Sửu Thúc Chương 9 + 10

0
70

Chương 9:

Mười phút sau, Dung Thụy Thiên trở lại trường quay. Cầm cơm trưa đi vào hành lang bên cạnh, cặp lồng đồ ăn vừa lạnh vừa nhạt, hơn nữa bên miệng có vết thương. Ăn vài miếng liền nuối không trôi, nhớ tới Tịch Nhạ Hoài khóe môi cũng có tổn thương, tâm tình dùng cơm sẽ không có.

Tịch Nhạ Hoài là được mọi người cưng chiều, lại là siêu sao nổi tiếng, vô số người ánh mắt đặt trên người hắn. Muốn hắn lấy khóe môi tổn thương để quay phim, thực sự rất phiền toái.

Dung Thụy Thiên sợ hãi rời đi hành lang, năm phút sau, tìm đến phòng hóa trang của Tịch Nhạ Hoài.

Tịch Nhạ Hoài mặc âu phục màu xám, đường may tinh xảo làm dáng vẻ bề ngoài của hắn càng anh tuấn. Tựa hồ kinh ngạc khi hắn đột nhiên tìm đến, ánh mắt màu lam nhạt lưu chuyển qua một đạo hứng thú: “Ngươi sao lại đến đây?”

 

“Mới vừa rồi thật xin lỗi.” Dung Thụy Thiên sắc mặt cứng ngắc, không muốn cùng hắn liên lụy quá nhiều, nhưng sự việc mới vừa rồi nếu không xin lỗi lại không yên tâm, hơn nữa cũng lo lắng hắn bị ảnh hưởng đến cảnh quay kế tiếp.

Tịch Nhạ Hoài thầm phì một cái, chịu đựng khóe môi truyền đến đau đớn hỏi: “Ngươi là đặc biệt đến giải thích?”

“Ta là tới giải thích.” Dung Thụy Thiên cúi đầu, một bộ dạng chịu nhận lỗi.

Không nghĩ tới hắn thực đến giải thích, Tịch Nhạ Hoài suýt nữa bật cười: “Không cần nói xin lỗi.” Từ đầu đến cuối đều là hắn vô lý, sau đó bị thương cũng là tự tìm, cho nên không có ý tứ trách móc gì.

“Đây là thuốc mỡ… Ngươi bôi thuốc sẽ tốt hơn…” Dung Thụy Thiên thập phần không yên, thoạt nhìn giống người nhà bệnh nhân đối mặt bác sỹ, e sợ sẽ đắc tội hắn.

Tịch Nhạ Hoài kinh ngạc nhìn hắn: “Ngươi mua thuốc riêng cho ta?” Chẳng lẽ không biết hắn có rất nhiều thuốc, trợ lý nhìn thấy thương thế của hắn cũng sẽ tìm thuốc cho hắn, càng đừng nói miệng vết thương còn tại ngay cái địa phương kia.

“Ân.” Dung Thụy Thiên như trước cúi đầu, hắn là chạy đến tiệm thuốc mua thuốc cho hắn, bởi vì không biết nên mua loại thuốc gì, chỉ cùng nhân viên cửa hàng nói cần thuốc tiêu viêm tốt nhất.

Biết được hắn lo lắng mình bị thương, Tịch Nhạ Hoài tâm giống như được rót mật: “Ta không dùng đến thuốc này.”

“Chính là …”

“Ta không sao, nhưng thật ra thương thế của ngươi càng cần phải xử lý.” Tịch Nhạ Hoài đem thuốc trả lại cho hắn, trong lúc vô tình đụng tới hắn, tay hắn có chút lạnh, giống như khối băng vừa trơn lại vừa lạnh, để cho y không thể dễ dàng bắt lấy.

Xem hắn khách khí như vậy lại dễ nói chuyện, Dung Thụy Thiên không khỏi mở miệng hỏi: “Kế tiếp quay phim, ngươi sẽ đi trường quay sao?” Thủy chung vẫn không thể an tâm.

