Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 39

0
292


CHƯƠNG 39

 

Trong bệnh viện

Thừa Hoành ngồi bên ngoài phòng cấp cứu

Dật Hy được đưa vào nửa tiếng đồng hồ

Nửa tiếng chờ đợi làm cậu phát điên thật rồi, chờ đợi là điều khó chịu nhất giống như hắn đau 1 cậu đau đến 10.

Giây phút hắn ngã xuống với toàn thân máu, giây phút đó tim cậu co thắt như ngừng đập. Toàn thân cùng mái tóc ước đẫm do mưa đang nhỏ giọt giọt xuống sàng cậu cũng không để ý chỉ mãi nhìn hai bàn tay vấy máu của Dật Hy.

 

Nhìn đến đầu óc trống rỗng, não như không thể hoạt động không thể tư duy được gì nữa. Thế giới như ngừng quay

Lần đầu tiên cậu cảm giác được điều này, thật đáng sợ, thẩm chí là sợ hãi, sợ hãi sẽ không được nhìn thấy ai đó, sợ sẽ mất người đó mãi mãi.
Chợt cậu nhớ lại câu nói cuối cùng mà Dật Hy nói với cậu,câu nói như đâm vào tâm can cậu

‘’ hãy buông tha ta’’

Lời nói như cầu xin nhưng cũng rất kiên quyết, hắn thật sự không muốn bên cạnh cậu đến như vậy sao? Muốn rời xa đến như vậy?

Không thể !!

Lẽ ra người nằm trong phòng mổ là cậu mới đúng, nếu Dật Hy không mạnh mẽ đẩy cậu ra thì người lãnh đạn là cậu.

Phải !! và thà rằng như thế còn hơn là để hắn phải chịu

Buông tha ai chứ? Cậu không cho phép !!, khi nào cậu đồng ý thì hắn mới được rời xa cậu. Không cho phép,tuyệt đối không cho phép, hắn không thể dùng cách này để buộc cậu rời xa hắn.

Thừa Hoành cậu nhất định sẽ cảnh báo như thế cho Dật Hy như thế, hắn càng muốn cậu đi cậu càng bám dai hơn

Cho nên, cho nên…..

Hắn sẽ ổn thôi, nhất định sẽ không sao

Khi ca mổ thành công, cậu sẽ mắng hắn, mắng thật nhiều, làm hắn tức giận mà nói muốn tống cậu bỏ tù

Thừa Hoành giờ phút này chỉ cần nghe được hắn nói và mong hắn không sao là được.

Hai tay Thừa Hoành nắm chặt lại nhìn chầm chầm vào bảng đang phẩu thuật phát sáng phía trên cửa

Hai tiếng sau đó

Ca mổ thành công như mong đợi

Dật Hy thật may mắn vì viên đạn bắn vào phần ngực trái nguy hiểm coi như giảm một tí, hắn đã được chuyển đến phòng đặc biệt để nghỉ ngơi
Thừa Hoành ngồi bên hắn chỉ ngắm nhìn khuôn mặt nhợt nhạt đang nghỉ ngơi, cậu nhẹ nhàng vuốt tóc trên tráng hắn qua, ôn nhu đến nổi sợ làm hắn tỉnh giấc

– Đã xảy ra chuyện gì? – Thừa Phong ngoài cửa

– Anh tới rồi à?

– Tìm ra kẻ đó chưa?

– Vẫn đang tìm….

Thừa Phong không lại gần mà chỉ đứng xa từ ngoài cửa nhìn hắn, anh nhíu mày, anh không muốn nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy kia chút nào.

Anh nhìn không quen và không muốn nhìn tới

Khi nghe Hàn Triết báo tinh cho anh, tâm trạng của anh đã rất nặng nề và có gì đó bóp chặt tim anh. Anh đã hủy hết mọi công việc lập tức vào đây, cái anh muốn là một đại thúc cường ngạnh không nghe lời chứ không phải người yếu ớt kia

Anh rất muốn ôm lấy hắn, muốn mắng hắn sao không cẩn thận lại để bản thân lâm vào tình trạng này, anh không thích !! và anh muốn có kẻ phải chịu trách nhiệm cho việc này!

– Kẻ chúng muốn bắn không phải hắn mà đáng lẽ là tôi

– …….

– Trước đó tôi thấy có một chiếc xe cứ lấp ló theo sau tôi, hừ dù cách một chiếc xe nhưng cũng đủ để tôi nhìn ra bảng số xe

– Vậy mau chóng lôi nó ra đi, còn nữa đem hắn đến nơi khác chữa trị
– ở đâu

– Dương gia – nói xong anh đi ra

Phải, Dật Hy không thể ở đây được về Dương gia vừa có bác sĩ tốt nhất chăm sóc còn có thể bảo vệ được hắn.

Sáng hôm sau

Trong căn phòng lớn trang trí đơn giản

– …khụ….au đau chết được – Dật Hy ngồi dậy động đến vết thương nên ôm vai

– …… mình ngủ bao lâu rồi?….đây là đâu, không phải bệnh viện à?

– Xem ra ngươi rất khỏe – Thừa Phong gấp tờ báo lại

– Ngươi làm gì ở đây?

– Tại sao không

– Mẹ nó có phải vì thấy ta đi với em trai ngươi nên bắn ta không….au

Hắn khích động rồi phản xạ giơ tay định chỉ anh lại ngớ ngẫn đụng đến vết thương

Thừa Phong mỉm cười bước lại hắn, anh cúi lưng xuống đưa mặt gần hắn

– Nhìn ta giống kẻ đánh ghen lắm sao? Hửm

– Ai biết được…..

– Dật Hy – chợt Thừa Hoành mở cửa đi vào

– Cục cưng tỉnh rồi, làm ta lo lắng – cậu lại ôm hắn

– ….hừ tránh ra, ta là người bệnh

– Ngươi có muốn bắt ta bỏ tù không? Hahahaha

– Bắn chết đi chứ bỏ tù tốn cơm…..

– Câm miệng….ai cho ngươi nói như thế – cậu nổi giận

– …… ta nói sai sao?

Thừa Hoành quay mặt chổ khác cố gắng bình tỉnh rồi lại nghiêm túc nhìn hắn

– Kể từ nay cấm ngươi nói mấy chuyện đó, nếu không ngươi không yên với ta nghe rõ chưa?

– …… phiền phức, biết rồi biết rồi….ủa mà ta đang ở đâu?

– Nhà ta – Thừa Phong

– Cái gì chứ? Nghe lùng bùng quá nhắc lại– hắn làm động tác ngoáy lổ tai

– Cục cưng từ nay ngươi ở nhà chúng ta

– HẢ?!
.
.
.
.
.
.
c.ơn đã xem truyn ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of