Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 46 + 47

0
256


CHƯƠNG 46+47

Tầm mắt Dật Hy vẫn chăm chú nhìn đến nơi Thừa Hoành đang ngồi.

Vẫn là khuôn mặt đó vẫn là nụ cười đó nhưng sao thấy xa đến thế.

Tâm trạng vui vẻ của Dật Hy hoàn toàn bị đập vỡ không còn lại một mảnh nào hết.

Nhưng hắn còn có thể làm gì, hắn không có tư cách ngăn cản cậu bên cạnh ai sờ sờ ai, ngoài nhìn ra hắn chẳng thể làm gì khác hơn.

Tuy vẫn cùng đám đồng nghiệp tung hứng nhưng lâu lâu hắn vẫn nhìn đến Thừa Hoành. Lúc đó không biết sao hắn lại mong cậu nhanh nhanh trở về nhà, mong cậu nhìn thấy hắn có mặt tại nơi này.

Dật Hy chửi bản thân sao thật mâu thuẫn quá sức mâu thuẩn hắn tưởng sẽ đẩy cậu ra xa mà, sao giờ lại lo lắng này nọ.

Không nhìn nữa hắn hướng toilet mà đi tới.

 

Bên trong không ai chỉ có hắn một người đứng trước gương nhìn chằm chằm chính mình mặt.

Hắn có nếp nhăn hắn già rồi thực là một đại thúc lớn tuổi cư nhiên lại suy nghĩ như thiếu niên chưa phát triển.

Hắn là nam nhân đầu đội trời chân đạp đất cư nhiên lại nghĩ một đằng làm một nẻo.

Hắn là cảnh sát cư nhiên hiện tại lại nghi ngờ chính mình quyết định, khiến bản thân không rõ ràng

Hắn là một lão nhân cư nhiên lại quan hệ bất chính với thanh niên để lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Hắn là…… cư nhiên quá sức……bao nhiêu đó chuyện……….. dủ để hắn tự khinh thường bản thân. Hắn quá tùy tiện ngu xuẩn nhân

Tự tay tạt nước vào mặt cho tỉnh cũng không giúp hắn tốt hơn nên chính mình thẳng tay tát vào mặt mình mấy cái.

Tát đến đỏ hai má, hắn mới thanh tỉnh được cố gắng bình tỉnh điều chỉnh hơi thở.

Nghĩ đến tự hành hạ hai bàn tay nên hắn rửa sơ rồi đưa tay vào máy thổi hơi hông tay cho khô. Người ngoài nhìn đến sẽ cười hắn đại thúc lớn tuổi còn làm hành động này.

Cứ làm thôi trong đây còn có ai ngoài hắn, Dật Hy vừa nghĩ vậy thì ngoài cửa liền muốn có người đi vào.

Ma xui quỷ khiến thế nào người đi vào lại là Thừa Hoành

Dật Hy cũng không để ý lắm người đi vào dù sao hắn cũng sắp muốn đi ra.

Vài chục giây sau hắn nhìn vào gương thấy hình trong gương là thân ảnh quen thuộc của Thừa Hoành. Cổ họng như phản xạ vô điều kiện mà nuốt nước bọt.

Thời điểm Thừa Hoành bước vào cũng tưởng sẽ gặp Dật Hy.

Nhưng thái độ của cậu vẫn là vô tâm vô phế không để hắn vào mắt vẫn thản nhiên tiếp tục mục đích cậu vào đây.

Dật Hy cứ đứng ngơ ra hong tay hắn, dù tay đã muốn không còn một giọt nước. Hắn cũng muốn hỏi thăm Thừa Hoành một chút chỉ sợ cậu không tiếp hắn nên có chút khó khăn mở miệng.

– À..ừm, ngươi cũng vào đây chơi?

Thừa Hoành đúng lúc ‘xử lí vấn đề riêng’ xong đi lại bồn rửa tay.

Dật Hy cũng biết Thừa Hoành sẽ không đơn giản vậy trả lời hắn câu hỏi nên cũng không tái hỏi này nọ nữa.

Sau đó cậu đột nhiên nói

– Phong đồng ý cho lão đại thúc ngươi ra ngoài?

