Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 33

0
427


CHƯƠNG 33

Sau vụ đó Dật Hy lấy lí do bệnh nên xin nghĩ

Hắn đã ‘trốn’ được hai ngày kể từ lúc hắn bước khỏi toà nhà Dương thị
Đang yên bình hưởng lạc cuộc sống hạnh phúc nhất thì nhận được một cú sốc

– Chuyện đó là sự thật chứ? – Dật Hy nghe điện thoại

– ….. cám ơn đã thông báo – hắn cúp máy

 

– Có chuyện gì à? – cha hắn đang đọc báo

– Không có gì, này lão già ăn xong cũng phải dọn dẹp đi chứ

Nói xong hắn quay lưng đi

Bộ mặt thay đổi hẳn

Vừa nãy hắn vừa nhận được thông tin quan trọng từ người đồng nghiệp
Chuyện hắn nhờ vả cuối cùng cũng thành công, kết quả là có thể đẩy tên đại úy đứng trước tòa với tội vận chuyển bất hợp pháp.

Đáng lẽ hắn phải vui vì vừa xử lí được sếp cấp cao vừa không ai nghi ngờ hắn nhưng không ngờ tên đại úy đó lại chết trong tù, thời gian cách 24 tiếng sau khi ông ta bị kết án.

Điều làm hắn khó chịu hơn đó là số đồ ông ta vận chuyển và sử dụng chỉ có mỗi mình ông ta, không tìm được bất kì mối liên hệ hợp tác mờ ám nào

Không cần nghĩ cũng biết là có kẻ nhúng tay vào, và ngoài Dương thị thì không ai khác

Không ai có khả năng cũng như quyền lực làm điều đó

Lạ ở chổ ông đại úy có thể tự phanh phui hết mọi chuyện nhưng ông ta lại im lặng nhận hết mọi trách nhiệm. Hay có thể mọi chuyện từ đầu chỉ có ông ta điều khiển hoàn toàn không dính gì với Dương thị?

Càng nghĩ càng đau đầu

Nghĩ đi nghĩ lại hắn vẫn có thể điều tra tiếp

Xem ra lần này hắn nhất định phải trở thành tình nhân của Thừa Phong

Phải !

Chỉ cần làm như thế hắn có thể mò mẫn những điều bí ẩn của Dương thị
Có điều đây có thể là vụ cuối cùng của hắn

Hắn biết rõ con người của Thừa Phong, anh ta không làm gì bất lợi cho mình và cũng thản nhiên đưa kẻ xâm phạm anh ta đến chổ không bao giờ thấy được ánh sáng lần nữa.

Liệu đây là sự lựa chọn đúng đắng? hắn đâu phải là người điều tra đến bỏ mạng hắn còn sợ chết hơn bất kì ai

Thiệt mệt quá

Hễ dính đến nhà họ Dương là hắn như già thêm mấy tuổi vì phải lo nghĩ mấy thứ vớ vẫn

Nằm trên gường tay gác trán thở dài

Ngày mai sẽ ra sao đây hai anh em biết cả hai lên gường cùng một người rồi hắn sẽ toàn thây chứ?

Con mẹ nó !

Dật Hy nằm lăn tới lăn lui suy nghĩ hết chuyện này chuyện kia mà không để ý có người đã ngồi cái ghế trong phòng hắn

– Xem ra còn khỏe lắm

Nghe được giọng nói hắn giật mình bật dậy, nhìn kĩ người trước mặt

Mà không cần nhìn hắn cũng biết là ai

– Ngươi……đến đây làm gì?

– Coi ngươi bệnh chết chưa – Thừa Phong bước lại hắn

– …… ngươi không cường bạo nữa chứ – hắn liết anh đồng thời ra nhít qua bên kia gường

– Hửm? ngươi muốn ta cường bạo đến thế? – anh ngồi xuống gường

– Mẹ nó, là ai mở cửa cho ngươi chứ

Hắn đã dặn cha hắn không cho ai vào nhà mà trừ người quen tại sao Thừa Phong lù lù một đống trước mặt hắn chứ, mai cắt phần bò cho lão cha hại người bán con thế này

– Ngươi không phải bị bệnh sao

– Khụ khụ…. Biết vậy thì về đi ta cần ngủ

– Nghiêm trọng đến thế? Vậy để ta khám cho ngươi

– Cái gì? Thần kinh sao? Ngươi đâu phải bác sĩ

– Hửm, ta có bằng bác sĩ mà, yên tâm khám không chết đâu – anh cười tiến tới

– Dẹp ngay cái kiểu nói cười đạo đức giả đi, ngươi lại muốn chơi trò gì – hắn lùi

Hôm nay lại là ngày gì thế, hắn cười khổ
.
.
.
.
c.ơn đã xem truyn ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of