Loading...

Bình Phàm Chương 11

0
208


Chương 11

 

“Không phải loại này à.” Mới vừa ngồi xuống, một giọng nói già dặn liền truyền tới. Đây là bàn ăn dài một trượng, bên cạnh bàn ngồi đầy, hẳn là thân thích của nhà Lý Giản Cầm. Mà tiếng phát ra chính là từ người ngồi ớ trước bàn vuông, một vị nam nhân thoạt nhìn ước chừng trên dưới 50 tuổi. Lý Giản Cầm nhỏ giọng nói với tôi đó là ông nội của anh ta, tôi lắp bắp nhỏ tiếng kinh hãi, bởi vì ông nội anh ta đúng là người từng trãi.

“Tiểu Cầm, con uống lộn thuốc rồi sao? Như thế nào mà lại thích một tiểu tử như vậy, dì có thể giúp con giới thiệu một người rất tốt a, người như nó sao có thể xứng với con được!” Giọng nói của người ngồi bên trái tôi truyền đến, xem ra tiếng đó là của vị phu nhân xinh đẹp. Lại nói tiếp trên bàn cơm này người khó xem nhất hẳn chính là tôi rồi… Gia tộc người nhà họ Lý thật đúng là ai cũng xinh đẹp.

“Mẹ! Sao mẹ lại nói như vậy! Phàm ca thực đáng yêu a, hắc hắc hắc, nhưng mà nếu Cầm ca thích, con sẽ không khách khí mà đón nhận anh ấy.” Ngồi ở bên cạnh phu nhân chính là Lý Ương, nó cười với tôi đưa ánh mắt quyến rũ, hại tôi thiếu chút nữa đem thức ăn trong dạ dày mà nhổ ra. Nó nói tiếp thu liền tiếp thu a, hừ hừ, cho dù bộ dạng tôi có không đẹp, tôi cũng có quyền được lựa chọn vậy. Nó muốn nhận tôi, tôi mới là không để cho nó nhận. Tên tiểu quỷ thối tha.

“Sức khỏe cậu có khá hơn chút nào không? Nếu còn không thoải mái thì cứ nói với Tiểu Cầm.” Nghe ra giọng nói này là giọng nữ dễ nghe vừa mới ở cửa nghênh đón chúng tôi. Một cô gái đáng yêu ước chừng trạc tuổi tôi ngồi ở bên cạnh Lý Giản Cầm cười nói với tôi.

Ngồi ăn cơm tôi không mở miệng nói qua một câu, đều là nghe gia tộc bọn hắn năm lần bảy lượt phê bình mình. Vẫn còn Lý Giản Cầm có nói chuyện với tôi một chút cùng với Lý Ương đùa nghịch không nghiêm túc. Tôi tựa như không đếm xỉa đến, mặt lạnh lùng nhìn chuyện này trôi qua. Tôi ngồi đối diện với cô gái ngồi bên cạnh Lý Giản Cầm, so sánh liền cảm thấy hứng thú, nàng cũng giống như Lý Giản Cầm, ngẫu nhiên chen vào giúp tôi nói chuyện. Ngẫu nhiên cùng nàng chống lại, mắt nàng sẽ cười ý bảo tôi cứ tiếp tục ăn cơm, thực sự là cô gái kỳ lạ, rõ ràng sẽ không biết là vậy thế nhưng hiểu được bộ dạng của tôi liền liều mạng giúp tôi nói chuyện.

“Uy, cô gái vừa mới ngồi bên cạnh anh là ai?” Chờ ăn xong bánh ngọt của ông nội của Lý Giản Cầm, chúng tôi lập tức đi ô-tô về nhà. Từ trong căn nhà lớn u ám kia đi ra tôi tò mò liền hỏi Lý Giản Cầm với vẻ mặt như đống phân kế bên.

“Là em gái cùng cha khác mẹ của anh.” Anh ta trả lời ta ngắn gọn, thì ra là em gái của anh ta a, cho nên nói… Nàng hẳn là không phải xuất phát từ tự nguyện giúp tôi nói chuyện, nên là giúp chính mình cùng anh trai nói chuyện.

