Loading...

Bình Phàm Chương 9

0
264


Chương 9

Gió biển chầm chậm thổi mơn trớn trên khuôn mặt của tôi, trên bầu trời xanh thẳm có mấy con hải âu bay qua. Tôi là thuyền trưởng trên thuyền, hải dương xinh đẹp mênh mông vô bờ, ngẫu nhiên mấy con tiểu phi ngư chơi đùa nhảy nhót. Muốn nhìn xem biển rộng này còn có người ở không, bỗng nhiên phương xa bay tới một mảng mây đen lớn bao phủ thuyền của tôi, thân thuyền bắt đầu kịch liệt lắc lư trên mặt biển rất giống như có gì đó xuất hiện. Bên tai truyền đến tiếng nhóm thuyền viên hô to đại bạch tuộc xuất hiện. Tôi vội vã nghĩ đến trường hợp có khống chế được con này hay không, chỉ thấy một con đại bạch tuộc hiện lên thuyền, tám chân bám ở trên thuyền, đầu bạch tuộc nghênh diện đánh úp lại. Tôi cảm giác tôi không thể thở được… Đại bạch tuộc hướng cái miệng của nó về phía của tôi, nếu bị nó cắn tôi nhất định chết. Tôi liều mạng giãy dụa muốn thoát khỏi miệng của bạch tuộc đang cắn lấy tôi, cuối cùng đại bạch tuộc biết khó mà lui. Bên tai lại truyền đến tiếng thuyền viên nhóm lớn tiếng hoan hô bảo tôi là anh hùng…

“Uy, rời giường đi!” Tôi đang muốn cao giọng cười to thì bên tai truyền đến một giọng nói rất quen thuộc, ô… Tôi còn muốn đi khai tiệc chúc mừng lại không được làm ồn.

“Tiểu Phàm Phàm thân mến~ Không dậy khỏi giường anh sẽ ăn hết bữa sáng không nói nhiều.” Tôi nghĩ chắc là lời nói lải nhải bảo tôi đi ăn.

Ngay khi mọi người vui vẻ uống rượu, mồm to ăn thịt bỗng nhiên đại bạch tuộc lại xuất hiện. Đem cả chiến thuyền đánh nghiêng, nó liền quật tôi một cái. Tôi liều mạng giãy dụa nhìn thấy một chân khác của nó sờ lung tung ở trên người mình, càng sờ cảm giác toàn thân ta đều nóng lên, máu đều đi xuống thân dưới… Đây là tình huống gì vậy! Bị bạch tuộc cưỡng gian?! Tôi dồn sức mở to mắt, chỉ thấy trước mắt một màu trắng sáng chói lóa chính là trần nhà màu vàng không có bầu trời trong xanh hoặc là âm hắc mây đen. Càng không có đại bạch tuộc gì cả, tôi thở hổn hển. Bỗng nhiên cảm giác thân dưới bị cái gì đó vây quanh, dọa tôi nhanh chân nâng lên xem xem phát sinh sự tình gì… Trước mặt là Lý Giản Cầm đang ngậm lấy thứ gì đó, không tin nổi vào mắt mình chính là tiểu đệ. Tôi bị cảnh tượng trước mắt dọa ngốc chỉ có thể giật mình nhìn thấy mỗi Lý Giản Cầm, anh ta giống như phát hiện ánh nhìn chăm chú của tôi liền giương mắt nhìn tôi một chút. Rồi sau đó lại tiếp tục nuốt vào nhả ra, tôi cuối cùng cũng có khả năng ngăn cản chuyện này lại nhưng tôi lại là đang ở đoạn cao trào trong miệng anh ta. Anh ta cười cười muốn hôn lên môi tôi, tôi nhanh nhạy lui về phía sau, gặp tôi né tránh, Lý Giản Cầm cười cười đi xuống giường.

