Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 28 + 29 + 30

0
248


CHƯƠNG 28

(hôm nay tâm tình tốt nên post lun 3 chương ^^
các cục cưng đọc ngược vui vẻ do trời lạnh nên mũi ta hình như nghẹt r` ^^ )

Cả đêm mất ngủ, ngủ chẳng đủ giấc

Dật Hy uể oải ngồi dậy đi tẩy rửa thân thể

Nhìn thân mình trước gương, hắn cố gắng chà những vết hôn ngân trên người nhưng chà đến đỏ người vẫn không làm mờ được phần nào

Hắn chán nản bỏ cuộc, cứ mặc kệ chúng rồi nhanh chóng thay đồ đi làm

Dật Hy thường có thói quen đi bộ để đến chổ làm

Hắn thích làng gió mát của buổi sáng, vào sáng sớm khu phố yên bình làm sao

Vài người già tập thể dục đến những người vợ hẹn nhau đi chợ và kể cho nhau nghe về chuyện hôm qua. Hay Vài đứa trẻ đi học vui đùa với nhau vô cùng hồn nhiên.

Dật Hy thật sự rất thích khung cảnh yên bình như thế này, mỗi lần nhìn cảnh vật và con người ở đây hắn cũng muốn bản thân có một gia đình như thế.

Hắn mơ đến một gia đình ba người hay bốn người

Mơ cảnh Sáng sớm hắn ngủ dậy đã ngửi thấy mùi thức ăn do vợ hắn nấu, hai người hôn nhau chào buổi sáng rồi nghe được tiếng ồn ào của lũ con. Cả gia đình lúc nào cũng hạnh phúc đầm ấm, cuộc sống như thế thú vị biết bao.

Nghĩ đến đó hắn chợt mỉm cười nhưng nhanh chóng trở về với vẻ ưu buồn

Hắn bây giờ còn có thể như thế được hay không?

Có ai sẽ chấp nhận một kẻ như hắn, mà cho dù có thì bản thân hắn cũng không chịu được.

Hắn căn bản không thể chạm vào phụ nữ, hắn đã là một kẻ phát tiết cho kẻ khác, hắn không thể gạt bỏ sự thật là hắn bị đàn ông áp dưới thân.

Cậu thanh niên đó nói sẽ yêu thương hắn, chăm sóc hắn điều đó sẽ diễn ra được bao lâu? Một tháng, hai tháng? Có khi chỉ mấy ngày

Hắn biết bản thân không thể tin những lời nói đó nhưng được nghe những lời yêu thương kia tâm can hắn lại thấy ấm áp.

Ai lại không muốn được yêu thương nhưng tự đẩy bản thân vào cuộc tình biết trước kết quả mà kết quả đó không mấy khả quan dù hắn có ngu ngốc cỡ nào cũng không muốn bản thân đau khổ.

Nếu họ xem hắn như đồ chơi thì hắn cũng nên hùa theo vui đùa cùng họ.

Coi như bản thân cũng nên sống buông thả thoải mái một chút.

Qua con phố yên bình để đến nơi nhộm nhịp, cuộc sống như hối hả của nơi đây làm bản thân hắn cảm thấy như bước tới hai nơi khác nhau, nhưng băng qua hai chiều không gian khác nhau và nơi đây hắn chỉ tồn tại chứ không sống

Bước vào cửa công ti lớn, hắn giấu tất cả cảm xúc vừa rồi biểu cảm vẫn cao ngạo như xưa vẫn không đưa ai vào mắt.

Dật Hy không muốn trưng bộ mặt yếu đuối cũng không muốn suy nghĩ nhiều, chuyện gì tới rồi sẽ tới thôi.

Hắn bước vào thăng máy cùng người đồng nghiệp để lên tầng cao nhất làm chức vụ bảo vệ

Cả nửa ngày theo sau Thừa Phong đến nơi này đi nơi kia, tiếp khách chào hỏi gì gì đó đủ thứ các kiểu hắn sắp mệt đến chết, vì làm vệ sĩ trong âm thầm nên hắn không cần mặc quân phục nhưng cũng đủ làm người khác nhìn đến hắn

Ai ai cũng biết bên cạnh Thừa Phong chỉ có trợ lí là Hàn Triết nhưng hôm nay bên cạnh anh ta còn thêm một trợ lí của trợ lí, nếu không được Hàn triết giả vờ cho chức vụ hữu danh vô thực này thì đối tác của Thừa Phong cũng hơi nghi ngờ hắn

Với tính cách bình thường của Dật Hy khi bị soi mói hắn chắc chắn sẽ mắng cha chửi mẹ người ta nhưng hôm nay do tâm tình không có hứng hắn trừ nhăn mày thì vẫn là nhăn mày

Điều nhỏ nhặc trong hành động của hắn bất quá không thể qua mắt được Thừa Phong

Anh không tin Dật Hy lại ‘ngoan’ đến thế này được, nhưng anh vẫn để yên đến giờ ăn trưa

Chỉ còn hai người trong phòng Thừa Phong chuẩn bị một bữa ăn với đủ loại cao lương mĩ vị được bày sẳn trên bàn.

