Loading...

Bình Phàm Chương 8 (H)

0
229


Chương 8

 

Mối tình đầu chính là làm cho người ta thậm chí chẳng còn chút khí lực chỉ có thể bị hãm sâu trong đó, tôi còn tưởng tôi có thể kháng cự lại…

“Đi! Chúng ta đi qua đó xem xem.” Nhìn thấy ánh mắt tươi cười cùng vầng thái dương sáng lạn đó không sai chính là Lý Giản Cầm, trái tim thoáng giật mình.

“Tổng tài… Chúng ta không phải đi họp sao?” Tôi nhìn nam nhân nắm tay của tôi suốt cả ngày, chung quy tôi vẫn cảm thấy hình như tôi đã bị lừa…

Mãi đến hôm qua, tôi vẫn còn lẩn trốn Lý Giản Cầm, nếu không anh ta bắt tôi đi họp ở Nhật Bản cùng anh ta. Tôi nghĩ mình không thể để cho anh ta có cơ hội tiếp cận mình. Kể từ khi trở về từ bệnh viện, anh ta mỗi ngày giống như là hoàn mỹ tình nhân, mỗi buổi tối hỏi han ân cần không ngừng nghỉ. Nếu tôi không kiên trì dám nghĩ anh ta muốn cùng tôi mỗi ngày cùng nhau tan sở, mà tôi lại như là đao phủ kiểu như luôn cắt đứt cơ hội tiếp cận của anh ta. Tất cả lời mời của anh thì tôi nhất định cự tuyệt… Tôi cự tuyệt việc ở một mình cùng anh ta, không biết vì sao trong lòng luôn luôn cảnh báo tôi không nên ở quá gần, không được đến gần anh ta.

“Ngày mai mới họp a! Không phải anh nói với em rồi sao?” Lòng bàn tay truyền đến hơi ấm của anh ta, Lý Giản Cầm nhìn tôi và giả vờ kinh ngạc, =_= tên chết tiệt này đúng là lừa tôi mà.

“Nếu mai mới họp thì tôi về khách sạn trước đây, tổng tài người cứ vui vẻ mà đi chơi đi.” Nói xong cố gắng rút tay ra thì anh ta lại nắm chặt tay.

“Em mệt sao? Vậy thì chúng ta đi thôi.” Nói xong xoay người và đi về, cũng không màn người đi ngược chiều nhìn thấy chúng tôi nắm tay.

“Tổng tài, anh có thể buông tay.” Tôi cảm thấy hai má của mình có chút nóng, trong lòng bàn tay truyền đến độ ấm đến đáng sợ.

“Buông tay? Vì sao? Lỡ như em lạc đường thì không phải nguy sao.” Nhìn thấy anh ta cười gian trá, trong nháy mắt tôi đã nghĩ rằng sẽ đập vào mặt anh ta. Chúng tôi cũng chỉ là mới từ khách sạn đi ra không quá vài phút, hơn nữa chúng tôi cũng chỉ có đi thẳng, như thế sao tôi có thể lạc đường được…

“Buông tay, tôi sẽ không lạc đường.” Thừa dịp anh ta không chú ý, tôi mau lẹ rút tay khỏi lòng bàn tay anh ta, nhưng được vài giây thì tay tôi lại nằm trong tay anh ta.

“Thật ra là anh sợ lạc đường, em dẫn anh trở về được không? Em trai~.” Nhìn thấy anh ta lộ ra vẻ mặt vô tội đáng thương, tôi bất giác mỉm cười, phải rồi… Lúc trước khi quen biết nhau chính là bởi vì tôi cầu xin hắn giả làm anh trai của tôi để đuổi tên nam nhân bám theo Thiệu kia.

“Đúng rồi, chút nữa thì tôi quên anh là anh trai của tôi rồi!” Tôi cười cười nói với anh ta, chỉ thấy anh ta cười thâm hiểm nhìn vào tôi.

Xem ra trong lòng tôi có một chút bối rối, vội vàng cúi đầu quay bước trở về khách sạn.

“Anh nghỉ ngơi đi, tôi về phòng trước.” Xong hết mọi chuyện tôi lại muốn rời khỏi phòng, nhưng tay tôi vừa mới chạm đến cửa thì từ phía sau có một đôi tay choàng ôm lấy tôi vào lòng ấm áp.