Nhìn thấy anh ta toàn thân sạch sẽ hướng đi phòng rửa mặt, tôi bắt đầu hồi tưởng ngày hôm qua chúng tôi làm chuyện ngu xuẩn gì. Ngày hôm qua chờ toa ăn đến phía trước chúng tôi uống mấy bình rượu… Sau đó… Sau đó, trong đầu hiện lên một cảnh vận động ở trên giường. Giờ phút này tôi thật muốn lấy cái suy nghĩ đó đem chính mình mà oán trách, “Đáng chết…” Thật sự rất đáng chết, tôi che mặt ân hận vì sao lại muốn uống rượu.

“Cái gì đáng chết?” Cảm giác bên giường trũng xuống, Lý Giản Cầm an vị ở bên cạnh nhìn tôi.

“Tổng tài, chúng ta… Coi như chưa phát sinh chuyện gì đi nha!” Tôi xấu hổ biểu đạt ý kiến của mình. Tôi muốn xem như chưa có chuyện gì xảy ra với hai chúng tôi đều tốt.

“Không thể được! Hiếm lắm em mới chủ động khiêu khích anh, anh không sâu sắc ghi nhớ thì chẳng phải làm em thất vọng!” Lý Giản Cầm nắm một dúm tóc của tôi đưa lên vừa hôn. Anh ta chết tiệt còn nói đến tử huyệt của tôi, tôi nhớ rõ ràng là tôi chủ động, còn kiên định buộc hắn theo giúp mình…

“Anh sao lại không ngăn cản tôi?” Tôi ngẩng đầu giận trừng mắt nhìn anh ta. Tuy nhiên biết những lời này kỳ thật là giận cá chém thớt.

“Vì sao lại phải ngăn cản?” Anh ta chớp chớp mi mỉm cười nhìn tôi. Thiếu chút nữa tôi đã quên người này còn mong tôi làm thế… Tôi còn kỳ vọng anh ta ngăn cản gì chứ, điều này căn bản là vọng tưởng mà.

“Tốt lắm, em rời giường từ từ mà chuẩn bị đi họp.” Im lặng một hồi Lý Giản Cầm rời giường hướng tủ quần áo đi thay bộ đồ để hôm nay họp.

Tôi ở trên giường ngồi một hồi trí nhớ vẫn là một tảng lớn hỗn loạn, khi tôi đang chuẩn bị đi xuống giường thì hai chân mềm nhũn, cả đi về phía trước cũng khó khăn, nửa thân dưới cứ như bị xe tải đè lên đau nhức vô lực. Khi tôi đang cố gắng muốn bò lên thì giữa đùi bỗng nhiên chảy ra chất gì đó ẩm ướt, tôi nghĩ giờ phút này mặt của tôi đỏ như cà chua! Không cần nhìn cũng biết đó là thứ gì…

“Em có khỏe không?” Bên hông một đôi tay ôm lấy tôi. Tiếng của Lý Giản Cầm truyền đến, tôi chỉ cảm giác được sự phẫn nộ và mất mặt cứ thế mà không chú ý đến trong lời nói của anh ta có chút lo lắng.

“Nhờ phúc của anh, rất tốt, chỉ có chân không khác gì bị chặt đứt!” Mấy lời ta nói ra, Lý Giản Cầm chưa nói gì đã ôm tôi mang vào phòng tắm. Bên trong đã có một chậu nước nóng đang phất phơ khói bay lên.

“Anh dùng qua chưa?” Tôi chỉ về phía bồn tắm lớn ngẩng đầu nhìn anh ta. Lý Giản Cầm lắc đầu tỏ vẻ đó là chuẩn bị cho tôi, tôi vừa lòng gật gật đầu ý bảo anh đỡ tôi qua đó. Hoàn toàn đã quên kỳ thật mọi chuyện từ đầu đến cuối đều là tôi gieo gió gặt bảo.

Chờ tôi chuẩn bị xong đã hơn một tiếng, nửa thân dưới cũng vì ngâm trong nước nóng nên thấy thoải mái hơn. Ngồi chờ xe của công ty Nhật Bản phái tới, trên xe tôi mới nhớ tới Lý Giản Cầm còn chưa trả lời cho tôi vấn đề đó. Nhìn thấy anh ta nhàm chán nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, tôi kéo kéo tay áo anh ta, nhỏ giọng nói: “Uy, tổng tài… Ngày hôm qua anh còn chưa có nói cho tôi đáp án.”

