Loading...

Bình Phàm Chương 10

0
247


Chương 10

 

“Tổng tài, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?” Nhìn thấy đoạn đường xa lạ bên ngoài cửa sổ xe, tôi liền buột miệng hỏi Lý Giản Cầm. Đã một tháng trôi qua kể từ lúc đi Nhật Bản về, từ ngày ấy mối quan hệ của chúng tôi đã có chút tiến triển, tôi không cự tuyệt anh ta thì anh ta cũng không cự tuyệt mà hôn tôi… Nhưng vẫn là không thể cùng anh ta phát sinh chuyện đó.

“Đã gần tan tầm rồi, tên gì đấy.” Lý Giản Cầm chuyên tâm nhìn về phía trước, miệng thì cứ huyên thuyên. Một tháng qua, tôi muốn sửa đổi thói quen này của anh ta nhưng không được, thực không hiểu nổi anh ta vốn chính là tổng tài, không gọi hắn tổng tài thì phải gọi là gì chứ, làm sao mà lại bắt phải gọi tên của anh ta… Cảm giác đó thực sự là kỳ cục!

Thấy tôi không lên tiếng, Lý Giảm Cầm liền nhìn tôi, thở dài một hơi: “Làm gì có ai ở đây mà còn phải gọi chức danh… Tên của anh đâu có khó gọi!” Dứt lời, lại thở dài một hơi.

Là không khó để gọi a, nhưng nếu là có ai ở đây chắc anh ta cũng sẽ năm lần bảy lượt kéo người ta lại mà hôn môi, vừa hôn còn ôm vào trong lòng mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của cấp dưới, “Ai…” Lần này đến lượt tôi thở dài một hơi, những lời này chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, nếu muốn tôi nói ra thành lời thực sợ phá vỡ sự cân bằng kỳ quái này của chúng tôi.

“Đúng rồi, bản hợp đồng của sự kiện kia anh điều tra sao rồi?” Tôi phá vỡ sự trầm mặc, nghiêng đầu nhìn Lý Giản Cầm. Nói với anh ta chuyện đó cũng một tháng rồi, nhìn anh ta giống như chưa làm cái gì cả, thực sự hoài nghi rằng anh ta có đúng là có đi điều tra hay không?

“Nhanh thôi, đại khái là vài ngày nữa.” Chỉ thấy mặt của Lý Giản Cầm trầm thấp vài phần, xem ra anh ta cũng biết tình hình rồi!

“Chúng ta hiện tại rốt cuộc là đi đâu vậy?” Thấy xe càng ngày càng đi trên núi hẻo lánh, tôi thấy lạ hỏi. Ngày mai còn phải đi làm nữa, hơn nữa hiện tại cũng đã ngồi xe hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nếu từ từ trở về nhất định cũng sẽ mất rất nhiều thời gian. Như vậy anh ta không thấy phiền hay sao?

Chỉ thấy Lý Giản Cầm nhìn tôi cười thần bí, không nói gì mà cứ tiếp tục lái xe. Thế là một tiếng sau tôi cứ như vậy mà bị Chu lão tiên sinh chộp tới chơi cờ*. Cuối cùng cũng tới nơi đúng mục đích của Lý Giản Cầm, “Chúng ta tới rồi.” Anh ta nhìn thấy bộ dạng còn buồn ngủ của tôi không tự giác lại cúi xuống hôn một cái.
*Nghĩa là lúc này Phàm nhi đã ngủ rồi đó a~

“Đừng tự tiện hôn tôi.” Tôi ngáp một cái mở cửa xe đi ra ngoài. Trước mắt hiện ra một đống đổ nát, tôi phán đoán nếu nó không hoang tàn thì nó hiện tại có thể xem như là khách sạn quy mô lớn nhất toàn thành phố. Phía sau một đôi tay ôm lấy tôi, tôi theo thói quen giật giật tìm vị trí thoải mái nhất liền an ổn đứng bên trong.

“Anh không tự tiện hôn em, anh thực sự nghiêm túc hôn em mà.” Lý Giản Cầm dứt lời lại cúi đầu hôn lên trán của tôi, bỗng nhiên tôi nhìn đống đổ nát trước mặt giống như có một vật thể bay qua bên cạnh của lớn, dọa cả người tôi cứng ngắc.

“Anh… Anh có nhìn thấy không!” Tôi gắt gao nắm lấy hai tay trước thắt lưng, run rẩy hỏi Lý Giản Cầm ở phía sau. Chỉ thấy người phía sau trầm thấp nở nụ cười.

“Đừng lo lắng, đi thôi, chúng ta vào nào!” Nói xong Lý Giản Cầm buông hai tay ở eo của tôi rồi nắm lấy tay tôi. Tôi đứng tại chỗ bảo sẽ không đi, cứ như vậy giằng co chừng mười phút, “Em muốn tự mình đi vào hay là muốn anh ôm em vào?” Lý Giản Cầm cuối cùng chịu không nổi mới uy hiếp hỏi tôi.

