Sửu Thúc Chương 24

0
48

Chúc mừng năm mới nha~~

Năm mới bận rộn quá không kịp chuẩn bị nhiều cho mọi người

Có chút quà nho nhỏ, mn từ từ thưởng thức nhoa~ ♥

Chương 24:

Tháng bảy thời tiết liên tục nóng, đúng trưa thời tiết nóng giống như núi lửa phun cháy.

Dung Thụy Thiên nằm ở trong phòng ngủ thoải mái, trên trán nổi một tầng mồ hôi mỏng. Khi hắn từ trong mơ tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy một nam nhân ngồi ở bên giường, thân ảnh của y tỏa ra ánh sáng anh tuấn, trong không khí bay tới mùi nước hoa Calvin Klein từ lồng ngực rộng lớn, trong nháy mắt Dung Thụy Thiên có mong muốn quay trở lại trong giấc mộng.

Tịch Nhạ Hoài sờ sờ trán của hắn, xác định độ ấm bình thường, rồi đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Ngươi ngủ mê cả sáng nay, hiện tại mới tỉnh, có chỗ nào không thoải mái không?”

 

Dung Thụy Thiên lúc này mới phát hiện mình nằm ở trên giường của Tịch Nhạ Hoài, chuyện tối ngày hôm qua giống cuộn phim phát lại trong đầu hắn, dần dần gương mặt của hắn ở dưới tầm mắt của Tịch Nhạ Hoài mà nóng hâm hấp, lông mi thật dài buông xuống che lấp con ngươi đầy cảm xúc: “Không có chỗ nào không thoải mái cả.”

“Vậy là tốt rồi.” Nhìn thấy Dung Thụy Thiên thẹn thùng tránh đi hắn, hầu kết Tịch Nhạ Hoài lăn lộn một chút, thanh âm khàn khàn nói: “Đã giữa trưa , ta đã chuẩn bị cơm trưa, chờ ngươi tỉnh lại cùng nhau ăn.”

Dung Thụy Thiên giật mình hỏi: “Cơm trưa? Hiện tại mấy giờ rồi?” Hắn cảm thấy mình ngủ không bao lâu, sao tỉnh lại đã là thời gian ăn cơm, điều kỳ quái nhất chính là Tịch Nhạ Hoài vẫn còn trong phòng.

“Giữa trưa” Tịch Nhạ Hoài chuyên chú nhìn hắn, bộ mặt hoàn mỹ tao nhã cùng ngũ quan cân đối, giống như quý tộc trẻ trong những phim của Mỹ.

Dung Thụy Thiên không thể nhìn thẳng, gục đầu xuống, thuận tiện giơ tay lên che khuất đi gương mặt xấu xí: “Sao lại muộn như vậy?” Hắn lại ngủ lâu như vậy, mà Tịch Nhạ Hoài lại an vị ở bên giường nhìn hắn, chờ hắn tỉnh lại.

“Ngươi hôm nay nghỉ ngơi, muộn cũng không có quan hệ”. Ánh mắt Tịch Nhạ Hoài ôn nhu nhìn chăm chú hắn, bắt lấy tay hắn đang che khuất hai má: “Khi cùng ta ở một chỗ, đừng dùng tay che khuất mặt.”

“Chính là…”

“Thụy Thiên, ta thích chính là ngươi, không phải mặt mũi của ngươi, ở trước mặt ta đừng như vậy cúi đầu, để cho ta ngay cả ánh mắt của ngươi đều nhìn không tới.” Tịch Nhạ Hoài nhíu mày nhìn hắn, ôn nhu đưa hắn ôm vào trong ngực.

“Ngươi là quái nhân”.Dung Thụy Thiên mặt dán vào lồng ngực Tịch Nhạ Hoài, trên người của hắn dào dạt hormone nam giới mãnh liệt, kết hợp với mùi nước hoa C Alvin Klein, bốc lên ra một cỗ hơi thở liêu nhân.

Tịch Nhạ Hoài vuốt ve đường nét lưng hắn, thanh âm thấp trầm mà ghé vào lỗ tai hắn vang lên: “Vẫn là chỉ thích ngươi, chỉ đối với ngươi có dục vọng quái nhân, ngươi phải tin rằng ngươi đối với ta có lực hấp dẫn.”

Dung Thụy Thiên cười nhẹ ôm lấy hông của hắn.