“Sao thế? Em có ý gì với nó à? Hừ, làm em thấy vọng rồi, nó thích tên tiểu tử Lý Ương kia!” Lý Giản Cầm nắm lấy eo tôi dùng sức bóp một cái, sắc mặt biến đổi so với nãy càng khó xem.

“Lý Ương!? Nó hẳn là so với em gái anh thì nhỏ tuổi hơn mà!?” Tôi giật mình nhìn Lý Giản Cầm, nếu chiếu xem ngoại hình mà phán đoán, Lý Ương hẳn là cùng lắm mới 17, 18, mà em gái anh ta thoạt nhìn hẳn là không khác lắm ít nhất cũng 20 tuổi đầu rồi! Không thể tưởng tượng em gái của anh ta thanh thanh tú tú cũng sẽ lấy chồng kết hôn cản trở việc học hành a!

“Cái khỉ! Em cho là Lý Ương bao nhiêu tuổi chứ? Tên tiểu quỷ nó đã là 20 rồi, em gái anh bất quá cũng chỉ hơn nó một tháng thôi. Cơ mà, không thể nào em lại thật sự đối với em gái anh có hứng thú a!?” Lý Giản Cầm đem tôi đến phía trước của anh ta nhìn ta phẫn nộ. Nhìn thấy anh ta nổi giận như vậy tôi nhịn không được phụt cười một tiếng, nhìn thấy ngọn lửa càng ngày càng bùng cháy trong mắt anh ta, tôi liền ngừng cười, nghẹn ý cười mở miệng: “Anh thật là kỳ lạ, rõ ràng người bị phê bình chính là tôi, anh giận cái gì chứ? Huống chi cho dù tôi đối với em gái anh có hứng thú thì anh không phải nói là nó thích Lý Ương, anh ghen cái gì a!” Chỉ thấy Lý Giản Cầm giống như máu giận xìu xuống như bong bóng cao su, buông tay ra khỏi bả vai của tôi. Giây phút suy sụp tinh thần đã qua đi, anh ta tập trung lái xe, sau khi mãi cho đến tôi ngủ quên trên xe thì anh ta cũng không nói một câu gì với tôi.

Khi tôi lại mở to mắt thì bên tai truyền đến tiếng tim đập yên bình xen lẫn tiếng thở nhẹ nhàng, tay chân bị người khác ôm lấy sít sao. Không cần nghĩ cũng biết ngủ bên cạnh mình chính là ai… Tôi giật giật tay chân định rút ra khỏi Lý Giản Cầm, nhưng khi tôi rút ra một chút anh ta liền lại nhanh chóng siết lấy tôi, thôi thì đơn giản mặc cho anh ta siết, tôi cứ tiếp tục nằm trong lòng anh ta mà nghe tiếng tim đập. Tự hỏi chuyện tình của chúng tôi, tất cả khởi đầu mông lung như một trò đùa. Tôi đến bây giờ vẫn là không hiểu quanh anh ta có biết bao nhiêu người dễ nhìn rốt cuộc là phát sinh chuyện gì mà làm cho anh lại thích thượng một người bình thường chẳng có gì đặc sắc như tôi đến thế. Nhưng suy cho cùng đến thời điểm này, tôi rõ ràng không phải là đồng tính nhưng lại cùng anh ta hôn môi, anh ta ôm cũng không bài xích, nhìn anh ta ghen với tôi trong lòng còn có chút mừng thầm. Tuy rằng lần trước không có trả lời anh ta rằng không có ghét cùng anh ta làm chuyện này, nhưng kỳ thật trong lòng rất rõ ràng… Tuyệt đối không có chán ghét mà còn có chút thích. Nhưng đối cảm giác đối với anh ta cũng không như là thích… Ít nhất anh cho tôi cảm giác rất khác với người bạn gái trước kia… Như này là có thích hay không… Tôi thật sự không hiểu, nếu thích là cảm giác như người bạn gái trước kia gì loại cảm giác này là gì? Càng muốn suy nghĩ thì lại càng nghĩ không thông, thở dài đơn giản không suy nghĩ nhiều nữa… Liền thuận theo tự nhiên đi. Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Giản Cầm đang say giấc mộng, anh ta cười ngọt ngào như là đang nằm mơ thấy một giấc mộng đẹp. Xem ra trong lòng thực sự có chút bực bội, tôi liền nghĩ cách mau phá cho anh ta không còn an an ổn ổn mà mộng đẹp nữa. Tôi cúi đầu dùng sức hướng phía cổ anh ta, hừ hừ, không làm anh ta thức dậy tôi sẽ không mang họ Kim!

