Sửu Thúc Chương 27

0
51

Chương 27: (H)

Dung Thụy Thiên tâm lý run lên, nỗi sợ hãi bao trùm lấy hắn, hắn không tự chủ được lui ra sau. Cơ thể vừa vặn bị đặt lên ghế sô pha, bị giam cầm trong khuỷu tay cường tráng của Tịch Nhạ Hoài, không thể nào trốn đi được. Có lẽ buộc phải tiếp nhận, trong cái ôm cuồng loạn làm cho Dung Thụy Thiên khẩn trương, toàn thân phát run lên, hắn nhớ đến suốt trong quá trình chính là đau, đau đến tỉnh táo, những cảm giác khác đều bị tước đoạt.

“Thụy Thiên, ta thích ngươi.” Tịch Nhạ Hoài rời đi thân thể ấm áp của hắn, ôm lấy hắn ngồi ở trên ghế sa lon, hai má tuấn mỹ chôn ở cổ của hắn, “Đừng sợ, ta sẽ không làm cái gì”. Hô hấp của hắn nóng bỏng đến dọa người…

Dung Thụy Thiên lông mi nồng đậm suy yếu run rẩy, há mồm muốn nói cái gì, lại nhịn xuống, rồi mới không lộn xộn để mặc cho Tịch Nhạ Hoài ôm, cảm thụ nửa thân trần của y cùng đồi ngực trần cường tráng nóng bỏng.

Tịch Nhạ Hoài hiển nhiên là không vừa lòng, hắn nhẹ nhàng mà đem Dung Thụy Thiên ôm vào trong lồng ngực rộng lớn, cánh tay mạnh mẽ bóp chặt hông của hắn, bên cổ hắn phả hơi thở nóng bỏng lộ ra một loại dục vọng nguyên thủy: “Thụy Thiên, giúp ta, cứ như vậy ta sẽ khống chế không nổi.”

Dung Thụy Thiên buông lỏng lông mi nhìn hắn, thần sắc thoạt nhìn có chút quẫn bách: “Ngươi, ngươi muốn ta làm cái gì?” Cánh môi hắn hơi mỏng mang theo ướt át sáng bóng, thoạt nhìn tựa như sương sớm trên cây tường vi.

Tịch Nhạ Hoài đáy mắt dục vọng rõ ràng, y nắm cánh tay rắn chắc của Dung Thụy Thiên, dẫn dắt tay hắn, cởi bỏ quần y đang mặc, dẫn đường cho tay hắn lạnh như băng vuốt ve chỗ tư mật của y, một đường lướt qua đám lông đang che vật thể tượng trưng tính dục cực đại, độ ấm nóng bỏng có thể thiêu đốt da thịt, làm Dung Thụy Thiên mặt đỏ lên.

“Chớ khẩn trương nha, giống ta vừa rồi làm cho ngươi giống nhau, không khó.” Tịch Nhạ Hoài mỉm cười, ôn nhu thổi nhè nhẹ ở bên tai của hắn, đôi tay mạnh mẽ như đói khát xoa nắn lồng ngực cùng đùi của hắn.
Dung Thụy Thiên có chút choáng váng .

Tịch Nhạ Hoài cầm lấy tay hắn thong thả vận động…

Dung Thụy Thiên ấp úng không lên tiếng làm theo yêu cầu của hắn, cảm thụ vật thể nóng bỏng kia trướng to ở lòng bàn tay, lưng hắn truyền đến từng luồng điện, tim đập cũng hỗn loạn lên.

Hắn không phải lần đầu làm những chuyện thỏa mãn dục vọng…Nhưng khi đối mặt với Tịch Nhạ Hoài thì luôn luôn hoảng sợ, cũng có chút ngượng ngùng, rõ ràng những chuyện nên làm đều đã làm, tối hôm qua còn bị xem hết, nhưng vẫn như cũ không quen, thậm chí bị Tịch Nhạ Hoài hôn, sẽ trở tay không kịp tránh đi.

Hắn là thích y.

Nhưng để thích ứng thân thiết như vậy còn cần thời gian.

 

Không biết qua bao lâu.