Nửa thân trần rắn chắc dịu ngoan dán vào người, bàn tay khớp xương rõ ràng truyền đến độ ấm của hắn trên người, Tịch Nhạ Hoài đáy mắt dục vọng dần dần rõ ràng, để tránh chính mình không khống chế được sẽ áp đảo hắn, y vỗ vỗ bả vai Dung Thụy Thiên, đem đồ ăn đã nấu tốt đưa cho hắn, “Trước tiên đem cơm ăn , đợi ta mang ngươi đi một chỗ.”

“Ngươi không cần làm việc sao?” Dung Thụy Thiên muốn mặc quần áo tử tế đi phòng khách ăn, nhưng xem Tịch Nhạ Hoài đều đem đồ ăn đưa cho hắn, không thể thoái thác đành nhận lấy, cũng lo lắng hỏi công việc của hắn.

“Ta hôm nay nghỉ ngơi.” Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên, cũng không nói cho hắn biết, ngày hôm nay có công việc trọng yếu.

Dung Thụy Thiên hoài nghi hỏi: “Thật sao?” Hắn biết Tịch Nhạ Hoài mỗi ngày đều có công việc, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, nghỉ ngơi ngày nào, đều có thể đếm được trên đầu ngón tay.

“Nghĩ lung tung cái gì, ta cũng như người thường, nghỉ ngơi một chút, có cái gì sai.”

Dung Thụy Thiênquyết định yên tĩnh, ăn trong bát cơm mới hỏi: “Kia đi địa phương nào?”. Tựa hồ chỉ cần theo Tịch Nhạ Hoài cùng một chỗ cũng sẽ không giống dĩ vãng mà nhàm chán.

“Đợi rồi sẽ biết.” Tịch Nhạ Hoài đứng dậy kéo ra bức màn, ánh sáng rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào, hắn nhìn Dung Thụy Thiên bị ánh mặt trời chiếu lên mái tóc đen, khóe môi nổi lên một nét thoáng tươi cười.

Ăn hết điểm tâm kết hợp cơm trưa, Dung Thụy Thiên đứng ở cửa biệt thự, khoảng 5 phút sau, Tịch Nhạ Hoài từ bãi đỗ xe đi ra, bước ra từ một chiếc Maserati mc 12 màu đỏ.

“Ngươi đổi xe thể thao sao?” Dung Thụy Thiên ngạc nhiên nhìn hắn.

Tịch Nhạ Hoài nghiêm túc hỏi: “Ngươi không thích?”.Nếu hắn không thích, lần sau sẽ đổi xe có rèm che…

“Cũng không phải.” Dung Thụy Thiên vội vàng nói, này cũng không phải xe của hắn, thế nào đến phiên hắn phát biểu cái gì, chính là cảm thấy xe có rèm che rất phô trương: “Xe trước đây của ngươi đâu?”

“Phụ tá của ta đang đi.”

“…”

“Chiếc xe này là phụ thân tặng, cũng không phải ta mua.”

Dung Thụy Thiên giật mình nhìn hắn, thoạt nhìn phụ thân Tịch Nhạ Hoài rất có tiền, xa có rèm che mấy ngàn vạn cũng có thể tặng: “Phụ thân ngươi không ở trong nước sao?” Hắn rất ít nghe Tịch Nhạ Hoài nói chuyện của mình…

“Nghiêm khắc nói thì là bố dượng, hắn đang ở Mỹ quản lý sự nghiệp”. Tịch Nhạ Hoài ý bảo hắn nịt chặt giây an toàn, sau cùng hắn tùy ý hắn giải thích: “Năm kia vì ta thay mặt công ty hắn làm đại diện, xem như cho ta thù lao.”

Dung Thụy Thiên ước chừng cảm giác bối cảnhTịch Nhạ Hoài không đơn giản, ở giới giải trí người nổi tiếng có bội cảnh cũng rất nhiều: “Có thể nói cho ta biết chuyện của ngươi sao?”

“Kia thực buồn tẻ, trừ bỏ bằng hữu theo ta lớn lên, những người khác đều không có hứng thú nghe”. Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng nở nụ cười, tựa hồ thực kinh ngạc Dung Thụy Thiên tò mò chuyện của hắn.

Dung Thụy Thiên bắt lấy cánh tayTịch Nhạ Hoài, thần sắc nghiêm túc nói: “Ta nghĩ ta muốn biết”. Hắn không hi vọng nghe được người khác nói về y mà hắn lại không biết gì.

