Loading...

Bình Phàm Chương 7

0
254


Chương 7

 

Khi tôi tỉnh lại thì nhìn thấy trần nhà trắng toát, truyền đến bên mũi là mùi thuốc khử trùng, vừa nhìn đã biết đây là bệnh viện… Khi tôi còn chưa biết tại sao mình lại ở bệnh viện thì kế bên một tiếng nói mừng rỡ vang lên: “Tỉnh! Tỉnh! Cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Tôi mờ mờ nhìn thấy trước mắt là một nam tử, không nhớ rõ là có quen biết người đó hay không, chỉ thấy người đó bấm di động điện thoại cho bên kia đầu dây mà mừng rỡ báo cáo rằng cuối cùng tôi đã tỉnh…

“Xin hỏi…” Tôi chần chừ mở miệng muốn hỏi anh ta là ai, nói còn chưa xong anh ta liền nói vội như bắn súng liên thanh với tôi: “Ây da, cậu cũng thật là, sao lại ngủ như vậy a, cậu có biết cậu nằm mấy ngày rồi không? Hai ngày đó! Cậu có biết tổng tài rất lo lắng cho cậu hay không a, ngày hôm qua anh ta còn ngủ ở đây này! Nếu không phải vì hôm nay anh ta có một cuộc hội nghị quốc tế phải đi Nhật Bản bằng không hôm nay cậu sẽ gặp anh ta rồi, có điều là cậu cũng không cần phải lo đâu, anh ta hiện tại đang trên đường đến bệnh viện! À à, bác sĩ nói cậu không có gì đáng ngại, chỉ là quá kiệt sức hơn nữa có chút suy dinh dưỡng. À! Quên tự giới thiệu với cậu, nhìn cậu ngẩn người ra thế! Tôi là người của Phòng Phát Triển, cứ gọi tôi là Thực Thanh, được rồi, được rồi, đợi tổng tài họp xong sẽ bay về gặp cậu! Cậu mau nằm xuống tiếp tục nghỉ ngơi đi!”

Trước mắt, người nam nhân tên Thực Thanh này đè tôi nằm lại xuống giường, tôi đột nhiên cả người nhảy dựng lên, tôi nhớ ra rồi! Tôi nhớ tôi ở phòng làm việc của giám đốc… Lý Giản Cầm anh ta và tôi trong tình thế này! Không được, tôi phải rời khỏi nơi này… Tôi không muốn nhìn thấy anh ta, tôi phải rời khỏi nơi này.

“Ây ây, cậu nằm xuống đi a!… Có chỗ nào không thoải mái sao?” Thực Thanh nhìn thấy sắc mặt tôi trắng xanh, cả người run rẩy giãy dụa muốn xuống giường thì càng dùng sức đặt tôi lên giường.

“Buông… Buông tôi ra!” Tôi cảm thấy giọng mình đang run rẩy, “Buông!” Tôi lớn giọng hét to với Thực Thanh, anh ta bị tôi hét to một phát dọa đến lực trên vai tôi ít lại, tôi vội vã nhảy xuống giường định hướng ra cửa mà chạy, mà khi chân vừa chạm đất cả người liền hỗn loạn mà ngã trên đất, Thực Thanh nhìn thấy liền vội vàng đỡ ta đứng dậy nói: “Cậu hiện tại rất yếu ớt, trước tiên phải nghỉ ngơi đã!”

“Tôi không cần ở trong này! Tôi phải về nhà! Tôi không muốn nhìn mặt Lý Giản Cầm!” Tôi cuồng loạn hét to lên với Thực Thanh, có cảm giác móng tay của tôi cắm sâu vào cánh tay của Thực Thanh, anh ta thật sự một lời cũng không nói mà chỉ dùng lực đem tôi đặt lên trên giường, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi mà nói: “Mặc kệ nguyên nhân là gì, cậu bây giờ còn rất yếu, cậu ngoài việc ở đây thì không được đi đâu cả!” Rồi sau đó cố gắng để tôi không được giãy dụa, cửa phòng bệnh liền cạch một tiếng có người mở ra.

“Thực Thanh, buông cậu ta ra.” Cả người tôi cứng đờ, không còn kịp rồi… Lý Giản Cầm đã đến đây rồi, tôi cảm giác hiện tại tôi còn run rẩy dữ dội hơn, Thực Thanh vẫn đè hai tay của tôi chỉ có điều là đã buông lỏng ra chút ít. Anh ta quay lại nhìn Lý Giản Cầm hổn hển nói: “Tổng tài, hiện tại buông cậu ta ra nói không chừng phải bắt lại bởi vì cậu ta muốn về nhà mà kiên quyết xuống giường đó.”

