Loading...

Bình Phàm Chương 3

0
275


Chương 3

Cách ngày, tôi đi đến phỏng vấn ở công ty của Thiệu, công ty này đã có mặt trên thương trường đã lâu đích thị đại công ty đương nhiên quy mô cũng rất lớn, ước chừng người đến phỏng vấn cũng nhiều như cá ở ngoài sông lớn, ngẫm lại tôi cũng không có khả năng phỏng vấn tốt được, bằng cấp không thể so với người ta, thành công cũng chẳng có bao nhiêu, dù sao thì người ta cũng ít ra có được gương mặt, đối với bản thân tôi ngay cả điều này cũng không bằng ai, nhìn thấy trên tay là dãy số sắp xếp còn kém 10 dãy số, nhìn xem đồng điểm 11 giờ 30, 12 giờ là cùng Thiệu hẹn ăn cơm trưa, hẳn là tới kịp mà!

Nhìn thấy một người tiếp theo đi tới, trên mặt tràn ngập tự tin biểu cảm trong một tình thế bắt buộc, lo lắng trong lòng cũng bớt đi phần nào. Dù sao thì cũng cứ thử liều một phen, công ty lớn này không hơn tôi một cái đầu, cho nên khi đến lượt của tôi, tôi còn mè nheo một chút chậm rãi đi vào văn phòng. Vừa vào liền nhìn thấy đối diện có 3 vị giám khảo ngồi cùng một cái bàn. Bởi vì chỗ ngồi phỏng vấn vừa vặn tại vị trí phía sau là một cửa sổ lớn sát đất, hơn nữa không biết là bên trong bởi vì tiết kiệm điện hay sao ấy mà không thấy bật đèn. Cho nên biến thành phỏng vấn quan sát dễ dàng thấy rõ biểu cảm trên gương mặt tôi, mà tôi cũng không thể thấy rõ gương mặt bọn họ… Hơn nữa bởi vì tôi có chút luống cuống, cho nên vừa mới nãy chạy vào WC đem kính sát tròng bỏ ra… Cho nên cái gì cũng không nhìn rõ.

“Mời ngồi.” Nam tử nói một cách hùng hồn, nhìn nhìn vào giữa ghế tựa, tôi chậm rãi tiêu sái ngồi xuống ghế, chờ giám khảo hỏi vào vấn đề.

“Kim Bình Phàm tiên sinh, nhìn thông tin lý lịch của cậu… Mặt trên viết cậu tốt nghiệp một năm đến bây giờ đều không tìm được việc làm đúng không! Vậy cậu có nghĩ tới nguyên nhân là vì sao không?” Một giọng nữ ôn nhu tinh tế vang đến bên tai, a~ thật sự là âm thanh thiên nhiên a, tôi cảm thán đến nhân gian còn có thể có giọng nữ dễ nghe như thế.

“Đúng vậy, tôi nghĩ có lẽ bởi vì bằng cấp của tôi không liên quan đến công việc hoặc là không có kinh nghiệm thực tiễn, hơn nữa tôi cũng không có ý định tích cực tìm công việc, cho nên mới một năm nay cũng chưa có việc làm.” Tôi đúng trọng tâm mà nói, đối với âm thanh thiên nhiên ấy mà hỏi thì tôi nhất định phải nói thật.

“Như vậy, Kim Bình Phàm tiên sinh cậu cảm thấy được điều gì để quý công ty phải tuyển dụng cậu?” Lần này lại là một giọng nam, bên trong bao hàm ý cười nhạo, nghe thấy có chút quen tai…

“Bởi vì tôi có tất cả những gì mọi người cần, nhưng tôi tin mình sẽ làm việc chăm chỉ rất tốt so với những người khác, năng lực không phải từ bằng cấp mà đến từ những nhận định.” Kỳ thực những lời này là Thiệu dạy tôi, nghĩ lại những gì trước kia tôi học ở cao trung đều đã quên hết, tôi phải khổ sở thật lâu, những lời này chính là khi đó Thiệu an ủi tôi nói, tôi so với người khác phải cố gắng hơn nữa mới có thể làm tốt được…

Sau khi hỏi thêm mấy vấn đề, tôi cứ thế trả lời, dù sao tôi chỉ là tới tử xem thôi chứ còn không thật sự nghĩ đến việc đậu phỏng vấn, cuối cùng nghe được giọng nữ êm tai nói sẽ cho tôi biết kết quả sau liền kết thúc cuộc phỏng vấn này.

