Loading...

Cảnh Sát Vs Con Lang Mafia Chương 18

0
305


CHƯƠNG 18

Sáng hôm sau

Dật Hy ngồi ở mép giường gục đầu, có khi trừng mắt nguyền rủa nhìn thanh niên đang nằm ngủ

Hắn ôm đầu nhớ tối qua, tuy rất ghét nhưng cũng phải công nhận kĩ thuật của Thừa Phong rất tốt, hắn chưa từng thoải mái đến vậy nhưng nói đi phải nói lại, hắn cảm thấy bản thân thật yếu đuối

Còn nữa, có thể tên thanh niên này là tội phạm ngầm mà hắn lại quan hệ với tội phạm vậy hắn đang bôi nhọa hình ảnh cảnh sát hay sao, giống như gián tiếp làm điều xấu vậy.

Thừa Phong tỉnh lại thấy ai kia vò đầu bứt tóc vẻ mặt càng lúc càng nhăn, nhìn thật tức cười.

Thấy động đậy, Dật Hy biết người đã tỉnh

– Đêm qua biểu hiện rất tốt – anh ngồi dậy

– Ông đây là cảnh sát

– Đừng lôi danh hiệu vô dụng đó ra, anh là con nít?

– Hừ, sao cũng được, nói đi phải nói lại, câu muốn bao nhiêu?

– Cái gì – anh dừng động tác mặc áo

– Tối qua ông đây cũng thoải mái, cậu 5 lần 7 lượt muốn tôi bắn, đã dùng nhiều kĩ thuật thế để lấy lòng tôi, nói đi cậu muốn bao nhiêu?

– Hahahaha, anh nghĩ mình là ai, thật có óc hài hước

– Cảnh sát cũng biết chơi trai bao xong cũng phải trả tiền vậy, sao hả?

Dật Hy cười khinh khiêu khích Thừa Phong , lời nói của hắn chính xác ám chỉ Thừa Phong là trai bao chuyên phục vụ đàn ông nên mới mở quán gay này.

Thừa Phong có chút kinh ngạc. Không ngời người bị anh đặt dưới thân lại lên tiếng muốn trả tiền sau dịch vụ đêm qua của anh. Thật lạ bởi anh không tức giận, anh chỉ thấy mèo hoang trước mặt cố lấy lại chút sĩ diện đàn ông mà thôi. Nếu gặp người khác không biết chừng hàm răng không còn sót cái răng nào.

– Hình như anh quên thì phải, vì cái gì anh phải vào căn phòng này, vì cái gì mà anh được tôi phục vụ?

– …..Ách – hắn nghĩ nghĩ rồi nhớ ra

Mấy tấm hình!

Con bà nó, sao lại quên vật quan trọng như vậy, thằng này sẽ không vì mấy lời lúc nãy mà gửi tới sở chứ.

Hắn dù trong lòng rất hoang mang nhưng cố giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn vào Thừa Phong

Thừa Phong biết là anh nói đúng chỗ nhột của Dật Hy nên chú ý quan sát vẻ mặt của hắn, không ngờ lại nhận được ánh mắt trong veo của ai đó.

Hai người nhìn nhau chừng nửa phút bên ngoài gõ cửa, bọn vệ sĩ nói tiếng anh với Thừa Phong, Dật Hy nghe không hiểu nhưng thấy Thừa Phong muốn rời đi.

Dật Hy cũng chả còn lí do gì ở lại, trước khi đi hắn có nhắc khéo chuyện mấy tấm hình rồi nhanh chóng co giò biến mất tăm. Thừa Phong mỉm cười chút rồi khôi phục vẻ uy nghiêm lạnh lùng bước ra khỏi phòng.

Lúc trở về. Dật Hy không có tâm trí để ý đến Thừa Phong hắn chỉ nhớ là tên đại úy sẽ không thoát khỏi vụ này.

Nhưng Dật Hy hắn chỉ là phó cảnh sát nhỏ nhoi không thể một mình làm được trò trống gì, mà chuyện này cũng rất nguy hiểm hắn lại càng cẩn thận hơn.

Hắn chỉ có thể âm thầm như paparazi cầm máy ảnh theo dõi ông ta, từng bước theo dõi. Hắn nhớ cuộc trò chuyện nói mấy ngày thì có chuyến hàng gì đó, vậy chỉ cần chờ đợi rồi chộp được là xong.

Lúc hắn đang theo dõi người khác thì chính hắn cũng bị theo dõi.

Người theo dõi hắn gọi điện cho Thừa Phong.

Thừa Phong chỉ bảo tiếp tục theo dõi cỏn lại cứ để yên. Anh đang ngồi trong chiếc limo cầm ly rượi xoay xoay trong tay.

Thừa Hoành nhìn dáng vẻ kì lạ của anh cậu, cậu cũng thấy lạ

– Này, hôm qua anh vui chơi ở đâu hả? – cậu dùng chân mình đá đá chân đang bắt chéo trên không của Thừa Phong

– Sao hả? lên giường với ai cậu cũng quản

– Hừ, chưa bao giờ anh vì bạn giường mà bỏ công việc

– Chẳng phải cậu cũng có lợi sao? Nói muốn đổi khẩu vị thì anh tạo điều kiện cho đấy, cậu đừng nói là cậu chưa lên giường với cô ta

– Thì cũng có, nhưng vẫn chán – vừa nói cậu nhớ tới gương mặt người nào đó lúc say rồi khẽ mỉm cười

– Ông chủ, chúng ta đi đâu đây ạ? – Hàn Triết hạ tấm chắn từ phía trên buồng lái quay xuống nói

– Về nhà chính – anh lạnh lùng

– …… – Thừa Hoành

Chiếc xe chạy đến nhà lớn, xe chạy vào cổng thì trước sân đã có bốn năm chiếc xe khác đậu ở đó. Hôm nay là ngày mở cuộc họp gia đình.
.
.
.
.
c.ơn đã xem truyn ^^

avatar
  Subscribe  
Notify of