Sửu Thúc Chương 7 + 8

0
59

Chương 7:

Tịch Nhạ Hoài đi đến cửa sổ sát đất, lẳng lặng nhìn thấy Dung Thụy Thiên, Dung Thụy Thiên đứng ở trên ghế cao, cố sức lau cửa sổ thủy tinh. Tay áo của y vén đến khuỷu tay, nhìn thấy rõ ràng cánh tay y, cổ tay rắn chắc màu đồng tản ra sức sống của nam nhân thành thục. Ánh mắt của hắn theo cánh tay nhìn về phía bờ vai của y, đường nét từ bả vai đến thắt lưng dị thường lưu loát, cánh tay giơ lên lau cửa thủy tinh thì trên vai hơi hơi hở ra. Đường nét cơ thể rõ ràng lại tao nhã, chính là nhìn hình dáng đã thấy rất không tồi.

Chính là y đem thân thể kia bó buộc trong sự âm trầm, từ áo sơmi màu đen đến quần, trừ bỏ màu đen không có màu khác, ngay cả mặt đều bị màu đen của mũ che khuất hơn phân nửa, chỉ có thể nhìn đến cằm của y cùng cánh môi.

 

Cằm của y đầy, hơi mỏng giống như màu của hoa tường vi, một người nam nhân lại có cánh môi hồng nhuận. Nhìn nam nhân như vậy bỗng có cảm giác lạ…

Hắn xoã tung mái tóc đen, không cần nghĩ cũng đoán được lông mi của hắn cũng bị tóc che hết, nếu vén lên những sợi tóc che khuất khuôn mặt, liền thấy những vết sẹo khủng bố trên mặt, những vết sẹo này tựa hồ theo hắn thật đã lâu…

“Mặt của ngươi trời sinh chính là như vậy sao?” Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên không chớp mắt, khuôn mặt tuấn mỹ băng tuyết nhưng đầy vẻ dịu dàng mà hỏi, ánh mắt hắn màu lam nhạt giống như bảo thạch.

“Không có.” Dung Thụy Thiên giật mình, một bộ lãnh đạm không muốn trả lời.

Trong lúc nhất thời Tịch Nhạ Hoài không cách nào hỏi tiếp, nhưng thấy hắn thần tình là mồ hôi, còn cố sức lau chỗ cửa thủy tinh trên cao, lại không nhịn được nói với hắn: “Địa phương cao như vậy không có bụi, máy quay cũng không quay loại địa phương này” Cửa sổ thủy tinh cao ba thước, mặt trên thủy tinh rất khó lau đến.

“Không phải nhìn không tới sẽ không có bụi.” Dung Thụy Thiên lau thủy tinh, thần sắc thản nhiên nói, hắn chỉ muốn làm tốt phận sự, không cho người khác kiếm cớ nói hắn.

Cố chấp! Nói cho hắn biết đừng làm chuyện dư thừa còn không nghe, Tịch Nhạ Hoài ánh mắt nhìn Dung Thụy Thiên, thấy hắn không để ý đến mình, sắc mặt càng ngày càng trầm, bước nhanh đến phía trước bắt lấy tay Dung Thụy Thiên: “Ta nói ngươi không cần lau!”

Dung Thụy Thiên cả người cứng ngắc, vội phản ứng liền giãy ra, nhưng lực đạo của hắn bóp chặt lại vừa trầm vừa nặng, không để cho hắn giãy, hắn nhướng lên ánh mắt sắc bén yêu cầu, “Mời ngươi buông ra.”

Thanh âm của hắn lộ ra một cỗ lạnh lùng không rõ, Tịch Nhạ Hoài tay không tự giác giữ chặt cánh tay của hắn, cường ngạnh đưa hắn hạ xuống ghế “Ngươi hiện tại là làm công việc ghi chép ở trường quay, loại công việc này của đoàn làm phim không cần ngươi nhúng tay, huống chi trường quay có người phụ trách vệ sinh” Y biết được hành vi của mình thực liều lĩnh, thậm chí không khống chế được có chút vô lý. Bình thường không có hành vi lỗ mãng như vậy, có thể y chính là không quen nhìn Dung Thụy Thiên bộ dáng nén giận.

