Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 41 + 42

0
287


Yeahhhh AM BACK BABE *TUNG BÔNG*
CÓ AI NHỚ TA KO, TA TRỞ LẠI ĂN HẠI HƠN ĐÂY

 

CHƯƠNG 41

– Xin trở về phòng, khi chưa có lệnh của…..

– Rầm…..

Tên vệ sĩ còn chưa nói xong Dật Hy đã đóng sập cửa không thèm nghe tiếp

Lệnh Lệnh con khỉ khô, hắn nghe đến chán rồi gruừ

Hắn cư nhiên bị nhốt ở trong căn phòng hoa lệ này hơn một tuần, một cảnh sát bị giam lỏng thật mất cả thể diện của ngành này mà

Hơn nữa kể từ ngày hắn ở đây trừ ngày đầu tiên thì đến giờ vẫn chưa khi nào gặp lại hai anh em kia, không phải hắn nhớ nhung gì nhưng hắn thật muốn gặp ngay bây giờ để nện cho một trận vì dám giam hắn ở đây.

 

Tuy hắn không bị ngược đãi hay đánh đập mà ngược lại hắn được chăm sóc tốt nhất, ăn ngon nhất, mặc loại đắt nhất. Mỗi ngày trừ bỏ xem tv ăn , nằm thì vẫn là xem tv rồi ăn rồi lại nằm.

Phải cuộc sống giàu sang này hắn lúc nào cũng mơ nhưng với người thích tự do như hắn thì dù có sa hoa đến đâu mà bị giam lỏng thế này thì thà ăn mì gói còn ngon hơn.

Lại thêm hai tên vệ sĩ to như cột nhà khi mở miệng là đợi lệnh quái gì đó, rồi mỗi lúc đem cơm tới chỉ đặt vào phòng rồi đóng luôn cửa cứ như hắn là virut lây nhiễm gì đó, khốn thật.

Giận đến ứa gan nóng máu.

Dật Hy không nghĩ nữa quyết định đi tắm để xả cơn giận khó nuốt này.

Bước vào phòng tắm đứng trước gương bắt đầu cởi đồ.

Thời gian qua hắn được tẩm bổ không biết bao nhiêu thứ tốt nên vết thương cũng nhanh chóng lành, và để lại sẹo thì càng tốt đàn ông mà có sẹo sẽ thích hơn với lại phụ nữ nào không thích…….

Nhìn vết thương trong gương bàn tay hắn sờ nhẹ qua.

Hắn nhớ đến hôm đó, đêm mà cứ tưởng sẽ chìm vào bóng tối nhưng rất may là ông trời cho hắn cái mạng lớn không để hắn gặp diêm vương sớm.

Và trong khoảng khắc đó tâm trí hắn luôn văng vẳng tiếng gọi tên của Thừa Hoành.

Khi hắn ngã xuống khi đầu óc còn tí tỉnh táo hắn chỉ nghe cậu gọi hắn trong màn mưa đêm đó, và lờ mờ cảm nhận được vòng tay cậu cùng hơn ấm cho hắn, thời khắc đó hắn chợt thấy có được sự bảo vệ, sự an toàn nên hắn thông thả chìm vào đó.

Đó có gọi là yêu thương?

Hay chỉ là một vở kịch?

Nhưng lứa dối hắn thì cậu được lợi gì? Hắn không nắm giữ vật gì quan trọng hết, không lẻ vì buồn chán nên tìm sự mới mẻ?

Cả khi lúc qua cơ nguy hiểm người đầu tiên Dật Hy thấy vẫn là Thừa Hoành, nhớ lại gương mặt mừng rỡ như tìm lại được vật quan trọng liệu đó có phải là thật?

Phiền phức quá nhỉ? Hắn hơi nhết khóe miệng mình.

Dù thật hay giả hắn cũng nên tránh xa cũng không nên dây vào, hắn không thể lựa chọn khác hơn ngoài làm như thế

Vì sao?

Bởi vì ngay từ đầu hắn chọn là trở thành tình nhân của Thừa Phong!!

Và bởi vì hắn là cảnh sát !!

Sự lực chọn đó là con đường một chiều không có ngã rẽ cũng không thể quay lại ngoài việc tiến lên phía trước

Không ai biết đoán được điều gì nhưng Dật Hy biết, hắn biết con đường này đã đi thì rất khó khăn nguy hiểm kết cục chỉ có hai lối một là hắn chết hai là Thừa Phong ngồi tù…..

Nếu biết trước tương lai u ám thì kẻ ngu nào lại dấn thân vào…cũng như không ai lại yêu thương kẻ tốm giam anh trai mình cả.