Nhìn lại xem lại thì mới thấy là 11 giờ 20 phút, thế là tôi liền bắt đầu loạn cuống chạy vào thang máy, dù sao người bên này không biết tôi, tôi cũng không biết họ, chỉ cần không để ý đến việc của họ là tốt rồi, tòa nhà này không nhiều tầng lắm nên cũng nhanh. Tôi mới chậm rãi đi đến chỗ gần bể phun nước đã hẹn trước với Thiệu, ngồi ở bể phun nước bên cạnh thấy đám người trước mắt vội vàng quay lại, bỗng nhiên có người vỗ vai tôi, “Thật là không phải…”, mới nói đến một nửa khi tôi ngẩng đầu lên nhìn đích thị là nam nhân hôm đó náo loạn.

“Quả thật là anh, tôi còn nghĩ hẳn là tôi nhìn lầm, ha ha, ngày hôm qua thật có lỗi… Như thế thật thất lễ, tôi tên là Ngô Tự.” Nam tử nói xong tên, tôi nghĩ vẻ mặt hiện giờ của mình giống như nhìn thấy quỷ, bởi vì Ngô Tự nhìn đến vẻ mặt của tôi như thế liền cười ha ha, chắc hẳn vẻ mặt của tôi hiện giờ nhất định đần thối ra.

“Xin… xin chào, tôi tên là Kim Bình Phàm… Thật có lỗi tôi không có danh thiếp, hôm nay tôi đến đây phỏng vấn… Nếu biết đi phỏng vấn mà gặp được cậu thì tôi đã mang theo rồi!” Tuy rằng vẻ mặt tôi hiện tại đã hồi phục lại bình thường, nhưng chỉ có bản thân tôi mới biết được mình hiện tại có bao nhiêu phần bối rối, tôi với Tiềm Thiệu hẹn 12 giờ, hiện tại thời gian đã là quá 12 giờ cho nên tôi nghĩ không bao lâu nữa Tiềm Thiệu sẽ đến đây, ngộ nhỡ Ngô Tự nhìn thấy ta có quen biết với Thiệu… Tôi nghĩ ta thật sự có 10 cái mạng cũng không đủ để bù đắp cho ngày hôm qua tôi nói dối để lừa cậu ta.

“Cậu là đến chỗ này để bàn chuyện làm ăn sao?” Tôi nghĩ hiện tại chỉ có thể mau mau đuổi cậu ta đi thảo luận với bọn họ về kế hoạch đề án gì đó, thượng đế a, Quan Thế Âm Bồ Tát a, thổ địa công a, bất kỳ thần gì a! Làm ơn cho thằng Thiệu muộn 10 phút hẵng xuất hiện đi!

“Ha ha, không phải, tôi đến chờ người yêu của mình… Muốn cùng với hắn ăn chung một bữa cơm.” Nhìn thấy trước mắt chính là nam nhân ngây ngô cười như thế, tôi nghĩ hắn yêu Thiệu vô cùng.

“Không ngại tôi ngồi cạnh anh được chứ?” Ngô Tự nói xong liền ngồi xuống bên cạnh tôi, trời ạ! Cái này thật sự chết chắc rồi. 一.一

“Tôi quan sát anh một hồi lâu rồi, chắc anh hẳn là đang đợi bạn hả?” Ngô Tự hỏi tôi, tôi hiện tại chính là cố gắng vùi đầu vào trong cánh tay, hy vọng Thiệu không tìm thấy tôi, hoặc là xa xa nhìn thấy Ngô Tự thì sau đó nhắn tin bảo hẹn cơm trưa của chúng ta hủy bỏ đại loại vậy.

