Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 24 + 25

0
271


CHƯƠNG 24

Dật Hy nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Thừa Hoành, đồng thời giơ hai tay bị còng đẩy ngực cậu ra tạo ra một khoảng cánh giữa hai người.

Thừa Hoành cũng không có ý buông Dật Hy dù giữa hai người có khoảng cách, hai tay cậu chống ngang hai bên người hắn, điểm nắm là cái kệ phía sau, chăm chú nhìn hắn

 

Lúc này đối với Dật Hy là sự nhục nhã đè sâu trong lòng, hắn là một cảnh sát mà hết lần này đến lần khác bị đùa bỡn mà đối phương lại là một thanh niên.

Hắn cũng là đàn ông, cư nhiên lại để một đàn ông khác đụng chạm hắn tột cùng cũng không biết bản thân thật sự cần gì, dù bị đùa bỡn dù chịu nhục nhã nhưng hắn không phủ nhận chính mình cũng có khoái cảm, giờ phút này hắn cảm thấy bản thân như ả đàn bà cần đàn ông an ủi vậy.

Suy nghĩ viễn vong tự hạ thấp bản thân tự đẩy mình vào đau khổ làm vẻ mặt càng lúc cành tối của hắn tối xuống, biểu cảm này tất cả lọt vào mắt Thừa Hoành.

Nhìn đến vẻ mặt như ai chết rồi của Dật Hy cậu biết tâm trạng nặng nề của hắn, có lẽ vì lúc nãy sự trừng phạt của cậu làm hắn như thế.

Thừa Hoành từ xưa đến nay rất ghét kẻ nào lên gường với cậu mà trưng bộ mặt sầu thảm như thế, những kẻ đó chỉ với một lời nói của cậu có thể từ người hầu giường cho cậu trở thành kẻ hầu giường cho đám vệ sĩ.

Nhưng không hiểu sao bây giờ trước mặt cậu cũng có kẻ trưng bộ mặt đó nhưng cậu lại không muốn làm điều tàn nhẫn mà thường cậu vẫn sử dụng. Mà ngược lại khiến lòng ngực cậu có gì đó ẩn ẩn đau !

Thừa Hoành nắm lấy cằm Dật Hy kéo mặt hắn đối diện với cậu.

Đôi mắt đen kiên cường hằng ngày giờ đây lại vây trong tầng nước mỏng, trông rất thương tâm.

Thừa Hoành nâng cằm hắn lên đồng thời cúi xuống đặt môi mình lên môi hắn

Lần này là cũng mạnh bạo như lúc nãy chỉ khác là có phần ôn nhu không cường ngạnh, nụ hôn giống như dỗ dành tình nhân bé nhỏ nhưng không quên độc chiếm tình nhân đó.

Đại não Dật Hy như không xử lí hết thông tin, nụ hôn như quyến rũ hắn cuốn hắn vào triền miên.

Hai người không còn khoảng cách và không ngừng quấn lấy lưỡi nhau, không ngừng tạo ra âm thanh ‘chóp chép’ ám muội.

Nụ hôn đạt cao trào triền miên đến cả hai cũng thấy mới mẻ, Thừa Hoành lưu luyến dời đi hôn xuống cổ hắn, lại hôn lên tai hắn, rồi lại di chuyển xuống cổ không ngừng mút lấy da thịt hắn, cố tình tạo những vết hôn ngân trên cổ, xương quai xanh của Dật Hy.

Đang chăm chú thì có tiếng điện thoại rung, Thừa Hoành mặt kệ nó vẫn tiếp tục, nhưng kẻ gọi tới cũng rất cứng đầu phải nhất quyết bắt cậu bắt máy.

Thừa Hoành bất đắc dĩ bắt máy nếu cuộc gọi không phải từ cái máy chuyên ‘làm ăn’ của cậu.

Thừa Hoành bắt máy nhưng tay kia lại ôm Dật Hy vào lòng

– Nói mau

– ‘…………….’

– Tụi bây không giải quyết được hay sao? Mẹ nó

– ‘…………….’

– Tao về ngay,bảo thằng chó đó đợi đi

Từ giọng điệu có thể biết hẳn là chuyện nghiêm trọng nên đàn em mới gọi cho cậu, cậu cúp máy, rồi mò lấy điện thoại của Dật Hy

– Tối gặp lại cưng – cậu chỉnh lại quần áo hôn trán Dật Hy rồi bình thản bước ra

Dật Hy đứng ngơ ở đó, quần áo xộc xệch cố hoạt động đại não lấy lại sự minh mẫn

Hắn xấu hổ cúi đầu che mặt

Thật sự vừa nãy tâm trí hắn lọt vào góc tối nhất của chính mình rồi lại bị câu dẫn bị quyến rũ chỉ với một nụ hôn đơn giản, tột cùng cơ thể này chẳng lẽ chỉ có khoái cảm khi bên đàn ông.

Nghĩ đến đó hắn cũng không biết bản thân là thứ gì, hắn cảm thấy bản thân hết sức biến thái, vô cùng biến thái.

