Sửu Thúc Chương 25

0
43

Chương 25:

Đèn đỏ sáng.

Tịch Nhạ Hoài nhìn về phía Dung Thụy Thiên đang lặng im, Dung Thụy Thiên quay đầu lại nhìn thấy dung mạo tuấn mỹ trước mặt, màu hổ phách trong con ngươi toát ra vẻ hâm mộ không thể che hết: “Mẫu thân ngươi nàng thực hạnh phúc.” Nhưng việc lúc trước cũng thực khổ…

“Không cần phải hâm mộ nàng, ngươi theo ta cùng một chỗ, ta sẽ cho ngươi thật nhiều hạnh phúc.” Tịch Nhạ Hoài cười giơ tay lên, xoa nhẹ tóc Dung Thụy Thiên, động tác của hắn tràn ngập vô hạn trìu mến, cánh tay khớp xương rõ ràng, trắng nõn lại thon dài, tản ra hương vị ấm áp như ánh mặt trời.

Rõ ràng chính mình so với hắn lớn hơn vài tuổi, lại bị Tịch Nhạ Hoài làm như tiểu hài tử, Dung Thụy Thiên bắt lấy tay hắn, Tịch Nhạ Hoài đối với hắn ôn nhu cười, theo phản xạ đưa tay hắn nắm tại trong lòng bàn tay.

 

Tuy rằng thời tiết khô nóng vô cùng, nhưng ngón tay Tịch Nhạ Hoài khô ráo, ấm áp, không có gì dấu vết mồ hôi, lộ ra hương vị nam nhân tươi mát. Dung Thụy Thiên không nhịn nổi nhìn về phía khuôn mặt hắn đang quay đi, nhìn thấy khuôn mặt hắn ở trong ánh sáng buổi trưa rực rỡ, trong lòng tràn ngập ấm áp nước suối chảy qua.

Cho y cảm giác như vậy chỉ có hắn, dù dịu ngoan động lòng người như Kiều, so ra địa vị cũng kém Tịch Nhạ Hoài ở trong lòng y, ngón tay hắn thật ấm áp, bờ ngực rộng lớn, trong cổ họng tràn ngập mùi thơm ngát cùng hơi thở nóng bỏng, làm y không kháng cự được mị lực.

Xe thể thao dừng lại ở bờ biển.

“Ngươi nói địa phương thật tốt kia là nơi này?” Nhìn thấy sóng biển mãnh liệt ngoài biển khơi, Dung Thụy Thiên có chút giật mình, mới vừa rồi chỉ lo nghe chuyện Tịch Nhạ Hoài, cũng không có chú ý Tịch Nhạ Hoài đem hắn đưa đến địa phương nào.

“Nơi này là địa phương ta thích, ta nghĩ mang ngươi lại đây chơi, cùng nhau chia sẻ”.Tịch Nhạ Hoài nắm tay hắn, dọc theo đường kè trơn nhẵn đi hướng bờ biển.

Dung Thụy Thiên nở nụ cười. Không khí như này thật mới mẻ, cảnh sắc thật xinh đẹp, bao nhiêu năm không cảm thụ qua. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm như tắm, kia mây Bạch Vân Như Yên ngưng tụ thành lụa trắng lượn lờ ở cuối chân trời, cách đó không xa vang lên âm thanh còi hơi, theo tiếng nhìn lại, một du thuyền xa hoa thật lớn đón sóng biển quay cuồng hướng bọn hắn chạy đến.

Du thuyền dừng lại, nam nhân bộ dáng quản gia buông dây thang xuống. Tịch Nhạ Hoài lôi kéo hắn đi hướng du thuyền, cấp nam nhân bộ dáng quản gia một cái ánh mắt, nam nhân cung kính rời đi khỏi tầm nhìn bọn họ, Tịch Nhạ Hoài đưa hắn vào trong phòng ở khoang thuyền.

Phòng rất lớn, trang hoàng cổ kính, bình phong thủy tinh màu đen đem không gian to như vậy chia thành hai nửa. Một nửa phòng nghỉ, có sô pha bằng da màu đen cùng trường kỷ, có thể ngồi ở bên trong thưởng thức cảnh biển ngoài cửa sổ thủy tinh. Một nửa khác là sảnh tiệc đứng, trên bàn thật dài bày đặt các loại mỹ vị.

Trong phòng thật mát mẻ, bốn phía trơn bóng, trong như gương thủy tinh. Chất liệu thủy tinh cũng thực đặc biệt, ánh nắng rát bỏng xuyên qua thủy tinh lọt vào trong phòng không mang đến nhiệt độ cùng ánh sáng chói mắt, độ ấm trong phòng thoải mái lại an nhàn.

Tịch Nhạ Hoài mời hắn ngồi ở ghế sô pha gần cửa sổ thủy tinh, nhìn thấy khẩn trương, bất an của Dung Thụy Thiên, y cười híp mắt ấn chặt bờ vai của hắn, để cho hắn ngồi ở bên cạnh mình: “Không cần khẩn trương, nơi này không có người khác.”

Dung Thụy Thiên kinh ngạc ngẩng đầu. Hắn nghĩ đến Tịch Nhạ Hoài dẫn hắn đến du thuyền, là tham gia cái gì buôn bán, tiệc rượu linh tinh, hơn nữa không gian to lớn như vậy cùng bàn dài tiệc đứng, lẽ ra cũng nên có thật là nhiều người đến chơi.

Giống như nhìn ra hắn đang nghĩ cái gì, Tịch Nhạ Hoài vén lên tóc đen trên trán Dung Thụy Thiên, nhìn thẳng mắt hắn dưới tóc đen: “Ta nghĩ muốn hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh.”