“Tê…” Lý Giản Cầm vuốt vuốt chỗ vừa bị tôi cắn, mơ hồ nhìn tôi. “Làm gì vậy a…?” Anh ta ngáp một cái ôm eo của tôi xoay ra phía sau, có thể vừa rồi cắn anh ta không đủ mạnh. Hiện tại răng nanh còn ngứa thế là tôi lại cắn ngay chỗ vừa mới để lại dấu răng, lần này cắn so với lần trước càng dùng sức, cảm giác miệng thản nhiên có mùi máu tươi. Lý Giản Cầm lần này thật sự tỉnh, anh ta một phen đẩy đầu của tôi ra, một tay che chỗ bị tôi cắn.

“Em làm gì vậy!” Tôi thoa eo từ trên xuống dưới nhìn anh ta bị tôi đánh thức vẻ mặt rất mất hứng, trong lòng nháy mắt dễ chịu hơn nhiều. Thế là lại nằm sấp quay về phía ngực anh ta, cười hì hì nói với anh ta: “Kỳ thật tôi là quỷ hút máu, anh vừa rồi mới bị tôi cắn xong, anh cũng sẽ biến thành quỷ hút máu!” Lý Giản Cầm sửng sốt một chút, rồi sau đó hai tay lại nhớ đến ôm lưng của tôi.

“Vì em, anh cam nguyện biến thành quỷ hút máu.” Không cần nhìn cũng biết anh ta hiện tại nhất định tự cho là tình cảm nồng nàng, thật không biết anh ta nói ra những lời buồn nôn như thế cũng thấy buồn nôn hay sao…

“Mới bốn giờ… Còn có thể ngủ thêm một chút, mau ngủ đi.” Lý Giản Cầm vỗ nhẹ lưng của tôi, tựa như người mẹ đang an ủi khi gặp ác mộng vậy. Trong lòng bỗng dưng cảm thấy ấm áp, hai tay không tự giác quay lại ôm và nằm vào lòng ngực rắn chắc của nam nhân. Không chừng tôi thích anh ta thật… Cảm giác anh ta hôn ở phía trên đầu của mình, nghe anh ta hừ tiêu sái điều yên giấc hòa cùng tiếng tim đập trầm ổn, tôi lại như vậy mà đi vào giấc mộng ngọt ngào.

Buổi sáng tôi mang một đôi mắt lờ mờ đi theo Lý Giản Cầm cùng nhau vào công ty, không phải không có cảm nhận được người khác chỉ trỏ cùng lời ra tiếng vào, nhưng bởi vì hiện tại cũng uể oải gần chết nên cũng chẳng màng, “Ai dô!” Chạm một tiếng, tôi nghênh diện đập vào cửa thủy tinh liền tỉnh ra không ít, bên tai truyền đến tiếng mọi người cười trộm. Quay đầu nhìn xem Lý Giản Cầm, bộ dạng của anh ta là muốn cười nhưng lại không dám cười. Thấy tôi sắp nổi cáu liền nhanh chạy tới nhu nhu cái trán của tôi. Tiếng cười trộm lại biến mất mà thành những giọng nhỏ thảo luận. Tuy nói là tiếng nhỏ thảo luận nhưng mà vấn đề lại là giọng nhỏ của họ chẳng khác nào là to khủng khiếp. Tôi lẳng lặng nghe bọn họ hồ ngôn loạn ngữ thật buồn cười, như là nói tôi dựa vào mông cho nên mới ngồi trên vị trí này. Rồi tôi là con trai riêng bên ngoải của chủ tịch, nào là gián điệp của công ty khác phái đến… Thật sự không hiểu nổi những lời đồn đại, tôi nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười. Nhưng Lý Giản Cầm sẽ không thấy hài hước như tôi, anh ta đi đến chỗ mấy vị viên chức giọng siêu to kia mà khẩu khí nghiêm khắc bảo bọ đừng ở đó mà lo chuyện bao đồng vô nghĩa, nếu không sẽ đưa bọn họ về với ông bà. Dọa bọn họ đến sắc mặt tái nhợt, đại sảnh cũng nhát mắt trở nên im lặng cho đến lúc tôi cùng anh ta đi đến thang máy rồi cửa đóng thì ngoài đại sảnh lại bắt đầu thảo luận nhiệt liệt.

