Loading...

Bình Phàm Chương 16

0
194


Chương 16

 

Lý Giản Cầm ngồi bên giường nhẹ giọng nói “Thức dậy đi, trễ giờ làm rồi đấy”. Tôi trở mình cầm lấy chăn bông che lại toàn bộ từ đầu đến chân. Thật hối hận khi đến ở cùng anh, khiến bây giờ tối nào cũng không được yên giấc.

Lý Giản Cầm ngồi ở bên giường lên giọng sặc mùi cảnh cáo, tôi lải nhải vài tiếng không cam lòng, không muốn ngồi dậy chút nào.

Tôi tỉnh ngủ rời giường chỉnh sửa đầu tóc rối bời như tổ chim, bất mãn lên tiếng “Anh có thể tự mình đi trước a! Coi như ngày hôm nay em đến muộn a!”. Ngày hôm qua bị anh làm đến tận 3 giờ, hiện tại toàn thân đau nhức lại còn thiếu ngủ.

Giọng bất đắc dĩ của Lý Giản Cầm từ tủ quần áo bên cạnh truyền đến “Em không thể ngày nào cũng đều như vậy a!”. Nhìn anh giúp tôi chỉnh trang y phục cho tốt, bất giác lại nở một nụ cười hạnh phúc.

“Có thể chứ, chỉ cần tối hôm nay anh đừng làm, thì ngày mai em nhất định đi làm đúng giờ hơn nữa còn sớm hơn anh nữa kìa!”. Tôi ngoan ngoãn ngồi ở bên giường chờ Lý Giản Cầm giúp tôi thay quần áo. Ban đầu anh muốn làm tôi còn kịch liệt phản đối loại hành vi như là mẫu thân đối với con mình này, nhưng mà mỗi ngày bị anh ép buộc nên hiện giờ tôi cũng đã quen việc được anh chiều chuộng thay y phục cho mình mỗi sáng sớm.

“Anh cũng trung niên rồi đó! Em đây muốn bóp chết anh sao? Ô… Biết nay là em căn bản cũng không muốn ở cùng với anh, em nói thích anh chỉ là gạt anh thôi!”. Lý Giản Cầm miệng đang biểu cảm thảm thương, tay cũng rất nhanh chóng giúp tôi thay đồ. Tôi đảo mắt nhìn, mỗi lần đều biểu cảm thảm thương như vậy khiến tôi phải lại yêu thương một chút.

Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một ý hay, mặc dù có chút kinh khủng… Tôi ngấm ngầm nhìn xem anh đang giúp tôi mang vớ liền nói: “Được rồi, nếu đại gia đã tuổi trung niên rồi, chi bằng… Hôm nay em với anh đổi đi, anh thấy thế nào?”. Chỉ thấy tay Lý Giản Cầm dừng một chút, phì cừoi vài tiếng rồi liền im lặng không nói lời nào. Tôi chạm vào mái tóc mềm mại của anh, nụ cười quỷ dị tự dưng lộ rõ trên mặt, dù sao tôi cũng là nam nhân bình thường không thể để lần nào cũng bị thượng được, thỉnh thoảng thay đổi thượng lại cũng không sai.

***

Nếu như biết đến công ty sẽ phát sinh chuyện này, tôi xin thề nhất định hôm nay có chết cũng phải xin nghỉ ở nhà, như vậy mới có thể tránh được chuyện này… Như vậy cũng không cần tan nát cõi lòng như bây giờ, nước mắt cũng không rơi, mãnh liệt như vậy mà cảm thụ được bi ai.

“Chào tổng tài, Diệp tiên sinh đang trong phòng làm việc chờ người”. Cùng Lý Giản Cầm mới vừa bước vào phòng làm việc, Giả Thư liền xuống giọng báo cáo cho anh, người tôi cứng đờ, khoảng thời gian hạnh phúc này trôi qua quá nhanh… Hạnh phúc khiến tôi dường như đã quên còn có Diệp An tồn tại. Lý Giản Cầm hôn vào gò má tôi rồi bảo cấp dưới sáng nay bất luận thế nào cũng không được cho kẻ nào vào, rồi tiến đến phòng làm việc của anh.

Tôi nhìn Giả Thư, Giả Thư cũng nhìn tôi im lặng, cứ như vậy hai người vào làm việc.