Cậu trả lời hắn bằng một câu hỏi băng lãnh khác, âm sắc giống như hắn bị cậu bắt quả tang vậy. Cơ mà hắn làm gì sai mà sợ bị bắt? Hắn cũng chính mình sợ đầu óc hắn dạo này suy diễn lung lung.

Ba chữ ‘lão đại thúc’ thật là khoảng cách Thừa Hoành muốn hướng hắn nói rõ. Có lẽ ý cậu chính là nói hắn không cần tái thân thiết cậu và cậu nghĩ cũng sẽ cũng như vậy đối với hắn.

Dật Hy không sinh khí, hắn cũng không trách gì mà hắn cũng không giải thích làm gì nên duy trì im lặng.

Thừa Hoành không nghe thấy hắn trả lời cũng không hỏi lại mà muốn rời khỏi trước khi đi quăng cho hắn một cảnh báo.

– Nên biết thân phận, cũng nên biết ngươi là người của Phong

– Ừm, đã biết

Thừa Hoành không nói nhiều nữa chỉ là khi đi ra ánh mắt cậu có lướt qua hai má ửng rõ dấu tay trên mặt Dật Hy.

Nghe đến thế hắn cũng còn tâm trạng gì nữa nên hướng đồng nghiệp từ biệt hắn ra ngoài đón taxi đi về.

Khi hắn về thời gian còn sớm hắn biết Thừa Phong cũng không như vậy về sớm.

Nên cũng ngoan ngoãn làm việc nhà mà anh giao, bất quá hắn là nam nhân đã có tuổi trước kia còn ngôi nhà nhỏ thì dọn dẹp cũng thở không ra hơi nói chi cả biệt thự to lớn này.

Biệt thự tuyển mấy người giúp việc chẳng lẽ để trang trí hay sao mà bảo hắn phải đi làm cái này công việc. Muốn gián tiếp hại chết hắn đi, cơ mà hắn cũng không phải người không coi trọng bản thân nên cùng lắm lau chổ này một ít chổ kia một tí rồi nghỉ.

Dật Hy vào phòng của Thừa Phong xem tivi

Tuy hắn cũng có phòng riêng nhưng đếm tới đếm lui số lần hắn ở phòng hắn không quá 5 lần. Hơn nữa phòng Thừa Phong lớn hơn tiện nghi hơn nên hắn cũng quen rồi.

Đang xem tin tức nghe có người mở cửa hắn không quay lại vì nghĩ là Thừa Phong về

– Về rồi à? – hắn vẫn chăm chú xem tin tức

– Hừ

-….. ngươi uống rượu sao….. Thừa Hoành?

– Thừa Hoành, ngươi làm gì đến đây? – Dật Hy

– Làm gì? ta hỏi ngươi mới đúng….. ngươi làm gì ở phòng ta….- Thừa Hoành xiên xiên vẹo vẹo chỉ Dật Hy

– Ngươi chính mình uống say rồi nhìn lầm, đây không phải phòng của ngươi…

– ……. Tại sao không phải?

Dật Hy nghe không hiểu ý của Thừa Hoành nhưng cũng không nghĩ nhiều mà đi lại đở cậu.

Phòng của Thừa Hoành bình thường cũng ở tầng hai nhưng mấy tháng này từ khi Dật Hy thường xuyên ra vào tầng hai nên không biết từ lúc nào cậu đã chuyển lên tầng 3.

Dật Hy nghĩ chắc do thói quen nên Thừa Hoành đi nhầm tầng cũng vào nhầm phòng.

Hắn vất vả hết nâng rồi đỡ rồi kéo Thừa Hoành lên lầu.
Mà dường như Thừa Hoành cố ý tạo vất vả cho hắn cố ý không muốn đi để hắn mệt mỏi đỡ cậu.

Vào đến phòng cậu hắn lập tức vức thẳng lên gường rồi nhu nhu bả vai cùng hai cánh tay hắn.

– Nước….. nước đâu – Thừa Hoành lên giọng hạ lệnh

Dật Hy cũng nể tình mang nước cho cậu

Được lần đầu thì cứ đà đó Thừa Hoành sai hắn làm cái này cái kia. Hết cởi giày mở điều hòa rồi lại uống nước rồi lại giúp cậu thay áo.

