Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 44 + 45

0
244


CHƯƠNG 44+45

Kể từ ngày đó Dật Hy chỉ ở bên cạnh Thừa Phong

Tuy ăn nhờ ở đậu nhưng hắn vẫn còn là bảo vệ chức vụ nên Thừa Phong đi đâu hắn phải đi theo đó

Có mấy lần hắn phát hiện Thừa Phong không nói lời nào ngang nhiên gọi cho sở cảnh sát nói hắn xin từ chức, lúc phát giác ra vấn đề hắn vô cùng tức giận làm ầm lên nhưng Thừa Phong cũng không để ý cũng không nói tại sao lại làm như vậy.

Dật Hy phải chính mình khẳng định với cảnh sát trưởng là nếu không phải chính hắn mở miệng từ chức thì cảnh sát trưởng không được quyền kí đơn đó.

 

Sau đó chuyện đó cũng êm xuôi nhưng lại tiếp đến cha hắn cư nhiên lại bị Thừa Phong mang đi ra tận ngoại thành sinh sống, hắn không chịu được cách can thiệp vào đời tư của hắn như Thừa Phong.

Hắn vào văn phòng anh nói chuyện với mục đích chỉnh anh ai dè bị anh chỉnh lại đến á khẩu.

Cũng đúng, hắn căn bản bảo vệ bản thân không xong nói gì bảo vệ gia đình, Thừa Phong cũng là muốn giúp đỡ đi.

Nhưng sau đó hắn lại hối hận vô lần, trên đời ai lại cho không ai cái gì đối với tên đạo đức giả Thừa Phong thì càng không.

Thừa Phong nói vì mua căn nhà tiện nghi cho cha hắn đã lo đầy đủ như vậy vất vả vậy cũng nên thu một ít vốn và thế là Dật Hy hắn phải cong lưng ra vừa làm bảo vệ vừa làm người hầu tiện dụng cho Thừa Phong đến khi trả đủ số vốn anh đã bỏ ra.

Khốn kiếp như thế không phải ép người hay sao, hắn đâu nhờ anh mua cũng đâu nhờ anh lo vậy mà cuối cùng hắn không thoát được mưu mô thâm độc xảo trá của Thừa Phong. Tức như thế nhưng cũng không thể làm gì cả hắn căn bản yếu thế hơn.

Cuộc sống mấy tháng của hắn trải qua mấy chuyện như thế, kể ra cũng không có chuyện gì to lớn ngoài người thiệt thòi về quyền lợi là hắn. Nhưng cũng ngoài Thừa Phong ra chẳng ai dám đụng đến hắn.

Mấy tháng đi bên Thừa Phong mọi người cũng ngầm biết thân phận hắn cũng không tầm thường, hơn nữa từ trước đến nay chỉ hắn dám cãi cọ với tổng giám đốc Dương và cũng chỉ có hắn mới được tổng giám đốc Dương cho mấy ưu đãi.

Mấy tháng nay cũng có mấy lần Dật Hy với Thừa Phong cãi nhau đến lăn trên giường và toàn là Thừa Phong chiếm tiện nghi. Hắn cũng hiểu rõ tâm tính của anh cũng như biết anh cần gì, hắn như cô vợ mới cưới chăm lo mọi thứ cho chồng vậy.

Không, cách so sánh này không đúng phải là cha lo cho con tuy người luôn ngậm đắng là hắn người phải gật đầu vâng lời cũng là hắn.

Và mấy tháng này ngoài bên cạch Thừa Phong hắn cũng chưa từng thấy qua Thừa Hoành.

Dù hắn ở nhà họ nhưng hắn vẫn không thấy cậu có khi nghe tiếng nói nhưng cũng rất nhanh mấy tăm. Có đôi khi thấy cậu ở công ti nhưng một cái liếc mắt cậu cũng không cho hắn.

Hắn như người vô hình như chưa từng tồn tại trong tâm trí Thừa Hoành, lúc cậu đi ngang qua người hắn cảm thấy cậu vô cùng xa lạ cảm thấy bức tường vô hình ngăn cách càng ngày dày hơn.

Dời đi tầm mắt và nhìn phía trước

Hắn là người tạo ra bức tường đó nên cũng đoán được kết quả chỉ là kết quả này thật đau tâm.

Thừa Phong như biết mọi thứ và cũng không đá động gì tới cũng không hướng Dật Hy trêu chọc.

