Chương 37:
Cảm giác mệt mỏi sau cao trào làm Dung Thụy Thiên phải tựa vào vai Tịch Nhạ Hoài. Anh nhẹ thở gấp, những sợi tóc đen lấp lánh những giọt nước. Dưới ngọn đèn sáng, mồ hôi trên tóc anh như phát ra một tầng sáng.

Tịch Nhạ Hoài liếm cổ anh, ôm anh ngang hông mình, rồi mới tách ra đôi chân thon dài rắn chắc của anh ra, bàn tay trắng nõn từ lưng trượt xuống hậu huyệt của anh. Cậu nhẹ vuốt ve cửa động đang đóng chặt kia, định thử đưa một ngón tay đi vào, lập tức cảm thấy thân thể anh theo phản xạ rụt lại.

“Tôi lấy tay giúp cậu nhé ──” Tiếng nói của Dung Thụy Thiên vang vọng trong phòng tắm…
Tịch Nhạ Hoài dùng đầu lưỡi nóng ẩm liếm bên má hồng của anh, trong con ngươi màu xanh ngọc cuồn cuộn tính dục nguyên thủy, như dã thú đói bụng đã lâu nhìn chằm chằm con mồi không còn chỗ trốn, “Anh có thể làm được, lần này tôi không để anh thấy đau nữa đâu.” Dứt lời, cánh tay cuồn cuộn lập tức vòng qua anh, ôm chặt thân thể lôn xộn của anh. Ngay sau đó, cậu xịt sữa tắm vào tay rồi thong thả chen vào sau huyệt chật hẹp của anh…
Thân thể của anh rất nóng…

Ngón tay dài nhỏ vừa tiến vào liền bị mắc kẹt trong đó, như là xử huyệt chưa từng bị xâm phậm, không cho cậu có cơ hội xâm nhập thêm vào bên trong. Nếu như cậu cậy mạnh, chỉ sợ lại làm anh bị thương.

Tịch Nhạ Hoài hôn nhẹ hai má của Dung Thụy Thiên, ôn nhu hôn đôi môi đang run lên của anh. Cậu không ngừng nỉ non bên tai anh, muốn anh thử thả lòng thân thể. Sau khi cảm thấy thân thể anh hơi thả lỏng, cậu mới dùng đầu ngón tay trong thân thể anh ma xát nội bích nóng bỏng…

Dung Thụy Thiên tựa vào lòng Tịch Nhạ Hoài, tham lam hít vào hơi thở nam tính của cậu, cảm nhận ngón tay thon dài kia ngạnh đâm vào địa phương bí ẩn, tiến vào mảnh đất thân bí mà bản thân anh cũng sợ hãi, trêu chọc lên một luồng điện dường như khoái cảm. Anh khó chịu co rút lại thân thêt, cự tuyệt cảm giác như thế tràn vào cơ thể.

“Anh lại chống cự.” Tịch Nhạ Hoài rút ra ngón tay chôn trong thân thể anh. Sau cậu dùng chút sức đặt Dung Thụy Thiên lên vách tường bên cạnh, đầu lưỡi nóng ẩm từ cổ anh đến lưng càng có xu hướng đi xuống, một đường đi đến bờ mông bóng loáng của anh…
“Ngô… Không, không cần…” Nỗi sợ của Dung Thụy Thiên càng thêm sâu…

Tịch Nhạ Hoài tách ra cánh tay săn chắc màu đồng cổ của anh, lộ ra bộ vị bị ngượng ngùng chia dấu, màu sắc nơi đó rất nhạt, thoạt nhìn rất sạch sẽ. Ngay lúc này, cậu cúi người xuống.

Đầu lưỡi màu đỏ tham tiến vào nội bích chặt chẽ, tiếng kêu của Dung Thụy Thiên liền biến thành nghẹn ngào, “A… Đừng làm như vậy… Ngô…Ân…”

Đầu lưỡi của Tịch Nhạ Hoài chậm rãi rút ra cơ thể anh. Cậu dùng đôi mắt sáng ngời nhìn Dung Thụy Thiên đang ngồi bệt dưới đất. Bả vai anh phập phồng, trên cơ thể rắn chắc che phủ tầng mồ hôi, nhìn rất mê người.

Tịch Nhạ Hoài liếm cánh môi hồng nhuận, rồi lại tham lam xâm nhập vào bên trong nóng rực, mãnh liệt liếm niêm mô nóng ẩm, thình thoảng cuộn lên đầu lưỡi trượt qua lại bên trong, tạo ra tiếng động dâm mỹ.

“Ô ──” Dung Thụy Thiên muốn chống cự thoát khỏi Tịch Nhạ Hoài, nhưng toàn thân lại không có chút sức nào, nên cứ như vậy bị vây trên sàn nhà, thừa nhận từng đợt liếm láp như bức điên anh của cậu.

