, giống như người xa lạ, thật làm cho Đỗ Tu Nhiên tức giận không thôi, khá lắm một tên tiểu hài tử không hiểu đối nhân xử thế.
Ngô Kình Thương suy sụp ngồi ở bên cạnh chiếc ghế thiếu chân, uốn éo mặt nói: “Đã quên”
Đỗ Tu Nhiên hít một hơi khí, nhẫn nại nói: “Lưu sĩ quan mỗi lần đền điều nhắc nhở ngươi nhớ hảo hảo học bài, sao ngươi có thể quên?”
Ngô Kình Thương ngã người dựa vào chiếc ghế, vẻ mặt lạnh lùng nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi dựa vào cái gì quản ta?”
Đỗ Tu Nhiên nhất thời bị nghẹn họng, tiểu quỷ quả nhiên trưởng thành, đã không còn là tiểu đầu mao lúc trước y có thể hù doạ, hiện tại lại có tư tưởng cùng chủ ý của riêng mình nên không còn chịu nghe lời y quản giáo nữa.
Y biết được lúc này không thể lấy cứng đối cứng được, gần đây tiểu quỷ tính tình cực kỳ cổ quái, lại là thời kì phản nghịch, nên y phóng nhẹ âm thanh nói: “Ngươi không phải rất thích võ thuật sao? Đến B thị cố gắng học sau đó lại đi thi vào chỗ của Lưu sĩ quan khi đó ngươi có thể cùng Lưu sĩ quan cùng luyện tập, mỗi ngày luyện đều không thành vấn đề.”
Ngô Kình Thương hừ lạnh một tiếng nói: “Không có tên kia dạy, ta cũng khó thể tự mình luyện tập”
Đỗ Tu Nhiên nghe thấy liền tức giận, tiểu quỷ này tính tình càng ngày càng tệ, cứng mềm đều không ăn.
Vì vậy, y bắt lấy thứ gì đó, đập mạnh lên bàn, lớn tiếng nói: “Ngươi không học còn có thể làm gì? Đi làm công ai có thể nhận ngươi? Ngươi đây là lao động trẻ em ngươi có hiểu hay không? Không làm công sẽ không có tiền, sẽ chết đói ngươi có biết hay không?”
Ngô Kình Thương gặp Đỗ Tu Nhiên phát hoả cũng không nhượng bộ, trực tiếp trả lời: “Cho dù không có tiền ta cũng không chết đói”
Đỗ Tu Nhiên “hừ” một tiếng, hoả liền nổi lên, đây là có ý tứ gì? Hắn hiện tại có phải là có năng lực? Có thể trộm có thể đoạt không? Cảm tình của y bấy lâu nay là để đi nuôi một con bạch nhãn lang* a?
Bạch nhãn lang: kẻ vô ơn
Đỗ Tu Nhiên hoà hoãn khẩu khí, nói: “Ta biết rõ ngươi không muốn rời đi nơi này, không muốn đi B thị, nhưng lão nhân gia có nói nơi này đã gần bán cho thương nhân, sang năm sẽ khởi công xây dựng khu chung cư, ngươi thật không thể đợi mãi ở chỗ này được, nghe lời, đến B thị học a, trường học bên kia thủ tục điều đã thu xếp ổn thoả, đến đó học, sau khi tốt nghiệp, Lưu sĩ quan có lẽ sẽ đem ngươi vào trường quân đội, đến lúc đó ngươi muốn luyện gì điều có thể…”
Ngô Kình Thương liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên, đứng dậy đạp ngã cái ghế đáp: “Ta ở đây, sẽ không đi!”
Đỗ Tu Nhiên cũng nóng nảy, y nói: “Nơi này đã được người khác mua, không phải của ngươi, ngươi ở đây chiếm chỗ, người ta cũng sẽ đuổi ngươi đi”
Ngô Kình Thương bất mãn trừng Đỗ Tu Nhiên nói: “Ai đuổi ta đi ta sẽ giết hắn, ta sẽ ở đây, không cần ngươi xen vào!”
“Ngươi là tên tiểu quỷ không biết tốt xấu!” Đỗ Tu Nhiên tức giận chửi nhỏ một câu.
Đại khái là lời nói này của Đỗ Tu Nhiên làm cho Ngô Kình Thương cảm thấy khó chịu hoặc là khuất nhục, hắn không chút do dự vươn móng tay dài hơn mười li chỉ vào Đỗ Tu Nhiên nói: “Cút đi! Ta không muốn… nhìn thấy ngươi nữa!”
