Sửu Thúc Chương 2

0
114

Chương 2:

Một giờ sau Dung Thụy Thiên trở về đến nhà, đây là một gian phòng ở bốn mươi thước vuông, một phòng ngủ, một bếp, một WC, trang trí đơn giản, bài trí cũng không nhiều. Trong phòng khách đơn giản có sô pha cùng TV, không gian liền mười phần nhỏ hẹp, một người ở thì hoàn hảo, nhiều người đến liền phải chen chúc.

Dung Thụy Thiên ở trong này năm năm, nhà là cho vay trả góp để mua, bởi vì nằm trên đoạn đường hẻo lánh, giá phòng cũng không cao. Hắn đi vào phòng tắm, cởi áo sơmi đen, chứng kiến vết sưng lên bả vai, nơi đó đỏ đến đáng sợ, mơ hồ còn chảy ra máu đỏ tươi.
Biết sáng mai đứng lên hoạt động sẽ khó khăn, Dung Thụy Thiên tìm đến thuốc tiêu viêm chậm rãi bôi lên, đợi khi hắn dùng tư thế khó khăn bôi xong thuốc thì đầu cũng đầy mồ hôi lạnh.

 

Hắn cầm quần áo ngâm vào trong chậu, muốn đợi đến mai nhiều thêm rồi giặt, vốn cũng muốn mua máy giặt quần áo, nhưng mỗi tháng tiền lương trừ bỏ còn cấp cho mẫu thân sinh hoạt phí, còn có hai em trai em gái tiền tiêu vặt. Đem số tiền này cho bọn họ xong, trên người hắn liền còn lại không có mấy, cho nên có thể tiết kiệm liền tận lực tiết kiệm.

Tùy ý rửa mặt chải đầu thật tốt, Dung Thụy Thiên mặc vào áo sơmi màu đen, áo sơmi kia giặt nhiều có chút trắng bệch, nhưng vẫn có thể mặc lên người, tạo cho hắn bộ dạng luôn thật bủn xỉn. Nhưng hắn không quan tâm, mặt hắn như vậy bị hủy dung, cho dù che cũng không che được vẻ xấu xí.

Ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương.

Tóc hắn xoã tung vừa mềm vừa đen, không phải quá dài, cũng không phải quá ngắn, chính là vừa đủ để che khuất ngũ quan. Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mũi ưng thẳng tắp, hai mắt thâm thúy màu hổ phách, khuôn mặt cực kỳ nam tính, anh tuấn. Lại bởi vì cằm tròn cùng đôi môi luôn hồng nhuận như sắc tường vi phá hủy chỉnh thể nam tính.

Mà hiện tại toàn bộ chỉnh thể bị phá hủy chỉ để lại vẻ khủng bố, trên gương mặt của hắn hiện lên vài đường sẹo dữ tợn như rắn, lại vừa dài vừa thâm, chỉ cần cười rộ lên thì vết sẹo cũng theo đó vặn vẹo, thoạt nhìn thật sự khủng bố.

Khó trách Kiều chứng kiến mặt của hắn tựa như thấy quỷ, y liền không muốn theo hắn như vậy sống cùng. Chỉ cần mỗi sáng sớm mở mắt ra thấy hắn, không cần dọa cũng sợ gần chết, đi ra ngoài cũng bị người bên ngoài chỉ trỏ, y cũng không vì thích một người mà phải chịu đựng như vậy…

Cho nên Kiều đưa ra lời chia tay, cũng không có làm thêm điều thừa, khi đó còn lộ ra biểu tình dịu ngoan hiếm có từ trước đến nay. Thậm chí sợ hắn dây dưa, còn kéo một nam nhân anh tuấn ngay tại phòng bọn hắn làm chuyện kia, nam nhân kia thượng y phi thường mãnh liệt. Kiều cũng rất hợp tác, bị nam nhân chơi đến phóng đãng vặn vẹo, tiếng kêu cao thấp phập phồng, hình ảnh dâm loạn như vậy làm cho hắn ngũ lôi oanh đỉnh.

Kiều khi cùng hắn làm chuyện kia cũng sẽ như vậy mê luyến, nhưng xem ra thể xác cùng tinh thần mê luyến chỉ có hắn, Kiều thích là dung mạo của hắn mà thôi. Người đại diện cũng bởi vì khuôn mặt anh tuấn mà muốn hắn gia nhập giới giải trí. Nếu biết như thế hắn tình nguyện không cần dung mạo, như vậy cũng sẽ không có như bây giờ. Nhưng không có dung mạo như hiện tại, đích xác đem đến cho hắn rất nhiều phiền toái, vì phòng dọa đến người khác, bình thường hắn đều đội mũ.