“Tổng tài?” Tôi cảm giác toàn thân hiện giờ cứng đờ, động đậy cũng không dám.

“Ở lại với anh một chút đi…” Lý Giản Cầm dụi đầu vào cổ tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh trên cổ, cả gương mặt anh ta áp sát đến phía trước mà nói với tôi.

Chúng tôi cứ thế mà đứng đến một lát sau anh ta mới buông lỏng, anh ta cười hì hì kéo tay của tôi đến ghế sô pha trong phòng, “Anh đi gọi phục vụ phòng lên, em cũng ăn cơm đi nha?” Lý Giản Cầm cầm lấy điện thoại hỏi tôi, tôi gật gật đầu trả lời… Rồi sau đó cơm trưa đưa lên, chúng tôi cứ như vậy im lặng mà ăn. Lẳng lặng nhìn thấy trên TV có nghệ nhân biểu diễn tấu hài, Lý Giản Cầm cứ nắm tay của tôi, hơi ấm từ đôi tay hắn khiến ta không còn lòng dạ nào mà thưởng thức TV…

“Có thể là vô lễ, nhưng chúng ta uống chút rượu đi, bên trong tủ lạnh chắc là có một ít.” Lý Giảm Cầm đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy mấy bình rượu đặt lên bàn, nhướng mày nhìn nhìn tôi. Có lẽ đôi lúc tôi cũng nên buông lỏng bản thân mà đi uống một chút rượu, thế là liền tùy tiện cầm lấy một lọ trong đó không cần nhìn liền uống một hơi.

“Uy uy… Em đừng uống nhiều quá, bụng rỗng mà đi uống rượu sẽ làm đau dạ dày đó!” Chờ anh ta nhanh chóng lại đây thưởng rượu cùng tôi thì tôi đã muốn hét toáng lên. Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, tôi nhìn về phía anh ta cười cười! Hừ, tôi chính là tiểu men thiên vương ở quê đấy, chút ấy rượu không nhằm nhò gì! Khi tôi nói với anh ta như thế, anh ta cười ha ha nói: “Thế thì thật đáng tiếc! Vốn tôi còn nghĩ ngươi quá chén rồi chứ!”

Có lẽ là uống rượu khá nhiều, lá gan cũng chậm rãi hơn ngày thường, trong bao tử cũng thấy rõ có vấn đề, “Uy uy, tôi vẫn cảm thấy rất kỳ lạ… Anh sao lại cần tôi chứ? Tôi cũng không quên tôi đã khiến ngươi lâm vào tình trạng rất bi thảm mà…” Lý Giản Cầm cười cười không nói chỉ vò vò đầu tôi.

“Còn có, còn có… Tại sao, vì sao anh lại yêu cầu tôi làm chuyện này chứ? Cho dù anh thích tôi, nhưng mà đối với tôi chuyện này cũng quá đột ngột? Vì sao a?” Một tay tôi hạ tay anh ta xuống nhìn chằm chằm vào anh ta, một tay kia cầm lấy một bình rượu khác tiếp tục uống.

“Muốn biết sao?” Anh ta nhướng mày nhìn thấy tay kia đang bị tôi chủ động nắm lấy mà cười cười. Tôi quả quyết gật đầu. Anh ta giơ tay lên cầm lấy bình rượu tôi đang uống xuống, rồi sau đó xoa nhẹ mặt của tôi, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mà nói: “Vì sao anh muốn dùng em ư…” Nhìn thấy trước mặt gương mặt tuấn mỹ đang tiến lại gần, trái tim tôi lại đập liên hồi… Tôi quay đầu đi lẩn tránh kết quả là hôn phải ở phần trên môi.

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lý Giản Cầm, tôi cười cười để nhắc nhở anh ta rằng tôi không dễ say như vậy rồi bắt chước anh ta dụi dụi vào mái tóc mềm mại của anh ta.

“Khi nào em say rồi thì nhớ nói cho anh biết nha!” Nhìn thấy tôi cầm lấy ba bình rượu bắt đầu uống, Lý Giản Cầm ân cần nói, thuận tiện cũng cầm lấy một lọ chậm rãi uống.

“Anh còn chưa nói có chuyện gì với tôi a!” Tôi nhắc anh ta chuyện này vì tôi nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra là chuyện gì.

