Loading...

Bình Phàm Chương 5

0
282


Chương 5

“Trợ lý Kim, cậu với tổng giám đốc là mối quan hệ gì a?” Cậu thư ký tuấn mỹ Giả Thư ngồi nhàn rỗi ở bàn làm việc bên cạnh hỏi tôi. Cậu ấy làm chung với tôi một tuần cũng nhìn thấy trọn một tuần tôi phụ họa giúp “ca ca” Lý Giảm Cầm xua đuổi nữ nhân nên ắt hẳn cũng bắt đầu thấy tò mò.

“Không có quan hệ gì cả.” Tôi ngắn gọn trả lời cậu ấy, làm chung với cậu ấy một tuần tôi phát hiện kỳ thực chức vị thư ký này thật ra cũng rất nhàn, tiếp điện thoại, sắp xếp lịch trình, pha cà phê, còn mấy thứ khác Lý Giản Cầm chính mình tự làm, hầu hết thời gian cả hai chúng tôi ngồi nói chuyện cả ngày trời, bằng không thì xem tạp chí hoặc là chơi điện tử…

“…Đính chính, thì cũng là quan hệ cấp trên cấp dưới.” Nhìn thấy màn hình máy tính xuất hiện Game Over, tôi tức tối tắt cái ảnh đầy châm biếm trên màn hình máy tính kia đi.

“Ha ha, rất nhiều người đều nói cậu là người yêu của anh ta nha, hơn nữa…” Ánh mắt rời khỏi màn hình máy tính nhìn sang Giả Thư ngồi bên cạnh cười đen tối rồi sau đó tiếp tục nói, “Ngay cả tổng tài cũng đều nói như vậy, anh ta là người đứng đầu sẽ không nói bậy, cho nên nếu anh ta cũng nói như vậy… Được rồi, được rồi, dù cậu không muốn thừa nhận thì cũng đừng trừng mắt nhìn tôi.”

Tôi đột nhiên đứng lên đi đến trước mặt cậu ấy từ từ cúi đầu xuống nhìn, rồi mới kéo cà-vạt cậu ấy kéo đến gần ta khoảng 30cm, còn Giả Thư thì cứ cười sặc sụa, “Còn hơn là có quan hệ “thân thiết” với anh ta, tôi có muốn thì cũng muốn có quan hệ “thân thiết” với cậu hơn cơ!” Nhìn thấy trước mắt vẻ mặt kinh ngạc nhưng vẫn không mất đi nét đẹp, tôi suy xét xem có nên hôn cậu ấy một cái hay không để cho cậu ấy thấy lời nói ta có chút “thành ý”.

“Trợ lý Kim, bây giờ là giờ làm việc không được ngang nhiên nhiên đùa giỡn với cậu ấm nhà lành chứ.” Lý Giản Cầm dựa vào cửa phòng quản lý, mặt hắn giống như vừa bị người khác vẩy mực tàu vào, chắc là vậy.

“Tôi ư? Đùa giỡn cậu ấm nhà lành? Anh nói ai chứ?” Tôi vừa nói vừa nhìn qua Giả Thư, cậu ấy đang cố gắng đem cà-vạt trong tay ta rút ra.

“Kim – Bình – Phàm.” Lý Giản Cầm cắn răng hô tên của tôi, cảm giác này giống như là Thiệu mỗi lần nổi giận, trước mặt tôi tình cảnh hoàn toàn giống nhau, khác biệt chính là nếu là Thiệu thì tôi sẽ lập tức ngoan ngoãn chớ có lên tiếng, có điều anh ta là Lý Giản Cầm cho nên tôi với anh ta giằng co 1 phút sau mới ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi của mình, không còn cách nào khác, anh ta là ông chủ, tôi còn chờ hắn phát lương cho tôi.

“Thư ký Giả, buổi chiều cậu không cần theo tôi đi công ty Hải Uy họp nữa, tôi mang trợ lý Kim đi, cậu mang tài liệu giao cho cậu ấy là được.” Cái gì! Không phải nói là cái gì tôi cũng không cần làm sao!? Làm gì mà đem tài liệu cho tôi! Tôi đang muốn mở miệng phản bác Lý Giản Cầm, chỉ thấy anh ta đóng cửa phòng thật nhanh chóng.

“Có người nổi máu ghen…, đáng đời cậu lắm trợ lý Kim…, ha ha hôm nay đến lượt tôi có thể tan sở sớm rồi.” Giả Thư ngồi một bên vui sướng cười trên nỗi đau của người khác, vừa nói vừa đem tài liệu của công ty Hải Uy đưa cho tôi.

“Cậu sẽ không tan ca sớm đâu!” Nói xong tôi quay đầu lại ở trước cửa phòng quản lý làm một cái mặt quỷ hướng về phía Giả Thư, xong nhanh chóng đóng cửa lại. Hừ, lúc trước là anh ta nói tôi cái gì cũng không cần làm mà hiện tại lại bảo tôi đi họp với anh ta, không lý luận rõ ràng với anh ta thì tôi sẽ không mang họ Kim!