Dung Thụy Thiên ngẩng mạnh đầu nhìn hắn, một đôi mắt màu hổ phách đã tràn ngập kinh ngạc, lấy lại tinh thần rồi vội tránh tay hắn ra, nhấc lên thùng nước rời đi.

“Dung Thụy Thiên, ngươi không nói với ta cái gì sao!” Nhìn hắn rời đi, Tịch Nhạ Hoài theo bản năng kéo hắn lại, không nghĩ tới bắt hụt, chỉ kéo lấy được vạt áo sơ mi của hắn. Không biết là hắn khí lực quá lớn, hay là áo sơmi kia chất liệu vải quá kém, chỉ nghe “Tê” một tiếng dài vang lên, áo sơmi của Dung Thụy Thiên rách ra một mảng lớn sau lưng, lộ ra thân thể tinh tráng bị áo sơmi bao trùm.

Thời gian giống như dừng lại!

Tịch Nhạ Hoài chứng kiến rõ ràng xương sống lưng, cùng kích thước đường cong lưng áo.

Dung Thụy Thiên kinh hoảng kéo quần áo, nhưng áo bị xé rách từ phía sau, mặc kệ hắn kéo, áo sơmi vẫn là chảy xuống tới bên hông.

Ý thức được mình làm cái gì, Tịch Nhạ Hoài khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, lại không kiêng dè đánh giá hắn, nửa khối thân trần này thực mê người, da thịt cơ thể màu đồng, đem đến cho hắn vẻ bề ngoài càng trẻ tuổi.

Dung Thụy Thiên sắc mặt chợt trắng nhợt, sớm biết sẽ bị Tịch Nhạ Hoài bắt lấy thì cũng sẽ không trốn, lấy bộ dạng xấu xí của hắn Tịch Nhạ Hoài cũng sẽ buông hắn ra.

Tịch Nhạ Hoài cởi áo sơmi trên người ném đến cho Dung Thụy Thiên “Mặc vào.” Hắn còn muốn xem nhiều một lát, nhưng xem y sắc mặt trắng bệch, cả người cứng ngắc, tiếp tục chịu kích thích chỉ sợ sẽ ngất đi.

“Không, không cần.” Dung Thụy Thiên thanh âm thật thấp, xen lẫn kích động không thể che dấu.

“Vậy ngươi định trần truồng đi ra ngoài?” Tịch Nhạ Hoài cười khẽ xem xét hắn, thuận tiện mặc vào áo khoác âu phục trên ghế sa lon “Vừa rồi thật xin lỗi, ta không phải cố ý xé rách quần áo trên người ngươi, ngươi trước tiên mặc áo sơ mi của ta, đừng để ý tới.”

Dung Thụy Thiên ngẩn người, thấp giọng nói với hắn: “Ta ngày mai đem quần áo trả lại ngươi.” Trên tay áo sơmi tính chất trơn lạnh, xem qua, vừa nhìn chính là hàng cao cấp, vậy mà Tịch Nhạ Hoài lại chịu cầm quần áo cho hắn mượn.

“Không cần, coi như ta bồi thường ngươi.” Tịch Nhạ Hoài tao nhã ngồi trên sô pha, chậm rãi đánh giá hắn.

Dung Thụy Thiên thận trọng nói: “Ta sẽ trả lại ngươi.” Cái áo sơmi kia không đáng tiền, lại mặc nhiều năm, tính chất rất kém cỏi, đột nhiên bị thô lỗ kéo lấy, đương nhiên sẽ rách ra.

Tịch Nhạ Hoài cười nhạt không nói, nhìn ra được Dung Thụy Thiên tính tình tốt lắm, cũng không thích lợi dụng người khác, càng không thích a dua nịnh hót.

