Sửu Thúc Chương 3

0
109

Chương 3:

Tiếng chuông điện thoại thanh thúy vang lên, Tịch Nhạ Hoài lấy điện thoại cầm tay ra, vừa nhìn thấy dãy số điện thoại, sắc mặt liền âm trầm. Biết bắt máy sẽ lại tức giận, không muốn tìm cảm giác khó chịu đấy, nhưng tiếng chuông vẫn không ngừng vang lên.

Tịch Nhạ Hoài tránh đi tầm mắt của Dung Thụy Thiên, ấn xuống phím nghe, ống nghe bên kia nhất thời truyền đến tiếng Hạng Thanh Uyên – nhà làm phim bên công ty Hoàn Á, hắn tùy tiện qua loa vài câu rồi lại cúp điện thoại.

Cúp điện thoại xong tâm tình cũng không tốt, Hạng Thanh Uyên muốn hắn lần này phối hợp diễn cũng Tuyết Lê. Tuyết lê là nữ diễn viên diễn cùng trong “Kim Cương”, lúc trước là người mẫu quảng cáo, dung mạo diễm lệ lại mang khí chất ung dung. Bởi vì có bối cảnh quan hệ hùng hậu, cũng là diễn viên điện ảnh có tiếng tầm quốc tế.

 

Hắn từ trước đến nay không thích loại scandal là có quan hệ với các diễn viên nữ, nhưng loại sự tình này ở giới giải trí lại thật bình thường, mà hắn đối với chuyện như vậy cũng có chút im lặng. Hắn lần này cần phải theo Tuyết Lê công khai tiếp xúc nhiều lần, khi phim được chiếu có khi sẽ truyền ra vài vụ tai tiếng tình dục để nhằm mục đích tuyên truyền, loại sự tình này nghe đã muốn nổi trận lôi đình.

Tịch Nhạ Hoài lau trán, nghĩ đến phim không quay cho xong lại gặp sự tình này, tâm tình liền cực kỳ tồi tệ.

Thang máy bỗng khựng lại, không gian bốn phía thang máy lay động một chút, đèn trên đỉnh loáng vài cái liền tối sầm. Bóng tối bốn phía vây quanh thang máy, đem không gian vốn sáng ngời chuyển một mảnh đem kịt. Tịch Nhạ Hoài mặt không đổi sắc bước lên trước, trấn định tự nhiên cầm lấy điện thoại cầu viện bên ngoài.”Thang máy trục trặc.” Ngắn ngủn vài từ nhưng lạnh lẽo tràn ngập lực sát thương.

Dung Thụy Thiên bất an đứng tại chỗ, hắn lo lắng cái giá đỡ quá nặng làm cho thang máy đột nhiên trục trặc, cũng may thang máy không đến một phút lại khôi phục lại, hắn âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Thang máy tới tầng mười lăm.

Dung Thụy Thiên giống siêu nhân kéo cái chân bàn nặng trịch hướng ra bên ngoài. Có lẽ là hắn luống cuống, đồ ăn cầm ở tay “Ba” một tiếng đụng vào cửa thang máy, túi nhựa thủng, đồ ăn lẫn lộn rơi trên đất, Dung Thụy Thiên vội vã cúi xuống xem, lại đã quên còn phải đỡ chân bàn kia.
Khi hắn cúi người xuống hết sức…

Cái chân bàn cồng kềnh bởi vì mất trọng tâm hướng người hắn đổ xuống!

Dung Thụy Thiên thân thể run lên, sững sờ không kịp phản ứng, một cỗ hơi thở mãnh liệt truyền tới, đỡ lấy cái chân giá đỡ sắp đổ vào người hắn. Dung Thụy Thiên ngẩng đầu, đối diện là mặt Tịch Nhạ Hoài, y hút một hơi khí, vội cúi đầu xuống.