Tôi nghĩ thần linh nhất định là cảm thấy được thỉnh cầu của tôi quá nhỏ, mà bọn họ còn có đại sự phải vội nên không có thời gian giúp tôi việc này, cho nên khi tôi ngẩng đầu lên, tôi vừa lúc cùng Thiệu hướng mắt về nhau. Mà nó hồn nhiên không ngờ đến người ngồi bên cạnh tôi, thầm nghĩ đem nó cho đại dã lang ăn sạch cho rồi. Tôi trơ mắt nhìn thấy tiểu cừu mở cửa, sự tình xảy ra chỉ trong nháy mắt mà thôi, lúc Thiệu hướng tôi bên này đi tới, tôi cảm thấy Ngô Tự đứng lên rồi nhanh chóng hướng Thiệu bước tới. Ngay lúc tôi còn không kịp lên tiếng ngăn cản Thiệu đừng đi tới đây, liền nhìn thấy Thiệu bị Ngô Tự vừa lôi vừa kéo đến cuối cùng thành ra Ngô Tự gắt gao ghì lấy thắt lưng của Thiệu kéo đi ra bên ngoài rất nhanh. Khi tôi lấy lại tinh thần mới đuổi theo, vai của tôi lại bị một người nắm lấy, nhưng hiện tại tôi không rảnh quan tâm chuyện này. Nếu tôi không đi tìm Thiệu tôi nghĩ hôm nay nhất định tai của tôi không thể nào thanh tĩnh mà ngủ được. Vai của tôi thoát khỏi tay của người kia, cổ tay của tôi ngay lập tức bị nắm lại, rồi sau đó bên tai truyền đến một tiếng cười đáng ghét rất quen: “Ha ha, này còn không phải bị ta tóm rồi…” Tôi đờ mặt xoay người sang chỗ khác xem tên nam nhân kia là ai, ah! Tôi biết ngay là hắn mà, phát ra loại tiếng cười này ngoài tên Lý Giản Cầm ngày hôm qua ra thì tôi nghĩ hẳn là sẽ không có người khác.

“Mau buông tay.” Tôi bình tĩnh nói, tôi hiện tại vội vã đi giúp Thiệu không có thời gian mà dây dưa với hắn. Hắn nhìn tôi chằm chằm xem ra có lẽ hắn nhìn ra trong mắt tôi có phần lo lắng nên cũng lo ngại buông lỏng tay của tôi. Khi tôi rất nhanh xông đến cửa lớn, bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng của họ, xong rồi… Lần này thật sự tiêu rồi…

“Cậu sao rồi? Có cần tôi giúp cậu không…?” Tôi không chú ý tới Lý Giản Cầm vẫn đi theo mình. Tôi oán hận hung hăn trừng mắt liếc anh ta một cái, rồi mới lấy điện thoại di động ra, chỉ tiếc bên kia đầu dây điện thoại truyền đến chính là giọng nói hộp thư thoại… Lần này tôi nghĩ Thiệu không bị Ngô Tự xơi tái lần thứ 2 cũng khó.

“5 vạn.” Bàn tay ta đưa ra đòi tiền anh ta, không phải nguyên nhân nào khác mà chính là hắn ngăn tôi lại, hại tôi không cứu được Thiệu. Hắn hại tôi ngày hôm qua xông ra đường thiếu chút nữa đụng vào xe, còn hại tôi hôm nay buổi tối không thể yên giấc còn bị Thiệu niệm tới sáng vì cái tội không cứu hắn đúng lúc. Hết lần này đến lần khác tinh thần sa sút hơn nữa thể lực hao tổn, hẳn là anh ta phải bồi thường.

Anh ta trừng mắt kinh ngạc nhìn tôi, “Mắt anh mở to lắm, anh có thể không cần mở to vậy, 5 vạn.” Tôi nắm lấy tay phóng tới trước mặt anh ta.

“Vì cái gì?” Anh ta áp chế tay của tôi, kinh ngạc hỏi tôi.

“Từ tối hôm qua cho tới hôm nay, chính là bồi thường về tinh thần cộng thêm bồi thường về thể lực nữa.” Tôi khẩu khí không phải tốt lắm quay về phía anh, chỉ thấy ánh mắt anh ta trừng lớn hơn nữa rồi sau đó nở nụ cười giống như kẻ điên vậy. Nhìn thấy anh ta cười như vậy, trong lòng một cục tức nháy mắt bành trướng, “Còn không đưa! Không đưa thì anh sẽ tiêu đời đó!”