Ánh mắt của hắn dừng ở trên người Dung Thụy Thiên, nương theo ngọn đèn trong phòng chứng kiến trên bả vai hắn tảng lớn máu ứ đọng, tựa hồ bị thương thật lâu, còn có chút sưng đỏ, chính là nhìn thấy cũng biết rất đau, nhưng vết thương này…

Hắn cũng không lấy bị thương làm cớ xin nghỉ phép, còn gượng đến trường quay dọn sạch đạo cụ, nghe theo người khác an bài bố trí trường quay. Nghĩ tới đó Tịch Nhạ Hoài đau lòng không thôi, hắn nhẹ giọng đi đến bên người Dung Thụy Thiên. Biết được hành vi của mình thực đường đột, cũng sợ hắn sẽ cự tuyệt chính mình, thế là ấn chặt bờ vai của hắn nói.”Chỗ này của ta có hộp thuốc lưu thông máu, ngươi nằm lên trên giường, ta đem thuốc bôi cho người.” Ở trường quay thường xuyên sẽ bị thương, vì thế trên người thường mang theo thuốc trị thương, để bị thương sẽ dùng.

Dung Thụy Thiên vội vàng cự tuyệt, “Không cần.” Bọn hắn ngay cả bằng hữu đều chưa nói tới, loại sự tình này tốt nhất không phiền toái hắn.

“Vết thương trên vai ngươi đã lâu, hiện tại vẫn còn sưng, vết tụ huyết không tan, qua vài ngày ngươi ngay cả cử động cũng sẽ không được.” Tịch Nhạ Hoài trấn an hắn, để cho hắn không cần khách khí như vậy.

Dung Thụy Thiên không muốn cho hắn động đến vết thương trên người mình, nhưng hắn lại khách khí như vậy, còn ấn chặt vai của hắn không cho cử động. Cứ như vậy bá đạo nhưng cũng không có gì ác ý, cho nên, hắn đành ngoan ngoãn nằm ở trên giường.

Tịch Nhạ Hoài càng đánh giá, ánh mắt càng bi thương, cách hắn gần như vậy mới nhìn rõ Dung Thụy Thiên trên người có rất nhiều vết thương.

Những vết thương này đều là ngày thường làm việc lưu lại, bởi vì vị trí khó bôi thuốc, thế là máu ứ đọng liền kéo dài ở lại trên người. Tịch Nhạ Hoài thấy mà đau lòng, cảm thấy Dung Thụy Thiên sống được quả không dễ dàng, nếu có thể giúp được hắn việc gì, sau này sẽ không chối từ.

Tịch Nhạ Hoài lấy một ít thuốc mỡ bôi lên trên vai y, đầu ngón tay lạnh như băng đụng tới da thịt ấm áp của y. Hắn ngực căng thẳng, vội ổn định lại những suy nghĩ nhiễu loạn, thong thả xoa lên bộ vị máu ứ đọng: “Có thể sẽ đau đó, ngươi trước tiên kiên nhẫn một chút.” Nói xong dần dần tăng thêm lực đạo, lấy thêm thuốc bôi, rồi bắt đầu lại nhẹ nhàng bôi lên trên lưng y.

Chương 8:

Mùi bạc hà dễ chịu phiêu tán trong không khí.

Dung Thụy Thiên trên người có rất nhiều chỗ bị tổn thương, đem tất cả chỗ tổn thương bôi thuốc lên, trong tay thuốc mỡ cũng dùng hơn phân nửa. Mỗi khi hắn lực đạo tăng thêm đều nghe thấy tiếng rên cố nhẫn nại, nếu là hắn thì sẽ chịu không nổi mà kêu ngừng lại, thế nhưng y lại cái gì cũng không nói, như trước ấp úng nhẫn nại không lên tiếng.

20′ trôi qua. Trong lòng bàn tay tràn đầy xúc cảm khi chạm vào da thịt của Dung Thụy Thiên, thuốc mỡ cũng bôi đầy sau lưng hắn, cũng thông qua vuốt ve mà đem thuốc thấm vào da.Tịch Nhạ Hoài rời ra thân thể Dung Thụy Thiên, chứng kiến cỗ da thịt màu đồng cổ bị xoa đỏ, ánh sáng đèn chiếu lên tấm lưng được bôi thuốc mỡ trong suốt.