Lời nói yêu thương, quan tâm chăm sóc sẽ không còn nữa mà thay vào đó là sự giận dữ phẫn nộ cùng lòng thù hận trả thù.

Hắn không thể tự đẩy bản thân vào bế tắc cho nên ngay khi còn chưa lúng sâu thì nên bước ra khỏi vùng đầm lầy đó.

Trong khi Dật Hy đã quyết định hướng đi tiếp theo thì hai anh em họ Dương đã tìm ra thủ phạm, là một kẻ trong dòng họ ( bà dì C trong tập 19)

– Mẹ nó, thật sự là ả đàn bà đó – Thừa Hoành

– Bà ta muốn gì từ cậu hai?

– Đơn nhiên vì không muốn Hoành đi giao dịch – Thừa Phong cầm ly rượu

– Vụ giao dịch ông chủ nó tới là vụ với Hồng gia?- Hàn Triết
nhưng vụ đó do ngài đích thân kí mà

– Hừ, nhưng con đàn bà kia chỉ biết theo thông tin giả của tên tay trong mà ta gài trong công ti bà ta, nông cạn đến nỗi nghĩ chỉ cần thằng này bị bắn sẽ gây náo loạn chỉ là không ngờ Phong tẩn tay trên trước, đúng là đàn bà ngồi đáy giếng ngu vẫn ngu – Thừa Hoành cười khinh

– Vậy tiếp theo thế nào ạ?- Hàn Triết

– Công ti bà ta không có quan hệ với Dương thị là được – Thừa Phong lạnh lùng

– Khiến bà ta phá sản đi, cũng đến lúc rồi – Thừa Hoành

-Tôi hiểu

– Còn nữa, khi gặp bà nói nếu còn đụng vào Hy Hy của ta thì nên chuẩn bị sẵn quan tài đi
– Vâng- nói xong Hàn Triết đi ra

– ….Anh hai, hắn sao rồi?

-….. Hỏi ta? ta không rãnh như ngươi – anh hút thuốc

– Ý gì? thời gian qua anh không quan tâm hắn? con mẹ nó tại tôi bận tìm hung thủ

– Hắn sẽ giết người nếu còn trong căn phòng đó – Thừa Phong nhết mép cười nhớ hành động phát điên của Dật Hy qua video (à vâng, anh không có time nhìn mặt nhưng có time xem chú ấy qua camera).

-……. Hy Hy là của tôi – cậu nhìn anh

– Vậy sao? Anh mày không để ý đâu – anh đọc báo

– Con mẹ anh

 

***************

 

CHƯƠNG 42

 

Tại một ngôi biệt thự sang trọng nằm ở ngoại ô cao cấp

– Cầu xin anh. cầu xin anh

Căn phòng khách trang trí đồ quý giá một người đàn ông ngồi trên bộ ghế bằng gỗ quý đang thản nhiên hút thuốc đọc báo và không thèm quan tâm đến người đàn bà ăn mặc cũng rất sang trọng một quý bà doanh nhân đang khóc lóc quỳ trên nền gỗ.

– Cô hãy về đi – ông bình thường nói cùng động tác lật tờ báo.

– Nghị Dực, hãy giúp tôi lần này thôi

– Cô nói chuyện với ai vậy hả? – ông nhìn bà tới ánh mắt đáng sợ.

– Xin lỗi anh,….. hãy giúp tôi một lần thôi, tôi không nghĩ là chuyện như thế

– Hừ, tự làm tự chịu cô C cô có gan làm lại không có gan nhận

– Tôi không biết chúng tìm ra nhanh như vậy tuy chúng không nói ra nhưng Thừa Phong thằng đó sẽ không tha cho tôi, anh hãy giúp tôi êm đẹp chuyện này. Anh muốn gì cũng được tôi sẽ đáp ứng hết

– Cô thì có gì để tôi lấy ngoài cái công ti sắp phá sản

– Anh nói vậy là sao?

– Thừa Phong nó sẽ khiến cô phá sản, hừ ngu ngốc vẫn là đàn bà

– Công ti tôi có tiếng như thế sao có thể nói phá sản là phá sản

– Sao lại không? cô chẳng phải khai khống hóa đơn hay sao?

– Khai khống hóa đơn làm gì có tôi tôi không có

– Chuyện này còn phải dạy cô sao?

– Chữ kí,….. con dấu đúng rồi, không lẽ không lẽ đó là người của Thừa Phong

– Mau trở về lo cho công ti đi

– Không không không. Nghị Dực hãy giúp tôi giúp tôi đi – bà ôm lấy chân ông

Ông không thương tiếc đạp bà ta phủi quần áo lên lầu

– Tống mụ ta khỏi đây, trước khi cảnh sát gán chúng ta có quan hệ hừ

Một lúc sau

Phòng của Nghị Dực

– Thưa ông chủ, tên bị bắn đêm đó đã chết

– Có thật không?

