Sửu Thúc Chương 4

0
89

Chương 4

Nhìn thấy hắn Dung Thụy Thiên có chút kinh ngạc, chính là một lát lại khôi phục vẻ hờ hững. Tiếp theo, cúi đầu rũ xuống, cố gắng không cho hắn nhìn thấy mặt mình, rồi mới nhìn chằm chằm cặp lồng đựng cơm nói: “Ta ở đây ăn cơm.”

“Sao vậy đi chỗ vắng như này ăn?” Tịch Nhạ Hoài đành chịu thở dài.

“Ta ở trong này là tốt rồi.” Dung Thụy Thiên mím môi, ánh mắt chính là tĩnh nặng như nước, hắn cũng muốn theo đồng nghiệp cùng nhau ăn cơm, nhưng người khác chứng kiến mặt của hắn liền tâm tình không tốt, còn ảnh hưởng đến không khí dùng cơm.

 

Nhớ rõ có lần theo đồng nghiệp cùng nhau ăn cơm. Lần đó đoàn làm phim tổ chức lễ chúc mừng, cả đoàn thật tiêu pha, ăn cũng xa xỉ. Bữa tiệc đồ ăn thật phong phú, mọi người cùng ngồi một bàn, không khí thập phần náo nhiệt, nhưng khi hắn mở miệng nói chuyện người khác liền an tĩnh lại, rồi mới dùng ánh mắt như nhìn quái vật trừng hắn, không cần dùng ánh mắt như vậy quan sát hắn! Sau đó lại người bên cạnh nhiệt liệt nói chuyện với nhau, hoàn toàn coi hắn không tồn tại.

Hoàn cảnh như vậy rất khó chịu, càng khó chịu chính là những thức ăn hắn chạm qua không ai động đến nữa. Bọn hắn ngại hắn xấu càng sợ trên người hắn có bệnh.

Hắn từng đi bệnh viện kiểm tra, bác sỹ đã nói, hắn trừ bỏ vết thương trên mặt không có cái gì bệnh. Nhưng mọi người vẫn chê hắn, không ngừng cho hắn xem thường, giống như hắn toàn thân mang theo siêu vi trùng.

“Ngươi là nhân viên công tác trong đoàn làm phim?” Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy nam nhân quá lặng yên, cũng không quá rõ hắn là ai, bất quá có một chút xác định, nam nhân ở trước mắt là người trong đoàn làm phim đi.

Dung Thụy Thiên gật đầu.

Tịch Nhạ Hoài cảm giác có thanh đao cắm thẳng vào ngực. Hắn sao lại đi hỏi cái vấn đề này? Xem hắn dọn sạch đạo cụ tối hôm qua lại đang phim trường, lại cùng hắn diễn, nếu không phải nhân viên công tác, làm sao ra vào trường quay, thậm chí được đoàn làm phim cung cấp cơm trưa.

“Ngươi không đi ăn cơm?” Dung Thụy Thiên cúi đầu, thanh âm vừa thấp lại vừa trầm, Tịch Nhạ Hoài buổi sáng từng giúp hắn, hắn không có cảm ơn, có chút không hợp với đạo làm người, thế là khách sáo hỏi.

Tịch Nhạ Hoài thẳng thắn: “Cái gì cũng chưa ăn!” Hắn sao lại cúi đầu như vậy, cùng hắn nói chuyện cũng không nhìn ánh mắt của hắn, hoàn toàn chính là hành vi không lễ phép, nhìn thấy liền tức giận.

“Ngươi nếu không ghét bỏ, ăn của ta cũng được.” Dung Thụy Thiên thần sắc bình tĩnh, đưa cặp lồng đựng cơm trong tay cho hắn. Hắn nhớ rõ cơm trưa xong y còn phải quay phim, nếu không ăn cơm sẽ chịu không được.

Tịch Nhạ Hoài lửa giận nhanh chóng châm lên: “Ngươi cảm thấy ta sẽ không cơm ăn?”

“Ta không phải ý tứ kia.” Dung Thụy Thiên sợ hãi, không biết có phải hay không biểu đạt có vấn đề, làm nam nhân ở trước mắt có chút hiểu lầm, thái độ đều hung ác.

Tịch Nhạ Hoài hung tợn đẩy cặp lồng ra: “Không phải là tốt!” Hắn làm sao cần người khác bố thí.

Bất ngờ không phòng ngự bị đẩy ra, cặp lồng cơm trong tay Dung Thụy Thiên “Ba” một tiếng rơi xuống, cơm cùng đồ ăn tung ra trên đất, nước canh vẩy lên cả bàn tay, làn da phiến đỏ ẩn ẩn đau.

“Không có việc gì thì đi ra! Ta không cần lòng hảo tâm nát vụn của ngươi!” Tịch Nhạ Hoài mặt không chút thay đổi nhìn hắn, thanh âm lạnh cứng như sắt.

Dung Thụy Thiên lông mi run rẩy, đáy mắt thật sâu vẻ đành chịu, muốn theo hắn giải thích, lại chưa nói cái gì, chính là ngồi xổm người xuống đất đem cặp lồng đựng cơm nhặt lên.