Tịch Nhạ Hoài đưa tay sờ, đầu ngón tay duyên dáng đụng tới da thịt của hắn, lại ôn nhu dừng lại ở mái tóc đen của hắn, chỉ lướt qua sờ soạng vài cái, liền thấp giọng nói với hắn: “Đã bôi thuốc tốt lắm, ngươi có thể đứng lên.”

Dung Thụy Thiên không có phản ứng.

Tịch Nhạ Hoài khẩn trương nhìn qua, vén lên tóc đen che khuất khuôn mặt hắn, liếc mắt một cái chứng kiến trán của hắn tràn đầy mồ hôi, nghĩ chắc là đau đến mức ngủ mê man.

Bởi vì hắn đã ngủ, lần đầu như thế đến gần xem hắn. Đó là khuôn mặt như thế nào, trừ bỏ cái trán cùng cằm hoàn hảo vô khuyết, trên gương mặt đều là sẹo thịt khủng bố, vết sẹo đó tựa như bị vật bén nhọn đâm qua hoặc cũng gần giống vậy, cũng không phải sinh sinh ra liền mang theo vết sẹo. Nhưng loại bỏ những vết sẹo chướng mắt xấu xí, hắn ngũ quan đường nét cương nghị, mặt mày rộng rãi lại rõ ràng, lông mi đậm lại dài dịu ngoan che mi mắt, thoạt nhìn so với con gái thì lông mi còn muốn mềm hơn vài phần.

Môi của hắn hồng, sáng bóng giống hoa, làm cho người ta muốn hung hăng chà đạp, Tịch Nhạ Hoài không nâng lên cằm của hắn, sờ soạng trên mặt của hắn một hồi, rồi mới tiến lại sát vào một chút, ngửi được trên người hắn hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái. Tịch Nhạ Hoài mê muội chống người đỡ hắn, giống như giật điện toàn thân đột nhiên run lên, hắn nhẹ nhàng mà hôn hắn, nghĩ muốn ngậm lấy đôi môi kia. Có thể như vậy hôn nam nhân không có nghĩa là hắn là đồng tính luyến ái, so với nam nhân hắn càng ưa thích nữ nhân, mà từ kia người rời đi sẽ không chạm qua nam nhân, cũng hiểu được chính mình không có khả năng tiếp nhận nam nhân nữa.

Mà khi hắn hôn Dung Thụy Thiên, cũng không có cảm thấy ghê tởm, ngược lại hắn còn cảm thấy được môi của y thực mềm, giống như không phải của nam nhân, hôn lên cũng rất thoải mái, làm cho hắn luyến tiếc rời đi.

Dung Thụy Thiên cảm thấy không xong, hốt hoảng cảm thấy vật thể nóng ẩm liếm lấy môi hắn, làm dịu đi cánh môi khô khốc kia, hơi thở ấm áp dừng ở trên mặt hắn, hắn theo bản năng nghiêng đầu, đôi môi lại bị chặt chẽ ngậm lấy. Một vật thể nóng ẩm trượt vào miệng của hắn, chậm rãi mút lấy đầu lưỡi hắn, hơi thở nồng đậm, thâm thúy giống như nước biển mãnh liệt vây quanh hắn, phảng phất hôn sâu, kịch liệt đòi hỏi.

Tịch Nhạ Hoài hôn Dung Thụy Thiên, cơ hồ không muốn dễ dàng buông hắn ra, môi của hắn thật mềm mại, đầu lưỡi trơn mang theo mùi thơm ngát. Hắn nắm lấy cằm Dung Thụy Thiên, nóng bỏng hôn lấy hắn, hơi thở càng ngày càng nóng hâm hấp, đầu óc nóng bỏng đến choáng váng, càng ngày càng ôm chặt hắn, tham lam khao khát hắn.