Nguyên lai hắn quan tâm mình là sợ mình không đi trường quay, trong nháy mắt Tịch Nhạ Hoài suýt nữa thất thố. Hắn thở sâu mấy hơi thở, nhìn thấy Dung Thụy Thiên bất an, lông mi nhẹ nhàng nhưng mặt đã nhăn cùng một chỗ, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra biểu tình bi thương, “Ta sẽ đi trường quay.”

Dung Thụy Thiên nhẹ nhàng thở ra.

Tịch Nhạ Hoài lại bồi thêm một câu, “Bất quá quay phim xong, ngươi phải theo giúp ta đi đến một nơi?”

“Đến nơi nào?” Dung Thụy Thiên thần sắc khó xử, sau khi tan tầm hắn không thích đi ra ngoài hoạt động, cũng không giỏi về việc giao tiếp.Tình hình trước mắt, nếu không thích cũng vẫn phải đáp ứng.

Tịch Nhạ Hoài liếc mắt thấy y đang nhìn mình, đáy lòng giống như bị nước ấm nóng chảy qua: “Đến lúc đó ngươi sẽ biết.”

Bốn giờ chiều.

Tân Đồ Hiên đến Nhật Bản, di động vang lên, hắn thấp giọng nói vài câu, phải đi đến điểm hẹn.

Buổi tối tám giờ.

Dung Thụy Thiên mệt mỏi đứng ở bãi đỗ xe, bởi vì là công ty giải trí nên thời gian làm việc khá loạn, có khi theo đoàn làm phim cả ngày, có khi trực cả đêm. Nếu gặp đoàn làm phim phải quay buổi đêm, chỉ cần tan ca hắn sẽ trở về để ngủ.

“Lên xe!” Nhìn Dung Thụy Thiên đứng tại đó, không cam lòng, Tịch Nhạ Hoài thở dài một hơi, “Ta sẽ không làm cái gì đối với ngươi.” Nguyên bản muốn mang hắn đi Bá Man khách sạn ăn cơm, nơi đó có mỹ thực phong phú cùng rượu ngon.Nhưng xem bộ dạng hắn thấp thỏm, lo âu, đột nhiên nhớ tới bọn hắn nhận thức chưa được bao lâu, nếu mời cơm như vậy có chút đường đột, thế là lại nghĩ đi địa phương khác.

Dung Thụy Thiên nhìn thấy Tịch Nhạ Hoài, thấy hắn dùng cặp mắt nước biển thâm thúy nhìn hắn. Tao nhã ung dung giống như công tử quý tộc Âu Châu trong phim. Nam nhân như vậy hẳn là khinh thường cùng hắn có giao tình, cũng không thể đối với hắn làm ra cái gì kỳ quái, cho nên hắn mở ra cửa xe ngồi vào đi.

Xe Cadillac màu đen nghênh ngang rời đi, ai cũng không chú ý tới góc tối đang đè xuống thanh âm cửa kính ô tô.
── răng rắc răng rắc răng rắc.

Nửa giờ sau Dung Thụy Thiên theo Tịch Nhạ Hoài đi vào tầng một Kim Nguyên bách hóa. Đây là bách hóa lớn nhất trong thành phố, tầng một bên trái có rất nhiều cửa hàng buôn bá. Bên kia là những hộp được đóng gói tinh xảo, không có một cái nào tiếng Trung, tất cả đều là tiếng Anh cùng tiếng Nhật, bên cạnh nhãn có chú giải thuyết minh về sản phẩm, mỗi sản phẩm đều phải so với siêu thị bình thường quý hơn vài lần. Cho nên, tới đây mua đồ rất ít người, liếc mắt một cái nhìn lại nhân viên cửa hàng còn nhiều hơn so với khách hàng.

Dung Thụy Thiên đi theo phía sau Tịch Nhạ Hoài, vì phòng người khác nhận ra chính mình, Tịch Nhạ Hoài đội mũ, đeo kính râm cùng khăn quàng cổ. Toàn thân trên dưới phủ kín không kẽ hở, hắn cầm lấy khay đựng bốn quả táo, nhìn cũng không nhìn giá, để vào trong xe.

