Loading...

Bình Phàm Chương 20

0
237


Chương 20

 

Trên đường về nhà tôi vẫn cứ im lặng, muốn mở lời hỏi Thương Dục mấy lời lúc trưa nó nói nghĩa là sao, nhưng lại cảm thấy hỏi như vậy sẽ không hay cho lắm. Lúc đang nhìn bầu trời đầy sao thì Thương Dục liền khoác vai tôi: “Đại ca, anh sao hôm nay lại im lặng vậy?”

“Im lặng thì tốt chứ sao, đỡ hơn nói nhiều như cậu.” Tuy là nói như vậy nhưng trong lòng rõ ràng biết nó càng nói nhiều càng tốt, như vậy mới có thể khiến cho tôi không còn để tâm mà sầu não chuyện của Lý Giản Cầm. Tên nhóc mặt nhăn nhó phản bác: “Em như thế này không gọi là nói nhiều nha! Phải gọi là hoạt bát”. Tôi cười cười không nói gì cả. Lúc đến cửa thì nhìn thấy Lý Giản Cầm, kỳ thực trong lòng không có cảm giác ngạc nhiên, sớm có dự cảm rằng anh sẽ đến đây tìm tôi, từ lúc hôm qua khi Diệp An gọi đến cho giữa trưa hôm nay, không khó đoán rằng bọn họ đều biết tôi ở đâu cả rồi.

“Anh tới rồi à, vào đi”. Cũng không biết hiện tại trong lòng đang nghĩ gì, chỉ biết là thấy anh bình tĩnh như vậy, chính bản thân còn có chút không ổn. Thương Dục tò mò khi chứng kiến cảnh tôi nhìn thấy Lý Giản Cầm, và bên kia thì Lý Giản Cầm cũng nhìn nhìn tên nhóc ấy khoác tay lên vai tôi với ánh mắt sắc bén. Tôi cười đẩy tay Thương Dục đang khoác trên vai ra, dặn dò nó một chút chuyện, “Tiểu Dục, nói với bác gái giúp anh là hôm nay có bạn đến nên sẽ đến ăn cơm trễ một chút, nhớ để dành phần cho anh, đừng có mà ăn hết đó!”.

“Yên tâm đi, em không giống anh đâu, em rất có lương tâm nha! Em nhất định sẽ để dành cho anh một ít đồ ăn vụn!” Tôi cười đánh nó một cái, liền quay trở lại với Lý Giản Cầm ở trong phòng.

“Nói đi, tới chỗ này có chuyện gì à?” Tôi đặt chén trà ở gần trước mặt Lý Giản Cầm, anh nhìn tôi chằm chằm không nói một câu.

“Nếu là chuyện khuyên tôi trở về, tôi sẽ không về”. Tôi bình tĩnh nhìn anh. Tôi cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân tôi không nhìn thấy anh run lên, giờ phút này tôi giống như là hồn lìa khỏi xác vậy, cả cơ thể ta chẳng còn cảm nhận được gì nữa. Lý Giản Cầm cắn răn nói: “Em có biết là anh đã chờ ngày ngày một năm trời rồi không?”

“Không biết, cũng không muốn biết, nếu anh muốn nói điều này vậy thì anh có thể đi về rồi đó”. Tôi nghĩ Lý Giản Cầm nhất định cảm thấy tôi rất vô tình. Anh kích động bước đến trước mặt tôi giống như Diệp An hôm qua khiến tôi loạng choạng, “Em đối với anh rốt cuộc là có hiểu lầm gì chứ! Em không nói ra thì mãi mãi anh cũng không biết a! Em có hiểu hay không vậy!”

Tôi nắm lấy hai tay của anh ngăn anh lay động, rồi nói những điều mà đêm qua tôi nghĩ, “…Tôi chỉ muốn nói cuộc sống hiện tại của tôi rất tốt, tôi không hy vọng có bất cứ kẻ nào đến quấy nhiễu mình”.

“Em, chứ không phải em thích thượng tên tiểu tử kia à?” Anh nói câu này tôi liền quay qua nhìn, anh dường như bị sự trầm mặc của tôi làm cho phát sợ nên dùng sức đem tôi hướng lên giường ôm chặt lấy tôi.

“Em mau nói đi! Là em không thích thượng nó!… Em không thể cứ như vậy mà vứt bỏ anh… Anh yêu em, anh yêu ngươi em”. Giọng nói buồn rầu của Lý Giản Cầm truyền đến. Tôi biết tôi không nên tin tưởng anh nhưng trái tim tôi vẫn là vì lời anh nói mà dao động.

Cứ bị anh ôm chặt như vậy sắp không thở nổi, mỗi khi tôi giãy dụa một chút thì anh lại ôm càng chặt, bên tai vẫn nghe tiếng Lý Giản Cầm nói yêu tôi, bỗng nhiên thấy ươn ướt… Tôi ngạc nhiên dùng sức đẩy anh ra, một giọt nước mắt trong suốt như hạt mưa rơi trên mặt tôi. Hai tay tự động xoa mắt cho anh: “Vì sao lại khóc…” Miệng vẫn lầm bầm lầu bầu vẫn không nói nên lời.