“Chào tổng tài.” Giả Thư nhìn thấy chúng tôi cùng nhau đến, chính là đối với tôi tươi cười quỷ dị rồi sau đó giớng như bình thường lui tới bàn nhìn theo Lý gỉan Cầm tiến vào văn phòng.

“Thật hiếm hoi, hai người các ngươi không ngại sự nghi ngờ mà cứ như vậy cùng nhau đến công ty! Ha ha, tôi vừa mới nhận được điện thoại nói các người cùng nhau đến tôi còn không dám tin đâu! Nếu cùng nhau đến như vậy vừa mới nãy giám đốc đe dọa người cũng là thật sự nói không ngoa nha?” Giả Thư tò mò nhìn tôi ở trên bàn điều chỉnh tư thế thoải mái chuẩn bị ngủ say.

“Ân… Không phải đe dọa, chính là bảo họ nên lo việc của mình cho tốt vào… Có chuyện gì quan trọng thì nói với tôi, tôi đi ngủ trước một chút tối hôm qua không ngủ được…” Nói xong tôi liền nằm xuống cái gối nhỏ mà tôi tự chuẩn bị, bên tai mở hồ truyền đến Giả Thư nói cái gì thân nhau.. Liền ngủ mất.

“Thẳng đến giữa trưa tôi mới chầm chậm đứng lên, nhìn nhìn bên cạnh không thấy vị trí của Giả Thư, tôi nghĩ cậu ấy hẳn là đi lên tìm ông quản lý, tôi chỉnh chỉnh lại tóc, không thèm gõ cửa mà đi trực tiếp vào văn phòng giám đốc. Vừa mở cửa ra, tôi như bị đập vào mắt ngay tại trận. Lý Giản Cầm ôm hôn một tên nam hài, vong tình ngay cả khi tôi tiến vào cũng chưa phát hiện… “Cầm… Có người đến.” Tiếng nói của nam hài lộ ra một chút sắc dục, toàn khuôn mặt ửng hồng như máu. Nhìn thấy nam hài đem mặt vùi vào ngực Lý Giản Cầm, tôi cảm giác trái tim giống như có ai đó lấy kim đâm vào trái tim mình đau đớn.

Lý Giản Cầm ngẩng đầu nhìn về phía tôi, nhìn thấy gương mặt anh ta hơi hơi tái nhợt, trong ánh mắt anh ta có chút bối rối và khỏ xử. Rồi sau đó anh ta cau mày bình tĩnh bảo tôi vô lý. Tôi không nhớ rõ sau đó anh ta còn nói gì nữa, tôi chỉ biết hai tai mình đều vang lên, tôi cũng không biết sao ta lại cứ như vậy mà rời khỏi cửa, đi tới nhà ăn… Chỉ thấy trong ánh mắt giờ chỉ còn nỗi xót xa, trong lòng rất khó chịu. Bởi vì tôi lo dụi mắt mà đụng phải 5 người, nên tai truyền đến một tiếng trầm thấp trào phúng nhanh: “U, này không phải là cái tên tiểu tử dựa vào mông mới ngồi lên chức trợ lý đặc biệt của tổng tài sao! Sao thế, đi ăn có một mình a!”