“Ha ha, cậu sao lại im lặng vậy, chưa từng thấy cậu như vậy nha, sao thế… Cãi nhau với lão tổng à?”. Tôi bắt đầu cười tươi phá vỡ sự im lặng, mà Giả Thư chỉ nhần tôi không nói một câu, cậu ấy cũng thường thấy tôi cùng Lý Giản Cầm ở chung… Rất nhiều chuyện cậu ấy đều biết, ngoại trừ cùng Thiệu nói chuyện Lý Giản Cầm thì tôi cũng nói chuyện với Giả Thư… Cho nên cậu ấy đương nhiên biết tôi làm sao với Diệp An…

Giả Thư trượt ghế lại gần chỗ tôi mà bóp mặt “Đừng có cười, khó coi chết đi được, cười không nổi cũng đừng cười”.

Giọng tôi nghẹn ngào nhìn vào bàn làm việc, hình ảnh anh với Diệp An hôn môi liền hiện ra trong đầu, “Thế nhưng… Tôi sợ mình mà không cười… Thì lại khóc a”.

“Vậy khóc đi”. Giả Thư đặt đầu tôi lên vai, đây là cách cậu ấy an ủi người khác.

“Ôi… Nói không chừng bọn họ không có mối quan hệ gì đâu, cậu chớ suy nghĩ quá nhiều”. Giọng nói từ bên tai truyền đến, tôi cười khổ trả lời: “Ân… Chỉ mong đều là do tôi suy nghĩ nhiều.”

Chờ Diệp An đi ra thì cũng đã gần trưa, cậu ta mệt mỏi khẽ tựa vào người Lý Giản Cầm. Thấy thế tay của tôi nắm chặt ở dưới bàn điên cuồng run lên, Giả Thư nhanh chóng phát hiện được biểu cảm của tôi, cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay của tôi, muốn cho tôi có chút an ủi. Khi tôi cố gắng nhìn kỹ theo Lý Giản Cầm sắc mặt lo lắng cho Diệp An thì tôi cảm thấy trái tim mình đều trở nên giá băng… Diệp An trên cổ đầy vết hôn… Điều này đủ hiều là bọn họ đang làm việc gì… Tôi không dám cũng không muốn suy nghĩ, cay cay sống mũi liền cúi đầu rồi nước mắt cứ thế mà rơi xuống bàn.

“Thư ký Giả, chiều hôm nay hủy cuộc họp, tôi đưa Diệp tiên sinh về nhà”. Nói rồi Lý Giản Cầm khẽ xoa nhẹ đầu tôi một chút, thấp giọng nói: “Ngày hôm nay không thể về nhà với em được, ở nhà một mình nhớ ngoan ngoãn, anh sẽ gọi điện thoại cho em”. Tôi gật đầu nhưng không nhìn anh, anh không phát hiện được ta có chút khác thường, chỉ lo lắng nhìn Diệp An sắc mặt trắng bệch tựa trên người anh.

“Giả Thư… Tôi muốn về trước…” Chờ bọn họ đi rồi, tôi với Giả Thư nói chuyện, cậu ấy lo lắng nhìn tôi, rồi sau đó cầm điện thoại lên nói vài câu, liền xoay người lại nhẹ nhàng ôm tôi nói: “Một mình cậu về khiến tôi lo lắm, tôi không thể để ngươi đi vậy, thế nên tôi kêu Thực thanh đưa cậu về nhà, được không?” Tuy nói là câu nghi vấn nhưng tôi biết cho dù tôi nói không thì giả Thư cũng cường áp kêu Thực Thanh đưa tôi về.

Nhìn ngoài cửa xa, phong cảnh lướt qua thật nhanh, đầu tôi hỗn loạn nhớ tới lần trước Thực Thanh báo cáo cho Lý Giản Cầm cũng có nhắc tới Diệp An. Nghĩ một lát tôi quay đầu nhìn về phía Thực Thanh: “Cho hỏi… Lần trước anh nói chuyện với Quản lý Giản có nhắc tới Diệp tiên sinh. Có thể nói cho tôi biết chuyện gì được không?”

Thực Thanh chuyên tâm lái xe vừa trả lời vấn đề của tôi, ngẫm lại tôi chẳng qua chỉ là một tên nhân viên nhỏ thì có quan hệ gì với tổng tài đâu chứ, nhưng anh ta thực sự cũng muốn nói với tôi.

