Loading...

Bình Phàm Chương 4

0
236


Chương 4

 

“Các người ngồi bên này đợi một chút, từ từ chủ nhiệm sẽ đến giới thiệu với các người phòng mà các người sẽ được phân phối đến.” Tiểu thư tiếp tân lễ phép nói xong liền xoay người rời khỏi phòng họp nhỏ, để lại tôi ôm cái tâm trạng hồi hộp mà chờ đợi công việc mới với 5 người, tôi nghĩ cũng chưa nghĩ đến tôi như thế mà lại đến được công ty lớn, nhớ lúc đầu tôi còn ở trong này cùng Lý Giản Cầm cãi nhau… Hiện tại chỉ có thể chờ mong người khác đã quên tôi… Quên đi cái chuyện ngu xuẩn kia.

Tối hôm đó quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, Thiệu mang theo cái cổ đầy vết hôn xanh tím xuất hiện ở cửa nhà của tôi. Rồi mới đem tôi ra mắng to đến nỗi không còn để ý đến đạo nghĩa bằng hữu gì nữa, lương tâm bị chó ăn mất, cho dù tôi có chết để tạ tội nó cũng không tha thứ cho tôi… Việc như vậy mà nói, tôi là có nỗi khổ nói không nên lời a, nó mắng mắng liền thuận tiện ở lại luôn, sáng hôm sau lại giống như không có chuyện gì mỗi người cứ thế đi làm. Sau đó đến tối chạy về nhà trong hưng phấn nói với tôi rằng công ty bọn họ tuyển tôi rồi…

Cửa phòng họp răng rắc một tiếng mở ra, bước vào là một phụ nữ trung niên thoạt nhìn phi thường khôn khéo giỏi giang, cô ấy giới thiệu sơ lược toàn công ty và điều kiện về sau. Rồi bắt đầu từng bước từng bước đọc tên từng người sau đó phân phòng. Bốn người đã được phân công xong, cô ấy đứng dậy mang theo bọn họ xoay người rời đi, “Cái đó… Thật có lỗi, xin hỏi là tôi làm ở phòng nào vậy?”

“…Cậu là Kim Bình Phàm tiên sinh? Mời cậu trực tiếp lên lầu 11 tìm quản lý, ông ấy sẽ nói với cậu phụ trách công việc gì.” Cô ấy vừa mới trên dưới đánh giá tôi, nhưng lại dùng ánh mắt tối sầm ấy nhìn tôi, làm da gà phía sau tôi nháy mắt liền nổi hết cả lên. Nhìn thấy sắc mặt 4 người này nhìn tôi vừa tò mò vừa hâm mộ, tôi chỉ có thể chẳng biết gì mà nhìn lại họ, rồi sau đó đi theo sau họ đến thang máy lên lầu 11.

Thang máy vừa tới lầu 11 bước ra liền thấy một cái bể phun nước nhưng so với cái ở dưới đại sảnh nhỏ hơn một chút và ở giữa có 5 vị tiểu thiên sứ. Nhìn qua bên trái một chút có một cánh cửa to bằng gỗ lim, phía tay phải có một phiến thủy tinh trên cửa viết là phòng họp, cho nên tôi nghĩ hẳn là phòng của quản lý là phòng bên tay trái. Chỉnh chu y phục tôi nhẹ nhàng gõ cửa, mở cửa chính là một vị có gương mặt trung tính, trong khi ta còn không biết phải xưng hô tiên sinh hay là tiểu thư thì hắn đã mở miệng trước: “Kim Bình Phàm tiên sinh? Mời vào, quản lý chờ ngươi ở bên trong.” Thì ra là nam nhân a, giọng nói của cậu ấy không phù hợp làm nô bộc vì giọng đấy là giọng nam trầm dễ nghe.

Tôi nghĩ cậu ấy hẳn là thư ký, cậu ấy dẫn tôi đi xuyên qua một văn phòng nhỏ, đứng trước một cánh cửa gõ gõ sau đó cửa mở ra rồi làm tư thế mời vào, chờ tôi vào cậu ấy ở sau liền đóng cửa.

“Xin chào, tôi là Kim Bình Phàm.” Tôi nhỏ giọng tự giới thiệu bản thân với người đang cúi đầu vào phê công văn, nhưng mà tôi nghĩ đã qua 5 phút rồi, ông ta vẫn như cũ đắm chìm vào đống công văn, cũng không ngẩng đầu lên, “Ngài quản lý, xin hỏi… Công việc của tôi là gì vậy?” Tôi cẩn thận đi đến phía trước từng bước muốn nhìn thật kỹ gương mặt cúi vào công văn kia.

Người quản lý trước mắt kiểu như cuối cùng phát hiện sự tồn tại của tôi, đột nhiên dừng bút lại ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm tôi mở miệng nói: “Thì ra chính là cậu a, cậu trước sau cũng không khác bao nhiêu nhỉ!”, tôi cảm thấy nụ cười của tôi càng ngày càng cứng ngắc, tôi vốn trước sau như thế nào… Không cần ông ta phải nói!

“Cậu ngồi bên cạnh trước đi, công việc của cậu chờ cậu ta thức dậy muộn một chút, cậu ta ra ngay thôi…” Nói xong lại cúi đầu xử lý công văn của anh ta, tôi bắt đầu lo lắng công việc của ta là gì, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm thực tiễn gì hết vì gì mà lại bị gọi vào đây, mà vị này trước mắt vị quản lý nghiêm túc này cũng ngoài 40 mà sao nói công việc của tôi phải chờ cậu ta thức dậy muộn… Cậu ta chỉ là người thức dậy muộn, vậy mà nói công việc của tôi sẽ muộn là sao.

