Sửu Thúc Chương 20

0
51

Chương 20 (HHH):

Đêm lạnh như nước.

Dung Thụy Thiên trần trụi nằm ở trên giường, cánh môi mở ra ồ ồ thở gấp, lồng ngực rắn chắc rộng rãi phập phồng lên xuống. Đầu ngực nổi lên ở trong bóng tối có chút hồng, tựa hồ bị đói khát hút qua, dùng sức chơi đùa qua, màu sắc nhìn qua thực diễm lệ.

Nằm sấp giữa hai chân hắn là nam nhân tuấn mỹ, dùng phương thức cực kỳ dâm mỹ mà âu yếm dục vọng của hắn, dùng đôi tay thon dài lại trắng nõn vuốt ve da thịt chỗ tư mật của hắn, thoạt nhìn vừa phấn khởi vừa vội vàng, tất cả hơi thở đều mang dục vọng nóng bỏng của giống đực.

“Ân… A… Không cần…” Dung Thụy Thiên hô hấp dồn dập, làm đầu lưỡi nóng ẩm kia lại càng không ngừng liếm địa phương mẫn cảm, hắn hít vào thở ra một hơi, như vậy hắn sẽ nhịn không được, hắn muốn nhoài người ngồi thẳng dậy.

 

Tịch Nhạ Hoài mãnh liệt gập lại, gấp khúc chân của hắn, làm cho hắn không có biện pháp ngồi xuống, cứ như vậy âu yếm hắn, châm ngòi hắn, phun ra nuốt vào dục vọng của hắn. Cho đến khi hắn đang trong miệng chính mình mà bùng nổ, lại không chút hoang mang rời khỏi, dịch trắng nóng rực trượt ra khỏi khóe môi, hắn ho nhẹ lên, theo bản năng đem dịch trắng trong miệng nuốt xuống.

“Kia thực bẩn…” Dung Thụy Thiên sắc mặt trắng bệch nhìn hắn, vội vàng lau đi dấu vết còn lại trên khóe môi hắn.

Tịch Nhạ Hoài bắt lấy tay hắn, tiến đến bên đôi môi đỏ mọng hạ xuống nụ hôn, ngăn trở động tác của hắn: “Một chút cũng không bẩn”.Vẻ đẹp hoàn mỹ băng tuyết trước mặt hắn lại lộ ra thanh âm trầm thấp, phi thường tà mị.

Dung Thụy Thiên sững sờ, ngẩn người nhìn Tịch Nhạ Hoài, nhìn biểu tình hắn nuốt vào cũng không có gì ghê tởm. Nhưng hắn lại lo thứ đó thật bẩn, dĩ vãng hắn cùng Kiều làm chuyện đó lại không thể bình tĩnh nuốt vào chất lỏng tinh nùng đó.

“Vậy ngươi nếm thử hương vị của chính mình”.Tịch Nhạ Hoài khuynh thân hôn hắn, đầu lưỡi nóng ẩm trượt vào trong miệng của hắn, đầu lưỡi loạn động đi vào nơi mẫn cảm sâu trong cổ họng của hắn.

Một vị tanh còn sót lại tràn ngập ra, hiểu được đó là cái gì, Dung Thụy Thiên đỏ mặt lên, muốn hỏi đó cái gì, nhưng đôi môi chặt chẽ kết hợp, hắn không phát ra thanh âm nào, chỉ có thể thỏa hiệp khi kỹ thuật hôn cao siêu của y.

Cánh tay thon dài của Tịch Nhạ Hoài hướng lồng ngực của hắn, vuốt ve đồi ngực rắn chắc mạnh mẽ của hắn, đầu ngón tay nắm lấy phiếm hồng nổi lên đứng thẳng. Cảm thụ nơi nhỏ nổi lên vì mình xoa lên mà nở ra lại nóng hổi. Hắn rời đi đôi môi mỏng mê người, bú mút lấy chiếc cổ duyên dáng của, tinh tế tỉ mỉ hôn lên đường nét xương quai xanh, cuối cùng vừa mạnh vừa nhẹ liếm lên đầu vú, tay hướng tới hai chân đang co chặt…

Dung Thụy Thiên đôi môi có chút run rẩy.

Tịch Nhạ Hoài đứng dậy cởi ra quần áo, ngăn chặn Dung Thụy Thiên muốn tránh né, còn thuận thế mò lên hai chân của hắn, đôi chân cân xứng lại thon dài, da thịt màu cổ đồng thập phần khoẻ đẹp. Nghĩ đến bộ dạng hai chân khêu gợi mở ra trước mặt hắn, hoặc quấn ở trên lưng phóng đãng lên xuống. Nghĩ đến đây Tịch Nhạ Hoài cảm giác dục hỏa đốt người thập phần khó chịu, hắn như lang đói khát nhìn chằm chằm Dung Thụy Thiên, giống như một ngọn núi lửa tùy thời sẽ bộc phát.

Dung Thụy Thiên bị nhìn lạnh cả người, sinh lòng sợ hãi, muốn đi xuống, nhưng thân thể không cách nào nhúc nhích, hắn liền giống như con mồi bị dã thú khóa lại, tự do thân thể hoàn toàn bị đối phương nắm trong tay.

“Không cần khẩn trương”.Nói xong Tịch Nhạ Hoài hai mắt lại đỏ lên nhìn hắn trần trụi, thậm chí y còn cầm lên mắt cá chân hơi có vẻ mãnh khảnh, gập lại, gấp khúc hai chân rắn chắc mà thon dài của hắn. Làm cho nửa người dưới của hắn không thể chống cự, ngay sau đó tình sắc vuốt ve kéo tay của hắn ra, để cho bộ vị tối tư mật không hề giữ lại loã lồ dưới đáy mắt: “Nơi này của ngươi nhan sắc rất được.”