Đỗ Tu Nhiên mặc dù biết tên tiểu quỷ này rất khó dạy dỗ, biết rõ hắn có rất nhiều tật xấu, rất ác liệt, nhưng những năm gần đây, tiểu quỷ rất ít khi đem móng tay ra doạ y, giống như bây giờ vẫn là lần đầu tiên, tâm tình của Đỗ Tu Nhiên rất khó chịu, đã lâu như vậy, mọi người cũng sẽ có cảm tình. Đối với tiểu quỷ này Đỗ Tu Nhiên vẫn luôn đồng tình với hắn, xem hắn như là người nhà, làm chuyện gì điều muốn tốt cho hắn, lại không ngờ được thời khắc này tiểu quỷ đó dùng móng tay kêu y cút đi.
Đỗ Tu Nhiên có chút nổi giận, nói: “Hảo, từ nay về sau ngươi muốn như thế nào liền làm như thế đó”. Đồ ăn trên bàn đại khái cũng được hắn ăn sạch, cho nên hắn mới không khách khí như vậy? Hay là hắn đã tìm được chỗ có đồ ăn tốt hơn? Vậy sau này y làm đồ ăn sáng cũng không cần đưa cho hắn một phần nữa, nói xong liền cầm lấy cà-men trên bàn, xoay người liền rời đi.
Ngô Kình Thương không khách khí ngăn y lại, liếc mắt nhìn cà-men nói: “Buông ra, ngươi đi”
Đỗ Tu Nhiên sửng sốt, tới lúc phản ứng lại lập tức nổi giận, nói: “Ngô Kình Thương, ngươi làm cho tinh tường, đây là ta mua, là của ta, ta có thể mang đi”
Ngô Kình Thương đáy mắt bắt đầu phiêu hồng, hắn trầm mặc, lại nói: “Đây là cho ta, thì là của ta”
Đỗ Tu Nhiên ngược lại cười, y nói: “Đồ đạc của ta nghĩ cho ai thì cho, cho ai mượn cũng được, ngươi không cần xen vào”
Ngô Kình Thương đột nhiên lấy ngón tay chỉ thẳng vào mặt Đỗ Tu Nhiên, nói: “Ngươi dám lấy đi, ta sẽ giết ngươi”
Đỗ Tu Nhiên giận đến mặt đều đỏ, y thật không nghĩ đến tên tiểu quái vật này lại trực tiếp trở mặt với y, liền cầm theo cà-men hướng cửa mà đi. Ngô Kình Thương “xoạt” một tiếng liền thu hồi móng tay, sau đó túm lấy tay của Đỗ Tu Nhiên, xương cốt ngay cánh tay truyền đến từng trận đau đớn, Đỗ Tu Nhiên nhịn không được lớn tiếng mắng: “Tên quái vật buông tay ra!”
Ngô Kình Thương bình sinh hận nhất là hai chữ “quái vật” này, từ trong miệng người khác nói ra, Ngô Kình Thương cho rằng thúi lắm, nhưng từ miệng Đỗ Tu Nhiên nói ra lại làm cho trong lòng hắn từng trận khí bốc lên, hắn một phen đẩy ngã Đỗ Tu Nhiên lớn hơn hắn ba tuổi, sau đó dang chân đè lại trên người Đỗ Tu Nhiên, hắn suy nghĩ rồi lại duỗi ra móng tay dài của mình, căm hận mà chỉ vào mặt của Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngươi nói thêm câu nữa, quái vật ta sẽ giết ngươi!”
Đỗ Tu Nhiên không nghĩ tới sẽ có một ngày bị tiểu quỷ này đặt trên măt đất uy hiếp, y biết sự lợi hại của móng tay kia, trước kia lúc nhỏ móng tay đã có thể đả thương người, hiện tại lại dài như vậy, Đỗ Tu Nhiên tin tưởng giết người không thành vấn đề, Đỗ Tu Nhiên đương nhiên biết nếu lúc này mà y không chịu thoả hiệp, bản thân mình có thể chết, nhưng không biết tại sao y không nghĩ hướng Ngô Kình Thương thoả hiệp.