—————————————-

CHƯƠNG 25

Chỉnh lại mọi thứ hắn bước ra ngó nghiêng ngó dọ, sợ ai đó thấy hắn mờ ám bước ra từ phòng để dụng cụ quét dọn.

Dật Hy định là về nhà luôn một thể bởi hắn nghĩ Thừa Phong cũng không cần sự có mặt của hắn.

Vừa đến cửa công ti chưa đẩy cửa đi ra, nhân viên đã gọi hắn trở vào
Họ nói Thừa Phong đã hợp xong rồi đang tìm hắn

Dật Hy không muốn cũng phải đi lên lại, dù gì trách nhiệm nghề nghiệp hắn rất coi trọng. Nhưng nghĩ thế quái nào cũng không biết là kẻ nào hăm dọa tên đạo đức giả kia, anh ta mà cũng bị hăm dọa thiệt thật con mẹ nó ai tin?

Bước vào phòng hắn thấy Thừa Phong đang kí giấy tờ gì đó, và cô thư kí vừa bên cạnh liền biến đâu mất trong phòng chỉ còn mỗi hắn với Thừa Phong.

Hắn nhẹ nhàng ngồi xuống salong vì nhờ ơn cây chuổi quét bụi.!

– Vừa đi đâu? – Thừa Phong vừa kí vừa hỏi

– Đi đâu cần báo cáo?

– Anh không làm tốt trừ lương

– …..

Con mẹ nó ông đây còn chưa làm gì vi phạm mà đòi trừ lương, đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa

– Chỉ đi lanh quanh thôi, mà người như cậu thì cần gì tôi bảo vệ, lừa ai chứ – hắn khinh bỉ trề môi

– Bất mãn cái gì? Dù gì anh cũng đâu bắt được tên cướp nào ra hồn

– Này này, ông đây chinh chiến bao năm không biết bao nhiêu kẻ ngồi tù do ông bắt đấy nhé, kinh nghiệm đầy mình nhá

– Vậy sao? Thế lúc trên gường miệng nói rất ghét nhưng sao lại không sử dụng cái gọi là ‘kinh nghiệm’ đó thoát thân, hay là ‘kinh nghiệm’ mà anh nói là kẹp côn thịt đàn ông ?

– Hả? cái gì đừng…..đừng ăn nói đê tiện như vậy – hắn đập bàn

– Làm gì kích động như vậy, hay tôi nói đúng? – anh nhìn hắn

– Không đúng, không đúng – hắn xua tay

– Tốt nhất là thế, nếu không anh chết lúc nào không biết đâu

– Hahah, nực cười, nói vậy tôi với cậu bao lần như thế thì tôi chết lâu lắm rồi

– Bất quá anh yên tâm, anh chỉ có thể ở trên gường của tôi, tôi sẽ cho anh thoải mái kẹp côn thịt của tôi

– Mẹ nó, thằng biến thái, thật không tin được, thằng ngu nào lại luôn đăng báo khen ngợi chứ

Thừa Phong mỉm cười, nhìn thái độ bất mãn cùng hành động đứng ngồi không yên chửi rủa của hắn.

Vừa rồi vì nghe thư kí nói thấy hắn cùng ai đó giằng co mờ ám ( à vâng, em giai anh đấy)

Đối với Thừa Phong cho dù chỉ là đồ chơi nhưng một khi anh đã chú ý thì là đồ anh sở hữu, cả con người cũng vậy, đã nằm trong tay anh mà còn không biết thân phận anh có thể rất độc ác phá hủy người đó, làm kẻ khác cũng không có được thứ anh không có..

Về khoản này thì hai anh em rất giống nhau, chỉ là bây giờ cả hai không biết bản thân đang bị thu hút cùng một người.

Thời gian trôi qua rất nhanh mới đây đã chiều

Thời gian mà mọi người tan sở, hắn cũng tan sở. Hôm nay Thừa Phong tha cho hắn nói vì anh còn có việc nên không cần hắn đi theo.

Dật Hy nghe xong mừng còn không kịp, chỉ là hơi thắc mắc vì sao hắn không cần theo, hẳn là làm việc mờ ám chăng?

Đang nghĩ ngợi lung tung

Mở cửa vào nhà thì thấy sự việc trước mắt khiến hắn muốn giết người

Thừa Hoành, cư nhiên đang ngồi trên sofa nhà hắn bấm tivi !

Hùng hổ bước vào giật lại điều khiển đứng trước mặt cậu

– Xâm phạm gia cư bất hợp pháp, muốn tôi bắt cậu hả?

– Bác trai mở cửa đàng hoàng, à ông ấy ra ngoài đi uống với cảnh sát trưởng rồi

– Mẹ nó, cậu không có lí do ở đây

– Cưng à, em muốn vào phòng đến thế? Được, vậy không ở đây nữa
Thừa Hoành nắm lấy tay hắn một mực kéo vào trong
.
.
.
.
.
c.ơn đã xem truyn ^^beta Bi Hâm

rảnh nên post 2 chương ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of