Dung Thụy Thiên thân thể có chút run rẩy.

Tịch Nhạ Hoài dùng ánh mắt ăn thịt người nhìn cửa huyệt giữa hai đùi của hắn, nơi đó màu tự nhiên, nhìn qua thực khô khốc, đương nhiên cũng rất sạch sẽ, giống như không có bị người khác xâm phạm qua, kích động y muốn ngược đãi nó. Hắn tự tay đụng chạm nếp uốn chung quanh mật huyệt, chỗ kia theo bản năng co lại càng chặt hơn. Tịch Nhạ Hoài đem chất lỏng Dung Thụy Thiên Phương mới phóng thích bôi lên, cường ngạnh đưa ngón tay chen vào địa phương chật hẹp kia.

“Ô… Như vậy không được… Ngươi đi ra ngoài…” Thân thể bị dị vật xâm lấn, làm Dung Thụy Thiên nhăn lại mi, hơi thở nhiễu loạn.

“Thụy Thiên, ngươi thả lỏng một ít, không cần khẩn trương như thế”. Tịch Nhạ Hoài nhẫn nhịn đem dục vọng của y xỏ xuyên qua thân thể hắn, đầu đầy mồ hôi làm hắn yên lòng. Chỗ đó của hắn quá chặt, lại như lửa nóng, một ngón tay đi vào đã không có biện pháp động đậy, càng đừng nói xâm nhập các ngón tay khác vào khai phá, hoặc là mạnh mẽ đưa hắn nằm dưới thân thể cưỡng ép đi vào.

“Ân… Ngô…” Dung Thụy Thiên nhẫn nại thả lỏng thân thể cảm giác không khỏe.

Ngón tay Tịch Nhạ Hoài gãi lộng cửa huyệt chặt chẽ kia, chậm rãi trêu trọc, đầu ngón tay hơi hơi khuấy động, giống như muốn đi vào mà ở trên huyệt động khẽ đưa vào. Hắn muốn cho Dung Thụy Thiên thả lỏng, nhưng phát hiện yvẫn như trước co chặt. Hắn ôm lấy Dung Thụy Thiên, để cho hắn nằm sấp ở trên giường, tiếp theo nâng lên vòng eo mềm dẻo của hắn, giữ lấy hai cánh tay kiên cố của hắn ra sau, đầu lưỡi ướt mềm khẽ liếm lên cửa huyệt đóng chặt kia.

Không nghĩ tới hắn sẽ hôn nơi đó, Dung Thụy Thiên nhục nhã nói “Không cần”.

Tịch Nhạ Hoài vẫn như trước dùng đầu lưỡi gảy tay hắn ra, dùng đầu lưỡi làm dịu đi địa phương khô khốc kia. Phát hiện huyệt động không còn như như trước co chặt, hắn liền đưa tay với vào cẩn thận khuếch trương, thuận tiện sờ soạng điểm mẫn cảm của Dung Thụy Thiên.

“Ngô… Ngô…” Dung Thụy Thiên bị trêu trọc có một chút liền chịu không nổi, tay hắn nắm lấy tấm ga giường dưới thân, lắc mông muốn thoát khỏi ngón tay cùng đầu lưỡi của Tịch Nhạ Hoài. Nhưng lại bị Tịch Nhạ Hoài bắt lấy cánh tay, lại bởi vì hắn lung tung giãy dụa, khiến cho cánh tay để ở cửa huyệt như có như không càng vào sâu, cùng với đầu lưỡi nóng ẩm trượt vào trong thân thể.

“A a a…” Dung Thụy Thiên cam chịu ngồi phịch ở trên giường, mà đầu lưỡi xâm nhập vào thân thể lại càng sâu, hắn khó nhịn phát ra thanh âm bất lực: “Không… Không cần…”

Rõ ràng theo nam nhân kết giao thật lâu, Dung Thụy Thiên vậy mà vẫn còn ngượng ngùng như vậy, biến thành Tịch Nhạ Hoài đang khi dễ hắn: “Kia thả lỏng một ít, để ta xem xem màu sắc bên trong”.

“Không…” Như vậy rất nhục nhã …

Tịch Nhạ Hoài dùng con ngươi tràn ngập tình dục nhìn chằm chằm Dung Thụy Thiên, tầm mắt tham lam chạy trên thân thể hắn, rồi mới cường ngạnh mở cửa huyệt chặt hẹp ra: “Bên trong màu sắc thực hồng, một ngón tay đi vào đã không thể động, trước kia ngươi chưa từng bị chạm qua?”

Dung Thụy Thiên thấp giọng nói không có.

Tịch Nhạ Hoài dương lên đôi môi xinh đẹp mỉm cười, đưa ngón tay chen vào trong thân thể nóng cháy của hắn. Dùng thời gian rất lâu để khuếch trương, huyệt động chật hẹp mới miễn cưỡng tiếp nhận được ba ngón tay, hắn thong thả cửa động qua lại trừu tống, nhìn thấy cửa động phiếm hồng phun ra nuốt vào ngón tay của hắn. Cho đến khi ngón tay có thể thông suốt đi vào, Tịch Nhạ Hoài mới rút tay ra, đem dục vọng tráng kiện không hợp với khuôn mặt vốn có của hắn để trước cửa động, khẽ đẩy lưng một cái, hung hăng chen vào thân thể Dung Thụy Thiên.

 

Còn nữa =]]]]]]]]

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here