“Hừ, chờ em say đi rồi anh sẽ nói với em!” Trong lòng tôi cứ lẩm bẩm người này thật keo kiệt, chờ đến khi tôi say thì anh ta có nói gì tôi cũng không nhớ rõ.

“Đừng có tranh thủ mà mắng anh bủn xỉn! Đừng tưởng là anh không biết!” anh ta quay đầu trừng mắt tôi khiến ta hơi chột dạ một chút.

Đang uống đến bình rượu thứ sáu mà cơm thì vẫn chưa thấy ai mang đến, ôia bắt đầu cảm thấy cả người như đang bay. Dạ dày trống không lại hòa thêm cồn vào khiến bình thường không say nay cũng phải có chút cảm giác say rượu, “Em có sao không?” Lý Giản Cầm nhìn thấy tôi ngây ngô cười mà hỏi một cách lo lắng.

“Anh nói xem, tôi cảm thấy có chút say rồi đó.” Tôi cười hì hì nói với anh ta rồi sau đó nhẹ nhàng hôn lên gương mặt của anh ta. Chỉ thấy Lý Giản Cầm sững sờ ở bên cạnh một hồi lâu, tay che lấy chỗ môi tôi vừa hôn mà kinh ngạc nhìn tôi.

“…Em phải hôn bên này anh mới nói cho em biết.” anh ta chỉ chỉ vào môi rồi cười gian nói với tôi. Tôi không chút suy nghĩ liền hôn lên môi anh ta. Kỳ thực tôi nghĩ tình chỉ là hôn một cái rồi liền rời ra, nhưng mà môi của tôi tự động theo tay của Lý Giản Cầm, kết quả là từ khẽ hôn chậm rãi lại biến thành hôn sâu.

“Đừng… Trả lời đi…” Vừa hôn xong tôi tựa trên người anh ta thở phì phò, tay rất tự nhiên vòng quay người anh ta.

“Đáp án a…” Anh ta ôm tôi nhẹ nhàng đong đưa, giống như dỗ dành tiểu hài tử. Nói còn chưa nói xong thì liền bị tôi ngắt lời, “Cái này… Là gì thế? Hơi cứng cứng…” Tôi cúi đầu nhìn cái vật cứng chạm vào người, ngẩng đầu lên nhìn hắn, nghiêng người thấy anh ta đang cười khổ.

Rồi tôi mới không hiểu vì sao lại cầm cái vật cứng kia di chuyển một chút, cảm giác Lý Giản Cầm cứng người nhìn tôi. Tôi như là tiểu hài tử tìm được món đồ chơi vui vẻ cười với anh ta rồi mới chơi đùa cùng vật cứng trong tay, “Đừng quậy nữa!” Lý Giản Cầm lấy tay của tôi ra mà gào lên, tôi nhìn nhìn anh ta phía trước rồi mới chớp chớp mắt, trong ánh mắt nhanh chóng có chút ngấn lệ như là tiểu hài tử bị cướp mất món đồ chơi bắt đầu khóc lên.

Lý Giản Cầm bị phản ứng của tôi dọa đến nỗi vội vàng vỗ vỗ lưng an ủi tôi, thuận tiện lau đi nước mắt trên mặt tôi. Tôi chỉ vào thứ đang dựng lều giữa hai chân khép lại của anh ta, bên miệng la hét tôi phải chơi thứ đồ chơi đó, chỉ cần hắn lay động tôi lại bắt đầu oa oa khóc lớn. Cuối cùng anh ta tức giận đem tôi để trên giường đặt trên người mà nói: “Em muốn chơi thì cho em chơi đấy, nhưng mà em phải chơi với anh đến cùng đó!” Tôi cao hứng mà gật đầu chẳng màng đến nguy hiểm.

Khi tay tôi vừa mới sờ đến thì tiếng gõ cửa vang lên, Lý Giản Cầm âm nghiêm mặt đi xuống giường. Nhìn thấy anh ta rời đi tôi bắt đầu khóc lớn, một lát sau anh ta giúp đẩy xe đồ ăn vào, thấy tôi lại bắt đầu khóc thì anh ta nhẹ nhàng tiến sát lại hôn sạch những giọt nước, rồi mới kéo tay của tôi sờ vào vật cứng của hắn rồi nhẹ giọng nói: “Ngoan đi, rồi anh cho em chơi… Không được khóc nữa.”