Thật ra bên cạnh Thừa Phong lâu như vậy nếu nói không có cảm giác chính là nói dối, thật ra bên cạnh anh ta cũng không có gì không thoải mái chỉ là Thừa Phong là bạo lực tình nhân.

Nói bạo lực chỉ có về phương diện trên gường thôi, mỗi lần anh thượng đều không biết cái gì ôn nhu động tác như vũ bão nhiều lần cũng đối hắn làm mấy trò khiến hắn muốn chui xuống đất. Hết thảy Thừa Phong như muốn trêu đùa hắn trêu hắn đến câm nít anh mới thỏa mãn. Thiệt là biến thái nhân !

Hầy….. chuyện tư là thế

Còn chuyện công còn thảm hơn

Hắn không thể điều tra được cái gì khả nghi hết, mọi thứ đều rất bình thường, bình thường đến bất thường nhưng hắn vẫn không mò ra cái bất thường đó mới đau đầu.

Hắn biết việc này không thể gấp gáp, phải cẩn thận hành sự nếu vội vã quá sẽ hỏng việc lớn. Mà đối thủ là thanh niên ngang tài lạnh lùng thông minh để lộ một chút sơ sót hắn cũng sẽ không thể thành công được.

Cho nên hảo hảo làm tình nhân hảo hảo chịu đựng bị trêu đùa hắn không tin mình không làm được.

Và sau khi hoàn thành việc này hắn sẽ làm gì? đơn nhiên là đi hưởng thụ nghĩ mát rồi…… Chỉ là thật sự đến lúc đó hắn nếu còn tâm trạng đó.

Vài ngày sau đó Thừa Phong có một bữa tiệc chúc mừng.

– Ta không đi được không? – Dật Hy ngồi sofa hướng Thừa Phong đang ngồi trên bàn làm việc nói

– Vậy chức vụ của ngươi là đồ bỏ? – Anh vẫn thông thả làm việc

– Cái gì, ngươi lắm vệ sĩ to cao đến thế cần ta một người làm gì?

– Ngươi đang hướng ta làm nũng?

– Gì? nhìn ta thế nào mà bảo ta làm nũng? ngươi mù….xí

– Đó là thái độ của ngươi với ông chủ trả lương cho mình

– Ngươi mà trả lương cho ta sao? phải cũng có đó nhưng chỉ trả 2/3

– Còn chê ít? hay là….

– Câm miệng – Dật Hy trừng mắt đánh gãy lời nói của Thừa Phong

Hắn là biết anh định nói gì

Tên biến thái này dạo gần đây xem hắn như mấy tên ngưu lang lên giường kiếm tiền !

Thừa Phong chính là muốn nhìn bộ dạng bị chọc điên của Dật Hy chỉ muốn đùa giỡn hắn nhưng cũng chưa bao giờ có thái độ khinh thường hay là nghĩ hắn giống những tên ngưu lang ngoài kia, hoàn toàn không giống. Dật Hy không nghĩ điều này, hắn căn bản nghĩ anh xem thường hắn

Thừa Phong biết Dật Hy sinh khí rồi nên cũng không tái nói nhiều

– Không muốn đi cũng cho ta một lí do – Thừa Phong cười cười

– Chính là không thích, ta ghét lũ nhà giàu

– Ngươi là trẻ con lên ba? ghét cái gì?

– Ta không đi là không đi

– Được không đi thì không đi vậy việc nhà do ngươi quản

– Cái gì? Phong ngươi cho ta là cái gì? hết ví ta như ngưu lang giờ bảo ta làm việc nhà cho ngươi? Con mẹ ngươi đi chết đi – Hắn ném gối về phía bàn làm việc của Thừa Phong

Anh đoán không sai, hắn thực để lời nói đó trong lòng.

Anh không vì thái độ ném gối của hắn mà giận chỉ là nhìn hắn làm anh buồn cười.

– Ngươi giận cái gì? ta chính miệng nói ngươi giống với bọn ngưu lang?

– Ý ngươi chính là vậy, hừ

– Là ngươi tự suy diễn, nếu ngươi giống với cái loại đó thì nghĩ sẽ còn được nằm trên giường ta không biết bao lần? Hửm – Anh cười nhìn hắn

– Hừ, ừ là tự ta suy diễn – Lời hắn nói vậy như mặt hắn lại là bộ dạng tức giận

– Lại đây – anh ý bảo hắn lại gần anh

Cái loại này mấy tháng qua được dạy quen nên Dật Hy tuy bất mãn nhưng vẫn nghe lời mà theo đi lại bên Thừa Phong người

Hắn vừa lại đã bị anh nắm lấy tay kéo lại để hắn ngồi trên đùi anh, hai người vô cùng thân mật hành động.