Tôi ngẩng người 15 phút cuối cùng cánh cửa kia cũng mở ra, nhưng gần đây người làm cho ta nhất thời choáng váng, dĩ nhiên là Lý Giản Cầm.

“3 cái công văn, 2 bản kế hoạch tiện thể đơn đề nghị cũng viết rồi, tuần sau chú khoan ban bố cứ theo ý tôi.” Lời nói bên tai truyền đến quản lý, nhưng ánh mắt vẫn là tiếp tục trừng mắt xuất hiện ở cửa đích thị Lý Giản Cầm, chỉ thấy cậu nhìn ta liếc mắt một cái, liền vọt tới bàn công tác đặt trên đó một bản kế hoạch, mở miệng nói: “Vậy chú ở đây tiếp tục giúp tôi xem một ít giấy tờ kết hoạch đi! Tôi phải đi trước đến Hào thị xí nghiệp họp…”

“Thuận tiện mang vợ của cậu đi luôn đi.” Ngón tay quản lý hướng tôi tiếp tục nói, “Cậu ta thật sự rất “Bình Phàm”, thực không hiểu phải chăng cậu không có chút nguyên tắc nào sao.” Nói xong lại cúi đầu làm việc.

“Ông… ông… ông…” Trừng mắt hướng tới tôi rồi đến Lý Giản Cầm, đại não của ta hiện tại đã bị dọa đến mức muốn bãi công giữa chừng, ngay cả một câu đầy đủ trong lời nói đều không thể thốt ra.

“Đi đi đi, đừng cản trở tổng tài đại nhân làm việc, ngươi theo ta đi họp từ từ trên xe ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi làm gì.” Lý Giản Cầm lôi kéo tôi ra khỏi phòng quản lý một hướng thẳng đến thang máy.

Chờ đại não của tôi bãi công xong quay trở về hoạt động bình thường thì đã là ở trên xe của Lý Giản Cầm rồi, “Cậu không cần làm gì khác, đi theo bên cạnh tôi là được rồi, người khác hỏi cậu là gì thì cậu chỉ cần nói là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc là xong, bằng không cũng có thể theo ý bọn họ mà nói… Là vợ của tôi.” Lý Giản Cầm vừa nói vừa nhìn tôi lộ ra nụ cười nham hiểm.

“Anh là tổng giám đốc của công ty kia!?” Nhìn anh ta nói về cái đoạn phía sau mà làm anh ta cười nham hiểm kia chính là… Trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc!! Ý anh ta là nói… Anh ta chính là tổng giám đốc của công ty kia?

“Ừ, đúng vậy, cần tôi đem danh thiếp ra cho cậu xem không?” Lý Giản Cầm cười nói đáp lời ta với ánh mắt trêu đùa đầy ghê sợ.

“Anh… Vậy mà anh còn theo tôi lấy 2 vạn kia!” Tôi giận dữ lớn tiếng rống lên với anh ta. Anh ta làm cái chức tổng giám đốc này đến một tháng tiền lương liền hơn 10 vạn, thế mà còn theo ta lấy 2 vạn kia, còn đáng giận hơn là không đưa tôi 5 vạn tiền bồi thường hao tổn về tinh thần!

“Cưng à… Tiền nhiều hay ít anh đây đều không chê đâu.” Anh ta cười vươn tay vỗ vỗ vào mặt tôi, tôi tức giận nghiến răng nghiến lợi, thiếu chút nữa đem tay anh ta cắn đứt thành từng khúc từng khúc một.

“Chao ôi, đừng như vậy mà tức giận nha, cậu xem tôi thật tốt tính cho cậu ở bên tôi, cái gì cũng không cần làm, chờ lĩnh tiền lương là tốt rồi á nha.” Lời này của anh ta làm tôi im lặng trong nháy mắt, đúng vậy đi theo bên cạnh anh ta, chính anh ta cũng nói chẳng phải làm gì, cho nên công việc này của tôi chờ như vậy là qua xong một ngày, rồi chờ từng tháng ngồi lĩnh lương.

“Thật sự… Cái gì cũng không cần làm sao?” Tôi hoài nghi chăm chú nhìn anh ta, xem xem có tìm ra chút manh mối gì không.

“Không cần, nhưng thỉnh thoảng giúp tôi ngăn cản nữ nhân còn cái khác cậu muốn làm gì thì làm.” A ha, ra là anh ta bị nữ nhân quấn đến sợ luôn rồi!

“Thư ký của anh có thể giúp anh ngăn cản mà? Không cần thiết đến lượt tôi!” Tôi nhớ đến tên nam thư ký kia người ngợm cũng rất đẹp.

“Không, phải là cậu mới làm được… Dù sao, cậu ở đại sảnh cầu xin tôi không vứt bỏ cậu mà!” Tôi nghĩ sắc mặt hiện tại của mình nhất định lúc thì đỏ lên, lúc thì tối sầm lại. Vốn dĩ anh ta mướn người ta là có dụng ý này mà… Hơn nữa nghe anh ta nói như vậy, đại biểu công ty rất nhiều người đều biết tình hình… Ngay cả quản lý làm công việc của tổng tài vừa nãy cũng nói, trời ạ! Tôi từ nay về sau còn phải nhìn mặt người khác thế nào đây.

Hết Chương 4
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of