“Anh tại sao lại muốn gạt em…” Nước mắt trong lòng tôi chôn chặt bấy lâu nay cuối cùng cũng không chịu đựng được nữa mà vỡ òa: “Vì sao muốn gạt em chứ! Vì sao anh phải cùng Diệp An hôn nhau? Vì sao phải cùng Diệp An lên giường… Vì sao chứ?!”

“Không phải, không phải… Không có chuyện đó”. Lý Giản Cầm ra sức phủ nhận, tôi cười nhạt một cái rồi nhìn anh: ‘Vậy ý anh nói tất cả là do em nhìn nhầm sao?”

“Không phải… Anh thừa nhận ta có cùng hắn hôn môi, nhưng cái này chỉ là phương thức chào hỏi của bọn anh thôi…” Tôi tát anh một cái, chào hỏi ư… Thật là buồn cười, tôi chưa từng gặp qua có người nào chào hỏi mà hôm đến quên mình như vậy. Tôi đẩy anh đứng lên mới phát hiện nước mắt không biết lúc nào đã đong đầy: “Em không nghĩ lúc này nói chuyện không thích hợp lắm, anh đi đi!” Tôi mở cửa rồi mời anh đi ra.

“Em hãy nghe anh nói…” Nhìn thấy anh đứng ở bên giường còn muốn nói gì đó, tôi đi qua lôi anh đem ra ngoài.

“Tất cả đều là vì muốn gạt Thực Thanh! Lần đầu tiên em xông tới thấy anh cùng Diệp An hôn môi chính là lúc mà anh muốn Thực Thanh nhìn thấy, nhưng em lại cố tình chạy vào! Không nói với em là bởi vì ta với Diệp An quy ước trước rồi!” Lý Giản Cầm dựa thế ôm tôi.

“Lý tiên sinh, anh cũng đừng gạt người nữa, thời gian không còn sớm đâu, anh cũng đi về đi”. Việc tôi từ chối khiến trong lòng cảm thấy ấm áp đôi chút.

“Tin anh đi mà! Phàm, em phải tin anh!” Lý Giản Cầm không để ý tôi giãy giụa mà vẫn ôm lấy tôi thật chặt.

“Tại sao em phải tin anh… Anh muốn em tin ah thế nào chứ…” Tôi khóc lóc: “Anh có biết khi em nhìn thấy anh với Diệp An hôn nhau đến quên cả bản thân thì tâm trạng của em thế nào không? Anh có biết lúc hơn nửa đêm rồi anh vẫn ở ban công cùng cậu ta nói lời yêu thương thì khi đó tâm trạng của em như thế nào không? Anh có biết khi em nhìn thấy dấu hôn đầy trên cổ cậu ta rồi đi theo anh vào ra văn phòng thì tâm trạng của em như thế nào không? Anh có biết khi em thấy bóng dáng thân mật của anh cùng cậu ta đi ra từ tiệm vàng bạc đá quý… Anh rốt cuộc hy vọng em phải làm sao, em đã ra đi rồi, anh còn không buông tha cho em”. Hai tay nam nhân này ôm chặt lấy tôi khiến cho lòng tôi tan nát, tôi thật sự không biết rốt cuộc nên làm thế nào… Khi tôi đã cho rằng mình không còn yêu anh thì anh lại đột nhiên xuất hiện trước mặt, tôi mới biết được căn bản chính là tôi tự lừa gạt bản thân mình thôi, vốn dĩ tôi vẫn còn yêu anh…

“Không phải, không phải như vậy… Ngày đó cậu ta tới tìm anh là bởi vì phải theo kế hoạch chuyện của Thực Thanh, dấu hôn đó cũng không phải của anh mà, đó chính là do Thực Thanh! Còn anh với cậu ta đi đến tiệm vàng bạc đá quý là bởi vì anh muốn mua nhẫn cho em! Còn chuyện em nói anh với cậu ta nói chuyện yêu đương qua điện thoại thực là không có, đó là cháu gái của anh ở Mỹ gọi điện thoại về!” Lý Giản Cầm buông tôi ra một chút liền móc từ trong túi ra một chiếc nhẫn bạch kim, nói xong liền đeo vào ngón áp út của tôi, “Tin anh đi… Xin em hãy tin anh đi mà…”

Tôi nhìn chiếc nhẫn cùng người nam nhân đang không rừng rơi lệ ở trước mặt: “Cho em một ít thời gian đã… Xin anh hãy đi trước đi”. Tôi mệt mỏi ngồi chồm hỗm trên mặt đất, bụm mặt nghe tiếng khóc nức nở của người nam nhân bên cạnh, rồi sau đó cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn lại một mình tôi.

Hết Chương 20
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of