Sửu Thúc Chương 36

0
132

Chương 36:
Bồn tắm mát xa này rất lớn có thể chứa cả bốn người đàn ông trưởng thành. Sau khi Tịch Nhạ Hoài bước vào, không gian vẫn còn rất rộng. Ngoài cửa vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp, thành thị khô hạn đã lâu nghênh đón cơn mưa đầu mùa. Mà hiện tại, trong căn phòng ấm áp này, bọn họ đang ngâm mình ở trong bồn tắm, đầu ngón chân người này chạm vào ngón chân người kia.

Dòng nước ấm áp không ngừng tràn ra, máy giữ ấm trên trần nhà tắm tỏa ra khí nóng vởn quanh khắp phòng.

Trong không gian này, Dung Thụy Thiên cảm thấy thật ấm áp. Anh bất giác nở nụ cười, nhịn không được liếc nhìn Tịch Nhạ Hoài đang ngồi dựa vào thành bồn đối diện anh. Dưới ánh đèn như những bông tuyết, da thịt trắng nõn của cậu thoạt nhìn có vẻ tái nhợt mà lạnh lẽo, mi cốt hơi giãn ra, sóng mũi cao làm ngũ quan cậu trở nên thâm thúy hiếm gặp ở người châu Á, nhìn giống người mẫu << Vogue>> trên tạp chí nước ngoài.

Tầm mắt anh di chuyển theo độ cung duyên dáng của cổ cậu đi xuống.

Lúc này, Dung Thụy Thiên mới phát hiện dáng người của Tịch Nhạ Hoài rất đẹp, cánh tay dài, tiêu chuẩn dáng người mẫu, chẳng trách mặc đồ gì cũng thấy đẹp. Dưới ánh đèn trắng sáng, lồng ngực của cậu săn chắc rộng lớn, nhìn ra thường xuyên tập thể hình, cơ thể cuồn cuộn, hoa văn trên người rất cường tráng, như Chiến thần tràn ngập năng lượng. Cơ thể như cất dấu sự nguy hiểm cùng thú tính đang chờ phát động.

Như cảm nhận được ánh nhìn của anh, Tịch Nhạ Hoài nhanh như chớp mở mắt ra.

Nhìn cậu, lông mi của Dung Thụy Thiên khẽ run, theo bản năng rụt về phía sau.

Tịch Nhạ Hoài bắt lấy tay anh, đôi môi ấm áp rơi xuống mang theo nhiệt độ làm người ta choáng váng.

Cả người Dung Thụy Thiên cứng ngắc, vẻ mặt tái nhợt hơi ửng đỏ, vô ý nhớ lại một đêm cuồng nhiệt mà dâm loạn kia, cảm giác nhục nhã lại cường liệt xuất hiện trong đầu. Anh không chịu nổi nghiêng đầu, tránh nụ hôn của Tịch Nhạ Hoài.

“Đừng sợ thành như vậy, tôi cũng không ăn anh.” Tịch Nhạ Hoài ghé vào tai anh nỉ non, rồi dịu dàng hôn lên vàng tai anh. Phát hiện cả người anh cứng ngắc, cậu cười nhẹ rồi vòng tay qua vai anh, để mái tóc ướt sũng của anh ma xát gương mặt mình. Chỉ cần ở cùng với anh, cậu đều dễ dàng trở nên đói khát.

“Mai tôi phải dậy sớm…” Dung Thụy Thiên vội lấy cớ. Khi ngẩng đầu, chứng kiến nụ cười đầy ẩn ý của cậu, anh lại ngượng ngùng gục đầu xuống, thoáng lui ra sau để tạo chút khoảng cách.

“Tôi biết.” Tịch Nhạ Hoài kéo vai Dung Thụy Thiên qua, xoay lưng anh về phía mình, rồi cầm chiếc khăn trắng chà lau thân thể trần truồng của anh. Từ cổ đến bả vai, rồi đến lưng, lại theo thắt lưng nhẵn nhụi đi xuống. Động tác của cậu chậm nhẹ, như đối đãi với món đồ sứ xinh đẹp dễ bị vỡ nát.

Ngay từ đầu, dưới ánh mắt nóng bỏng của cậu, Dung Thụy Thiên cảm thấy rất khó chịu, hơn nữa bọn họ trong trạng thái trần như nhộng cùng ngồi trong bồn tắm, Tịch Nhạ Hoài lại chủ động chà lau thân thể mình như thế, nhưng động tác của cậu rất dịu dàng làm anh không thể nói nên lời từ chối.

Khi bàn tay cầm chiếc khăn trắng của Tịch Nhạ Hoài đụng chạm da thịt đồng cổ bóng loáng, còn lưu luyến những đường cong thân thể mạnh mẽ của anh. Dáng người của Dung Thụy Thiên thiên hướng cao gầy, nhưng không thấy gầy là vì anh có bả vai dày rộng cùng cơ thể săn chắc, thắt lưng cũng rất rắn chắc, trên người không có vết sẹo lồi, dáng người vô cùng cân xứng, như cơ thể của loài thú hoang dã tràn đầy sức bật.
Cơ thể như vậy vô luận là nam hay nữ đều thực yêu thích…

Nhất là người đàn ông thèm nhõ dãi anh đã lâu. Tịch Nhạ Hoài sờ lồng ngực anh. Xúc cảm mềm dẻo bóng loáng kia làm cậu nheo mắt lại, dần tăng độ mạnh yếu trên tay, sau đó mới chịu rời lồng ngực anh mà đi xuống.