Xe đẩy để rất nhiều kẹo Nhật Bản kẹo cùng các thực vật khác, Dung Thụy Thiênvô ý nhìn đến giá cả, nhịn không được nói với hắn, “Này thực đắt.” Mấy quả táo liền mấy trăm khối, thật sự quá mắc.

“Chúng ta đi khu hoa quả bên kia nhìn xem.” Tịch Nhạ Hoài đem khay đựng táo trả lại dãy hàng, lại thuận tiện nói một câu: “Có muốn ăn gì đó không? Nếu thích liền tự mình lấy”

Trên đường đến đây Tịch Nhạ Hoài hỏi điều tương tự như vậy, Dung Thụy Thiên cảm thấy được đây là khách sáo, thế là cũng khách khí nói:”Ta ăn cơm thôi”

Tịch Nhạ Hoài ngẩn người, vội phản ứng ho nhẹ một tiếng: “Chúng ta liền đi siêu thị.” Biết rõ bọn hắn còn không có thân mật đến cái loại tình trạng đó, nhưng lại nhịn không được muốn chiếu cố hắn.

Buôn bán ở khu siêu thị bên này cũng rất náo nhiệt, giá cả cũng thực tế, hợp lý, Tịch Nhạ Hoài đi vào khu quầy hoa quả, tùy ý nhìn một phen, thấp giọng cùng lão bản nói: “Cho ta một thùng táo.”

Dung Thụy Thiên kinh ngạc nhìn Tịch Nhạ Hoài, không nghĩ tới hắn một lần cần mua nhiều như vậy.

Làm lão bản đem trọn thùng táo mang ra, Tịch Nhạ Hoài kinh ngạc trừng lớn mắt.Không nghĩ tới sẽ nhiều như vậy, nhưng lão bản đã mang ra rồi, khó mà nói không cần. Thấy Dung Thụy Thiên nhìn chằm chằm quả đào cách đó không xa, nghĩ đến xe đẩy vẫn còn không gian, lại muốn mua ba cân quýt cùng năm cân đào.

Lão bản lưu loát đem táo đưa Dung Thụy Thiên: “Đây là hoa quả của ngươi.”

Dung Thụy Thiên vội đi đến đón, Tịch Nhạ Hoài phía trước hắn cũng từng bước tiếp nhận, rồi mới đem táo đặt ở tầng dưới cùng, mặt khác muốn đem thực vật khác nhét ở bên cạnh. Chính là mấy thứ này bỏ vào sẽ không còn chỗ. Hắn không khỏi đau đầu, sớm biết vậy sẽ không mua nhiều như thế, nhưng khó có cơ hội đi một chuyến, nghĩ muốn đem thực vật trong nhà bổ sung đầy đủ.

“Nga… đào liền quên đi, xin lỗi, phiền ngài cất xuống.” Lão bản đem đào lấy lại từ Dung Thụy Thiên, bởi vì đào là món cuối cùng, chưa kịp tính tiền.

Tịch Nhạ Hoài lấy ra thẻ tín dụng.

Đứng ở hàng cái trước Dung Thụy Thiên tướng tiền cấp lão bản, mùa này quả đào lại đại lại ngọt, chính là giá cả cũng sang quý, cho nhất Bách lão bản tìm tiền lẻ cho hắn. Hơi mỏng tấm vé còn bởi vì lão bản nhét vội vàng rơi trên mặt đất, hắn vội ngồi xổm người xuống tìm, nhưng tìm tới tìm lui cũng không thấy bổ tiền. Lão bản lật ra hạ quầy thu ngân, phát hiện bổ thiếu, vội cấp Dung Thụy Thiên bổ sung thiếu mấy khối.

Tịch Nhạ Hoài nhìn không chớp mắt Dung Thụy Thiên, cảm giác hắn rất kỳ quái, mấy khối tiền cũng muốn theo lão bản truy, hắn phó quả đào tiền khi có thể mi cũng chưa mặt nhăn hạ xuống, thoạt nhìn không giống người hẹp hòi, có thể quả đào là hắn cần, hắn vội lấy ra tiền mặt còn hắn.