Lòng bàn tay đều tê tê dại dại , cổ tay cũng có chút run rẩy, mới nghe được bên tai truyền đến Tịch Nhạ Hoài ồ ồ thở gấp, lập tức chất lỏng dính tràn ngập trong tay, trong không khí tràn đầy mùi vị tinh dịch nóng cháy.

Tịch Nhạ Hoài tìm đến khăn ướt bên sô pha, ôn nhu thay hắn lau đi chất nhầy trên tay, lại vì hắn sửa sang lại quần áo hỗn độn. Lúc này mới đứng dậy lấy từ trên ghế sa lon một bao da, từ bên trong lấy ra hai quyển sách bìa cứng: “Đây là ta tìm 2 quyển sách cho ngươi, một quyển là về OFFICE, còn có một quyển là tài liệu kế toán, ngươi bỏ thời gian nhìn xem, đối với ngươi sau này hữu dụng khi làm việc.”

Dung Thụy Thiên tiếp nhận sách trong tay y.

“Đương nhiên, không biết có thể hỏi ta, ta rất vui giải đáp mọi vấn đề của ngươi”. Tịch Nhạ Hoài lại cọ đến bên cạnh hắn, đáy mắt ôn nhu như dòng nước chảy xuôi.

Dung Thụy Thiên trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác ấm áp. Hắn cùng Tịch Nhạ Hoài nhận thức không lâu, trong ngày thường y thoạt nhìn rất lạnh lùng, lại không cùng hắn làm việc với nhau, nhưng thực chú ý chuyện của mình, biết được hắn làm công tác văn phòng đau đầu, ở lúc nghỉ ngơi tìm hắn, giúp hắn giải quyết vẫn đề công việc, lại dạy hắn chỗ nào không hiểu.

Hắn kiến thức trụ cột không tốt, kiến thức chuyên môn cũng không mạnh, thường xuyên nghe không hiểu y giảng cái gì. Cứ như vậy, y lại lần nữa giảng giải, cho đến khi hắn hiểu được mới thôi, biến thành hắn thật không có ý tứ, cảm giác trì hoãn của y rất nhiều thời gian, cho nên tự đáy lòng cảm tạ y, nhưng Tịch Nhạ Hoài lại nói như vậy không sao.

“Ta rất ngu ngốc, có thể, sẽ phiền toái ngươi thật lâu.” Dung Thụy Thiên ghé đầu để ở trên vai Tịch Nhạ Hoài, không nói gì nhưng trong động tác toát ra cảm kích.

Tịch Nhạ Hoài đưa tay kéo bờ vai của hắn, để hắn dựa vào tay của mình: “Sao lại nói phiền toái, ngươi có bất kỳ chuyện gì đều phải nói cho ta biết, ta thích ngươi ỷ lại ta, đối với ta không có gì khách khí.”

“…” Dung Thụy Thiên lặng yên cúi đầu, tóc đen hơi có vẻ xõa tung ở hai má, lộ ra cần cổ hết sức nhỏ mà duyên dáng, nơi đó da thịt bởi vì không tiếp xúc qua ánh mặt trời, thoạt nhìn tinh tế như tuyết, bóng loáng lại tỏa sáng.

Tịch Nhạ Hoài vươn người hôn cổ của hắn, tóc dài chạm vào cổ hắn, Dung Thụy Thiên sợ ngứa rụt cổ lại, đưa tay bắt lấy sợi tóc quá dài: “Hảo ngứa.”

“Không nghĩ tới ngươi như vậy sợ ngứa, như thế nói, độ mẫn cảm cũng rất cao.” Tịch Nhạ Hoài cười khẽ xem xét hắn, đôi môi nóng ẩm dừng ở trên đầu ngón tay của hắn…

Dung Thụy Thiên vừa tức vừa vội rút tay lại, nhưng đành chịu cánh tay kia cứng như sắt, giãy dụa nửa ngày cũng chưa đẩy ra được, làm cho Tịch Nhạ Hoài vừa cười, vừa lộ ra bộ dạng thực vui mừng. Hắn quay đầu, không để ý tới y, nhìn về phía không trung ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chiều chẳng biết lúc nào đã bao phủ ở mặt biển, nhìn qua giống cảnh tượng xuất hiện trong phim, đẹp đến không chân thật.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here