Bất quá đây cũng là lần đầu Thừa Phong phong túng đối đãi như thế với tình nhân nhưng không lộ ra nửa điểm biểu tình gì.

Dật Hy cũng là lần đầu tiên làm cái hành động này với người khác mà còn là nam nhân lại là nam nhân nhỏ tuổi hơn hắn. Hắn lại không thấy gì lãng mạn mà thấy nguy hiểm hơn là đằng khác.

– Không muốn đi thì phải làm việc khác, còn nữa chuyện ngưu lang là tự ngươi nghĩ ta không quản, được chứ – anh hướng hắn nở nụ cười nhẹ

Sao hắn thấy như mình là trẻ con đang được ‘người lớn’ dạy dỗ nhắc nhở hắn làm cái này cái khi.

– Biết rồi biết rồi

Hắn thấy có điểm không thích hợp liền đồng ý lấy lệ rồi đứng dậy khỏi người Thừa Phong. Không đi là được rồi, muốn hắn không nghĩ thì ok thôi hắn không nghĩ nữa. Tốt nhất rời khỏi tay sói sớm nếu không mai lại phải bôi thuốc cho nơi khó nói đó của hắn nữa.

Thừa Phong cũng không nói gì, cũng để hắn rời khỏi anh. Nghĩ đến cũng phải, có lẽ hắn không đi thì tốt hơn nơi đó có quá nhiều kẻ quá nhiều tai mắt. Anh cũng không muốn thêm phiền phức gì nên lần này đồng ý cho Dật Hy không cần theo anh bên người.

Hôm sau, Thừa Phong đi dự tiệc để Dật Hy ở nhà

Dật Hy cũng ra tiễn Thừa Phong, nhìn đến chiếc xe đi xa xa đến khuất bóng hắn nhướng mày nở nụ cười ma.

Đi dự tiệc đến tối cũng chưa chắc về sớm, hắn hôm nay tự do rồi không phải sao. Hahahaha

Hắn cười khúc khích một mình như kẻ bệnh vậy, bảo vệ cùng người làm nếu không biết hắn là người của Thừa Phong thì sẽ thật sự nghĩ hắn là kẻ thực sự có bệnh.

Dật Hy đã tính trước lần này là cơ hội để hắn tự do, không để phí thời gian hắn lập tức thay đồ đi ra ngoài, đánh điện thoại gọi đồng nghiệp đi nhậu….

Hôm nay hắn vui chơi thật thích sau bao nhiêu lâu chỉ biết tò tò theo Thừa Phong. Hắn cũng cả gan tắt luôn điện thoại, nghĩ nếu anh có hỏi thì nói hắn lo làm việc để điện thoại hết pin trong phòng là được rồi.

Cứ vui chơi thả ga, mà đồng nghiệp của hắn cũng thực hứng nên cả bọn rũ nhau đi quán bar chơi.

Dật Hy lúc đó cũng không nghĩ nhiều liền đồng ý chơi hết mình với đồng nghiệp.

Cả bọn vào quan bar chơi!!

Lúc đầu rất vui mãi đến sau. Trong ánh đèn đủ màu chớp nháy hắn thoáng thấy thân ảnh của Thừa Hoành.

Hắn nghĩ mình nhìn lầm, nhưng nghĩ kĩ thì Thừa Hoành ra vào nơi này nhiều hơn cậu ở nhà.

Hắn cố nhìn kĩ xuyên trong đám người nhảy múa

Dật Hy lần này khẳng định đó là Thừa Hoành.

Cậu đang ngồi khu vực riêng cũng vui đùa cùng bạn bè hơn nữa trái phải là hai cô em nóng bỏng kế bên. Lúc nào cũng ỏng ẹo thân thể hướng Thừa Hoành cười đùa đôi khi còn cạ cả vòng 1 đồ sộ vào tay Thừa Hoành.

Thừa Hoành cũng xem không là gì còn hưởng ứng hướng họ cười đùa trêu ghẹo còn hướng họ sờ sờ còn hôn môi hôn má trông rất tự nhiên cùng thoải mái.

Nhìn đến cảnh tượng này mọi niềm vui như bị đánh gãy, nụ cười tan mất trên mặt hắn, hắn cứ thế nhìn chăm chăm cậu.

Cậu cư nhiên không về nhà mà hòa nữ nhân chơi đùa.
.
.
.
.
.
.
C.ơn đã xem truyn ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of