“Không cần.” Dung Thụy Thiên cự tuyệt, đem cây quýt theo quả đào xách ở trong tay, bởi vì xe đẩy lý đã không có không gian ,

“Ngươi còn muốn mua đồ vật khác sao?”

“Không có.” Tịch Nhạ Hoài đưa tay nói Dung Thụy Thiên trong tay hoa quả, muốn giúp hắn chia sẻ một ít sức nặng.

Dung Thụy Thiên không chút hoang mang, “Này đó ta tới xách, ngươi thôi xe đẩy.” Hoa quả như vậy nặng gì đó, nên do hắn làm như vậy thể lực sống người xách, huống chi xuất thể lực sự hắn thực thói quen làm.

“Vậy được rồi.” Biết được hắn như thế nói, sẽ không có khoan nhượng, Tịch Nhạ Hoài cũng không cưỡng cầu nữa, chính là phụ giúp xe đẩy đi ở phía trước, khóe mắt Dư Quang lại ở Dung Thụy Thiên trên người. Lúc này đúng là dòng người giờ cao điểm, trong siêu thị thực chen, không đến hồi lâu trẻ, bọn hắn ngay tại trong đám người đi rời ra.

Chương 10:

 

Dung Thụy Thiên mang theo túi quýt cùng đào, trong tay túi đào giống như nặng ngàn cân, túi xách nặng hằn lên tay hắn đỏ ửng, còn chưa đi hết khu hoa quả, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi. Ngực cũng ra một tầng mồ hôi, hắn thở hồng hộc nhìn lại, lại không thấy thân ảnh Tịch Nhạ Hoài đâu, nghĩ y có lẽ ở cửa chờ hắn, thế là cả người mồ hôi cũng không dừng lại nghỉ ngơi.

Không biết đi bao lâu, chỉ cảm thấy chung quanh xoay chuyển làm cho trong lòng thấy phiền, chân đèn trên đỉnh đầu cảm giác như đang lắc lư, ánh sáng làm Dung Thụy Thiên cảm thấy hoa mắt, vội đỡ lấy tay vịn hành lang bên cạnh.

Trong nháy mắt, toàn bộ đào trong túi nhựa đều rơi trên mặt đất. Vô số người dừng lại nhìn thấy đào lăn thất tao bát loạn trên đất, có người tránh có người kêu. Thần tình đều là mất hứng, thuận tiện đem ánh mắt dừng lại ở trên người Dung Thụy Thiên, vừa nhìn thấy dung mạo của hắn lại bày ra thần tình ghét bỏ.

“Ai nha, ngươi xem hắn xem, thật sự là dọa người!”

“Một người nam nhân sao lại keo kiệt như vậy, không phải mấy quả đào thôi sao, đáng giá gì mà ở chỗ đông ngồi nhặt rồi đếm!”

“Thật sự là chán ghét, còn chặn ở giữa đường, đường đã chật giờ lại còn phải chen chúc!”

Dung Thụy Thiên vừa gấp vừa quẫn, những quả đào đó đều phải trả tiền để mua nếu không nhặt lên thì sẽ bị giẫm nát ở đây, hắn từng nếm cái khổ khi không có tiền, huống chi là hơn chín mươi khối để mua chỗ đào này.

Lạc mất Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài vội vàng trở lại khu hoa quả, liền thấy Dung Thụy Thiên ngồi xổm nhặt từng quả đào. Dù đội mũ nhưng vẫn là cảm giác được ánh mắt của hắn dính tại trên mặt đất, căn bản không dám đối diện ánh mắt người khác.

Tay hắn cùng trên lưng ướt sũng mồ hôi, cánh tay thô sạn nhanh chóng nhặt lên từng quả đào, lại nhét vào túi nhựa, thoạt nhìn có chút đáng thương. Trong siêu thị rất nhiều người, vô số người dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn, nếu không liền cẩn thận vượt qua hắn. Một nam nhân xấu xí ngồi chồm hổm trên mặt đất nhặt đồ vật này nọ, đối với người khác xem ra thật sự chướng mắt.