Anh ta mờ mịt quay đầu lại nhìn thấy tôi, cau mày băn khoăn một chút mới nhớ tới mà nói: “Chỉ là không có nguyên nhân gì a, vốn công ty sẽ dùng em không phải bởi vì có quan hệ với anh, anh cùng lắm chỉ dùng quan hệ của mình điều em đến bên anh thôi.”

“Vậy làm gì điều tôi đến bên cạnh anh?” Tôi nghi hoặc nhìn anh ta, anh ta như vậy không phải có là lạc đề sao?

“Ha… Không còn cách nào khác, ai kêu em là “vợ yêu dấu” của anh, hơn nữa cả công ty đều biết! Lại thêm em chơi đùa vui như vậy không điều đến bên mình để em náo loạn thì tâm trạng của anh sao có thể yên lòng được chứ!” Lý Giản Cầm cười, nhéo nhéo hai má của tôi, tôi liền đánh tay anh ra lập tức tránh xa.

“Được, xem như tôi tự chuốc lấy! Còn chuyện kia, không hiểu vì sao lại cùng tôi làm chuyện kỳ cục này?” Tôi tức giận cắn răng hỏi.

“Sự cố ngoài ý muốn! Ha ha ha… Không phải là em tự tìm đến sao! Anh thực sự đã kiềm chế không chạm vào em rồi, ai bảo em không hề phòng bị như vậy… Hmmm, nếu không phải anh biết Giả Thư với quản lý có quan hệ rồi, thì anh có thể sớm muộn gì cũng sẽ bị em làm cho tức chết!” Lý Giản Cầm nói xong đưa tới một ánh nhìn kiêu ngạo rồi sau đó hình như nhớ tới chuyện gì nắm áo của tôi kéo tới trước mặt anh ta. Cũng không quản người lái xe phóa trước nhìn xem mắt choáng váng, anh ta nỗi giận đùng đùng mở miệng: “Anh thiếu chút nữa đã quên… Em cùng với tên tiểu tử Phòng Tiêu Thụ là mối quan hệ gì?”

Tôi chỉ chỉ người lái xe phía trước, Lý Giản Cầm không cam tâm, trong lòng không muốn buông ra. Anh ta không nhắc tới Tiềm Thiệu thì tôi cũng đã quên chuyện bản kế hoạch, “Cậu ta là bạn của tôi, chuyện đó… Tôi còn có một việc rất quan trọng muốn nói với anh.” Tôi nhìn xem Lý Giản Cầm, anh ý bảo tôi tiếp tục nói, thế là tôi mở miệng giải thích với anh ta chuyện oan ức bản kế hoạch: “Oan ức… Bản kế hoạch kia, chính là người bên Phòng Tiêu Thụ viết không xong bản kế hoạch… Chuyện đó… Bởi vì…” Tôi thật sự không biết nên mở miệng nói thế nào về bản kế hoạch kia bởi vì Thiệu bị một tên đồng nghiệp cực kỳ thích Ngô Tự vô cùng đố kị. Mà tên đồng nghiệp kia lại bởi vì hiểu lầm Thiệu với Ngô Tự có gì đó, cho nên mới đem đánh tráo bản kế hoạch muốn lấy chuyện này làm cho nó bị hủy hợp đồng xem như là cho nó một bài học, nhưng… Loại sự tình này thật sự rất khó mở miệng.

“Bởi vì sao?” Lý Giản Cầm ở bên nhìn tôi nói không nên lời nên nói ngược lại lộ vẻ sốt ruột. Nhìn thấy anh ta như vậy hại tôi không cẩn thận cười khúc khíc, lại rước lấy một cái liếc mắt.