Chờ tới khi đầu lưỡi của Tịch Nhạ Hoài rời khỏi cơ thể mình, thân thể của Dung Thụy Thiên như lao ra từ dòng nước. Sau đó, Tịch Nhạ Hoài lại cắm ngón tay vào, đợi đến khi thân thể anh có thể thuận lợi thừa nhận ba ngón tay, cậu mới không kìm được nâng hông anh lên, đặt dục vọng tráng kiện dữ tợn tại sau huyệt trơn ướt, thong thả nhưng lại mang uy hiếp ma xát mông anh…

Cả người Dung Thụy Thiên run lên.

“Dù đã chuẩn bị bước đầu cẩn thận như vậy… nhưng vẫn chặt như thế.” Dục vọng vừa mới tiến vào một nửa, đã bị tiểu huyệt cản lại trong tiểu huyệt chật hẹp, làm cậu thiếu chút nữa bạo phát. Tịch Nhạ Hoài nhịn xuống dục vọng lập tức xỏ xuyên thân thể anh, chỉ ôm cơ thể cứng ngắc của Dung Thụy Thiên, kiên định mà thong thả đẩy dục vọng vào sâu thân thể anh.

Dung Thụy Thiên kêu rên một tiếng, anh cảm thấy cả người mình như bi ngâm trong nước, thở càng ngày càng khó khăn, mồ hôi tuôn như mưa trên trán, mặc dù vậy, anh cũng không kêu ra một tiếng “Đau”.

“Thả lỏng chút, tôi sẽ không thô lỗ như lần trước đâu, chỉ cần thêm chút nữa là tốt rồi.” Tịch Nhạ Hoài nhẹ xoa mái tóc anh, tinh tế hôn môi anh, ngậm luôn tiếng kêu đau rất nhỏ trong cổ họng.

Dung Thụy Thiên mở mắt ra nhìn Tịch Nhạ Hoài trước mặt. Trên khuôn mặt tuấn mỹ ấy, đáy mắt cậu hiện ra hào quang thâm tình như viên kim cương sáng bóng, chỉ cần nhìn môt lần là có thể khiến bất kì ai động tâm, “Tôi, tôi muốn nhìn thấy cậu.”

Tịch Nhạ Hoài có chút kinh ngạc, kịp phản ứng cười khẽ một tiếng. Cậu lật người Dung Thụy Thiên qua, từ ngay mặt tiến vào anh, tiếp theo vuốt ve thân thể đang run lên của anh. Đợi đến khi thân thể anh thả lỏng, cậu vừa nhiệt tình hôn anh, vừa thẳng lưng chôn vào thân thể anh.

Dung Thụy Thiên ôm cơ thể tràn ngâp mị lực giống đực của cậu, hít vào hơi thở mê người, trong quá trình này đau đớn tất nhiên phải có, nhưng vì thời gian diễn ra quá dài nên anh cũng không buộc chặt như hồi trước nữa.

“Anh chủ động như vậy, tôi sẽ không kiềm chế được…” Tịch Nhạ Hoài khẽ liếm cổ anh, hai tay đồng thời vòng qua chân anh, dục vong phía dưới nóng bỏng không ngừng tiến công thân thể anh, nhưng tiểu huyệt chật hẹp kia lại khẩn trương kẹp chặt cậu. Cậu nâng đôi mắt màu lam nhìn chăm chú anh, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại, cuốn lấy đầu lưỡi nóng bỏng của anh, hút hết hơi thở trong miệng anh.

Ngài cửa sổ, mưa rơi tí tahs không ngừng, nước mưa lạnh như băng mang đến khí lạnh tràn vào phòng tắn, nhưng vẫn không thể làm giảm độ ấm trong phòng, Tịch Nhạ Hoài liếm láp đầu vú ửng đỏ của Dung Thụy Thiên, nửa người dưới liên tục trừu sáp làm cho anh có cảm giác như hỏng mất. Trong cổ họng anh phát ra tiếng nức nở rất nhỏ, đôi chân thon dài của anh quấn quanh hông Tịch Nhạ Hoài, dưới ngọn đèn sáng ngời, hai người có thể thấy được rõ ràng bộ vị kết hợp của nhau.

“Ân a… Ân —-” Phân biệt không được là đau hay khoái cảm dần dần chiếm lĩnh thân thể, Dung Thụy Thiên cảm giác thân thể ngày càng nóng. Khi vật cứng nóng kia rời khỏi cơ thể, anh vừa nhẹ nhàng thở ra vừa khát vọng bị nhồi lại, loại hành động như làm nũng nãy làm anh cảm thấy nhục nhã đỏ mặt, ngón tay liền kháp chặt bả vai Tịch Nhạ Hoài.