Tịch Nhạ Hoài cau mày nhìn hắn, nhìn hắn khẩn trương ngồi xổm như vậy, lại chịu người khác nghị luận, hắn cảm giác phía dưới xương sườn như đang bị dao găm bén nhọn đâm vào. Hắn tiến lên bắt lấy cánh tay Dung Thụy Thiên: “Ngươi đang ở đây làm gì, không cần nhặt!”

Dung Thụy Thiên muốn vung tay hắn ra, nhưng trước mắt tối sầm, hắc ám như thủy triều đánh úp lại, rồi liền cái gì cũng không biết .

Không biết ngủ bao lâu, chất lỏng lành lạnh không để ý sự chống cự của hắn theo mu bàn tay tan ra như máu. Chậm rãi… Cả người đều lạnh, tứ chi dần dần trở nên cứng ngắc, giống như khối băng đông cứng.

Dung Thụy Thiên cảm giác giống như trở lại mùa đông khi còn trẻ. Hắn ngồi ở trong phòng học không ngừng phát run, vô luận đi học hay tan học, không có ấm lên chút nào. Bởi vì mặc thiếu, quần áo là đồ mùa thu đơn độc áo sơ mi mỏng, bên trong có áo giữ ấm, nhưng bên ngoài không có áo khoác. Tay chân hắn cứng ngắc ngồi ở đó, nhìn thấy vô số người hưng phấn chạy tới chơi tuyết, bản thân lại không nâng nổi hưng trí. Hắn đối mùa đông cảm giác trừ bỏ lạnh chính là đói, hiện tại hắn là mặc quá ít mà ăn cũng không đủ no. Cảm giác như thế đã qua thật lâu, nhưng giờ lại rõ ràng cảm nhận được.

“Hắn sao lại té xỉu?” Thanh âm bao hàm lo âu đột nhiên vang lên trong không khí vang lên, quen thuộc đến làm cho người không thể quên, Dung Thụy Thiên có chút kinh ngạc, không nghĩ tới sẽ nghe được thanh âm trong trẻo của Tịch Nhạ Hoài.

Bác sỹ chậm rãi nói: “Đã cho hắn làm kiểm tra máu, không có vấn đề gì, chính là hạ đường huyết, buổi tối chưa ăn cơm đi, lại mệt cùng thân thể bị thương, hiện tại truyền cho hắn lọ đường glu-cô.”

Hai người từ từ nói chuyện với nhau, còn đề phòng ảnh hưởng Dung Thụy Thiên nghỉ ngơi, Tịch Nhạ Hoài đem bác sỹ kéo ra ngoài.

Dung Thụy Thiên ý thức chậm rãi khôi phục lại, bốn phía cảnh vật cũng rõ ràng, hắn nằm ở trên giường bệnh viện, bên cạnh đứng là hộ sỹ trẻ tuổi. Trong mơ hồ nghe được thanh âm của Tịch Nhạ Hoài, có thể mở mắt ra lại không thấy y, xem ra hắn là sinh ra ảo giác. Tịch Nhạ Hoài là nam nhân tao nhã, sao lại có mặt ở bệnh viện, hơn nữa còn chờ đợi ở bên cạnh hắn.

Hộ sĩ nhìn thấy hắn, cười nhạt hỏi: “Ngươi đã tỉnh?”

Dung Thụy Thiên đem ý thức đi tìm mũ đội, phát hiện mũ không có ở đây, sắc mặt có chút trắng bệch, vội lấy tay che mặt, tận lực không muốn đem khuôn mặt xấu xí đối diện hộ sĩ.

Hộ sĩ ôn hoà nói: “Đã tỉnh vậy sẽ không có vấn đề gì, chờ truyền dịch xong hai giờ là có thể rời đi, tiên sinh ngươi có bảo hiểm không? Hoặc là để bằng hữu của ngươi đi quầy thu ngân đóng viện phí.”