“Ai da… Tóm lại bản kế hoạch kia không phải là bản kế hoạch chính, bản kế hoạch mà anh xem chính là đã bị ai đó động tay vào.” Tôi nghĩ ta nói điều này thật là hoàn hảo, vừa không bại lộ tên hãm hại Thiệu cũng có thể giúp Thiệu giải bày. Kỳ thực tôi rất muốn nói ra cái tên hãm hại Thiệu, nếu Tiềm Thiệu không cầu xin tôi, tên đó đã sớm bị tôi chỉnh đến chết đi sống lại rồi!
*Cái này có phải gọi là ỷ ta đây là tổng tài phu nhân nên muốn làm gì cũng được không?*

“Hmm, em không cần giúp tên bằng hữu vô dụng kia tìm lý do giải vây, năng lực không tốt sẽ không phải gánh việc lớn thế kia, chỉ biết làm mất mặt công ty.” Lý Giản Cầm vẻ mặt không tin thêm phần khinh thường ra mặt, xem ra tôi thật muốn hảo hảo thưởng cho anh ta một quyền.

“Nếu năng lực của cậu ta không tốt vậy anh so với cậu ta lại càng không tốt.” Tôi lạnh lùng nói xong trừng mắt ghế dựa phía trước, tôi sợ mình không như thế thì từ từ tôi sẽ thật sự thưởng hắn một quyền.

“Thật không? Được, anh sẽ gọi người đi đều tra, nếu không phải… Em nói phải làm sao đây?” Lý Giản Cầm tràn ngập thanh âm nguy hiểm ở bên tai tôi mà nói. Tôi hít sâu mấy hơi thở làm cho chính mình đang đầy cơn tức trở nên hạ nhiệt một chút, rồi sau đó mở miệng: “Tùy anh muốn làm sao thì tôi làm thế ấy, nếu đúng như là tôi nói, anh sẽ ở trước mặt giải thích với bằng hữu của tôi, hơn nữa quên đi chuyện ngày hôm trước.” Tôi nghĩ tôi hẳn cũng là không có vi phạm định ước với Thiệu, tôi cũng chưa nói gì về tên của nó, chẳng qua làm cho Lý Giản Cầm đích thân điều tra.

“Giải thích với bằng hữu của em thì không thành vấn đề, chỉ có điều… Còn về chuyện trước đó, ha ha, anh cả đời cũng không quên, em hết hi vọng rồi!” Dứt lời, tay anh ta với lại đây vỗ vỗ đầu của tôi. Tôi chỉ có thể oán hận trong lòng mà tưởng tượng rằng rút xương Lý Giản Cầm, lột da anh ta, uống máu anh ta.

Xe dừng lại phía trước một công ty mà quy mô so với công ty chúng tôi còn lớn hơn, nhân viên tiếp tân giúp chúng tôi mở cửa xe. Tôi với Lý Giản Cầm bước vào đại sảnh của công ty Viễn Dương Nhật Bản, Lý Giản Cầm kéo tôi vào nói nhỏ bên tai bảo tôi phải nhớ rằng mặc kệ ai nói gì với mình, tôi chỉ cần mỉm cười là được. Tôi vừa mới nghe điều đầu tiên, liền nhớ lại chuyện lần trước khi họp ở Hải Uy, ngồi cạnh tôi đích thực là mỹ nữ thư ký cùng nhau tán gẫu rất vui vẻ. Nàng cười với tồi còn gật gật đầu, vừa mới nhìn nàng lộ ra nụ cười tươi thì cánh tay đã bị Lý Giản Cầm nhéo một cái. Tôi ngẩng đầu trừng mắt anh ta, âm điệu cao mà nói: “Là anh nói phải mỉm cười mà! Làm gì nhéo tôi!”

“Đừng cười cùng nữ nhân kia! Em cười với cô ta một lần thì anh liền đem chuyện ngày hôm qua chúng ta hoan ái tình cảm mãnh liệt nói với vị bằng hữu ở Phòng Tiêu Thụ của em!” Lý Giản Cầm cười đê tiện nhìn tôi nói lời uy hiếp, tôi thật không dám tin anh ta làm vậy nhưng mà thật đê tiện a!

“Đừng nhìn anh như vậy, không thì anh lại hôn em đó.” Lý Giản Cầm vừa nói vừa đem đầu của ta chuyển hướng chính phía trước. Tôi chỉ có thể trừng mắt nhìn phía trước theo cạnh anh ta đi vào thang máy.