“Ha ha ha… Tôi… Ha ha… Không sợ… Ha ha ha.” Tôi thấy anh ta cười đáp đến ra nước mắt, rất nhiều người đi đường kinh ngạc mà nhìn anh, rồi mới cùng người đồng nghiệp bên cạnh khe khẽ nói nhỏ gì đó, tôi nghĩ nếu tôi là bọn họ hẳn tôi sẽ nghĩ rằng: “A, một người bình thường sao lại cười như vậy, thật là điên không nhẹ mà.”

“Thực không sợ?” Tôi hỏi anh ta lại một lần nữa với khẩu khí nguy hiểm, chỉ thấy anh ta cười lắc đầu, trong mắt xem ra bộ dạng anh ta vậy cũng đủ hiểu. Tôi nhìn xung quanh một chút phát hiện ngoài cửa lớn rất ít người, thế là tôi kéo anh ta đi đến bể phun nước ở đại sảnh rồi mới lôi anh ta đi đến thang máy gần đó. Nhìn đồng hồ chừng 5 phút sau, nhân viên công ty trở về sau khi cơm nước đã xong, thế là tôi cứ như vậy lôi kéo cánh tay anh ta xong nhắm mắt nghỉ ngơi một chút thuận tiện bồi dưỡng một chút cảm xúc. Lúc tôi mở mắt lại vừa lúc Lý Giản Cầm tò mò vừa buồn cười nhìn thấy tôi, tôi muốn hung hăng thưởng cho hắn một cái bạt tai, nhưng mà tôi nghe thấy ở cửa người trở về càng lúc một nhiều. Thế là tôi dùng sức hít sâu một hơi, sau đó tôi buông cánh tay của anh ta ra rồi cả người sà vào lòng anh ta. Tôi cảm giác anh ta bị động tác của tôi làm hoảng sợ cả người cứng ngắc, “Oa hu hu hu… Sao anh có thể vứt bỏ em!” Tôi lớn tiếng trong lòng hắn, vừa rơi nước mắt vừa lớn tiếng hô to, “Sao anh có thể bội tình bạc nghĩa với em chứ… Hu hu hu… Anh rõ ràng… Nói rằng muốn dẫn em đi Châu Âu kết hôn mà… Hu hu hu!” Tôi cảm thấy anh ta hiện tại đờ người đến nỗi so với ban nãy lại còn nghiêm trọng hơn nữa có chút dấu hiệu run rẩy. Thế là tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, chỉ thấy sắc mặt anh ta thực đỏ, đỏ đến nỗi so với trẻ con mới sinh chỉ có đỏ hơn chứ không kém. Nhìn thấy vẻ mặt anh ta vậy, tôi thực không nhịn được mới cười nhỏ một chút, rồi mới tiếp tục lớn tiếng thê lương lên án, “Hu hu hu… Anh không thể vì… Vì làm ăn mà đem em bán cho người khác a… Hu hu hu.” Vì muốn làm cho mọi người thấy nước mắt của tôi, tôi còn cố ý kéo hắn cách đó hai bước mà ôm lấy rồi tiếp tục khóc.

“Đủ rồi!” Anh ta bỗng nhiên hét to, rồi mới nắm lấy tay của tôi kéo tôi đi khỏi chỗ này, “Hu hu hu… Anh đừng vứt bỏ em, em… Hu hu, em bằng lòng… Cho anh làm bất cứ chuyện gì! Hu hu… Làm ơn đừng vút bỏ em mà.” Tôi nhập vai càng khóc, mãi đến cuối cùng anh cậy mạnh kéo tôi đến WC rồi mới khóa trái cửa WC. Cửa vừa đóng lập tức nước mắt tôi ngừng rơi, đây chính là tuyệt chiêu tôi luyện được từ nhỏ! Hừ, nghĩ muốn chơi xỏ tôi thì không có cửa nha!

“Không khóc nữa sao?” Lý Giản Cầm sắc mặt âm trầm trừng mắt nhìn tôi, tôi gật gật đầu với anh ta, rồi mới tiếp tục đưa tay ra, xem hắn còn không dám trả tiền!

