Sửu Thúc Chương 35

0
402

Chương 35:
Dung Thụy Thiên chỉ kể lại qua loa mọi chuyện. Để tránh những chuyện phiền phức không cần thiết, anh cũng bỏ qua chuyện Bert muốn anh ngủ trên sàn nhà…

Nghe anh kể, cả người của Tịch Nhạ Hoài như tỏa ra những luồng khí lạnh. Trong mắt người khác, bất cứ lúc nào, mọi cử chỉ của cậu đều rất tao nhã. Toàn thân cậu như được bao phủ bởi khí chất quý tộc thượng lưu tự nhiên. Cậu như ngôi sao sáng luôn được đám camera vây xung quanh. Hơn nữa, thân là một siêu mẫu, cảm xúc được cậu kiểm soát vô cùng hoàn hảo. Nhưng chỉ cần đối mặt với Dung Thụy Thiên và chuyện của anh thì anh chàng đẹp trai lạnh lùng này lại như một chiếc máy tính cao cấp đầy đủ tính năng đột nhiên bị thay đổi mã nguồn. Đây thật sự là một kích trí mạng, và đương nhiên chiếc máy tính ấy bị chết máy.

Tựa như một chiếc máy tính đột nhiên bị ngắt nguồn không thể khởi động lại ngay lập tức, lúc này, trong đầu cậu cũng chỉ có những suy nghĩ xáo trộn không được xử lí. Dưới sự kiểm soát bởi những suy nghĩ trong đầu, cậu vẫn cố gắng duy trì nụ cười trên mặt, nhưng trông rất cứng ngắc. Dung Thụy Thiên thấy vậy cảm thấy rất lo lắng…

“Cậu không sao chứ?”

Đối mặt với đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của Dung Thụy Thiên, Tịch Nhạ Hoài liền đỏ mặt, rồi dùng những lời nói vụng về làm yên lòng anh, “Không sao, không có việc gì cả. Chỉ là tôi chợt nhớ đến mấy ngày trước lỡ làm vỡ bộ bình trà, đang suy nghĩ không biết nên đổi bộ nào.”
“Ra là vậy…” Đương nhiên Dung Thụy Thiên tin những gì cậu nói là thật.

Nhìn anh dịu ngoan như vậy, Tịch Nhạ Hoài dịu dàng sờ đầu anh, “Tôi sẽ nói chuyện với quản sự Phương Vĩ giúp anh kiếm phòng khác, nhưng trong hai ngày này anh phải ở đây với tôi.”

“Khách sạn không còn phòng…”

“Yên tâm, tôi có thể sắp xếp được.” Cậu nhờ quản lí sắp xếp phòng này là để tránh tai mắt của đám phóng viên nhưng không đồng nghĩa với việc được giữ kín tuyệt đối. Mà Dung Thụy Thiên không giống cậu, có thể thản nhiên tiếp nhận ánh mắt soi mói của người khác.

Dung Thụy Thiên nhỏ giọng “Ừ” một tiếng. Kỳ thật, quanh năm đi theo đoàn phim hối hả ngược xuôi, anh đã quen với cuộc sống như vậy, cũng đã thích nghi tốt với cuộc sống này. Trước kia, cũng có đồng nghiệp không cho anh ngủ chung phòng, làm anh không có chỗ ngủ.

Mà anh lại tiếc tiền thuê phòng khác nên đành nghỉ ngơi tạm bợ ở cửa thang lầu suốt đêm. Đến sáng hôm sau, anh coi như không có việc gì xuất hiện trước mặt mọi người tiếp tục làm việc. Anh không có chút cảm giác hứng thú nào đối với công việc hàng ngày, công việc mỗi ngày đều tương tự nhau, nhưng lại như có điều gì đó khác.

Dung Thụy Thiên nhìn người đàn ông ngồi trước mặt. Anh hưởng thụ sự yên bình cậu mang lại, hưởng thụ ly cà phê đậm đà tinh khiết và những chiếc bánh ngọt ngọt ngào đủ tiêu chuẩn, hưởng thụ sự che chở đầy yêu thương của cậu. Nhìn cậu mỉm cười dịu dàng với anh, nhẹ nhàng lau mẫu bánh vụn trên môi anh. Chỉ cần ở cùng cậu luôn làm anh cảm thấy thật nhẹ nhàng, thậm chí không cần lo lắng cậu sẽ để ý đến vẻ ngoài của mình…

Dung Thụy Thiên cuộn mình lại trên sô pha. Tịch Nhạ Hoài thấy vậy liền kéo anh qua, để anh gối lên đùi mình. Cảm nhận sự ấm áp dễ chịu này, anh thoải mái híp mắt xem TV.

Trên TV đang phát một đoạn quảng cáo của một bộ phim có bối cảnh thời Dân quốc. Mở đầu là hình ảnh bốn người phụ nữ đang chơi mạt chược. Khi những phụ nữ này vì trò chơi mà cắn xé nhau lên đến đỉnh điểm, màn ảnh nhanh chóng thay đổi. Bộ phim có tiết tấu chặt chẽ, nhạc nền phù hợp với bầu không khí khẩn trương, mang chút hơi hướng Hollywood. Đạo diễn mượn cuộc tám chuyện giữa những người phụ nữ đường phố để giới thiệu thời cuộc —- Hồng Kông rơi vào tay giặc, giá cả tăng cao, quan lại hủ bại, bọn quyền quý áp bức dân chúng.