Đêm nay máy quay từ một nơi bí mật gần đó tiến hành, máy quay phim chỉ quay hắn âm trầm bên cạnh, rồi tiếp là bị hành hung ngã xuống đất. Ngã xuống đất đau đến không nhúc nhích được, làm Tịch Nhạ Hoài đi đến bên cạnh hắn cũng quên đội mũ, liền như vậy trực tiếp đối diện hắn, khuôn mặt bại lộ dưới ánh mắt y, khó trách y sợ tới mức lập tức buông hắn ra.

Nhưng y phản ứng như vậy so với việc mặt lạnh với hắn vẫn thật là tốt. Hắn biết mình xấu, biết được dung nhan bị hủy hoại cũng đã chịu đả kích rất nặng, hắn không dám soi gương, không dám nhìn thẳng mặt ai, lại càng không dám đi ra khỏi nhà. Nhưng còn sống còn muốn ăn cơm, huống chi hắn còn muốn nuôi gia đình, thế là đành chịu đựng sợ hãi đi ra ngoài.

Trăm cay nghìn đắng vào công ty Quân Hào, ngay từ đầu sự xuất hiện của hắn hù rất nhiều người. Trong công ty người nhát gan thấy hắn sẽ phát run, gan lớn thì cảm thấy hắn xấu, không cho hắn sắc mặt tốt.

Hắn cũng thực cảm thấy tự ti, trong này thường độc lai độc vãng không trao đổi với ai, thoạt nhìn thực quái gở. Hắn không theo đồng nghiệp ăn cơm, nói chuyện với nhau cũng không ngẩng đầu, càng không nhìn mặt đối phương, sợ gương mặt xấu xí dọa đến bọn họ.

Mặc dù cẩn thận như thế trong công ty nhân viên vẫn như trước khai trừ hắn.

Nhưng hắn khi công tác làm hết phận sự, làm việc kiên định, trừ bỏ khuôn mặt xấu xí, không có tật xấu, Tân Đồ Hiên bác bỏ ý kiến của mọi người, để cho hắn an tâm lưu lại công ty làm việc.

Chỉ cần có thể đi làm là có tiền lương, vì thế hắn rốt cuộc nhẫn nại, coi như vừa mới bắt đầu đã xây dựng thói quen, dung nhan xấu xí sẽ không có đãi ngộ ngang hàng mọi người. Lâu cũng dần dần thích ứng, huống chi sự tình đã qua đi thật lâu, nếu không thoải mái, thống khổ cũng chỉ là hắn.

Sáng sớm hôm sau, Dung Thụy Thiên qua đến công ty, nghe theo quản lí an bài đi vào trường quay bộ phim “Kim Cương”.

“Kim Cương” là một bộ phim về buôn bán thuốc phiện, chủ yếu xoay quanh cảnh sát hình sự quốc tế Bác Hiến Minh nhận điều tra một vụ án trộm cướp, trong quá trình điều tra của hắn, nằm vùng truy ra nhiều bí mật phía sau. Bộ phim điện ảnh này với đội ngũ diễn viên cường đại, nổi tiếng đến nỗi làm cho người ta phải hoa mắt. Do tập đoàn Hoa Á đứng đầu đầu tư, dùng đủ kỹ xảo bán vé phòng chiếu. Có kỹ thuật đóng phim hạng nhất của Tịch Nhạ Hoài thủ vai chính hình cảnh, đồng thời có Tuyết Lê, Đan Ni Nhĩ, Liễu Thừa Phạm đều là minh tinh điện ảnh đang thời kỳ đỉnh cao. Sự gia nhập của bọn họ làm tuyến nhân vật chính của bộ phim có nhiều mối quan hệ phức tạp, từng hình ảnh trên phim đều làm lòng người mong đợi…

Đương nhiên, đạo cụ quay phim cũng cần rất nhiều, có thể trong phim chỉ có hai ba giây hình ảnh, nhưng bọn hắn lại cần chuẩn bị cả ngày để quay.