“Còn muốn đòi tiền?” Nam nhân âm trầm trước mắt tôi bỗng nhiên tới gần, đem khí thế dọa tôi liên tục lùi về sau mãi đến đụng vào cửa WC. Tôi trừng mắt với Lý Giản Cầm cao hơn tôi một cái đầu, rồi vẫn là gật đầu, “Anh thiếu nợ tôi! Nếu anh còn không nhận… Tôi không ngại tiếp tục trước mặt đồng nghiệp của anh làm cho anh mất mặt!” Tôi hung hăng trừng mắt nhìn anh ta.

“Cậu hiện tại bị tôi nhốt lại, tôi xem cậu náo loạn thế nào!” Lý Giản Cầm hung hăng giơ bàn tay lên vỗ về phía cửa mà tôi dựa vào, anh ta trừng lớn mắt dọa tôi, tôi còn nghĩ rằng… Anh ta muốn đánh mình.

“Tôi có cách để náo loạn, chỉ sợ anh chống đỡ không được! Tôi khuyên anh là mau đưa tiền bồi thường tinh thần cho tôi, chuyện này đối với hai bên đều có lợi!” Tôi đúng trọng tâm đề nghị anh ta, bằng không người khó xử chính là anh ta. Tuy rằng nói hôm nay tôi đến phỏng vấn, nhưng mà trăm phần trăm tôi sẽ không đậu, cho nên tại đây tôi không sợ mất mặt!

Chỉ thấy Lý Giản Cầm nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực trừng mắt nhìn tôi, nhưng khẩu khí không còn cơn tức ban nãy, mở miệng nói: “Tôi sẽ không đưa tiền cho cậu… Hơn nữa tháng này cậu còn phải đãi bữa tối cho tôi.”

“Được, anh nói những lời này, tôi sẽ náo loạn cho anh xem!” Thế là tôi lại nhắm mắt, lúc tôi mở mắt ra lại ngay lúc mặt của Lý Giản Cầm xuất hiện trước mặt mình. Dọa tôi rụt đầu lại đụng vào cửa, cái đau làm cho tôi thu nước mắt lại, vừa thiếu chút nữa là trào ra. Tôi một tay che lại phía sau đầu một tay đẩy anh ta ra, giữ khoảng cách an toàn bằng không tôi lại bắt đầu náo loạn, đại sảnh bên này vừa mới đông người có thể bảo hộ tôi không bị đánh.

“Cưng àh, anh đây nghĩ em nhắm mắt là muốn anh hôn em chứ hả!” Lý Giản Cầm phát ra một loại thanh âm ghê tởm vừa nói lại còn vừa nhanh chóng lại đây sờ mặt của tôi. Dọa tôi lùi lại đụng phải cửa nữa.

“Cưng àh, bất quá là một cái hôn thôi mà! Hơn nữa… Chúng ta không phải là còn muốn đi Châu Âu kết hôn sao~ Em không cần như vậy trốn anh đi chứ~” Nói xong Lý Giản Cầm một tay nâng cằm của tôi, một tay cố định hai tay tôi ở trên đầu bất luận tôi giãy dụa ra sao thì anh ta vẫn nắm lấy thật chặt. Nhìn thấy mặt anh ta chậm rãi gần tôi, tôi nhắm mắt lại bắt đầu lên tiếng hô to: “Cứu mạng a! Cường bạo a! Ai tới cứu tôi a! Cường bạo a…!” Hô hô một chút không cẩn thận nước mắt lại trào ra.

“Cưng àh, em đây là vui mừng đến độ mà khóc luôn sao? Anh còn chưa có hôn em đâu!” Lý Giản Cầm tuy rằng miệng nói như vậy, bất quá lại đem tay tôi buông ra, đem mặt của tôi nâng lên để lau đi nước mắt của tôi. Còn miệng của tôi thì cứ hô hào cường bạo a, cứu mạng a, rồi sau đó tôi như là bị con gián hiện lên trên mặt, vùng vẫy mạnh mẽ khỏi hai tay hắn mở cửa WC chạy ra bên ngoài. Không chạy không được, vừa mới thấy ánh mắt anh ta chính là muốn ăn thịt người, rất khủng bố~

Hết Chương 3
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of