“Trợ lý Kim, chẳng lẽ không ai dạy cậu trước khi vào phải gõ cửa sao?” Lý Giản Cầm không cần nhìn cũng biết là tôi, chắc là anh ta đã biết tôi vào đây là muốn nói gì với anh ta rồi.

“Tôi không đi.” Tôi đi vào trước bàn của anh ta, cúi đầu nhìn thấy anh ta đang phê duyệt bản kế hoạch, cũng không biết bản kế hoạch do ai viết ngay cả tôi cũng nhìn không ra bởi nó tả tơi hết.

“Ai cho phép cậu không đi, tôi kêu cậu đi là cậu phải đi.” Anh ta bắt đầu dừng bút ngẩng đầu nhìn tôi.

“Anh cũng đừng quên, lúc trước là anh nói với tôi cái gì cũng không cần làm!” Tôi đập hai tay lên bàn của anh ta, phận tôi tớ khi cãi nhau thì phải lộ ra khí thế như vậy mới có thể thắng.

“Tôi không quên, tôi chỉ nói cậu theo tôi đi Hải Uy chưa nói cậu phải làm gì.” Lý Giản Cầm cũng chống hai tay lên bàn như tôi, âm thanh truyền đến rất lớn nhất định rất đau ngay cả tôi cũng thấy xót.

“Vậy anh làm gì mà bảo tôi đi theo anh! Còn kêu Giả Thư đem tài liệu cho tôi!” Tôi nhận ra giờ đây khí thế hừng hực ban nãy đã bị anh ta đánh bại đành lúng túng nói tiếp.

“Không gì cả.” Lý Giản Cầm sắc mặt vẫn là âm âm mà trừng mắt nói với tôi, rồi mới ngồi xuống tiếp tục xem lại đống kế hoạch tả tơi kia.

“Cái đó… Mấy giờ có thể xong?” Tôi hướng ánh mắt đến bản kế hoạch kia nói với anh ta, nhớ lại hôm nay cùng Tiềm Thiệu có hẹn xem phim, trước kia bộ phim còn chưa chiếu là tôi đã muốn xem! Thật vất vả đợi đến khi Thiệu có thời gian mới hẹn đi!

“Thư ký Giả, mời giúp tôi Chủ nhiệm Phòng Tiêu Thụ lên đây.” Lý Giản Cầm còn không thèm để ý lời tôi nói mà bấm nút điện thoại nói với Giả Thư bên ngoài… Hóa ra là bản kế hoạch của Phòng tiêu thụ, không biết ai là người phụ trách viết đích thực không xong rồi.

“Vài giờ là xong, có chuyện quan trọng sao?” Hô, tôi cảm giác lông tơ trên cổ dựng thẳng đứng hết cả lên bởi khẩu khí của Lý Giản Cầm càng nói càng rất khủng bố…

“Cái đó… Chuyện là tôi có hẹn với bạn đi xem phim, nếu có thể kết thúc trước lúc 7 giờ…” Nói đến một nửa Lý Giản Cầm liền ngắt lời: “Bạn gái à?” Nói xong anh ta lại đứng lên, sắc mặt lúc này so với lúc thấy tôi đùa giỡn với Giả Thư còn u ám hơn, dọa tôi khi không tự giác lùi vài bước. Anh ta bất mãn nhìn thấy động tác của tôi, rồi sau đó cà-vạt của tôi bị anh ta kéo giống như lúc nãy tôi kéo của Giả Thư, khác biệt chính là khoảng cách giữa tôi với Lý Giản Cầm gần đến nỗi còn 1cm là đụng vào mũi anh ta.

“Không… Không phải, chỉ là bạn bè thôi.” Tôi nhỏ giọng nói với anh ta, sợ lớn tiếng thì anh ta sẽ đem tôi ra mà đập nát.

Sắc mặt anh ta dần dần dịu xuống, nhưng còn chưa buông cà-vạt của tôi trên tay xuống, tôi nhanh chóng muốn đem cà-vạt của mình rút ra thì anh ta đột nhiên nắm lấy tay của tôi. Tôi bị động tác của anh ta dọa đến mức lúc đó bỗng nhiên trước mặt tối sầm, chỉ cảm thấy ở môi một chút ẩm ướt rồi sau đó miệng bị một cái gì đó trơn tiến vào giống như là đầu lưỡi. Tôi trừng lớn ánh mắt nhìn thấy gần trong gang tấc đích thị một ánh mắt đang cười. Đến khi đại não bừng tỉnh tôi mới bắt đầu phản kháng, hai tay tôi bị anh ta lấy một tay giữ chặt, mà cả một bên đầu cũng bị tay kia giữ lấy. Tôi chỉ có thể phát ra tiếng phản kháng ân ân a a… Lúc sau khi phần eo của tôi như nhũn ra thì tôi cũng bắt đầu hôn đáp lại anh ta, mà anh ta cũng phát hiện tôi đã không còn giãy giụa thế là hai tay vòng qua eo tôi.