Tịch Nhạ Hoài giúp chân bàn đứng vững, rồi dùng ánh mắt nhỏ dài đánh giá hắn một phen, rồi mới thở dài, mặt không chút thay đổi hỏi: “Ngươi đang là làm gì? Làm việc sao xúc động như vậy”. Đạo cụ đó rất nặng, vậy mà không tìm người hỗ trợ…

“Thật xin lỗi.” Dung Thụy Thiên cúi thấp đầu xin lỗi, hắn nghĩ trước hết mau đi ra không ảnh hưởng đến y, không nghĩ tới hoàn toàn ngược lại, còn bởi vì quá kích động mà xảy ra sự cố.

“Không cần giải thích, mau nhặt đồ ăn lên.” Tịch Nhạ Hoài nhăn mi nhìn hắn, vốn không muốn quản chuyện của hắn, nhưng vẫn là không thể trơ mắt xem hắn bị cái chân bàn đè lên, cái kia nện xuống thì đến xương cốt cũng nát.

Dung Thụy Thiên vuốt cằm.

Tịch Nhạ Hoài mặt không chút thay đổi hỏi: “Ngươi kêu là gì?” Tốt xấu gặp qua hai lần, lại ngay cả hắn là ai vậy cũng không biết.

“Dung Thụy Thiên.” Dung Thụy Thiên lưu loát đem đồ ăn thả lại trong hộp, chuẩn bị mang về trường quay trước đem rửa sạch sẽ, chút nữa quay phim sẽ cho diễn viên … dùng.

“Dung Thụy Thiên, ngươi phải nhớ kỹ đồ ăn đó cần rửa sạch sẽ, thuận tiện làm ba lượt sát trùng, rồi mới cầm đi trường quay cho ta dùng.” Tịch Nhạ Hoài chân mày nhăn lại, nghĩ đến hắn nhặt đồ ăn lên, sắc mặt cực khó xem.

“Ân.” Dung Thụy Thiên cúi thấp đầu nhận lời, đợi hắn đem đồ ăn thu thập xong nhận lại trong tay Tịch Nhạ Hoài cái chân bàn, ngẩng đầu thầm nghĩ cảm ơn, lại thấy Tịch Nhạ Hoài nhanh chóng ấn xuống thang máy.

Gần đây thời tiết thay đổi thất thường, buổi sáng tịnh không chút mây, giữa trưa liền mưa to như trút nước, xa xa nhìn lại, cả thành phố giống như bị cơn mưa to vây quanh, mây mênh mông một mảnh, liếc mắt một cái xem không rõ cảnh sắc.

Tại sảnh tòa nhà cao chọc trời nơi tổ chức yến hội, Tịch Nhạ Hoài mặc Tây phục màu đen trang trọng, quý báu, vừa lúc ngồi ở cửa sổ sát dưới ánh đèn, cả người tản ra khí chất cao quý lại thần bí, thoạt nhìn thập phần làm cho người ta tâm động.

Nữ nhân xinh đẹp nhìn hắn, đáy mắt nhộn nhạo lên xuân thủy giống như thâm tình.

Hắn đem đồ ăn đặt lên bàn, dùng khăn ăn tao nhã lau miệng, kia cánh tay trắng nõn, tuyệt đẹp lại thon dài, làm cho người ta muốn vuốt ve ấm áp.

Nữ nhân xinh đẹp giữ chặt tay hắn.

Tịch Nhạ Hoài giật mình, tựa hồ không dự đoán được nàng có hành động này, trầm lặng một lát, hắn mỉm cười cầm tay nàng.

Hình ảnh hoàn mỹ dừng lại, ngồi trước màn hình đạo diễn phất tay tỏ vẻ “OK” .

Tịch Nhạ Hoài che dấu cánh môi nhếch lên nụ cười tinh xảo, ánh sáng cùng quay phim thu hồi dụng cụ.

