Loading...

Bình Phàm Chương 17

0
207


Chương 17

 

Trên tay cầm nhẹ ly nước nóng, nhìn qua mặt nước phản chiếu hình ảnh tiều tụy nhợt nhạt của bản thân. Rõ ràng sáng hôm nay mọi thứ đều hoàn hảo như vậy mà… Cớ gì lại chỉ có một buổi sáng mà lại cảm thấy thứ của tôi đã không còn là của tôi nữa rồi.

“Đỡ hơn chút nào chưa?” Trước mặt tôi là hai cha con ngồi ở ghế đối diện nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt kia giống như là đang xem động vật ở vườn bách thú vật, vừa mới lạ vừa hiếu kỳ.

“Dạ… Cảm ơn.” Tôi mỉm cười một cái, tôi nghĩ nụ cười trông rất khổ sở. Tiểu nam hài chạy qua lôi kéo tay của tôi, nhỏ giọng nói ca ca không nên khổ sở, rồi lại chạy về chỗ ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Nếu như được thì có chuyện gì có thể nói cho tôi nghe.” Đối diện tôi là Lý Côn trầm tĩnh, có lẽ bởi vì không biết sự tình cho nên mới nói đùa rằng có thể kể ra mọi chuyện với họ!

Nghe xong, tôi nghẹn ngào nói tất cả mọi chuyện ra, chỉ thấy Lý Côn cúi đầu trầm tư, Lý Viên nhìn ba ba trầm tư liền cũng học theo ra vẻ trầm tư. Đồng hồ vang lên tiếng động trong không gian nhỏ ấm cúng, tôi không kỳ vọng ông ấy có thể cho tôi lời khuyên gì, tôi chỉ là muốn nói ra suy nghĩ trong lòng, muốn nói toàn bộ hết ra, bọn họ chịu nghe tôi nói tôi cảm thấy đã đủ lắm rồi.

“Có thể trước tiên cậu tạm thời rời xa cậu ta đi, để cho bản thân suy nghĩ rõ ràng cậu rốt cuộc đang đứng ở vị trí nào… Đương nhiên tôi không phải yêu cầu cậu rời xa cậu ta, nhưng cậu không dám hỏi rõ ràng, tôi cho rằng như vậy đối với cậu là cũng được rồi…” Lý Côn bình tĩnh nói ra, trong lòng tôi thật ra cũng không dám làm chuyện đó.

“Thật không phải, tôi không nên tự mình nhiều chuyện.” Nhìn thấy tôi vẫn trầm mặc, Lý Côn tưởng chính mình nhiều chuyện, nên mới lên tiếng thanh minh.

“Không sao đâu, Lý tiên sinh có ý tốt, tôi thấy giờ cũng không còn sớm nữa rồi, cảm ơn các người đã chiêu đãi, tôi cũng cần phải đi rồi.” Tôi cúi đầu chào hai cha con họ Lý, đứng dậy rời khỏi, Lý Viên sôi nổi nhảy đến bên cạnh tôi, nắm tay của tôi cười nói: “Ca ca, nếu muốn thì cứ đến nhà em chơi!” Tôi sờ sờ cái đầu nhỏ của nó, theo nó ra tới cửa.

“Kim tiên sinh, bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh cậu quay lại chơi.” Lý Côn nhìn tôi chân thành tha thiết, từ trong ánh mắt ông ấy tôi biết ông thật tâm muốn tôi bình an, nhưng gặp nhau mới có vài phút ngắn ngủi như thế mà họ đã coi tôi là bạn bè tốt, điều này làm cho trái tim bị Lý Giản Cầm làm tổn thương cũng thấy ấm áp phần nào.

Rời khỏi nhà họ Lý, sau đó không có ý định lập tức trở về nơi Lý Giản Cầm ở, mà là cùng Thực Thanh lên xe rời khỏi không chút lay động. Có thể tôi thực sự nên để cho bản thân yên tĩnh một chút như lời Lý Côn nói để tránh né anh một thời gian chờ khi suy nghĩ kỹ càng rồi mới trở lại… Nhưng khi nghĩ tới cảnh mới vừa cùng anh ở chung 3 tháng biết bao kỷ niệm đẹp mà ở phải rời đi, trong lòng liền kích động. Tôi nghĩ ta mà rời khỏi nhà chắc cả dũng khí này cũng đều mất hết… “Cứ như vậy đi, cứ như vậy đi”. Tôi lẩm bẩm nói, cứ như vậy đi, cứ như vậy xem như chuyện gì cũng không biết. Nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh anh, cho dù khổ sở hay là không được nhìn thấy anh, không còn được nghe giọng nói của anh… Lần đầu tiên vì người mình yêu mà đau khổ.

“Này, mày đi đâu thế?” Chiếc điện thoại vang lên giọng nói lo lắng của Tiềm Thiệu. Tôi nghĩ chắc là Giả Thư đã nói với nó rồi, từ lúc hai bọn họ biết nhau liền trở nên thân thiết, kỳ thực tôi với Thiệu mới là bạn bè từ nhỏ đến lớn.

“Tao ra ngoài, xảy ra chuyện gì à?” Tôi đi vào một quán cà phê chưa từng đến. Gọi một tách cà phê đen rồi chọn một góc ngồi xuống, nghe bên đầu kia điện thoại đang lo lắng thét gào.