Lý Giản Cầm nhìn anh ta rồi mới quay sang nhìn tôi đang nằm ở trên giường giãy dụa kịch liệt, chậm rãi đi tới: “Tôi tới bắt cậu ta đi, anh đi mời y tá lại đây giúp cậu ta tiêm một mũi an thần đi!” Nói xong, tay Lý Giản Cầm lại gần nắm lấy tay tôi, Thực Thanh lần nữa buông ra. Trong nháy mắt cả người tôi sợ hãi giống như con chuột nhỏ bị dồn vào chân tường để không cho Lý Giản Cầm chạm vào người.

Anh ta cau mày nhìn tôi, Thực Thanh ở bên cạnh biểu lộ vẻ mặt kỳ lạ hết nhìn tôi rồi lại nhìn sang Lý Giản Cầm.

“Không được lại đây… Làm ơn ngươi đừng lại đây!” Tôi lộ ra vẻ mặt sợ hãi nhìn vào Lý Giản Cầm, tôi sợ hắn lại sẽ làm gì đó với mình…

“Thực Thanh… Hôm nay anh vất vả rồi, cảm ơn anh, anh cứ về trước đi! Không cần gọi y tá nữa đâu.” Lý Giản Cầm quay đầu lại nói với Thực Thanh đang đứng một bên nhìn chúng tôi, Thực Thanh gãi gãi đầu nhìn chúng tôi rồi nhỏ giọng nói câu tạm biệt rồi định mở cửa đi ra.

“Không được đi! Không được đi!” Tôi gọi to Thực Thanh, nếu anh ta đi rồi không phải chỉ còn tôi với Lý Giản Cầm sao. Tôi đây không phải lại gặp nguy hiểm sao! Thực Thanh sửng sốt một chút quay đầu lại, liếc mắt nhìn qua tôi một cái rồi lại quay sang nhìn sắc mặt khó coi của Lý Giản Cầm. Nghĩ nghĩ rồi vẫn rời khỏi phòng nhẹ nhàng đóng cửa lại. Khi cửa phòng đóng lại lập tức nước mắt tôi cứ như vậy rơi xuống.

Lý Giản Cầm đi đến bên giường kéo cái ghế mà Thực Thanh lúc nãy ngồi đến giữa phòng rồi dừng lại sau đó ngồi xuống, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào ta co ro ở góc giường. Cứ nhìn như vậy chừng năm phút anh ta thở dài hai tay che mặt: “Hôm đó… Hôm đó chuyện tôi với cậu, tôi xin lỗi là do tôi không đúng, tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ làm cậu tổn thương…” Nói xong câu đó anh ta lại ngẩng đầu nhìn tôi, có lẽ là hy vọng tôi nói không sao và sẽ tha thứ cho anh ta. Nhưng chuyện đó là không thể nào! Chuyện này… Chuyện này… Nghĩ đến lại rơi nước mắt, anh ta đứng lên định đi đến bên tôi, dọa tôi cầm lấy gối đập vào người anh ta mà quát: “Anh không được lại đây!”

Anh ta đứng ở chỗ cách ta ba bước nghe tôi nói với anh ta: “Tôi… Tôi sẽ không chấp nhận lời giải thích của anh, tôi cả đời cũng sẽ không tha thứ cho anh!” Tôi run rẩy lên tiếng, nhìn thấy anh ta nghe những lời này như là bị người hung hăng đánh cho một quyền. Tôi nhận ra là khiến anh đau lòng có thể làm trong lòng tôi có chút dễ chịu.