– Bệnh viện đã xác nhận

– Thế hắn tên gì?

– Chỉ là một tên qua đường vô danh

– Hừ, theo tin của tao thì không phải như vậy – ông thẩy mấy tấm hình Thừa Hoành bế Dật Hy trong tình trạng máu me

– Việc này….. ông chủ…

– Tao rất ghét mấy thằng không làm được việc lại còn là con chuột từ nơi khác đến – ông lôi ra cây súng lục

– Ôn…. hư…- kẻ đó chưa nói hết câu đã bị bắn ngay đầu ngã xuống
Tức thì có hai người khác vào dọn cái xác đó

– Điều tra tên cảnh sát đó cho tao

Ông nói chuyện điện thoại với ai đó.

– Hừm….. – ông ngã lưng vào ghế tay cầm ly rượu khẽ xoay tròn cái li, thứ rượu đỏ trong li cũng theo động tác mà chuyển động xoay tròn theo, thứ rượu đỏ như máu sóng sánh dưới ánh đèn như ma lực nhưng cũng có gì đó làm người khác khó chịu, giống như nó đang báo trước một thứ không tốt lành sắp đến vậy.

Quay lại biệt thự sa hoa của nhà họ Dương

– Cục cưng….. – Thừa Hoành mở cửa.

– Bốp – một cái gối bay thẳng vào mặt.

– Chuyện….. hự – Thừa Hoành chưa nói thì lại ăn đấm vào bụng.

– Này thì nhốt này, ta cho các ngươi nhốt – hắn vẫn cứ đánh.

– Đủ rồi – cậu nhăn mày nắm cổ tay hắn.

– Cưng nổi điên gì thế, ai làm gì cưng?

– Chính là lũ khốn kiếp các người, ta muốn về.

– Ấy ấy, Hy Hy bình tĩnh – cậu vươn tay vòng qua eo hắn kéo về phía mình.

– Hy Hy, ngươi bị thần kinh? như vậy mà không ngượng – hai tay hắn đẩy vai cậu ra cố tạo khoảng cách.

Nhưng vòng tay của cậu ở eo hắn rất chặt nên chỉ có khoảng cách từ eo lên ra còn từ eo xuống của hai người ép sát nhau.

– Vì ngươi là người ta yêu – cậu mỉm cười nói nhưng có cảm giác cậu rất nghiêm túc.

– Hy Hy mấy ngày qua ngươi có hay không nhớ ta? – cậu cố thu gọn khoảng cách giữa hai người.

Đồng thời tay còn lại của Thừa Hoành đưa lên nắm lấy một tay của Dật Hy đang để trước ngực cậu và nhẹ nhàng đặt môi lên ngón tay hắn. Tuy hôn tay Dật Hy nhưng mắt cậu căn bản không rời khỏi hắn, cậu muốn thấy biểu hiện của hắn.

Dật Hy có chút ngớ ra như chưa kịp xử lí thông tin quá tải, phản ứng của hắn cũng chậm hơn mấy phút. Giờ đây mặt hắn cứ ngệt ra trông rất buồn cười, nhìn đến vẻ mặt đó Thừa Hoành cũng không nhịn được môi vẫn hôn tay hắn nhưng pha chút mỉm cười nhẹ.

Không khí trong phòng tự nhiên thay đổi hẳn, Dật Hy cuối cùng cũng tỉnh ra và lập tức rút tay về, Thừa Hoành cũng không để ý mà cậu cũng thuận tiện tăng thêm một vòng tay đặt trên eo hắn triệt để ép hắn áp sát người cậu.

– Ngươi còn chưa trả lời ta – Thừa Hoành cười

– Nhớ…….

– Thật không?

– Nhớ cho ngươi một trận – hắn vừa nói vừa vung đấm vào ngực cậu.

– Au, đau đấy, xem ra ngươi đạo gần đây được dưỡng rất tốt.

– Rất tốt rất tốt, nên mau đem ta trở về

– Vậy….. ta cần kiểm tra…..

Cậu đẩy hắn ngã ra người, tay thuận tiện kéo cavat trên cổ hướng Dật Hy đi tới
.

.
.
c.ơn đã xem truyen ^^

ta định đăng 3 chương cơ nhưng ko kịp
ta ko biện lí do nhưng thật sự
là do microsoft của ta ko hiểu bị quái j` vào đc =((
nên toàn bộ các chương mới ta viết đều gone hết T.T
cơ mà ta sẽ viết lại sẽ ra như bình thường mong mấy cưng thông cảm *cúi đầu*

avatar
  Subscribe  
Notify of