Loading...

Bình Phàm Chương 14

0
186


Chương 14

 

“Có cần mời bác sĩ đến xem không?” Lý Giản Cầm đỡ tôi đến nằm trên giường thật tốt, thỉnh thoảng lo lắng hỏi.

“Không cần đâu, chỉ là mắt sưng lên một chút thôi, ngủ một giấc là được rồi.” Tôi mỉm cười khi thấy Lý Giản Cầm vẫn còn lo lắng, trong lòng bỗng thấy ấm áp hơn.

Thấy Lý Giản Cầm định đứng dậy ra về, dưới tay bỗng ý thức giữ chặt anh, anh kinh ngạc nhìn tôi, “À thì… Anh phải đi sao?” Tôi biết anh còn phải đi làm, nhưng giờ phút này tôi hy vọng anh có thể ở lại với mình.

“Không có, anh đi rót cho em ly nước thôi, ha ha… Em luyến tiếc khi anh ra về à?” Lý Giản Cầm cười với vẻ mặt gian trá, tôi nghĩ bây giờ mặt của mình nhất định đỏ như gấc vậy. Trong lòng tuy rằng hy vọng anh không đi về nhưng khi nhìn đến vẻ mặt kia của anh, miệng liền tự động không hề khoan nhượng nói: “Hmmm, mơ à, chỉ muốn nói rằng đi ra ngoài nhớ giúp em đóng cửa lại!”

“Được, không thành vấn đề.” Nói xong Lý Giản Cầm liền đứng lên hướng đi ra khỏi phòng. Tôi nhìn bóng dáng anh nhanh chóng rời đi mà muốn giữ anh lại nhưng không mở miệng được chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy anh cứ như vậy mà đi khỏi tầm mắt của mình. Trong lòng bất chợt cảm thấy cô đơn… Cũng phải, anh là tổng tài của công ty, một đống chuyện lớn quan trọng đang chờ anh. Anh không nhất thiết phải ở lại bên một tên nhân viên bé nhỏ này… Tuy rằng chúng tôi đã ở bên nhau, nhưng tôi chỉ có thể xem như là tình phu của anh, chánh cung là Diệp An…

“Nghĩ gì vậy, bộ mặt gần như muốn khóc rồi kìa.” Tiếng của Lý Giản Cầm xuất hiện, tôi giật mình nhìn thấy khuôn mặt tuấn suất đang khom lưng cách mình không đến 30cm, “Thật sự nghĩ rằng anh đi rồi sao? Tiểu tử ngốc… Anh làm sao có thể bỏ em được.” Lý Giản Cầm buông ly nước trên tay xuống mà âu yếm gương mặt tôi. Tôi kích động ngồi dậy rục vào trong lòng ngực rắn chắc ấm áp của anh, ôm chầm lấy anh.

“Phàm… Em là bảo bối của anh, bất luận như thế nào anh cũng không thể bỏ em lại được…” Lý Giản Cầm nói giọng khàn khàn với tôi. Tôi ôm lấy anh càng chặt hơn, tuy rằng biết đó chỉ là lời ngon tiếng ngọt nhưng tôi nguyện ý tin tưởng… Bởi vì yêu anh cho nên… Tôi tin tưởng.

“Được rồi, em mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.” Lý Giản Cầm đè tôi nằm xuống, mặt anh thoạt nhìn có chút đỏ làm cho tôi không tự giác đem hai tay đặt lên má anh. Cảm thấy hơi nóng bởi nhiệt độ của việc đỏ mặt, chỉ thấy hai má của Lý Giản Cầm ngàng càng đỏ hơn nữa, tôi nhịn không được mà hỏi: “Anh thấy nóng sao? Sao mặt lại đỏ như vậy?”

“Đừng lo lắng cho anh! Em lo ngủ đi!” Lý Giản Cầm thô lỗ nắm lấy tay tôi trên má anh mà nhét vào trong chăn. Tôi vẫn cảm thấy kỳ lạ, mới vừa vươn tay ra ngoài thì Lý Giản Cầm lập tức đứng lên đi đến bên ghế dựa bên cạnh mà ngồi xuống. Nhìn thấy anh liên tiếp có những hành động làm cho người ta khó hiểu như vậy, càng muốn làm rõ anh rốt cuộc là đang nghĩ gì.