Ngày hôm nay cần dựng tại trường quay cảnh nam nữ diễn viên cùng nhau đi ăn tối, bởi vì là ban ngày lại quay cảnh buổi tối, cũng là để phối hợp với thời gian làm việc của Tịch Nhạ Hoài, đoàn làm phim đặc biệt đưa phần diễn của y quay trước.

Dung Thụy Thiên đem trường quay dọn dẹp sạch sẽ, liền đi kho đạo cụ mang lên trường quay bàn ăn. Cái bàn khá giản dị, chỉ cần đem cái chân dựng lên là có thể sử dụng, đồ ăn để trong hộp do hắn mang theo, chính là vài cái chân đều là bằng sắt, phi thường cồng kềnh, phải có người giúp đỡ mới thoải mái một ít, nhưng trường quay mọi người đều vội, cũng không đủ tốt để giúp người khác.

Dung Thụy Thiên mang theo hộp đồ ăn, kéo theo mấy cái chân bàn đi ra chỗ thang máy. Thang máy tựa hồ trục trặc, luôn đứng ở tầng ba mươi, nửa ngày cũng chưa thấy xuống dưới. Thời gian quay sắp đến, hắn đứng ở đó vô cùng lo lắng, trên đường còn nhận được một loại điện thoại thúc giục của chủ quản.

Bất đắc dĩ hắn đi sang thang máy bên cạnh, đó là thang máy chuyên dụng, không được phép mang hàng hóa vật dụng vào. Nhưng hiện tại bảy giờ, rất nhiều nghệ sĩ cũng chưa tới, tạm thời mượn dùng hẳn là cũng không có người phát hiện. Nếu bị phát hiện khó tránh nghe lời chửi rủa.

Dung Thụy Thiên có chút do dự, ngay lúc do dự phụ trách đạo cụ lại gọi điện thoại thúc giục, muốn hắn mau chóng đem chân bàn đi lên. Không có biện pháp nào khác hắn chỉ còn cách đi vào thang máy chuyên dụng, đi lên tầng mười lăm, cầu nguyện có thể mau chóng đi xong.

Thuận lợi đi qua được ba tầng. Dung Thụy Thiên mệt mỏi dựa vào thang máy, thang máy đột nhiên dừng lại, thân thể hắn nhất thời trở nên cứng ngắc, mới sớm ai đã dùng đến thang máy chuyên dụng.
Thang máy từ từ mở ra, ngoài cửa đứng một dáng người thoáng quen thuộc. Thân ảnh cao gầy, nam nhân có khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất tao nhã, một đôi con người màu lam nhạt cường thế mang theo chút tà khí. Y mặc áo GUCCI màu lam cùng vest màu đen, quần dài. Áo sơmi kia chất liệu tương đương đẹp đẽ quý giá, tinh xảo. Hơn nữa thân hình cao ngất, sợi tóc đen cùng khóe mắt lăng lệ, nổi bật lên khuôn mặt tuấn mỹ không tỳ vết. Phong độ nhẹ nhàng, giống như hình trên tạp chí mới chụp, như một người mẫu quốc tế.

Nam nhân bên cạnh có ba trợ lý, một người vệ sỹ bộ dáng như trợ lý đi theo bên cạnh hắn, bảo hộ lấy an toàn quanh thân hắn, người trợ lý khác lại cầm âu phục của hắn, xách theo hai cái túi LV, một trợ lý cuối cùng đang cầm cà phê đi theo hắn.

Nam nhân thần sắc lạnh như băng đứng ở giữa bọn họ, giống như đế vương từ trên cao nhìn xuống, không biết những người khác vì hắn bận rộn, chính là cứ thế nghe điện thoại, tựa hồ đang nói về công việc, cùng đối phương nổi lên tranh cãi, sắc mặt có chút không tốt.

Vương trợ lý tay cầm cafe, ánh mắt lạnh như băng trừng Dung Thụy Thiên trong thang máy, giống như đang chất vấn phạm nhân: “Ngươi không biết thang máy không được phép chuyển hàng sao?”

Dung Thụy Thiên cúi đầu.

Thấy hắn lặng yên không nói, Vương trợ lý càng tức giận: “Tháng máy chở hàng bên cạnh sao ngươi không dùng, hay mắt có vấn đề nên không thấy, còn không mau mang đồ của ngươi đi ra ngoài!”