Gắn bó quấn lấy, độ ấm đôi môi dần dần tang cao, hơi thở nóng rực kia làm Dung Thụy Thiên biến thành hừ nhẹ ra tiếng: “Ân… Kiều…”

Tịch Nhạ Hoài giật mình, chợt sắc mặt đỏ bừng đẩy Dung Thụy Thiên ra! Kiều là ai, là nam hay là nữ, Dung Thụy Thiên chẳng lẽ cùng y như vậy từng thân cận qua. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Dung Thụy Thiên, hắn im lặng nghiêng đầu, cánh môi bị hắn hôn đỏ hồng. Hắn nhìn y nửa ngày, nhẹ nhàng mà nhìn môi của hắn, thong thả xoa nhẹ lên, nơi này chẳng lẽ từng lưu lại hơi thở của người khác! Hắn cúi người xuống nhìn gần hơn!

Luôn luôn nhắm hai mắt,Dung Thụy Thiên từ từ thong thả mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn thấy Tịch Nhạ Hoàigần trong gang tấc. Tịch Nhạ Hoài sắc mặt khó coi, một đôi mắt màu lam nhạt tràn đầy lệ khí, hắn có chút luống cuống, chẳng quan tâm trên môi truyền đến hơi nóng ẩm kỳ quái, giống tránh né ác quỷ mà nhảy xuống giường. Hắn thật sự là sơ suất quá! Lại ở trước mặt Tịch Nhạ Hoài ngủ, còn bị thấy rõ dung mạo xấu xí, xấu xí như vậy chỉ sợ hù đến hắn, cho nên sắc mặt của hắn mới khó coi như vậy, để tránh làm hắn tức giận, vẫn là mau ly khai.

Không thể tưởng được hắn vừa tỉnh lại liền bỏ chạy, lại không hề có chút do dự nào, một tầng bang đầy hàn khí nháy mắt ngưng ở trên mặtTịch Nhạ Hoài, hắn xông lên trước bắt lấy Dung Thụy Thiên, lấy tốc độ nhanh như chớp kéo hắn về hướng chính: “Ngươi chạy cái gì! Quần áo cũng không mặc!”

Dung Thụy Thiên cố gắng tránh đi hắn, có thể Tịch Nhạ Hoài động tác nhanh như thiểm điện, hắn hung hăng kéo y vào ngực hắn, vả lại bởi vì dùng lớn lực quá lớn làm cả hai ngã lên trên giường. Lúc này mới kinh ngạc mà không nói được gì.

Dưới ánh sáng rõ ràng, khuôn mặt Tịch Nhạ Hoài tuấn mỹ hiện lên xinh đẹp, lóe lên ánh mắt màu lam mê người, cách ngay gần hắn.

Hơi thở trước mặt dịu dàng như suối, đôi môi đỏ mọng giống như cánh hoa làm hắn cưỡng không được hôn lên. Nụ hôn vừa nhanh vừa ngọt, nhưng lại có tơ máu từ khóe miệng chảy xuống, Dung Thụy Thiên mặt đỏ bừng, người cứng ngắt giống như đạp đến đuôi sư tử!

Tịch Nhạ Hoài ở trên giường đông cứng hai giây, rồi thong thả từ trong kinh ngạc khôi phục lại, ánh mắt của hắn trầm ám nhìn y.Vẫn như trước duy trì tư thế cao quý tuấn mỹ, chính là huyệt Thái Dương gân xanh mơ hồ nổi lên: “Ngươi sẽ không phải không biết hôn chứ, đụng phải cả răng nanh!”

“Ngô…” Dung Thụy Thiên che miệng nhìn Tịch Nhạ Hoài, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú tái nhợt, lại nhìn trên đôi môi hồng của hắn có vết máu đỏ bừng, cả người tựa như tôm nướng nóng hôi hổi.

“Ngươi không sao chứ?” nhìn y che miệng nói không ra lời, Tịch Nhạ Hoài không khỏi đến gần y, muốn xem xét thương thế của y.
Dung Thụy Thiên theo phản xạ lui về sau, cùng hắn bảo trì khoảng cách an toàn.