“Không cần lo lắng cho tao, tao không sao, chỉ là đi ra ngoài một chút thôi, đi một chút rồi về”. Tôi cười cười trả lời Tiềm Thiệu, uống một ngụm cà phê, trước đây uống nhưng sao không thấy đắng nhưng hôm nay cảm giác đắng lạ thường. Cười khổ, thảo nào tất cả mọi người đều nói tâm lý ảnh hướng đến sinh lý, trước đây uống cà phê thì Lý Giản Cầm ở bên cạnh tôi bao nhiêu đắng đều cũng cảm thấy ngọt ngào…

Bên tai vẫn nghe giọng nói lo lắng của Tiềm Thiệu huyên thuyên, mắt nhìn xuống phía cửa ô cửa kính, lơ đãng thấy bóng dáng ai giống như Lý Giản Cầm. Tôi chết lặng nhìn chằm chằm vào nam nhân giống Lý Giản Cầm mà không còn để ý đến lời nói của Thiệu nữa, chỉ cảm thầy tay cầm điện thoại càng ngày càng siết chặt, rồi sau đó khi nam nhân lơ đãng nhìn về phía tôi thì mới biết là mình nhận nhầm người, nhất thời thở dài một hơi.

“Thiệu… Mày cứ chuyên tâm làm việc đi, tao có việc sẽ gọi cho mày, không có chuyện gì tao cúp máy đây”. Cắt đứt lời cằn nhằn của Tiềm Thiệu, cũng không thèm chờ nó nói vì sao lại không muốn nói chuyện nữa, tiếp tục nhìn dòng người xuôi ngược bên cửa sổ.

Cứ ngồi như vậy cho tới khi quán đóng cửa, tôi vừa đi ra khỏi tiệm thì liền nhìn thấy Lý Giản Cầm cùng với bóng dáng Diệp An từ tiệm châu báu đối diện đi ra. Bởi vì buổi tối ngọn đèn không rõ lắm, nhìn như Diệp An kéo một nam nhân khá cao thân mật đi tới, chẳng biết nói gì mà nam tử cao cười cúi đầu hôn lên trên trán tên nam tử thấp kia.

“Chắc không phải là bọn họ… Nhất định là nhận nhầm”. Tôi thì thào nói nhỏ như là muón thuyết phục chính mình không nhìn thấy, nhưng khi bọn họ đến gần tôi hơn chút nữa… Tôi không thể không thừa nhận đó chính là Lý Giản Cầm cùng Diệp An.

Tôi thẫn thờ nhìn bọn họ lái xe rời đi, nước mắt cứ như bị người ta chặn lại. Rõ ràng là rất muốn khóc hết lần này tới lần khác nhưng đều không thể rơi nước mắt. Cảm giác đánh mất hy vọng chính là như thế này đây, khóc cũng không được, tâm chết lặng, thân thể tựa như không còn là của mình nữa.

Không rõ lắm vì sao tôi quay trở lại nhà của Lý Giản Cầm, cũng không biết mình tại sao lại cùng anh ở chung 3 tháng, bỗng dưng tiếng di động truyền đến. “Này, em yêu, em ở đâu thế? Sao không trả lời điện thoại của anh?” Bên tai truyền tới chính là giọng nói của người vừa ở cùng với Diệp An.

“Tắm”. Tôi kéo hành lý chậm rãi bước đi hướng về phía nhà của mình, miệng cứ tự dưng nói dối mà không cần suy nghĩ.

“Ngày hôm nay nghỉ ngơi thật tốt đi! Hiếm khi anh thả em một ngày cũng nên nhớ cảm kích anh đấy!” Nam tử thân mật nói, tôi nghĩ anh chắc là lựa lúc Diệp An đang tắm nên gọi cho tôi, theo giọng nam loáng thoáng có nghe được tiếng nước.

“Ừ… Giản Cầm, em yêu anh… Thực sự rất yêu anh”. Nói lời yêu mà bản thân tan nát cõi lòng, bên đầu kia điện thoại truyền đến tiếng cười khoái trá của anh, có thể anh cho rằng là tôi đùa giỡn! Có thể mỗi lần nghe tôi nói với anh, trong lòng anh cười nhạo tôi… Chẳng qua là một chút thích hoặc có thể chỉ là tình bạn bè… Cư nhiên không biết tốt xấu mà nói yêu anh, khóe miệng không tự chủ được liền cười khổ một cái, cũng nên kết thúc rồi.

“Sao vậy? Ngày hôm nay anh không ở bên cạnh em nên cảm thấy cô đơn lạnh lẽo sao, haha, được rồi không làm khó em nữa, Phàm… Anh cũng yêu em lắm!” Xuyên qua điện thoại truyền đến lời nói xa xăm vời vợi của Lý Giản Cầm, cho dù là nghe anh nói cho có lệ như vậy mà tôi cũng thấy rất vui, tình yêu chân thành thật đáng buồn…

“Được rồi, không nói nữa, ngày mai gặp ở công ty nhé”. Nói xong, Lý Giản Cầm ở bên đầu kia điện thoại liền tắt máy, tiếng nước mơ hồ truyền đến cũng đã dừng, tôi nghĩ chắc là Diệp An tắm xong rồi.

“Mãi mãi không gặp lại…” Những lời chưa nói cùng Lý Giản Cầm… Có thể anh cũng mong muốn tôi chủ động rời xa, tránh cho Diệp An biết mối quan hệ của tôi và anh…

Hết Chương 17
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of