“Nếu thích cuộc sống yên tĩnh, sao lại tiến vào giới giải trí ?” Giới giải trí phân tranh nhiều, hắn lại là siêu sao quốc tế, không có lúc nào là không đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.

“Hai mươi tuổi thì phụ thân muốn ta kế thừa công ty của hắn, ta không muốn bị công ty của hắn trói buộc, thế là rời khỏi Mỹ trở lại trong nước”.

“Sao ngươi lại làm vậy, phụ thân ngươi không tức giận ư?”

“Hắn đóng băng tài khoản ngân hàng của ta, nghĩ rằng không có tiền ta liền trở về”.

“Rồi sao?”

“Thẻ tín dụng bị đóng băng, trên người của ta chỉ có mấy ngàn tệ, tiền cũng rất nhanh liền tiêu hết”.Tịch Nhạ Hoài cười khổ một tiếng: “Vì để sinh tồn được, ta chung quanh tìm việc làm, cuối cùng ở một gian quán bar hát”. Ở quán bar lăn lộn mấy tháng, vẫn là bị người đại diện Trác Thích Nghiên vừa ý, ký tên đồng ý phát đĩa nhạc, chính thức tiến vào giới giải trí phát triển; sau này, trừ bỏ rất nhiều người biết đến, còn bị cha đẻ yêu cầu phí phụng dưỡng.

“Ngươi hối hận tiến giới giải trí sao?” Dung Thụy Thiên kinh ngạc nhìn hắn, hắn nghĩ đến Tịch Nhạ Hoài là nghệ sỹ đặc biệt được đầu tư vun trồng, không nghĩ tới là vô ý tiến vào vòng luẩn quẩn, loại này thực vất vả, áp lực cũng lớn.

“Ngay từ đầu thì hối hận, lâu dần thành quen”. Vừa mới tiến vào vòng luẩn quẩn khi chưa biết gì, công ty liền đóng gói hắn thành hình tượng khá lưu hành đương thời là thiếu niên âm nhu. Vì để đem hình tượng như vậy giữ gìn hảo, từng động tác, ánh mắt, tư thế, tất cả đều phải đặc biệt huấn luyện, cái loại cảm giác đó rất không thoải mái.

Dung Thụy Thiên thanh âm nghẹn ngào nói: “Điều đó cũng dễ hiểu”.

Tịch Nhạ Hoài cầm lấy rượu vang đỏ bên cạnh bàn chuẩn bị mở ra, nhớ tới Dung Thụy Thiên còn đang sốt, lại bưng ly cà phê Lam Sơn, đưa lên phía trước hỏi lại một câu: “Cà phê được không?”

Dung Thụy Thiên cười gật đầu.

Chứng kiến nét tươi cười của y Tịch Nhạ Hoài suýt nữa ôm y, hắn cúi đầu đem cà phê rót vào chén sứ trắng, nhẹ nhàng mà thả thêm đường, rồi mới đưa cà phê tay Dung Thụy Thiên.

“Cám ơn.”

Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên thập phần khách khí, màu lam nhạt trong con mắt tràn đầy u oán: “Đừng theo ta như thế khách khí, biến thành bộ dạng thật xa lạ”. Hắn hi vọng Dung Thụy Thiên nhận hảo ý của hắn một cách tự nhiên, tự nhiên nhận chiếu cố của hắn, thậm chí đương nhiên nhận sự quan tâm của hắn.

“Thật có lỗi… Đã thành thói quen…” Dung Thụy Thiên thất thố cúi thấp đầu, tóc đen mềm mại bị ánh mặt trời chiếu, thanh âm thực nhẹ lại khàn khàn vang trong không khí, làm cho người ta không đành lòng trách cứ hắn.

Nhưng mới vừa nói y đừng như vậy khách khí mà bây giờ lại bắt đầu cùng hắn giải thích, Tịch Nhạ Hoài cảm giác mình thực thất bại. Loại thất bại này chỉ cần Dung Thụy Thiên cúi đầu là phát ra, cái gì cũng không nói, chính là lặng yên nhìn y, hắn như băng sơn liền giống như bị lửa thiêu đốt tan rã thành nước, thậm chí không thể ở áp suất thấp mà ngưng kết lại thành băng được nữa, hắn ôn nhu ôm lấy bả vai Dung Thụy Thiên, làm y yên lòng, xảo diệu nói sang chuyện khác.

Dung Thụy Thiên trầm tĩnh lại, ngẫu nhiên còn có thể lộ ra thản nhiên tươi cười. Ánh mắt của hắn rất được, lông mi lại thật dài, tươi cười thực đẹp.

Tịch Nhạ Hoài vươn người qua hôn y.

Dung Thụy Thiên ý thức tránh đi hắn.

“Không cần trốn”.Tịch Nhạ Hoài một phen bắt được tay hắn, đưa hắn đặt ở sô pha cùng với thân thể mình, rồi mới nheo lại cặp tràn ngập ngỗ ngược mị lực, bá đạo hôn hắn.

Dung Thụy Thiên hoảng sợ ngăn chận nam nhân lại, tối hôm qua như vậy dây dưa nữa miên, hôn hắn mạnh mẽ giống như đã cấm dục thật lâu, cắn cánh môi đến phát đau.

Tiếng chuông điện thoại thanh thúy vang lên, Dung Thụy Thiên giãy dụa muốn Tịch Nhạ Hoài nhận điện thoại, Tịch Nhạ Hoài thô bạo lấy ra di động đang không ngừng kêu vang, cũng không thèm nhìn tới dãy số liền ném xuống mặt đất, rồi vội vàng cắt hôn hắn:

“Chớ lộn xộn, ta nghĩ muốn hôn ngươi.”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here