Khi tôi phát hiện chỗ của ta ngồi lại ngay bên cạnh vị mỹ nữ thư ký kia, tâm trạng không khỏi một trận than khổ, trời ạ! Sớm không đến muộn không đến… Ông trời là xử phạt tôi ngày hôm qua đã làm chuyện ngu ngốc kia phải không…

“Này, chúng ta lại gặp nhau.” Mỹ nữ thư ký ngồi xuống bên cạnh tôi nhìn tôi chào hỏi. Tôi ngay cả cười cũng không thể cười chỉ là khuôn mặt phải căng cứng ra, Lý Giản Cầm ngồi ở phía trước nhìn tôi cười cười vừa lòng. Hmm, cái gọi là núi không vòng thì đường phải uốn, anh ta nói không thể cười với cô ấy, không thể nói chuyện với cô ấy, nhưng không nói không thể viết giấy chuyển cho cô ấy a!

Thế là cả cuộc hội nghị bốn tiếng mấy tôi đều cùng cô thư ký bên cạnh truyền giấy nói chuyện phiếm, hoàn toàn không để ý vẻ mặt âm trầm của Lý Giản Cầm. Còn hẹn sau khi họp để lại số điện thoại để lần sau về nước nhất định ghé nhà cô ấy thăm tiểu nhi tử đáng yêu mới vừa tròn một tuổi của nàng.

“Lá gan của em to thật đấy!” Lý Giản Cầm chờ khi chúng tôi quay về khách sạn thì cũng phá vỡ vẻ trầm mặc, nhìn thấy tôi ngồi ở sô pha như kẻ không có xương, nhẹ giọng nói. Loại thanh âm này nghe có vẻ ôn nhu, trên thực tế cũng rất nguy hiểm, tôi cảm giác xương cốt mình nháy mắt cứng ngắt một chút rồi mới trầm tĩnh lại, “Anh cũng đâu có nói là không thể truyền giấy đâu, anh cũng đừng không tuân thủ ước định a! Tổng tài.”

“Hừm, cũng mồm mép quá nhỉ, sức khỏe đã khá hơn chút nào chưa?” Tôi sửng sốt một chút, tôi còn nghĩ là anh ta giận dữ lắm nhưng mà lại bình tĩnh như thế thì lạ quá.

“Tốt… Tốt hơn nhiều rồi.” Anh ta như vậy ngược lại làm cho tôi cảm thấy được anh ta càng nguy hiểm. Dường như là đang mưu tính gì đó, chỉ thấy anh ta ngồi ở bên cạnh tôi đem cả người tôi kéo lên trên hai chân anh ta, lát sau an vị ở giữa hai chân anh ta.

“Uy, em không chán ghét anh sao?” Đầu của anh ta tựa vào lưng tôi mà nói một cách u sầu. Tuy rằng anh ta còn chút ngang ngược đáng ghét, nhưng nói thật tôi không chán ghét anh ta lắm. Thế là tôi lắc đầu, anh ta lại mở miệng: “Anh ngày hôm qua cùng với em làm chuyện đó… Vẫn không ghét sao?” Cả người tôi cứng ngắc, không biết nên gật đầu hay là lắc đầu, có lẽ là phát hiện tôi cứng người nên anh ta thôi không hỏi nữa.

Tôi phát hiện ta không có cách nào tập trung tinh thần xem TV khi mà ngồi trên hai chân anh ta. Nhưng mỗi lần tôi muốn rời khỏi thì tay anh ta lại ôm càng chặt, thế là chúng tôi cứ vậy mà duy trì tư thế mãi cho đến nửa đêm tôi mệt nên ngủ luôn ở trên hai chân anh ta. Tôi cảm giác được anh ta ôm mình đặt lên trên giường sau đó nhẹ nhàng nằm xuống bên tôi hôn một cái rồi lại ôm tôi. Tôi nghe thấy bên tai truyền đến tiếng tim đập bình thản, trong lòng nghĩ hai ngày đều ngủ trong phòng anh ta, gian phòng kia của mình bỏ trống thật sự là lãng phí tiền.

Hết Chương 9
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of