Ánh sáng ảm đạm trong bóng tối, Dung Thụy Thiên cúi thấp đầu thu thập đống hỗn độn trên mặt đất. Tóc đen nhỏ vụn che đi mặt mày hắn, thấy không rõ vẻ mặt của hắn biến hóa, chỉ lờ mờ nhìn thấy cằm của hắn, cùng cánh môi sắc hồng so với Sắc Vi Hoa còn muốn hồng hơn, khóe môi cứng ngắc, hơi hơi còn có chút run rẩy…

Y thu thập sạch sẽ mặt đất dơ bẩn liền rời đi. Còn một mình đứng tại chỗ, Tịch Nhạ Hoài ánh mắt phức tạp, hắn lại vì tâm tình không tốt liền giận chó đánh mèo hắn. Nhìn ra được y không có gì ác ý, bất quá là khách khí hỏi, nếu không ăn liền cự tuyệt. Vậy mà chính mình lại đẩy ra, hung ác trách mắng y, còn để cho y không có cơm trưa ăn. Đối phương đều nén giận không cùng hắn phát hoả, trước khi đi còn thu thập đống hỗn độn trên mặt đất sạch sẽ.

Tịch Nhạ Hoài trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi, loại cảm giác này rất nặng, giống như bị một bàn tay bóp lấy trái tim, đau đớn từ tứ chi lan tràn tới toàn thân.

Dung Thụy Thiên trở lại tầng trệt đem cặp lồng đựng cơm nhét vào thùng rác, ngay sau đó đi hướng phòng của nhân viên, còn chưa có đẩy ra cửa ban công, liền gặp được Thư ký quản lí Tô Đốt, Tô Đốt muốn hắn đi văn phòng quản lý một chuyến.

Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy Dung Thụy Thiên đi vào văn phòng liền không đi theo, hắn bước trở lại trường quay, nhận từ phụ tá của mình hộp cơm ăn nhanh nhưng phong phú, bên trong là tảng thịt bò chế biển kiểu Âu Tây, bơ cùng canh, còn có salad hoa quả, phối hợp dinh dưỡng cân đối. Hắn bưng cơm trưa rời đi, lại ma xui quỷ khiến trở lại chỗ Dung Thụy Thiên ở tầng trệt.

Khi hắn thấy Dung Thụy Thiên từ trong văn phòng đi ra, định bước tới, nhưng khựng lại cước bộ, trong tay Dung Thụy Thiên đang bưng một phần sushi cao cấp.

Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy trong tay mình hộp cơm ăn nhanh, hốc mắt ướt át phát ra một trận đau đớn kịch liệt, hắn đưa tay nện hộp cơm vào thùng rác.

Trong hành lang yên tĩnh như nước, ngoài cửa sổ ẩn hiện những tòa nhà cao vút bị mây che khuất. Mưa cuối mùa từ trên trời giáng xuống, tùy ý cọ rửa từng tấc đất thành phố, trong ánh sáng hôn ám, cửa sổ thủy tinh tràn đầy những vệt nước sặc sỡ.

Dung Thụy Thiên để sushi đặt ở trước cửa, một đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách sâu không thấy đáy nhưng ám sắc như đầm lầy.

Nam phút sau, Tô Đốt vừa ra tới nơi đã thấy phần sushi cao cấp để ở cửa, hắn hơi hơi khơi mào mi, đem hộp sushi cầm lấy tiến vào văn phòng: “Dung Thụy Thiên không muốn nhận lễ vật của ngươi, thoạt nhìn hắn rất không thích a.”

“Ngay cả lễ vật đó cũng không muốn, thật sự là cố chấp!” Ngồi ở sau bàn công tác Tân Đồ Hiên giương đầu lên. Tóc đen, kính mắt viền bạc, hơn nữa khuôn mặt tuấn tú, khiến cho hắn nhiều hơn một phần nội liễm nhã nhặn.

Tô Đốt nhìn hắn, cau mày nói: “Một người nhân viên bình thường mà thôi, không có việc gì đối với hắn tốt như vậy làm gì a?” Vài lần trước cũng tặng qua đồ vật này nọ cho Dung Thụy Thiên, đối phương cũng chưa nhận lấy.

“Quan tâm nhân viên công ty của ta là sai.”

“Không ngờ ngươi đối những người khác như thế dụng tâm a.”

“Đó là ngươi không đủ hiểu biết ta.” Dung Thụy Thiên mặt xấu xí lại âm trầm khí tràng, hoàn toàn làm cho người ta thích không nổi. Nhưng hắn ở công ty làm tám năm, tám năm tận chức tận trách, mặc kệ người khác như thế nào trào phúng, đều đem mọi sự tình làm tốt, có nhân viên như vậy ở công ty, vẫn là thực vui mừng.

Tô Dốt tới bên cạnh hắn, đem văn kiện trên bàn sửa sang lại hảo, lại sắp những văn bản cần ký tên đặt ở trước mặt hắn.”Tối hôm qua có cảnh diễn, diễn viên tạm thời không tới, người làm phim để Dung Thụy Thiên diễn thay, ngươi biết được chuyện này, mới muốn an ủi hắn đi.”
.
.
.
Còn nữa ♥

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here