Tịch Nhạ Hoài thở dài một hơi, cảm giác thất bại nói: “Ngươi thay quần áo đi!” Bao nhiêu người ước gì bị hắn ôm, nhưng Dung Thụy Thiên lại muốn trốn hắn, thoạt nhìn đưa hắn thành ác ma ăn thịt người.

Dung Thụy Thiên gật đầu.

Tịch Nhạ Hoài xoay người rời đi.

Dung Thụy Thiên nhìn bóng dáng Tịch Nhạ Hoài rời đi, hơi thở vì khẩn trương mà dồn dập. Hắn nghĩ đến Tịch Nhạ Hoài muốn giáo huấn hắn, dù sao bị người xấu như hắn hôn, nói sao cũng thực ghê tởm, nhưng Tịch Nhạ Hoài lại cái gì cũng chưa nói.

Hắn có chút mê hoặc, cảm giác trừ bỏ bị hắn thấy rõ khuôn mặt, còn xảy ra chuyện khác nữa. Dung Thụy Thiên lấy tay đụng vào mặt, khóe môi truyền đến đau đớn bén nhọn làm hắn nhăn lại mi. Hiện tại trên môi trừ bỏ đau thì không còn cảm giác nào, càng đừng nói đến cảm giác kỳ quái lúc trước, yên lặng nghĩ lên thay vào áo sơmi của Tịch Nhạ Hoài.

Áo sơmi có chút nới lỏng, tay áo cũng có chút dài, thoạt nhìn Tịch Nhạ Hoài hình thể thực to lớn, khí lực cũng rất lớn. Khó trách bị bắt chặt tựa như vòng sắt tránh không lối thoát.

Dung Thụy Thiên xắn lên tay áo, đi đến bên cửa sổ nhắc lên thùng nước. Khom người xuống nháy mắt một cơn trướng đau đánh úp lại, rồi lại đột nhiên biến mất, hắn sờ lên vị trí vết thương đêm đó bị ống tuýp đánh, vết thương có máu ứ đọng tựa hồ đã tan đi một chút.

Xem ra Tịch Nhạ Hoài cẩn thận bôi thuốc cho mình, còn xử lý luôn cả những vết thương nhỏ, xem ra hắn không có ác ý. Chính là thấy rõ khuôn mặt hoảng sợ của hắn, nhưng đến lúc hôn kia hắn cũng không còn lộ vẻ chán ghét. Nhưng là khi tỉnh lại nhìn qua ánh mắt hắn là ý tứ gì. Dung Thụy Thiên day day trán, cảm giác sự tình phát triển rất kỳ quái. Tịch Nhạ Hoài biểu hiện thái độ lại rất bất đồng, cùng dĩ vãng từng tiếp xúc qua không giống nhau, làm cho hắn không biết đối mặt sao.

Chuông điện thoại di động vang lên, vừa nhìn là điện thoại của đồng nghiệp.Dung Thụy Thiên vội nghe máy, đối phương muốn hắn quay về trường quay lấy cơm trưa. Cúp điện thoại, rời đi ra ngoài, không chú ý tới Tuyết Lê trong góc.

Tuyết Lê ngạc nhiên theo dõi hắn, vẫn không nhúc nhích theo dõi hắn, nam nhân như vậy lại ở phòng ngủ! Trợ lý nói cho nàng biết Tịch Nhạ Hoài ở phòng ngủ nghỉ ngơi, mới cao hứng phấn chấn lại đây. Không thể tưởng được Tịch Nhạ Hoài đóng cửa không thấy, thế là tránh ở nơi này ôm cây đợi thỏ, ai ngờ chứng kiến hình ảnh khiếp sợ như này. Mới vừa rồi Tịch Nhạ Hoài từ trong đi ra, khuôn mặt tuấn mỹ giống như người mẫu lại hơi hơi có chút hồng, cánh môi hồng nhạt lại càng hồng cón có tơ máu, dấu vết kia không phải do nam nhân xấu xí này lưu lại chứ.

 

*************

Còn nữa…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here