Nhìn đến bữa cơm sang trọng trên bàn Dật Hy nuốt nước miếng ực ực mắt chỉ phản chíu đồ ăn.

Thừa Phong nói không muốn ăn định bảo dọn đi nhưng Dật Hy đã ngăn cản. Hắn sao có thể để đồ ăn ngon thế chịu uất ức do không được thưởng thức chứ

Hắn chẳng nể ai lập tức ăn đến quên trời đất.

Nhìn bộ dạng ngốn đầy miệng của Dật Hy Thừa Phong kẽ mỉn cười

Do hay vươi người gắp đồ ăn nên cổ hắn cũng hơi vươn lên, và vết hôn ngân không tránh khỏi đôi mắt của Thừa Phong.

Anh bước tới với lãnh khí tỏa ra, hai ngón tay anh kẹp lấy vạt áo hắn kéo ra nghiêm nghị sát ý hỏi

– Cái này ở đâu ra?

———————————————-

CHƯƠNG 29

 

Nhất thời Dật Hy không nghĩ tới Thừa Phong nói đến vết hôn ngân trên cổ, hắn nghĩ là anh hỏi đồ ăn trên bàn nên trả lời cho có

– Thì là của ngươi, không phải sao?

Câu nói của hắn khiến cơn giận trong lòng anh lên đỉnh điểm, anh nắm lấy áo hắn kéo hắn hơi ngồi dậy nghiến răng nói

– Tiện nhân ngươi ngủ với tên nào hả?

Một câu ngắn nhưng đánh thẳng vào trọng tâm, Dật Hy cũng nhớ tới dấu vết hoan ái tối qua cùng Thừa Hoành

Hắn biết lờ mờ quan hệ của hai người họ nên đánh chết hắn cũng không nói là kẻ đó là Thừa Hoành mà cho dù không phải thì hắn cũng không thể mở miệng.

Kẻ trước mặt hắn giờ phút này như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, nếu hắn nói gì không đúng có thể đến chính hắn cũng không tưởng tượng sẽ xảy ra hậu quả gì.

– Chỉ….chỉ là vết gãi để lại thôi mà, có gì chứ – hắn vừa nói vừa gãi gãi để xua tan chứng cứ

– Ngươi lừa ai hả? – anh hất ngả hắn vào sofa

– Con mẹ nó, ngươi phát điên hay sao? Nếu không thích thì ta ra ngoài

Dật Hy muốn rời khỏi nơi tràn đầy sát khí này nhưng hắn không thực hiện được vì cánh tay hắn bị Thừa Phong nắm lại

– Tiện nhân, thì ra ngươi ti tiện đến thế, ngươi con mẹ nó dám tìm đàn ông vui chơi

Thừa Phong mắng chửi hắn còn hơn nữ nhân ngoại tình làm hắn cũng bốc hỏa, nên không quên phản kháng lại

– Ngươi là ai mà quản ta, tìm đàn ông thì sao, ngươi tìm được ta thì không sao?

– Câm miệng – anh tát tay hắn

Cú tát mạnh giáng vào mặt làm hắn ngã xuống sofa, lúc này cả hai bên đều không ai nhịn ai, lửa giận đều làm mờ hai mắt con người

– Thằng khốn, ngươi cư nhiên đánh ta, ngươi….- hắn tức giận đứng dậy vung đấm về phía Thừa Phong

Thừa Phong tránh được cú đấm đó và ngược lại anh đấm vào bụng Dật Hy, anh còn nắm lấy áo hắn kéo người hắn lôi đi

Tất cả cao lương mĩ vị trên bàn phút chốc đều bị anh đạp đổ hết, anh hất Dật Hy nằm nên đó

– Tiện nhân ngươi muốn đàn ông đến thế à? Dâm đãng đến thế thì này, còn cả gan dám đánh ta

– Phi ! đánh chết cả dòng họ mi

– Được, hôm nay không dạy dỗ thì ngươi không biết lỗi – anh nắm áo hắn xé đi

– Mẹ nó, ta không có lỗi…..buông ra – hắn chống cự kịch liệt

Dù bây giờ có nói gì thì không lời nào lọt vào tai Thừa Phong, mặc kệ là cầu xin hay phản kháng chửi rủa, trong mắt người trước mặt chỉ có ác ý

Và hắn biết rõ điều đó nên hắn chỉ phản kháng lúc đầu còn lúc sau hắn hoàn toàn buông xuôi, mọi chuyện ra sao thì ra

Điều này càng làm Thừa Phong tức giận hơn, hành động đó của hắn như tự nhận hắn giống như lời anh nói, là một kẻ ti tiện muốn đàn ông thao !