Tuyết Lê cười không ngớt nhìn Tịch Nhạ Hoài, tựa hồ còn không có định đi ra, mắt thấy Tịch Nhạ Hoài đứng dậy rời đi, nhịn không được lên tiếng gọi hắn: “Ngươi đêm nay có rảnh không?”

“Đêm nay muốn đi cùng mấy người trong trường quay.” Tịch Nhạ Hoài lạnh lùng nhìn nàng: “Lần sau, đừng làm thêm những động tác không có trong kịch bản.” Nói xong lấy khăn lau tay của mình, da của hắn rất trắng, trông thực yêu mị, lưu chuyển lên một loại gợi cảm bẩm sinh. Nhưng khuôn mặt tuấn mỹ lại không có diễn cảm gì, thậm chí cả tươi cười đều không có, lãnh đạm lại lạnh như băng.

Tuyết Lê biến sắc, hốc mắt bắt đầu đỏ lên, “Ngươi tức giận, không phải chỉ là cầm tay ngươi mà thôi.” Bất quá nghĩ lại, liền thấy tức giận, chẳng lẽ mình như vậy không lực hấp dẫn.

“Thân là diễn viên chuyên nghiệp, ngươi nếu có ý tưởng, ít nhất phải cho người diễn cùng biết được.” Tịch Nhạ Hoài nhìn thấy nàng hốc mắt đỏ lên, vẫn như trước tức giận chỉ trích nàng, không có nửa điểm thương tiếc.

Tuyết Lê xấu hổ cứng ngắt, không nghĩ tới Tịch Nhạ Hoài lạnh lùng như vậy, rõ ràng ở trong phim dịu dàng như nước, trong con ngươi màu lam nhạt lóe ra lên thâm tình, giống như thật sự yêu nàng. Hiện tại tưởng tượng bất quá là kỹ xảo biểu diễn mà thôi, mà nàng liền giống con rối gỗ bị khả năng diễn xuất của hắn điều khiển. Mặc kệ thế nào vẫn là thân bất do kỷ, Tuyết Lê đứng dậy hướng chỗ Tịch Nhạ Hoài đi đến.

Tịch Nhạ Hoài đang cùng trợ lý nói chuyện với nhau, trong lúc vô tình nhìn thấy Tuyết Lê đi đến, sắc mặt chợt biến đổi, lạnh như băng trong đêm tối gào thét, hắn cùng trợ lý nói vài câu, đứng dậy rời đi trường quay.

Tuyết Lê không phải không có dung mạo xinh đẹp, nàng có kỹ xảo diễn xuất, nhập vai cũng nhanh, có thể theo hắn tiến vào cảnh phim, cho thấy người mới như nàng có tiềm lực rất lớn. Có thể hắn không thích nàng, nàng hay tỏ thái độ làm người ra vẻ, tâm cơ rất nặng, vả lại tìm các loại lấy cớ theo hắn dây dưa không rõ. Cho dù đoàn làm phim trước mặt cũng theo hắn làm nũng, quả giống bộ dạng tình nhân, chính là nhà sản xuất Hạng Thanh Uyên muốn mượn cơ hội này để bọn hắn nổi tiếng.

Tịch Nhạ Hoài một mình đi vào cầu thang bộ, cầu thang thật dài, bậc thang lạnh lẽo cuốn lên bụi trắng mịn.

Trên bậc thang hiện lên một bóng thân ảnh, thân ảnh màu đen kia có chút quen thuộc, đang đưa lưng về phía hắn, bưng một cặp lồng đựng cơm. Cặp lồng đựng cơm bên trong đồ ăn cũng phong phú, hai món mặn ba món nhạt, thoạt nhìn coi như ngon miệng, chính là phân lượng rất ít, như vậy sao đủ ăn.

Tịch Nhạ Hoài đã đi qua, rõ ràng phát hiện là Dung Thụy Thiên:

“Ngươi sao lại ở đây?”

 

*****

Bắt đầu để ý nhao rồi nha~~~

Hết chương 3

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here