“Tôi phải lái xe về nhà…” Tôi liều mạng chạy liền bị anh ta nắm tay lại. Vừa mới thấy cái gì kia bay qua, vì sao anh ta lại không thấy được! Này rõ ràng là cái nhà ma rồi! Chở tôi đi lâu như vậy kết quả dĩ nhiên là mang tôi đến nhà ma rồi!

Lý Giản Cầm trừng mắt nhìn tôi rồi sau đó chặn ngang một phen, ôm lấy tôi đi tới căn phòng u ám của nhà ma. Tôi giãy dụa muốn nhảy xuống, “Em tại đây mà còn lộn xộn coi chừng anh đem em vứt ra ngoài xe, hảo hảo yêu thương em.” Lý Giản Cầm cười tủm tỉm nhìn tôi, xem toàn thân tôi sợ hãi chỉ có thể ngoan ngoãn cho anh ta ôm, quên đi… Dù sao nếu thực sự gặp phải ma thì còn có Lý Giản Cầm có thể làm bạn.

“Các người cuối cùng cũng đến! Mau vào, mau vào!” Một giọng nữ dễ nghe truyền đến. Khi tôi nghe được thanh âm tôi lập tức gục đầu vào ngực của Lý Giản Cầm mà run rẩy. Vì sao mà Lý Giản Cầm cứ như mà chẳng nghe thấy gì, ô… Tôi muốn về nhà!

“Cậu ta xảy ra chuyện gì à?” Người khàn khàn giọng nam truyền đến, tôi còn run dữ dội hơn.

“Không có gì, có thể là không được thoải mái!” Lý Giản Cầm trả lời. Tôi càng ôm lấy anh ta, cuối cùng anh ta cũng nghe thấy rồi! Anh ta cũng nghe thấy rồi! Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Giản Cầm, người phía sau nhìn thấy tôi liền cười cười.

“Trước hết dẫn cậu ta về phòng nghỉ ngơi đi!” Giọng nam trầm ấm kia lại truyền đến, dọa tôi nhanh chóng lại úp mặt vào lòng anh ta, tiếp tục run rẩy.

Cứ như vậy Lý Giản Cầm mang tôi đi đến cái gọi là phòng, trên đường còn cùng mấy “người” nữa chào hỏi. Tôi sợ đến chết đem mặt úp vào ngực anh ta cái gì cũng không dám nhìn.

Chờ Lý Giản Cầm đem tôi đặt ở một chỗ mềm mềm giống như là giường khi đó tôi mới mở đôi mắt đầy hoảng sợ nhìn anh ta. Anh ta sẽ không phải để tôi lại nơi này rồi mới mang cho đám ma quỷ kia ăn thịt chứ! Tôi gắt gao nắm lấy cà-vạt của Lý Giản Cầm không cho anh ta ngồi dậy, anh ta nhìn thấy tôi kéo cà-vạt của anh ta liền nhíu nhíu mày. Tiếp theo đành nằm xuống ôm tôi vào lòng mà nói: “Phàm… Em không thoải mái ở chỗ nào? Đừng làm cho anh lo lắng a!” Tôi buông cà-vạt, hai tay chuyển sang ôm chặt lấy lưng anh ta.

Cứ như vậy cho đến khi nhiệt độ cơ thể của anh ta làm xua tan đi tâm trạng sợ hãi, vừa mới muốn mở miệng nói chuyện, cánh cửa một tiếng đã bị mở ra. Một nam hài ước chừng 17, 18 tuổi vọt đến, nhìn thấy hai chúng tôi ôm nhau giật mình sửng sốt vài giây, rồi sau đó đi lại đây ôm lấy phía sau của Lý Giản Cầm lớn tiếng kêu: “Cầm ca! Cầm ca! Cầm ca!”, tôi chỉ cảm giác hô hấp của mình bị kìm hãm… Nặng, nặng a… Hai tên nam nhân to lớn nặng đè trên người tôi xương cốt đều nhanh gãy hết!

Lý Giản Cầm phát hiện mặt của tôi chuyển thành màu đỏ nhanh đứng lên mang cái đuôi bám phía sau rời đi, “Em không sao chứ?” Lý Giản Cầm cũng không quản đến nam hài tử ghé vào lỗ tai anh ta rống kêu to mà lại lo lắng vuốt mặt của tôi.

Tôi hồi lại sức, tò mò nhìn nhìn nam hài đang kêu to phía sau anh ta. Nam hài này trông khá giống anh ta, ánh mắt sáng ngời hữu thần, gương mặt suất khí tuấn mỹ, chỉ khác là Lý Giản Cầm trưởng thành hơn, còn có chút cao hơn… Nam hài này thoạt nhìn so với tôi còn thấp hơn một chút, Lý Giản Cầm phát hiện ánh mắt của tôi lướt qua nhìn vào cái đuôi phía sau anh ta, cười khổ nói: ” Nó là em họ của anh, Lý Ương.”