Tay tôi một khi gặp phải liền bắt đầu tự động vuốt ve lên xuống theo, khi thì cầm khi thì chà xát cảm giác vật trên tay càng ngày càng lớn hơn. Lý Giản Cầm như là cảm thấy tôi không thể giật khóa kéo của anh ta ra cho nên anh ta tự động cởi quần ra, thế là liền đem hai tay tôi để lên trên cổ anh ta rồi sau đó nhẹ nhàng dừng lại hôn ở môi tôi. Cảm giác đầu lưỡi của anh ta lướt qua răng rồi sau đó dừng lại ngậm lấy đầu lưỡi của tôi mà mút. Chờ vừa hôn xong anh ta liền xem sắc mặt của tôi, kéo tay của tôi sờ qua lồng ngực cường tráng của anh ta sau khi cởi sạch quần áo, cảm thụ làn da bóng loáng ở phía dưới co dãn. Tôi như là phát hiện có món đồ chơi tốt lập tức bắt cầm lấy thứ trên ngực của anh ta, ngẩng đầu nói với anh ta: “Ông chủ, bánh Mochi này co dãn thật tốt, bán bao nhiêu vậy?” Lý Giản Cầm chỉ cười cười nói với tôi rằng nếu tôi muốn thì toàn bộ chỗ bánh này tặng tôi miễn phí. Nghe xong sau đó tôi cười vui vẻ, nghĩ rằng mình nhặt được bảo bối.

“Phàm, để anh giúp em cởi quần áo…” Anh ta mút cổ của tôi nhẹ giọng nói.

“Ông chủ… Không phải nói bánh Mochi không cần tiền sao, vậy mà còn muốn dùng quần áo đổi a… Được! Vậy thì quần áo này cho ông hết luôn!” Anh ta cười liền giúp đỡ tôi cởi bỏ từng mảnh quần áo trên người, “Ông chủ, có chút lạnh.” Lý Giản Cầm nhìn tôi toàn thân trống trơn ngồi trên người anh ta có chút run rẩy, sau đó liền một cái xoay người đem tôi đặt ở dưới thân anh ta. Hai tay dọc theo cổ bắt đầu mềm nhẹ thong thả vuốt ve xuống phía dưới, “Ngoan… Từ từ sẽ không lạnh.” Môi anh ta đi theo sau tay, mỗi lần sờ qua một chỗ anh ta liền hôn qua nơi đó một cái. Theo hai tay cùng môi chầm chậm xoa nhẹ đến phía eo, tôi không tự giác mà thốt lên: “Ô…” Cảm giác một lòng điện lướt qua toàn thân, Lý Giản Cầm nghe được âm thanh của tôi liền cười sâu xa. Môi càng dùng sức mút nơi eo, còn tay chậm rãi trượt đến giữa hai chân ta, nâng em nhỏ lên, “Chờ đã… Chờ chút, ông chủ… Kỳ quá… Kỳ quá…” Tôi vừa nói vừa ngăn đầu của hắn dừng lại, nhưng hai tay tại nơi eo truyền tới toàn thân dòng điện khiến tôi yếu ớt không chút sức lực chỉ còn nhẹ nhàng để tay ở đầu của anh dường như là muốn anh ta làm sâu thêm.

“Ô… Ha… Ôi thật thoải mái… Nữa… Tiếp nữa đi.” Lý Giản Cầm chỉnh đầu trượt xuống khỏi eo mà liên tục chiến đấu với em nhỏ ở chiến trường giữa hai chân. Nhẹ nhàng hôn rồi sau đó mở miệng cho vào, cảm thụ sự ấm áp bên trong miệng của anh ta, sự ma sát khi nhẹ khi nặng, khoái cảm cũng càng lúc càng lớn. “Nhanh… Nhanh một chút.” Tôi nắm lấy tay anh ta không tự giác khống chế tốc độ anh ta nuốt vào nhả ra, rồi sau đó một tiếng rít chói tai, cuối cùng bắn ra trong miệng anh một chất lỏng màu trắng. Tôi thở phì phò nhìn thấy khóe miệng anh ta chảy xuống thứ chất lỏng màu trắng đục, không tự giác mà tiến đến vươn đầu lưỡi liếm qua, “Ô… Không được ăn.” Mặt tôi nhăn lại nghiêm mặt nói hương vị của chất lỏng này rất giống sữa.