Thừa Hoành một thân vẫn mặc quần tây áo thì muốn cởi hết chỉ còn sót lại cái sơmi mà nút cũng đã mở hết. Vẻ say khướt không làm mất đi vẻ phong trần mà còn tăng thêm cộng thêm ăn mặc không chỉnh tề để lộ cơ bụng săn chắc cùng khuôn ngực vạm vỡ người phụ nữ nào nhìn đến chắc chắc sẽ tình nguyện tạo chuyện tình một đêm để níu giữ cậu cho xem.

Đối với Dật Hy ừ thì đẹp đó nhưng cái loại cơ thể này hắn đã muốn nhìn đến quen. Là ai làm hắn nhìn đến quen chắc không cần nói rồi….

– Còn không mau thay… -Thừa Hoành lại hướng hắn ra lệnh

– Ta sẽ gọi người hầu giúp ngươi, thiệt tình – Hắn định đi ra

– Đứng lại, ngươi khinh thường ta hả lão nhân kia?

– Hầy….. ngươi nghĩ nhiều rồi, nghĩ ngơi đi

– Lại đây…. – Cậu hướng hắn ngoắc ngoắc ngón tay bảo hắn lại

Dật Hy cũng tiến lại, không nghĩ hắn vừa lại thì bị cậu nắm lấy tay một phát vật hắn lên giường rồi đè lên người hắn

– Đây là ý gì? – Hắn bất ngờ nhìn ánh mắt khép hờ có phần không được tỉnh táo của Thừa Hoành

– Ta ghét ngươi,….. vô cùng chán ghét ngươi….

-…….. ta biết…… – hắn quay đầu nhìn chổ khác không nghĩ muốn nhìn đến cậu nữa

– Câm miệng, lão nam nhân ngươi biết cái gì….. ta chính là vô cùng căm ghét ngươi, ngươi có hay không nghĩ đến ta?

Dật Hy không biết phải nói gì, hắn đang suy nghĩ câu nói của Thừa Hoành. Cậu nói ghét hắn, hắn cảm nhận được còn vế sau của câu nói là có ý gì là nói hắn không quan tâm cảm nhận của cậu hay là hỏi hắn có hay không nhớ cậu?

– Câm hả? – Tay hắn nắm lấy cằm hắn hơi đưa qua lại

– Ngươi say rồi, có gì mai nói được không?

– Ta có bạn gái rồi, nghe rõ hay không ta có rồi

– ….. Tại sao lại nói ta biết?

– Tại sao?…. hừ, chính là nói ngươi hảo hảo….. tránh xa ta ra, một lão tình nhân rẻ như ngươi thì đừng trước mặt ta làm này nọ chú ý….

Câu nói như cứa vào tâm can Dật Hy, từ lúc nào hắn trong mắt Thừa Hoành lại ” rẻ ” như vậy?

Hắn nhìn thẳng vào Thừa Hoành mắt vẻ mặt hắn vài phần khó chịu cùng buồn bã.

Nhưng Thừa Hoành say như vậy căn bản không nhìn ra biểu tình của Dật Hy. Cậu say đến độ không biết bản thân nói gì, cậu tuy cảnh báo hắn nhưng vẫn không buông hắn ra vẫn như vậy một trên một dưới dây dưa.

Thừa Hoành nói rõ đến vậy hắn cũng không nghĩ làm phiền cậu nữa

– Ta biết rồi, từ nay nơi có ngươi sẽ không nhìn thấy ta, ta cũng tự mình biết thân phận…. – Hắn giọng nói có phần nghẹn cùng ưu buồn

– …… Mặt ngươi là ai đánh?

– Ngươi biết làm gì? Có người đánh chết ta ngươi sẽ quan tâm sao? Hay định cười nhạo?

Nói xong hắn đẩy cậu ra cho nằm ra giữa gường, rồi hắn đắp chăn cho cậu. Hắn thời điểm ánh mắt buồn nhìn cậu rồi đóng cửa đi ra

Bên trong Thừa Hoành một tay quơ quào lung tung như muốn nắm lại gì đó. Cậu mơ màng mở miệng

– …. Tại sao không phải?……… tại sao không phải ta?……….
.
.
.
.
.
c.ơn đã xem truyn

avatar
  Subscribe  
Notify of