Bộ phim được quay rất tốt, chỉ là không khí trong phim rất áp lực làm cho người xem có cảm giác như bị thắt chặt cổ không thể thở được. Thấy vậy, Tịch Nhạ Hoài liền cầm điều khiển trên bàn, chuyển sang kênh khác và dừng lại ở tiết mục <<Tw Kin Kel>>. Cậu cảm thấy tên chương trình này có chút quen, nhớ đến đây chính là chương trình mà Trì Hạo đã sắp xếp cho cậu, tháng sau phải đến đài truyền hình thu.

Chương trình này là chương trình thực tế về chuyện tình cảm của các nghệ sĩ trong giới giải trí, tất nhiên là ở trạng thái công khai. Nghệ sĩ tham gia chương trình phải công khai người mình thích. Chờ đến khi tình cảm của hai người ổn định đi đến kết hôn, không có chút gì giấu diếm, cũng không ảnh hưởng đến con đường phát triển sau này. Việc này đã được công ty đại diện đồng ý công bố để tăng lượt xem và theo dõi cho chương trình.

Lần này, Hạng Thanh Uyên muốn cậu phối hợp với Tuyết Lê tham gia chương trình này. Việc này không chỉ giúp sự nghiệp của Tuyết Lê phất lên như diều gặp gió mà còn khi hai người đã buộc cùng nhau, danh tiếng của cả hai đều được tăng lên. Ví dụ như chỉ cần những chuyện liên quan đến tình cảm của hai người như chuyện chia tay, ngoại tình, cầu hôn, kết hôn, tan vỡ rồi ly hôn, gương vỡ lại lành, muốn làm chuyện gì cũng có người phối hợp với cậu. Những chuyện này mà xuất hiện chắc chắn sẽ luôn ở trang nhất mỗi ngày.

Các ngôi sao trong giới giải trí luôn cần được chú ý cao độ, người nào đỏ thì phải đương đầu với đầu sóng ngọn gió. Đương nhiên không nổi tiếng không đồng nghĩa với việc không thể tiếp tục sống, cho nên cũng có nghệ sĩ phản cảm phối hợp với công ty tham gia chương trình này. Những nghệ sĩ đó sẽ khó có cơ hội tiếp tục trà trộn ở trong giới, cũng có người thừa dịp đó tự do làm những việc mình thích.

Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên đang tựa vào đùi mình, khóe môi hiện lên ý cười rõ ràng. Hắn quen Dung Thụy Thiên không bao lâu, nhưng cậu biết Dung Thụy Thiên rất cô đơn. Người xung quanh luôn chê anh xấu xí, không muốn có bất kì quan hệ gì với anh, như vậy cậu cảm thấy thật tốt.

Nhìn mái tóc đen tuyền mềm mại cùng hàng lông mi cong dày của Dung Thụy Thiên. Lúc này, Dung Thụy Thiên cũng đang nhìn cậu. Anh nhìn đôi mắt dịu dàng lấp lánh tựa như ánh sao đêm, như đang chất chứa nhiều tâm sự muốn nói, nhưng cậu chỉ im lặng nhìn anh, trên người cậu như có hơi thở của ánh dương làm người khác không thể kháng cự được. Hơi thở này làm đáy mắt anh hiện lên một tầng sương trắng.

Có lẽ, mọi chuyện đã qua đã thay đổi anh, hoặc là anh vẫn chưa thích ứng với sự quan tâm của cậu. Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vén sợi tóc rơi rạc bên tai anh, nhẹ nói, “Mệt thì đi tắm đi, rồi hãy vào phòng mà ngủ.”

Dung Thụy Thiên đứng lên nói, “Được rồi.”

Nhìn Dung Thụy Thiên ngoan ngoãn đi vào phòng tắm, nhiệt độ trong mắt Tịch Nhạ Hoài còn nóng hơn cả nhiệt độ mùa hè. Cậu không biết cuộc sống bình yên như vầy có thể duy trì bao lâu, nhưng cũng không sao cả, nếu chuyện này bị giới truyền thông phát hiện, cậu vẫn có cách giải quyết ổn thỏa.

Dung Thụy Thiên ngồi trong bồn tắm màu trắng, như ngủ mà không phải ngủ híp nửa mắt, những sợi tóc tự nhiên rũ xuống trước trán che khuôn mặt anh. Mọi thứ đều tĩnh lặng, đột nhiên cửa phòng tắm bị đẩy ra.

Một thân hình mạnh mẽ thoáng hiện ra trước mắt, cùng với mùi nước hoa cao cấp trên người đối phương, cả giọng nói trầm thấp từ tính kia nữa, “Anh quên mang áo ngủ vào nè.”

“Cảm ơn—-” Dung Thụy Thiên ngẩng đầu nhìn Tịch Nhạ Hoài, mới kịp phản ứng chui người xuống làn nước nóng, lại phát hiện hành động của mình có vẻ không được tự nhiên, tiếp đó liền đón nhận tầm mắt làm người ta mặt đỏ tim đập.

“Anh luôn nói cảm ơn khi thấy căng thẳng.” Tịch Nhạ Hòa ngồi xổm trước mặt anh, nghiêng sang khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt xinh đẹp chăm chú nhìn anh như có thể nhỏ ra nước, “Chưa quen sự tiếp cận của tôi sao?”

Sương trắng bốc hơi lượn lờ trong phòng tắm. Dung Thụy Thiên cả người ướt sũng, trên sợi tóc cũng là những hạt nước nhỏ vụn. Anh hạ mắt thấp giọng nói, “Không có gì.”

“Vậy tôi tắm chung với anh.” Nói xong, Tịch Nhạ Hoài liền cởi quần áo trên người ra.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here