“Chính mình, chính mình trả tiền.” Âm thanh Dung Thụy Thiên thực khàn, miệng đều là vị chua xót.

“Ta đây trả tiền thuốc ngươi.”

Dung Thụy Thiên lo lắng lấy ra tiền, bỗng nhiên phát hiện chỉ có mấy chục khối, còn không có mang thẻ bảo hiểm. Truyền dịch mấy bình cùng xét nghiệm máu chỉ sợ không thể trả, vừa nghĩ tới sắc mặt hắn trắng bệch.

Đúng tại lúc này hộ sĩ tiến vào, nhìn thấy thần tình mồ hôi lạnh của hắn nhẹ giọng nói nhỏ: “Tiền thuốc men của ngươi tổng cộng ba trăm tám mươi nguyên, phí tổn đã có người vì ngươi thanh toán, ngươi truyền dịch xong là có thể đi rồi.”

“Ai đã thanh toán giúp ta?” Dung Thụy Thiên kinh ngạc hỏi.
Hộ sĩ nhìn chỗ ký tên trên đơn thuốc: “Trần Phi.” (Edit: Đậu má bản raw nó dịch tên con nhà người ta từ tiếng Hán sang tiếng Việt là: “Trần bay liệng phi” luôn nên mình chịu không dịch từ tiếng Việt sang tiếng Hán được nên dịch tạm là Trần cmn Phi)

“Hắn là ai vậy?” Dung Thụy Thiên thần tình nghi hoặc, không nhớ rõ mình biết người này không.

“Hắn thực lo lắng ngươi, luôn luôn hỏi tình huống của ngươi, ngươi cần phải cảm tạ hắn.” Hộ sĩ mỉm cười nói với Dung Thụy Thiên. Hắn là trực tiếp bị Trần Phi ôm đến cấp cứu, bắt lấy hộ sĩ liền hỏi bác sỹ ở đâu, đem người của bệnh viện bọn họ đều giật mình, tưởng cái gì khám gấp người bị bệnh. Bác sỹ cho hắn làm xét nghiệm máu thì nam nhân kia như mất hồn, nhìn thẳng vào bác sỹ, chỉ sợ y bị xét nghiệm ra bệnh gì không chữa được.

Dung Thụy Thiên thần tình ngạc nhiên, chẳng lẽ Trần Phi là nhân viên trong siêu thị, thấy hắn ngã xuống đất ngất đi, liền đưa hắn đưa tới bệnh viện còn giúp hắn thanh toán tiền thuốc. Không thân cũng chẳng quen đối với hắn tốt như thế, trên đời còn có người tốt như vậy.

“Cốc cốc.” Tiếng đập cửa thanh thúy vang lên, hộ sĩ quay đầu nhìn thấy cánh cửa đóng chặt hô: “Tiến vào.”

Tịch Nhạ Hoài thần sắc lạnh lùng đi vào phòng bệnh.

Vừa nhìn thấy hắn, hộ sĩ trên mặt hiện lên sự ái mộ không che giấu, quay đầu cùng Dung Thụy Thiên nói: “Tiên sinh, là hắn mang ngươi tới bệnh viện.”

Dung Thụy Thiên kinh ngạc nhìn Tịch Nhạ Hoài, không thể tưởng được không ngờ là Tịch Nhạ Hoài mang hắn đến bệnh viện, lại còn vì hắn chi tiền thuốc men. Hắn không phải chán ghét mình sao, mình cũng không ngừng cho gây hắn phiền toái, chính mình vì xách đồ vật này nọ lại hôn mê bất tỉnh.

“Tỉnh là tốt rồi.” Thấy Dung Thụy Thiên trên giường đã tỉnh, Tịch Nhạ Hoài thả lỏng ngũ quan đang bị che khuất xuống. Nếu hắn bỏ kính râm sang quý trên mặt ra, trong phòng bệnh hộ sĩ nhất định sẽ thét chói tai.

 

*****************
Còn tiếp …….. :3

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here