“Cậu muốn biết gì?” Lúc xe dừng ở dưới lầu nhà Lý Giản Cầm, Thực Thanh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt tỏ ra chút lạnh lẽo.

“Có thể nói với tôi lần trước anh với tổng tài nói chuyện gì có liên quan tới Diệp tiên sinh không?” Tôi đè xuống nỗi khổ mà mở miệng.

“Nếu như quản lý không nói cho cậu biết thì tôi cũng không thể nói cho cậu, xin lỗi”. Anh ta lễ phép quay về phía tôi, lần đầu tiên thấy anh ta có chút không nhất quán, nhưng ta hiện tại không có tâm tình quan tâm anh ta thay đổi gì.

“Tôi có thể hỏi anh rằng bọn họ có quan hệ gì không?” Vấn đề này là tôi vừa muốn biết cũng vừa không muốn biết, nếu như đáp án là như trong tưởng tượng của mình, tôi sợ mình thực sự sụp đổ…

“Hiện tại? Hay trước đây?” Thực Thanh nhướng mày nhìn tôi hỏi.

“Tình đầu, ám muội”. Câu trả lời ngắn gọn lại khiến tôi như bị tạt một gáo nước lạnh khiến cả người lạnh lẽo.

“Caaju bây giờ là người yêu của Giản Cầm, cậu có quyền hỏi toàn bộ chuyện cậu muốn biết”. Thực Thanh ôn nhu vỗ vỗ vai tôi, anh ta nói không sai, nhưng tôi không có dũng khí đi hỏi. Tôi sợ sau khi hỏi xong tôi chịu đựng không được câu trả lời… Tôi sợ anh ta bảo tôi không phải là người có quyền hỏi… Tôi sợ lắm.

“Tôi không thể cam đoan điều gì, nhưng ngoại trừ Diệp An ra, anh ta không có đối xử với người nào ôn như như đối với cậu cả”. Tôi nhìn anh ta mà khổ sở cười, nói lời cảm ơn anh ta rồi nhìn anh ta lái xe đi. Tôi cũng không có dự định lên lầu, cứ như vậy chầm chậm bước đến khu náo nhiệt gần đó.

Bởi vì buổi trưa nhân viên ra ngoài ăn cơm khá nhiều nên đường phố cũng náo nhiệt hẳn. Tôi lẳng lặng ngồi ở bậc thang trước một ngôi nhà, người đi qua đều nhìn tôi nghi hoặc, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái. Tôi cũng chỉ làm như không nhìn thấy những người trước mắt nữa, trong lòng liền nghĩ đến thái độ của Lý Giản Cầm đối với Diệp An, từ lần đầu tiên nhìn thấy cảnh anh say sưa hôn nhau với cậu ta ngày trước và nghe được anh nói chuyện điện thoại ân ái hôm ấy… Tôi vạn phần lo lắng…

Tiếng của một đứa trẻ nhỏ phát lên: “Anh gì ơi, anh ổn chứ? Ba ba, anh ấy khóc rồi”

Ba ba của tên nhóc liền nói: “Tiên sinh, cậu không ổn chỗ nào sao?” Bỗng dưng nước mắt lại rơi xuống, tôi nhanh chóng gạt đi dòng nước mắt ấy.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía ba ba của tên nhóc đó, ông ấy bảo: “Không biết cậu có muốn vào nhà ngồi một chút hay không? Đây là nhà của tôi”. Ông ta chỉ vào ngôi nhà phía sau lưng tôi, tôi lúng túng đứng lên. Thì ra bản thân mình đang ngồi ngay nhà của người ta.

“Đi thôi, đi thôi!” Tên nhóc lôi kéo tay còn dính nước mắt của tôi, kéo đi lên bậc thang.

“Viên à! Không được như vậy, phải lễ phép chứ”. Người cha đánh tên nhóc ấy một chút, làm cho tiểu Viên che đầu mắt rưng rưng nhìn tôi, “Ca ca… Vào nhà nhé”. Nhìn vẻ đáng thương của tên nhóc này tôi liền gật đầu đi theo cái nắm chặt tay nhỏ bé ấy đi lên cầu thang.

Hết Chương 16
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of