“Ngốc thật… Ai bảo em ăn chứ.” Lý Giản Cầm vừa cười nói vừa hôn, tôi giãy dụa suy nghĩ về thứ từ trong miệng hắn chảy ra. Trong miệng anh ta vừa rồi là thứ chất lỏng màu trắng đầy hương vị.

“Vừa nãy cùng em chơi đùa xong rồi, hiện tại đổi lại em cũng giúp anh nào…” Lý Giản Cầm nắm tay tôi ở trong ngực hắn mà đưa xuống em nhỏ đang chào cờ. Mới vừa đụng một chút ta rụt tay rút về, trong lòng cuối cùng có chút cảm giác nguy hiểm. Nhưng Lý Giản Cầm vẫn là kéo tay của tôi đến nắm lấy em nhỏ thật lớn, dẫn dắt tay của ta cao thấp mà trượt trượt.

Nhìn thấy Lý Giản Cầm từ từ nhịp thở tăng thêm, cảm thụ trong tay tràn ngập nhịp đập của em nhỏ. Tôi buông tay ra khỏi tay anh ta, cúi đầu hôn nhẹ lên em nhỏ. Học theo Lý Giản Cầm làm chuyện mới nãy, “Phàm… Phàm… Mau tránh ra…” Lý Giản Cầm ý đồ kéo tôi ra khỏi đầu của em nhỏ của anh ta, nhưng cuối cùng giống như càng ngày càng thoải mái, khoái cảm càng ngày càng mãnh liệt nên tay liền tự động trở thành công cụ điều tiết tốc độ.

“A…” Một tiếng kêu to sau đó tôi cảm giác vật rung rung trong miệng phun ra một ít thứ giống như vừa nãy. Tôi nhanh chóng rời đi món đồ chơi kỳ quái này, ngẩng đầu nhìn Lý Giản Cầm thở. Tôi cười rạng rỡ hỏi anh ta: “Chúng ta chơi đùa xong rồi phải không?”

Anh ta vẫy vẫy tay, tôi bò đi khắp trên người anh, rồi mới liền kinh ngạc phát hiện thứ vừa mới trút hết ở trong miệng tôi hiện tại lại vương vãi thẳng tắp trên người anh ta khiến tiểu đệ của tôi hơi cương. Lý Giản Cầm hôn mắt của tôi nhẹ giọng nói: “Giờ mới là bắt đầu đây…” Rồi sau đó hai tay của anh ta theo lưng tôi hướng về phía hai mông chậm rãi thâm nhập hậu huyệt, “Quái…” Tôi giãy dụa muốn ngồi xuống, nhưng Lý Giản Cầm nhanh chóng siết lại không cho tôi ngồi dậy. Chờ tôi chậm rãi quen dần ở hậu huyệt liền thâm nhập 2 ngón tay, vừa ở bên tai ta nói: “Em xem đã là hai ngón tay rồi…” Có lẽ lời anh ta nói rất kích dục, tôi cảm giác có thứ chất lỏng liền nhìn xuống dưới, “Em xem, em cương nhiều rồi đó.” Anh ta cười rồi lay động phần eo khiến cho em nhỏ của anh ta chậm rãi ma sát với em nhỏ của tôi.

“Ô… Không được khi dễ tôi…” Tôi nhỏ giọng kháng nghị, cảm giác anh ta cho ngón tay thứ ba trượt vào. Vách bên trong chậm rãi dâng lên một cảm giác kỳ lạ, không phải không thoải mái… Chính là… Kỳ lạ nói không nên lời.

“Không khác lắm, đến đây… Em trước cứ nằm sấp xuống, nâng cao hai mông đáng yêu kia lên.” Tôi ngoan ngoãn nghe lời anh ta nằm sấp lên trên giường, nửa người kề sát chiếc giường mềm mại đem mông đưa lên cao. Rồi Lý Giản Cầm mới kéo hai tay của tôi ý bảo tôi tự mình đem hai mông mở ra, sau đó liền cảm giác một trận ướt át ở hậu huyệt nhẹ nhàng liếm lấy. Tôi quay đầu lại chỉ thấy Lý Giản Cầm ở tại hai mông của tôi mà vươn đầu lưỡi cùng với ba ngón tay liếm lấy phía bên trong của tôi. Một tay kia thì lại thong thả âu yếm em nhỏ của tôi.