“Quản lý, Chủ nhiệm Phòng Tiêu Thụ…” Giả Thư nói đến một nửa liền im lặng, tĩnh lặng vài giây sau, đi theo phía sau là Chủ nhiệm Phòng Tiêu Thụ cũng tiến tới xem xem phát sinh chuyện gì. Rồi tôi mới đẩy tay Lý Giản Cầm ra mà đỏ mặt lao ra hướng WC chạy như điên, tôi nghe được dường như Lý Giản Cầm trách cứ Giả Thư không chịu gõ cửa trước mà lại bước vào lung tung. Tôi cảm giác hiện tại mặt mình rất đỏ.

Ở trong WC đợi đến 15 phút sau, nhìn qua gương thấy sắc mặt đã đỡ phần nào, cả người cứng đờ qua trở về văn phòng. Chân vừa mới bước vào chợt nghe được tiếng của Giả Thư: “Ha ha ha, thật có lỗi a, tôi có gõ cửa mà, có điều là các người nhập tâm quá cho nên không nghe đấy thôi, phù, các người thật đúng là “đơn thuần” chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới mà!” Giả Thư trêu tức nói.

Cứ như vậy nghe Giả Thử trêu chọc thật khổ sở mà, từ nãy đến giờ chạm mặt Lý Giản Cầm lại là xấu hổ, nhưng hắn thì giả vờ như không có gì cho nên ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút. Có điều sau khi họp xong với công ty Hải Uy thì mặt anh ta lại trầm xuống, ở trên xe không nói một lời chỉ nhìn thẳng phía trước, bỗng dưng đèn đỏ thì lại quay sang nhìn tôi, nhìn thấy thế tôi liền sợ hãi.

“Anh rốt cuộc đang nhìn gì vậy?” Cuối cùng tôi không chịu được khi anh ta nhìn tôi đến lần thứ 6 nên lên tiếng hỏi.

“Cậu vừa mới nói chuyện trong cuộc họp vui vẻ đấy thôi!” Anh ta ném cho tôi một cái liếc mắt, thì ra anh ta bực do tôi vừa nãy có điều không phải trong cuộc họp a. Nhưng cũng không thể trách tôi a, thư ký của công ty Khải Thái cứ nói chuyện phiếm với tôi, tôi cũng không thể kêu cô ấy ngậm miệng lại! Hơn nữa cô ấy lại là đại mỹ nhân a, tuy rằng đã muốn kết hôn…

“Có sao đâu.” Ta cúi đầu bỗng nhiên nghĩ đến thư ký của công ty Khải Thái vừa nãy nói với tôi vài tiếng chê cười khiến tôi cũng bật cười vài tiếng.

Tôi cảm thấy xe dừng lại có chút lâu liền ngẩng đầu lên mới phát hiện Lý Giản Cầm ra khỏi xe đứng ở ven đừng mà trừng mắt nhìn mình.

“A… Được, được, được, tôi giải thích, là tôi không đúng, sau này họp tôi sẽ chú tâm không để ý đến người bên cạnh.” Tôi cảm thấy mình mà không có chút ân hận thì anh ta sẽ bỏ tôi lại mà lái xe đi về mất. Rồi sau đó anh ta lại trừng mắt nhìn tôi vài lần, có điều lửa giận trong ánh mắt đã giảm đi một nửa, làm cho tôi khẽ thở dài một hơi.

Chờ chúng tôi trở lại công ty xong, giờ rời khỏi cùng Tiềm Thiệu đi xem phim thời gian chỉ còn lại 10 phút, bất đắc dĩ đành phải nói với nó hủy bỏ, aiiii… Xem ra bộ phim này tôi không thể cùng Thiệu đi xem rồi, ngày mai hẹn Giả Thư đi xem vậy… Đến tối tôi nằm mềm nhũn ở trên chiếc giường to của mình mới nghĩ lại hôm nay tại sao Lý Giản Cầm lại hôn mình, chúng tôi đều là nam mà… Hắn không cảm thấy ghê tởm hay sao… Tuy rằng tôi không thấy ghê gì lắm, nhưng tôi thấy vậy cũng rất kỳ quái. Nhớ rõ trước kia học đại học chơi trò chơi thua bị phạt, tôi cùng với một tên nam sinh phải hôn môi, nhưng lần đó cảm giác ghê tởm đến chết đi được. Hôn xong hai đứa liền đi rửa miệng… Chuyện này thật sự kỳ quái. Vì sao Lý Giản Cầm hôn mình thì tôi cảm giác lại thấy rất tốt đẹp… Tốt đẹp! Từ này làm cho cơn buồn ngủ của tôi tiêu tan, “Một chút cũng không tốt… Không tốt… Không tốt, xui xẻo chết được!” Tôi vừa thì thào vừa nghĩ đến từ tốt đẹp, kết quả đến nửa đêm 4 giờ mới ngủ được…

Hết Chương 5

[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of