Cái đuôi phía sau tên là Lý Ương ngừng quát to cũng nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó lộ ra khuôn mặt đáng yêu tươi cười buông Lý Giản Cầm ra hướng lại phía tôi. Rồi mới chút đó thôi liền uốn mình trong lòng tôi hưng phấn kêu lên: “Anh là Phàm ca nhỉ! Anh thật đáng yêu a! Rất đáng yêu a!” Nói xong liền hôn một cái lên gương mặt đang đần thối của tôi.

“Lý Ương! Đừng xằng bậy!” Lý Giản Cầm kéo sau áo Lý Ương đem nó tách khỏi tôi, chắc là anh ta muốn đem Lý Ương ra khỏi phòng.

“Cầm ca, anh thật là lãnh đạm, ô… Anh có niềm vui mới đã quên ngay tình cũ rồi!” Lý Ương giãy dụa trong tay Lý Giản Cầm, đáng tiếc khí lực nhỏ vẫn là bị đá ra ngoài cửa.

“Em đừng nghe nó nói lung tung, tiểu tử kia chính là nói yêu bừa đấy.” Lý Giản Cầm ngồi xuống giường vuốt chỗ mới vừa bị Lý Ương hôn qua, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng để lại dấu hôn của anh ta.

“Chỗ… Chỗ này rốt cuộc là chỗ nào a?” Anh vừa mới nói anh ta với tiểu quỷ kia là anh em họ… Vậy ý nói nơi này… Không phải là nhà ma? Vậy là… Tôi run lên một chút vẫn là không cần suy nghĩ thì tốt hơn.

“Nơi này là nhà của ông nội anh, hôm nay là sinh nhật của ông, ông nói ông muốn nhìn em một chút cho nên mang em đến, không có hỏi qua em liền mang em đến đây, vậy em… sẽ không giận chứ?” Lý Giản Cầm nhìn tôi cẩn thận hỏi.

“Cho nên nói… chỗ này không phải là nhà ma?” Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, rồi sau đó như là hiểu vì sao tôi lại như thế thì bắt đầu cười ha ha.

“Phải… Ha ha… Là rất giống nhà ma! Ha ha… Đó là sở thích của ông nội anh! Ha ha ha… Khó trách em không muốn vào… Ha ha ha.” Lý gỉan Cầm cả người ghé vào trên người tôi cuồng tiếu, “Vậy… Cái thứ trắng trắng kia bay tới bay lui chính là gì!” Tôi chưa từ bỏ ý định hỏi, cảm giác tựa như tôi hy vọng nó là phòng ma.

“Trắng trắng? Bay tới bay lui?… Đó là con thỏ mà ông nội nuôi đó! Phụt ha ha ha ha…” Lý gỉan Cầm sửng sốt một chút rồi sau đó bắt đầu cười không thể khống chế, càng cười làm cho tôi cảm thấy càng khó chịu. Hại tôi vừa mới nãy sợ đến chết, tôi tức giận cho lên lưng anh ta mấy quyền.

“Cầm ca, Cầm ca, ông nội gọi các anh xuống ăn cơm kìa!” Cánh cửa giật giật, Lý Ương phát hiện cửa bị khóa, bắt đầu ở ngoài cửa dùng sức la hét như là hận không thể để toàn bộ người trong phòng nghe thấy.

Lý Giản Cầm mặt bình tĩnh rời giường ra mở cửa, trừng mắt với vẻ mặt muốn vọt vào trong của Lý Ương rồi kéo lại nói bên tai vài câu, chỉ thấy sắc mặt Lý Ương càng ngày càng tái nhợt rồi sau đó im lặng tiêu sái rời đi. Chờ Lý Giản Cầm trở lại bên giường, tôi tò mò hỏi anh ta: “Anh nói với nó cái gì thế? Sao sắc mặt nó lại tái nhợt như vậy?”

Lý Giản Cầm lộ ra vẻ mặt gian trá sờ sờ môi của tôi nói: “Muốn biết, hôn anh đi anh sẽ nói cho em nghe.” Tôi đảo cặp mắt trắng dã, ngồi dậy, “Đi thôi, ông nội của anh đang đợi chúng ta đó!” Tôi làm như chưa hỏi qua chuyện gì, muốn tôi chủ động hôn anh ta, chờ tôi uống rượu rồi nói sau! Anh ta thất vọng nhìn tôi, rồi mới chính mình ngoan ngoãn mở miệng: “Anh chỉ nói với tiểu tử kia nếu nó làm ồn chúng ta, anh liền nói với mẹ nó cho nó ở cùng ông nội để giúp đỡ ông nội vài ngày.” Tôi cười hì hì sờ sờ đầu của anh ta.

Hết Chương 10
****

Hihi~ đã để các bé chờ lâu >///<
Gần đây cả dàn bận quá nên truyện cũng bị ngâm theo a~
Số tụi ta thực khổ thực sở mà :'(

Hihi~ dù sao cũng chúc các cháu đọc truyện vui vẻ nha~
[full-width]

avatar
  Subscribe  
Notify of