Giống như chính mình lúc này hướng tiểu quỷ nhận thua, liền ở trước mặt tiểu quỷ mất đi danh dự, nếu chính mình lúc này nhuyễn tâm thoả hiệp liền đối với tiểu quỷ kia đánh mắt giá trị của bản thân, lòng tự tôn của y không cho phép y làm như vậy, giờ phút này y quên đi những móng tay đen đã từng làm mình sợ hãi, y cười một cách chăm chọc nói: “Như thế nào? Nói ngươi là quái vật ngươi không thích nghe? Ngươi vốn là một quái vật, hơn nữa còn là một quái vật giết người, ngươi muốn giết ta thì cứ giết, ta cũng không phải chưa từng chết qua, cùng lắm là chết lại lần nữa, sợ cái gì? Mười tám năm sau lại là một trang tử hán!”. Tuy nói rất sảng khoái, nhưng Đỗ Tu Nhiên vẫn là không dám đối mặt với cặp mắt mặc sắc* kia, y nghiêng mặt đi nhắm mắt lại
Mặc sắc: mặc=mực viết; sắc=màu sắc ở đây có nghĩ là mắt đen như mực
Lúc này Ngô Kình Thương nhìn đến vẻ mặt không có chút huyết sắc của Đỗ Tu Nhiên, thần sắc lại có chút ảm đạm, móng tay để rất gần cổ Đỗ Tu Nhiên lại do dự không có ra tay, nếu đổi lại là người khác, tuy rằng không có duỗi móng tay ra cũng nhất định đem người nọ đánh tới mặt mũi bầm dập, tàn tật. Nhưng là trước mặt người này, dù cho có nổi nóng, điều không thể hạ thủ được, tiềm thức hắn nói cho hắn biết, cho dù là làm cái gì hắn cũng sẽ hối hận
Chờ đợi hồi lâu, lại là chờ chết như thế… Đỗ Tu Nhiên nằm trên mặt đất nhắm mắt lại, lớn tiếng nói: “Tiểu quỷ chết tiệt, muốn giết thì giết nhanh lên, đừng mè nheo…”
Ngô Kình Thương đầu ngón tay có chút phát run, hắn nhìn cằm của Đỗ Tu Nhiên có chút xuất thần. Đối với hắn mà nói, Đỗ Tu Nhiên là một sự tồn tại đặc biệt, tại thời khắc gặp được người này, hắn tựa hồ như phát sinh một cảm giác quen thuộc, một cổ khí tức làm hắn không tự chủ được thân cận.
Ngô Kình Thương rất thích đồ ăn của Đỗ Tu Nhiên làm, yêu thích đồ ăn mang theo khí tức, hương vị của Đỗ Tu Nhiên, hắn không biết vì cái gì khí tức đó làm hắn an tâm, có rất nhiều chuyện trước kia hắn điều nhớ không rõ, duy nhất ấn tượng chính là một người, hắn không nhớ rõ tường tận, chỉ biết rõ hương vị kia cùng Đỗ Tu Nhiên là đồng dạng. Người kia luôn cho hắn ăn, động tác của người kia, hương vị của người kia, tần suất tiếng bước chân của người kia, đến bây giờ hắn đều nhớ rõ ràng, là một loại hương vị mang theo hương thơm của cỏ xanh…
Bởi vì là đồng dạng khí tức, cho nên Ngô Kình Thương mới nguyện ý cho Đỗ Tu Nhiên tiếp cận hắn, nguyện ý ăn thực vật, nguyện ý nghe Đỗ Tu Nhiên nói chuyện. Nhưng hắn chính là không phải quái vật, hắn không muốn bị người khác trói buộc, không muốn bị người khác nhìn hoặc sai bảo, hắn có chuyện mình muốn làm, đi nơi nào mình muốn đi, chính là Đỗ Tu Nhiên luôn đối với hắn cái này không cho cái kia cũng không được, làm hắn cảm thấy rất tức giận, mới có thể nhất thời xúc động nói muốn giết Đỗ Tu Nhiên.
Chính là thời điểm hắn muốn ra tay, lại không thể động thủ được, bởi vì chuyện này thật sự cũng không phải là ý muốn của hắn.
Đối với người khác hắn chưa bao giờ nương tay, nhưng vì cái gì hắn lại không thể hạ thủ giết được người này?
Bởi vì giết chết hắn sẽ không có cơm nóng thơm ngào ngạt và bánh ngô?
Hay là ăn không được bánh bao thịt?
Còn có lời nói liên miên cằn nhằn, còn truyền đến hắn một hương vị thân thiết.
Ngô Kình Thương do dự nhìn Đỗ Tu Nhiên đang nhắm mắt, chậm rãi thu hồi móng tay.

avatar
  Subscribe  
Notify of