Cứ như vậy lại im lặng vài phút, tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì anh ta bỗng nhiên bổ nhào vào tôi, đem cả người tôi đặt trên giường. Tôi sợ hãi vừa cắn anh ta vừa kêu la, anh ta cứ thế mà lấy bàn tay che miệng tôi lại, biểu lộ ánh mắt cực giống quỷ dạ xoa trừng mắt nhìn tôi: “Thực đáng tiếc nha! Sớm biết rằng cậu sẽ không tha thứ cho tôi, ngày đó nên đem cậu ăn sạch sành sanh cho rồi a! Ha ha, nhưng xem ra bây giờ ăn cũng không muộn…” Nói xong liền buông bàn tay to lớn của anh ta ra rồi dùng môi chặn lại không để tôi kêu lên tiếng nào. Hai tay không quan tâm tôi giãy dụa yếu ớt mà ôm lấy tôi, anh ta vô cùng kích động mơn trớn phía dưới của tôi. Không để ý thì tiểu đệ của tôi lại tự nguyện dựng đứng lên lần nữa hướng về tay của Lý Giản Cầm, anh ta vui mừng bảo: “Xem kìa… Làm chuyện này mà cậu cũng thích quá đấy chứ, anh đây cũng cao hứng đến rơi lệ đây này.” Bên tai là tiếng của anh ta, làm cho tôi cảm thấy chính mình thực đáng xấu hổ… Nam nhân chính là như vậy cho dù không phải nguyện ý vẫn là không đủ kích thích. Tôi thôi giãy dụa yên lặng nằm trong lòng anh ta và rơi lệ, nhìn chằm chằm lên trần nhà chịu đựng từng đợt cưỡng đoạt kia khiến tôi muốn rên lên sung sướng. Đến lúc cao trào anh ta dừng lại, nâng mặt tôi lên nhẹ nhàng hôn vào những dòng lệ đang chảy xuống, nhẹ giọng nói với tôi đừng khóc nữa, đừng khóc nữa…

“Tại sao…” Tôi nhắm mắt lại mà hỏi anh ta cũng như tự hỏi chính bản thân mình, tôi vẫn không hiểu được… Vì sao mọi chuyện lại trở nên như vậy, rốt cuộc kiếp trước tôi đã làm sai chuyện gì, mà sao kiếp này lại gặp phải chuyện như thế…

Lý Giảm Cầm chỉ ôm chặt lấy tôi vào lòng, tôi không biết được là anh ta đang run rẩy hay chính mình đang run rẩy. Trong một khoảnh khắc tôi chỉ nghĩ muốn cứ như vậy mà cùng đi theo ba mẹ, để không phải nhận thêm bất cứ một chuyện kỳ lạ nào nữa.

Nước mắt vẫn không ngừng rơi, như là vòi nước bị hỏng vậy… Mà Lý Giản Cầm vẫn cứ một mực ôm chặt lấy tôi không chịu trả lời một chữ nào. Nhưng anh ta không còn làm chuyện khủng khiếp đó nữa. Cứ như vậy mà cảm nhận được hơi ấm cơ thế anh ta và cảm thấy con tim anh ta đang đập kịch liệt. Tôi từ từ nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi.

Khi tôi mở mắt ra, tôi vẫn còn nằm trong vòng tay của anh ta. Tôi lặng lẽ lắng nghe tiếng trái tim anh ta đập, thời gian cứ như trôi chậm lại vậy… Tôi vẫn nằm trong vòng tay anh ta đến mấy tiếng sau, bên tai có giọng nói khàn khàn của anh ta: “Anh thích em… Thật sự rất thích em.” Tôi nhận thấy anh ta nói những lời này trong khi toàn thân đang run rẩy, tôi vẫn như vậy nằm trong lòng anh ta, không phải là không nghe thấy… Chỉ có thể nói là… Không nghĩ tới, tôi chưa từng nghĩ anh ta sẽ nói thích tôi… Tôi chưa từng nghĩ tới việc anh ta đối với tôi có chút biểu hiện nào là thích hay quan tâm đến tôi…

“Xin lỗi… Tôi không thể chấp nhận… Tôi chỉ yêu nữ nhân…” Sau một lúc im lặng tôi nói với Lý Giản Cầm, anh ta càng run rẩy kịch liệt hơn, rồi sau đó dùng toàn sức ôm chặt lấy tôi.

“Anh… Anh sẽ không từ bỏ… Hãy cho anh một cơ hội, một cơ hội thôi… Xin em đấy.” Giọng của anh ta có chút nghẹn ngào, tôi không hiểu… Thực sự không hiểu, tôi lớn lên bình thường, tính tình nhàm chán, ưu điểm gì cũng không có, khuyết điểm thì hàng tá, vậy sao anh ta lại thích tôi được, mà vì sao tôi nghe đến giọng nói nghẹn ngào của anh ta cầu xin một cơ hội, trong lòng thực sự cảm thấy có chút… Đau lòng.

Tôi không trả lời anh ta điều gì, chỉ có điều đầu của tôi nhẹ nhàng hướng sát vào lòng anh ta nghe tiếng tim đập bên trong mãnh liệt bồi hồi. Coi như chỉ ngầm đồng ý… Ngầm đồng ý cho anh ta một cơ hội.

Hết Chương 7
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of