“Em dám đứng lên thì anh sẽ không đảm bảo cho mông của em được yên đâu đấy! Nằm xuống.” Nhìn thấy tôi rục rịch muốn đứng lên, Lý Giản Cầm nheo mắt nguy hiểm nhìn tôi. Vì ngại ánh mắt của anh, tôi chỉ hảo ngoan ngoãn nằm xuống cùng nhìn nhau. Cũng không biết là tôi quá mức mẫn cảm hay hoa mắt, luôn luôn cảm thấy khuôn mặt của anh càng ngày càng đỏ, cứ như vậy mà nhìn một vài phút. Lý Giản Cầm cuối cùng cũng đem mặt vùi vào lòng bàn tay tôi vừa nói: “Phàm ngu ngốc! Đừng dùng loại ánh mắt này mà nhìn anh chứ…”

Ánh mắt? Ánh mắt gì chứ? Không phải cũng giống như bình thường sao, tôi còn nghi hoặc nhìn anh, “Em là thực không hiểu hay là giả vờ không hiểu a…” Tôi vẫn không nói một lời nào mà vẫn nhìn anh, hy vọng anh cho tôi một lời giải đáp. Sau đó anh rống giận một tiếng liền lao về phía tôi.

“Úi! Anh làm gì thế! Làm em giật cả mình.” Tôi xoa nhẹ mình, thiếu chút nữa bị hành động của anh dọa đến đứng tim. May mắn là gia đình tôi vốn sức khỏe tốt không có bệnh tim di truyền.

Lý Giản Cầm cứ như vậy ôm tôi không nói một câu, tôi chỉ mở miệng hỏi: “Anh xảy ra chuyện gì?” Anh lắc lắc đầu vẫn giữ tư thế bất động, không lâu tôi liền phát hiện ra anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, “Anh, anh, anh… Anh rốt cuộc là nghĩ cái gì a?” Phần bụng của tôi chạm phải vật cứng nếu đoán không lầm hẳn là cái mà nam nhân đều có chính là… hung khí.

“Ai kêu em dùng loại ánh mắt ấy nhìn anh!” Tiếng rầu rĩ của Lý Giản Cầm từ sau gáy truyền đến. Tức khắc tôi cảm thấy mình vô tội, tôi bất quá chỉ là lẳng lặng nhìn anh… Cái gì cũng chưa làm mà đã hứng thú phấn thành như vậy, giờ còn đổ lỗi cho tôi!

“Cái đó, vậy anh có muốn vào WC giải quyết một chút không… Để như vậy âm ỉ khó chịu lắm!” Cảm giác phần bụng có vật cứng ở đó thì sẽ không an toàn cho tôi thế nên đành tự thân đề nghị anh như vậy, tôi cảm thấy ý tưởng cũng không tệ.

“Không cần… Như vậy là tốt rồi!” Lý Giản Cầm kiên quyết nói lời cự tuyệt, còn dụng lực cắn ở tai tôi một cái. Nếu anh không thấy khó chịu thì tôi đây cũng không cần khách sáo miễn cưỡng anh, đành phải duy trì tư thế có chút xấu hổ này mà làm cho chính mình tiến vào mộng đẹp.

Vừa lim dim ngủ cảm giác sức nặng trên người không thấy nữa, vội vàng mở mắn nhìn xung quanh tìm, rất sợ khi ta ngủ say thì Lý Giản Cầm liền như thế rời bỏ ta đi tìm Diệp An… Trong phòng ngủ không thấy bóng dáng anh đâu, tôi vội vàng chạy ra phòng khách chỉ thấy anh đứng ở ban công nói chuyện điện thoại mới yên lòng. Tôi đứng ở góc phòng khách trong sự yên tĩnh của đêm, Lý Giản Cầm không phát hiện tôi đã rời khỏi giường, chăm chú nói điện thoại, cứ như vậy nghe anh nói với người còn lại.

“Tôi biết, tôi nói tôi sẽ giải quyết.” Lý Giản Cầm mềm mỏng nói, “Ân hảo, cứ như vậy đi, tôi cũng yêu cậu, chụt.” Không cần nói cũng biết là anh nói chuyện điện thoại với Diệp An, Lý Giản Cầm dùng giọng trầm thấp dễ nghe để nói chuyện điện thoại cùng những lời yêu thương. Trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau đớn, tôi nghĩ sau này loại cảm giác này nhất định sẽ theo ta cho đến khi Lý Giản Cầm không cần tôi nữa mới thôi!

Nhìn thấy anh cúp máy, tôi đi hướng ra ban công khi anh còn chưa xoay người thì ôm chặt lấy anh, trong lòng đầy chua xót mở miệng nói: “Giản… Ôm em đi.” Tôi không muốn gọi anh là Cầm, bởi vì Diệp An gọi anh như vậy, tôi không muốn gọi anh là Cầm, bởi vì tôi muốn cho anh biết tôi không phải Diệp An, tôi là Kim Bình Phàm!

Hết Chương 14

(Ps: Thật sự thì khi edit tới đây vẫn chưa hiểu chuyện giữa Cầm và Diệp An là như thế nào, nhưng mà ta thấy Phàm thật sự rất tội T^T)
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of