“Hô… Ô… Nóng quá…” Trong cơ thể cảm giác càng ngày càng nóng, nóng đến nỗi tôi nghĩ nếu như làn da cũng là quần áo thì cũng sẽ bị tôi cởi ra, “Ngoan nào… Em kiên nhẫn một chút.” Khi Lý Giản Cầm nhanh chóng tăng tốc ở nơi em nhỏ của tôi cùng với ở hậu huyệt, tôi lại một lần đạt đến cao trào, hai tay vô lực run rẩy buông xuôi xuống hai bên, nhắm mắt lại thở phì phò.

“Phàm… Hít sâu…” Phía sau truyền đến thanh âm khàn khàn của Lý Giản Cầm, tôi làm theo hắn nói, hít sâu một hơi, một cảm giác xé rách nhát mắt theo hậu huyệt truyền đến. “Đau… Buông… Buông ra!” Lý Giản Cầm siết tay ở eo của tôi, làm cho tôi chỉ có thể cảm nhận được hậu huyệt bị em nhỏ to lớn của Lý Giản Cầm tiến vào mà thôi.

“A… A… A… Không cần, buông ra… Buông ra…” Tôi khóc lóc, tay run rẩy nắm lấy tay của Lý Giản Cầm, “Ngoan… Ngoan nào… Kiên nhẫn một chút, chờ một chút sẽ quen thôi.” Em nhỏ của Lý Giản Cầm ở trong cơ thể tôi lẳng lặng bất động, tôi thì cứ nắm lấy cào cấu bàn tay của Lý Giản Cầm liền đến ba bốn vết máu. Sau đó mới dần dần quen với việc trong cơ thể có một dị vật, Lý Giản Cầm cũng nhận thấy được ta không cào anh ta nữa, thế là liền thử đâm một chút. Nhìn thấy ta không có phản ứng kịch liệt gì, thế là bắt đầu thong thả lấy ra cắm vào. Một bàn tay đi đến phía trước xoa xoa tiểu đệ đã héo hút của tôi ý đồ bắt nó thức dậy, nhưng đúng là rất đau. Anh ta âu yếm ở hậu huyệt của tôi chừng năm phút nhưng tiểu đệ đáng thương vẫn không dẫy nổi. Thế là Lý Giản Cầm từ bỏ, cố gắng hướng hậu huyệt của tôi mà tiến công.

“Ha… A… A~” Khi anh ta bỗng nhiên đâm đến một chỗ bên trong của tôi, âm thanh không tự giác kìm hãm mà phát ra. Tiểu đệ cũng trong nháy mắt mà thức dậy, Lý Giản Cầm cũng phát hiện điều khác thường ở tôi, thế là liền bắt đầu mãnh công ở điểm kia.

“A… Chậm… Chậm… Chậm một chút…” Tôi nói tiếng van xin, động tác mãnh liệt của Lý Giản Cầm khiến tôi bị một cảm giác khoái cảm mãnh liệt bao phủ.

“Phàm… Phàm, em xem… Eo của em cũng theo anh cùng đong đưa này…” Lý Giản Cầm ở bên liếm vành tai của tôi nhẹ giọng nói. Tôi đương nhiên biết eo của tôi cũng động theo hắn! Nhưng đó là eo của chính mình tự nhiên động, tôi cũng không có biện pháp khống chế…

“A… A…” Một tiếng rít chói tai vang lên, tiểu đệ đáng thương không dậy nổi ấy của ta lại một lần nữa giải phóng. Từ phía sau Lý Giản Cầm bị nội vách từng trận co rút nhanh cũng bức đến cao trào. Hai người cứ như vậy nằm lên trên giường cạnh nhau thở gấp,.Lý Giản Cầm đem tay tôi còn đang run rẩy chuyển qua nơi trái tim mà nói: “Phàm… Anh thật sự…”, nói còn chưa nghe xong tôi liền mệt đến nhắm mắt mà ngủ thiếp đi.

Hết Chương 8
***

Rượu vào tiểu bạch liền biến thành yêu tinh nha~
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of