Dần dần bao phủ xuống phần eo được ngâm trong nước ấm…

Dung Thụy Thiên tính phản xả ngẩng đầu, những sợi tóc đen nhuyễn tự nhiên rũ xuống hai má, đôi mắt hổ phách dịu dàng cuồn cuộn dâng lên cảm xúc phức tạp, như có chút kinh hoảng.

“Đừng khẩn trương, tôi sẽ không làm anh đau.” Tịch Nhạ Hoài dùng lực, hai tay liền ôm gọn thân thể của Dung Thụy Thiên, hơi thở nóng bỏng phả lên gương mặt anh, “Cho tôi có thể cảm nhận anh một lần nữa đi…”

Dung Thụy Thiên nhìn Tịch Nhạ Hoài tới gần, cảm giác hô hấp của cậu dồn dập rất nhiều, trong chóp mũi đều là mùi nước hoa C Alvin Klein từ lồng ngực cậu bay tới, tựa như mùi hương này đã hòa tan vào thân thể cậu, dù không đậm nhưng lại vô cùng rõ ràng, giống như tuyết liên nở rộ trên dòng sông băng trong đáy cốc.

Tịch Nhạ Hoài nghiêng đầu hôn anh, đầu lưỡi nóng ẩm tách ra hàm răng của Dung Thụy Thiên, khi thì thong thả triền miên trong cổ họng anh khi thì trượt lên xuống, nhanh chóng mùi hương thơm mát nhưng cực nóng kia đã bao vây anh không một chỗ hở.

Dung Thụy Thiên nhìn gương mặt anh tuấn trong gang tấc. Dưới ánh đèn sáng, khuôn mặt trắng noãn của thật đẹp như khối băng được tỉ mỉ tạo khắc, nhưng trong mắt lại là nhiệt độ như nham thạch có thể thiêu hủy linh hồn con người, lồng ngực cậu kịch liệt phập phồng, trong hơi thở đều là dục vọng nóng bỏng của giống đực.

Dục vọng như vậy quá rõ ràng…

Bởi vì đã từng trải qua tình dục nên Dung Thụy Thiên có chút ngượng ngùng, thậm chí bị khí thế của cậu làm đứng hình tại chỗ. Anh nhẹ mở miệng ra tùy ý Tịch Nhạ Hoài hôn, đầu lưỡi nhẹ nhàng hòa quyện, nhiệt tình cuốn lấy đôi môi mềm mại của anh, mút hết nước bọt trong miệng anh.

Cảm nhận được thái độ dịu ngoan của Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài vuốt ve lưng anh, bàn tay thon dài lướt qua cơ bụng rắn chắc của anh, cầm lên dục vọng hơi nóng lên của anh, cậu chậm rãi khiêu khích, rõ ràng cảm thấy thân thể trong lòng hơi run lên, trong cổ họng cũng phát ra tiếng thở dốc, chỉ với tiếng thở dốc như vậy cũng đã làm dục vọng của cậu bộc phát, đầu lưỡi nóng ẩm quay cuồng cuốn lấy môi và lưỡi anh, dùng lực cắn nuốt, thô bạo chà đạp…

“Không… Ô…” Nụ hôn cuồng nhiệt này làm Dung Thụy Thiên không thể thở được, lời nói bị tắc lại trong họng, trên khóe môi không ngừng có chất lỏng dâm mỹ chảy xuống. Chờ đến khi anh bị hôn không thể hô hấp, cậu mới buông anh ra.

“Lần này khẩn trương như lần trước, anh thích cách tôi hôn anh không?”

Dung Thụy Thiên không hé răng nửa lời.

Tịch Nhạ Hoài kéo tay Dung Thụy Thiên qua đặt trên dục vọng nóng cháy của mình, cả, thụ bàn tay có kén nhỏ của anh di chuyển trên vật cứng nóng bỏng, cậu hưởng thụ nheo mắt, sau đó cúi đầu dùng sức hôn anh, đồng thời tay cũng chuyển đến chỗ giữa hai chân anh để ma xát dục vọng run rẩy của anh.

“ Ngô… Ân…” Dưới sự ôn nhu âu yếm của Tịch Nhạ Hoài, Dung Thụy Thiên thở dốc nhanh hơn, làn da nóng lên, thở cũng gấp hơn, anh thuận theo khát vọng của thân thể, thỉnh thoảng đáp lại Tịch Nhạ Hoài.

Đáy mắt của Tịch Nhạ Hoài dần dần bị dục vọng bao phủ, cậu nắm lấy cằm anh, nụ hôn càng thêm sâu, lời nói quấn lấy tiếng động vang lên trong phòng tắm, mà tay cậu cũng không an phận nắm vật nổi lên trước ngực anh, rồi mới theo tiết tấu, bừa bãi đùa giỡn anh.

Lúc này, Dung Thụy Thiên bỗng bắt lấy tay cậu.

Tịch Nhạ Hoài rời khỏi cánh môi phiếm hồng của anh, hôn vụn lên cổ anh, chậm rãi theo cổ trượt đến bên tai, khẽ cắn vành tai mẫn cảm của anh: “Đừng cảm thấy nhục nhã, thả lỏng chút, tôi sẽ khiến anh thấy thoải mái.”

Tiếng nói từ tính trầm thấp như mang theo tác dụng thôi miên, Dung Thụy Thiên dần dần bình tĩnh lại, cảm nhận hành động khiêu khích của Tịch Nhạ Hoài, rồi tiết ra nhiệt dịch lên bàn tay không ngừng khuấy động dục vọng của anh.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here