Khi tôi đang muốn cúi đầu đi qua, tên nam tử kia chưa từ bỏ ý định bắt lấy tai của ta: “Chớ đi a! Chúng tôi còn nhiều thứ muốn tâm sự a, tôi cũng muốn theo cậu học hỏi làm sao để vận dụng mông để kiếm tiền nhiều a!”

“Anh không có cái số đó, cũng không có khả năng đó, anh không bị phân thành rác rưởi cũng là tốt lắm rồi.” Tiếng của Tiềm Thiệu xuất hiện ở phía sau, nam tử như là bị chọc giận càng dùng sức nắm chặt lấy tay của tôi. Tôi cau mày nhìn nam tử, hắn còn chưa mở miệng liền cho hắn một quyền: “Anh nếu muốn dựa vào mông kiếm tiền thì anh nên xem lại dung nhan trước đi, đem đống thịt trên người anh giảm xuống 10kg, như vậy mới có thể so sánh với tôi.” Nhìn thấy bị tôi cho một quyền ngã xuống đất. Tuy rằng tôi biết tôi đây là giận chó đánh mèo nhưng thực ra tôi cũng là có hảo tâm nói với hắn đề nghị đó, rồi liền lôi kéo Tiềm Thiệu rời đi.

“Mày có chuyện gì thế? Rất ít thấy mày mắng chửi người khác… Là có chuyện gì xảy ra sao?” Tôi lôi kéo Thiệu đi vào tiệm cà phê gần công ty, vừa mới ngồi xuống Thiệu liền mở miệng hỏi tôi. Tôi biết với người khác nhìn vào thì tôi chẳng có gì bất thường nhưng trong mắt Thiệu thì lại khác…

“Tao…” Mới nói một chữ, nước mắt cứ như vậy mà rơi xuống không thể nào kìm lại được, trong đầu lại hiện lên cảnh Lý Giản Cầm hôn nam hài kia. Có lẽ tôi bây giờ nên thừa nhận là tôi thật sự thích anh ta…

“Thật là… Khóc đến thế này.” Tiềm Thiệu lướt qua mặt bàn ôm lấy đầu của tôi, làm cho tôi ở trong lòng nó mà thỏa sức khóc. Nó chính là như vậy, khi tôi có chuyện đau lòng thì nó chuyện gì cũng không hỏi đến, chỉ lẳng lẳng cho tôi ôm lấy, làm cho tôi có thể trải lòng mà khóc.

Được một lúc, di động lại rung lên chính là Giả Thư gọi đến, cũng không biết rằng tôi cùng Thiệu ở bên ngoài đã hơn 2 tiếng, “Cậu ở đâu a!? Mau trở lại! Tổng tài đang tìm cậu đó!” Giọng nói sốt ruột của Giả Thư xuyên qua microphone mà truyền tới.

Tôi nghe Giả Thư nhắc tới Lý Giản Cầm thì nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, tựa như phản xạ giống như không thể nào kiềm chế được. Tiềm Thiệu thấy thế rút di động trong tay tôi ra, đơn giản bảo với Giả Thư tôi không thoải mái cần được yên tĩnh. Sau đó liền tắt điện thoại.

“Đi thôi, chúng ta về nhà.” Tiềm Thiệu kéo tôi đi trong khi tôi vẫn còn khóc mà chẳng để tâm đến ánh mắt người ngoài nhìn vào. Cứ thế mà nắm tay tôi đi ra ngoài. Bắt được xe liền hướng đến nhà nó mà đi. Trên đường nó mới gọi đến công ty xin phép, thấy tôi trước mắt vẫn là không ngừng khóc, nó liền giúp tôi lau nước mắt. Tôi nghĩ hành động của chúng tôi hiện tại rất kỳ quái, xem tài xế cứ nhìn chằm chằm vào chúng tôi qua gương chiếu chậu là có thể hiểu được.

Hết Chương 11
***

Và thế nà có biến…..
Đón đọc chương 12 nha~ mí cưng
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of