Cảm giác đau đớn trên vai làm Tịch Nhạ Hoài nhướng mi, càng thêm khô nóng, cậu vừ thong thả vừa cường thế di chuyển trong thân thể Dung Thụy Thiên, mỗi lần đều kịch liệt ma xát niêm mô yếu ớt, đâm vào địa phương mẫn cảm yếu ớt của anh.

“A… A —- không cần…” Dung Thụy Thiên thở gấp, lồng ngực rắn chắc không ngừng phập phồng, mồ hôi tinh mịn thấm ra da thịt màu đồng cổ, làm cho chỗ tư mật của anh cũng trơn ướt.

Địa phương kết hợp phát ra tiếng hấp dẫn như tiếng đầm nước.

Hung hăng sáp nhập, thường xuyên co rúm, mỗi một lần đều ở sâu trong thân thể, rồi như nhi đồng vừa tìm được bảo vật, ác ý công kchs điểm mẫn cảm trong cơ thể, mang lai nhiều khoái cảm cho Dung Thụy Thiên.

Ngay sau đó, dục vọng của Tịch Nhạ Hoài phóng ra trong nơi âu yếm…

Dục vọng sục sôi chôn sâu trong cơ thể anh đang dùng sức tiến quân vào chỗ sâu nhất, phóng thích ái dịch nóng rực như bị bỏng vào trong thân thể anh. Dung Thụy Thiên khẽ mở miệng thở gấp, lông mi ướt sũng, thoạt nhìn có chút yếu ớt.

Dáng vẻ hiếm gặp này làm Tịch Nhạ Hoài nhịn không được muốn lại chà đạp anh. Cậu tiến gần hôn anh, rất nhiệt tình, dục vọng chôn sâu trong thân thể anh cũng dần ngẩng đầu, nhanh chóng chặn lại huyệt thịt chặt chẽ.

“Không —– không được…” Dung Thụy Thiên hoảng hốt, suy yếu tựa vào người cậu…

Tịch Nhạ Hoài bắt được tay của Dung Thụy Thiên, nụ hôn nóng rực dừng trên người anh. Đến khi anh như giãy dụa đứng lên muốn rời khỏi thân thể ấm áp của anh, chất lỏng màu trắng từ trong huyệt chảy ra, theo đôi chân thon dài của anh chảy xuống. Cậu dùng sức tách hai chân anh ra, để lộ ra bộ vị yếu ớt…

“Chỗ này lại đỏ, tôi có làm anh đau không?” Tịch Nhạ Hoài cẩn thận xem xét, ngón tay cũng căm vào chỗ hồng hồng đó, ngẩng đầu nhìn mặt Dung Thụy Thiên, ánh mắt như bảo thạch lộ ra vẻ ôn nhu.

“Không có…” Dung Thụy Thiên xấu hổ đỏ mặt,

Rõ ràng anh rất thẹn thùng. Tịch Nhạ Hoài buông anh ra, vì anh mà rửa sạch dấu vết trên người, mới ôm anh ra khỏi phòng tăm, đặt anh trên chiếc giường ấm áp, “Ngày mai còn phải dậy sớm nên mau ngủ đi.”

“Còn cậu?”

Tiếng nói của Tịch Nhạ Hoài khàn khàn cà đáng sợ vang lên, “Tôi đi tắm xong mơi ngủ.” Dù Dung Thụy Thiên không cảm thấy thống khổ như trước nữa, nhưng lúc trước nói chỉ làm một lần nên cậu không thể làm anh mất lòng tin vào mình.

Nhìn Tịch Nhạ Hoài xoay người muốn đi, trong lòng Dung Thụy Thiên liềm cảm thây ấm áp. Nhìn cậu không quên lòi hứa trước đó cũng đã làm anh rất vui, có cảm giác được cậu che chở.

Cho dù anh cũng là đàn ông…

Trước kia, anh cũng dùng cách như vậy ôm người khác. Nhưng khi ở thế bị dộng, cảm giác liền thay đổi, thậm chí không thể cảm giác quá nhiều vui thicgs nhưng Tịch Nhạ Hoài làm anh thấy yên tâm.

Dung Thụy Thiên chậm rãi nhắm mắt, khi Tịch Nhạ Hoài trở lại thì anh đã ngủ say.

Lúc này, điện thoạt đặt bên giường đột nhiên lóe lên. Tịch Nhạ Hoài cầm điện thoại màu đen lên, lại đưa măt nhìn vẻ mặt khi ngủ của Dung Thụy Thiên, mới mở di động bấm một tin nhắn —– cậu ở đâu?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here