“Kia toàn bộ nói cho ngươi biết là được.” Tịch Nhạ Hoài tươi cười nói, đây là lần đầu tiên Dung Thụy Thiên hỏi chuyện của hắn, thoạt nhìn thực để ý hắn, thậm chí muốn hiểu rõ hắn.

—-o0o—-

Xe thể thao màu đỏ ở trên đường lớn, cây ngô đồng lớn ven đường ánh mặt trời chiếu qua gay gắt, trời nóng liên tục đem Thụy Thiên bị nướng đến mệt mỏi, khô khốc.

Mọi người đi lại trên đường giành cho người đi bộ, đều cố chống lại ánh mặt trời đi hướng nhà ga, dựa vào nghị lực phải đi làm việc, mọi người thần sắc mệt mỏi, mồ hôi ướt đẫm. Bị sự thật cuộc sống gây sức ép tạo nên những vết thương chồng chất, giấc mộng có thể thoát ly nghèo khó, hoặc ở trongcuộc sống nghèo khó có được hạnh phúc, chỉ cần có thể hạnh phúc chính là của cải nhân sinh.

Tịch Nhạ Hoài cảm giác nếu mẫu thân không gặp được bố dượng Tịch Diệu Đình, thì nàng có lẽ ngay cả hạnh phúc là cái gì cũng không biết. Nhân sinh của nàng tựa như phim Hollywood chiếu lúc tám giờ, không có lúc nào là thoải mái mà đều phập phồng, tình tiết chặt chẽ, tuyệt không làm cho người ta có thể ngủ gà ngủ gật.

Mẹ của hắn có hai lần hôn nhân, lần đầu tiên kết hôn khi tốt nghiệp trung học, nàng mang thai đứa con của nam nhân nàng yêu – Lâm Tuấn. Một tháng sau nàng khi có thai, nàng suy yếu ngay cả đứng dậy đều làm không được thì ông ngoại biết chuyện liền dùng gậy gộc đem nàng đánh cho toàn thân là máu, hấp hối.

Sau chuyện bị trường học biết, trường học buộc nàng thôi học về nhà, nàng không về nhà mà là trộm hộ khẩu trốn theo Lâm Tuấn đăng ký kết hôn, rời nhà đi theo Lâm Tuấn ở chung một chỗ.

Lâm Tuấn là con lai có một nửa huyết thống là Anh quốc, bộ dạng phi thường tốt, nhưng cũng là một nam nhân vô dụng. Hắn dốt nát lại tâm cao khí ngạo, mỗi chỗ công tác đều làm một tháng đã bị lão bản đuổi đi, có tiền cũng không đi đóng tiền nhà đang thiếu, chính là nổi điên vọt vào sòng bạc, nói là vì bần cùng muốn cược một lần, trực tiếp trở thành phú ông.

Ôm mộng tưởng trở thành phú ông đi sòng bạc, Lâm Tuấn thua trắng, còn bức bách mẫu thân đang mang thai phải làm việc. Mẫu thân mỗi ngày đều khóc, mỗi ngày đều theo hắn ầm ĩ, nói hắn sao không chết đi. Mà khi Lâm Tuấn ôn nhu ôm nàng, dùng ngữ điệu ôn nhu chết người an ủi nàng, nàng lại hãm sâu vào bùn lầy không thoát ra được.

Cho đến Lâm Tuấn trộm tiền lương nàng làm vất vả một tháng đi đánh bạc. Tiền lương kia là nàng dùng để làm phí giao tiền thuê nhà, Lâm Tuấn không nói với nàng liền lén lấy đi, tiền tiêu xong rồi lại trở về, khi đó nàng hoàn toàn hết hy vọng, ôm hắn hơn một tuổi rời đi cái nhà kia.

Ba năm sau, mẫu thân nhận thức bố dượng Tịch Diệu Đình, Tịch Diệu Đình là người thượng lưu xã hội, nho nhã lại có khuôn mặt tuấn mỹ, có gia thế gần như hoàn mỹ, ở Nhật Bản cùng Mĩ Quốc có công ty của chính mình. Hắn không để ý mẫu thân đã từng kết hôn lại có con nhỏ, chính là toàn tâm toàn ý yêu nàng, theo đuổi mẫu thân ba năm, cầu hôn thành công sau còn phải đi bái phỏng ngoại công, được ngoại công đồng ý mới cùng mẫu thân kết hôn, hôn sau liền mang nàng đi Mĩ Quốc.

———–

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here