Hận ý dân trào…….Lửa giận bùng nổ

Xé hết mọi mảnh vải trên người Dật Hy mà không có bất cứ sự phản kháng nào từ người nằm dưới

Thừa Phong lại cảm thấy như chính mình là một tên ngốc và cảm thấy sự tức giận cùng lời nói của anh bị người bên dưới không xem ra gì

Không có màn dạo đầu không bôi trơn, anh cứ thế đâm thẳng vào hậu huyệt đang đóng kín kia không chút đau lòng hay thương xót

———————————

CHƯƠNG 30

 

Cơn đau không những xé thịt của hắn mà còn xé luôn tâm can

Đau đến không tưởng tay nắm chặt mép bàn, hắn nghĩ bên dưới hẳn là chảy máu rồi miệng hậu huyệt cũng rách ra rồi

Dật Hy ngoài cắn răng chịu đựng thì chẳng thể làm được gì, không còn sức nữa cũng chỉ có thể rên rỉ những tiếng nhỏ như có như không

Thừa Phong không chờ hắn thích nghi liền mạnh mẽ luận động

Do có máu nên việc ra vào cũng không mấy khó khăn nhưng cũng không xua tan đi đau đớn Dật Hy đang chịu.

Lúc này Dật Hy nghĩ giá trị bản thân cũng chỉ đến đây mà thôi,hắn không muốn chút nào

Hắn muốn phản bác, hắn không ti tiện hắn không phải tiện nhân, càng không muốn trở thành vật bị người khác đối xử không ra gì như thế này.

Tại sao hắn lại gặp những con người này, tại sao ghét hắn lại không để hắn đi, tại sao phải khiến hắn như thế này, tại sao phải như thế?

Rất nhiều câu hỏi tại sao hiện trong đầu Dật Hy, hắn không cảm thấy khoái cảm gì hết hắn chỉ thấy u tối và thấy rất mệt mỏi, đầu nghiên một bên tầm mắt nhìn bàn tổng giám đốc nhưng trong mắt hắn chỉ thấy sự thương tâm

Bất chợt một giọt nước mắt rơi xuống mặt bàn bằng kính

Thừa Phong khẽ dừng động tác

Nhìn đến khuôn mặt kia, khuôn mặt luôn kiêu ngạo không chịu thua ai sao lại ưu buồn đến vậy, sự ưu buồn đó như tác động đến Thừa Phong

Lửa giận trong lòng bổng dưng vơi một chút

Vì lí do gì? Anh cũng không biết

Tại sao lại thế? này anh cũng không chắc chắn

Nửa tiếng trước chỉ vì thấy một vết hôn ngân trên cổ hắn mà anh lại mất khiểm soát tức giận đến tột cùng vì lí do gì?

Từ lúc nào anh lại quan tâm hắn có bao nhiêu đàn ông bên cạnh, vị trí hắn trong lòng anh có phải thay đổi rồi không?

Không ! vĩnh viễn không thay đổi, hắn chỉ là công cụ để anh tiết dục và chỉ vì anh hứng thú nên anh mới muốn hắn ở đây, hắn là vật sở hữu của anh.

Đã là vật sở hữu thì chỉ được biết một mình anh- Thừa Phong này thôi, không cho phép bất cứ ai chạm vào đồ của anh.

không nên trái ý anh điều đó chỉ mang lại bất lợi cho hắn.

Phải !

Dật Hy là đồ anh sở hữu là đồ của anh chỉ mình anh mới được chạm vào chỉ mình anh mới được phép dày vò thẩm chí hủy hoại hắn, chỉ một mình anh mà thôi !

Dật Hy cảm thấy đạo lực của Thừa Phong như điền cuồng hơn, bên trong tràng bích như bị đâm thủng hắn tưởng tượng được sức mạnh này như xé toại cơ thể hắn làm hai. Eo hắn cũng bị Thừa Phong bóp đến phát đau có vẻ sẽ để lại dấu tay.

Hắn cắn răng chịu đựng mắt nhắm nghiềm đầu cũng quay chổ khác, hắn không thể nhìn con thú trước mặt, con thú đang phá nán hắn mà không chút thương xót.

Hắn không muốn nhìn !

Thừa Phong lại nghĩ khác, anh muốn hắn phải nhìn anh, nhìn kĩ anh nhớ kĩ anh và không được phép tái phạm.

Tay Thừa Phong bóp hai má hắn ép quay lại, anh hung dữ lạnh lùng bắt hắn nhìn thẳng vào anh

Anh muốn đôi mắt hắn nhìn anh, đôi mắt ưu buồn đôi mắt hiện sự yếu đuối của hắn chỉ được phép nhìn anh, nhất định không được nhìn ai khác bằng đôi mắt đó

Cứ như thế

Một bên chiếm đoạt một bên bị kiềm hãm

Hai tâm hồn hai tính cách lại được xếp cùng một chổ liệu có khả năng?

Không quan trọng !

Đó là định mệnh, định mệnh muốn họ cứ thế gặp nhau !
.
.
.
.
.
.
C.ơn đã xem truyn ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of