“Ta lập tức đi ra ngoài.” Dung Thụy Thiên biết cái chân bàn chiếm hơn phân nửa không gian trong thang máy, muốn nhanh kéo cái chân bàn đi ra, nhưng nó vừa nặng lại dài, chuyển vào đã khó, đem ra lại càng phải cố hết sức.

“Ngươi động tác có thể nhanh hơn một chút, chúng ta đang rất vội?” Vương trợ lý nhìn thấy gương mặt xấu xí của Dung Thụy Thiên, thần sắc không kiên nhẫn lại càng thêm chán ghét, sao người như thế lại có thể đi làm tại công ty giải trí được.

“Hảo.” Dung Thụy Thiên vội đáp ứng.

Vương trợ lý lại không ngừng thúc giục hắn: “Động tác nhanh lên! Thời gian của chúng ta rất quý, ngươi như vậy trì hoãn, hỏng chuyện của chúng ta bồi thường sao được?”

“Thực xin lỗi.” Dung Thụy Thiên thần sắc kích động, trừ xin lỗi không biết phải nói gì.

“Còn rảnh để giải thích không bằng nhanh đi ra ngoài!”

Dung Thụy Thiên cũng muốn sớm đi rời đi, nhưng bả vai vô cùng đau đớn, toàn thân đều ra một tầng mồ hôi lạnh, chưa kịp lau đi, phía sau đột nhiên vang lên âm thanh của Tịch Nhạ Hoài: “Không cần mang ra, cứ để ở bên trong đó đi.” Những lời của hắn thật bình tĩnh lại tao nhã, giống đang nói về chuyện râu ria ngoài lề, nhưng nhóm trợ lý bên cạnh lại hoảng sợ!

“Này…” mấy người đưa mắt nhìn nhau không biết Tịch Nhạ Hoài vì sao vừa cúp điện thoại liền mở miệng, còn muốn nam nhân xấu xí trong thang máy không cần đi ra.

Tịch Nhạ Hoài nhìn biểu tình đổ mồ hôi của Dung Thụy Thiên, bỗng nhiên nhớ tới hắn là diễn viên tạm thời tối hôm qua, thế là quay lại người người trợ lý bên cạnh nói: “Ta về phòng nghỉ trước, các ngươi đi thang máy bên cạnh lên đi.”

“Điều này không được, kia rất nguy hiểm!” Vị vệ sỹ bộ dáng giống trợ lý sắc mặt đại biến, cách đây không lâu, cũng có người hâm mộ hóa trang bộ dáng kỳ quái để tiếp cận hắn.

Tịch Nhạ Hoài không để ý bọn hắn, giống quý tộc tao nhã đi vào thang máy, ấn chọn tầng hai mươi, cửa thang máy khép lại, vững vàng bắt đầu đi lên. Thần sắc hắn tự nhiên đứng cạnh Dung Thụy Thiên, người chưa cùng hắn nói chuyện hoặc có ý chào hỏi gì.

Trong trường quay với hắn mọi người đều là đồng nghiệp, chẳng qua hắn ít ở, bất quá là vừa lạ vừa quen mọi người ở đây. Mà Dung Thụy Thiên tối qua cũng là diễn viên tạm thời đóng cùng, thấy y cùng tổ đạo cụ dọn dẹp toàn bộ phim trường toàn những đạo cụ cồng kềnh, nếu đuổi y đi ra ngoài thang máy thật hơi quá phận.

Chính là bầu không khí có chút kỳ quái, nói thật, bất luận kẻ nào thấy hắn đều kiềm không được bám dính lấy, không ngừng yêu cầu chụp ảnh chung, không ngừng yêu cầu kí tên. Thậm chí có ít người mạnh bạo hơn còn giống như muốn ôm lấy hắn. Mà từ lúc hắn tiến vào thang máy Dung Thụy Thiên liền đứng ở một góc, như tránh không kịp giữ một khoảng cách với hắn, cũng không có có ý tứ sẽ phản ứng lại với hắn.

Hắn không khỏi nhìn về phía Dung Thụy Thiên, từ lên xuống dưới đánh giá một phen, chỉ có thể dùng quá âm trầm ba chữ để hình dung y. Cứ việc như vậy hình dung cũng không hẳn đúng, nhưng hắn tìm không thấy từ khác miêu tả.

Y mặc phong phanh áo sơmi màu đen, thân thể có vẻ thon dài tựa vào góc thang máy, mũ màu đen che đi hơn phân nửa gương mặt kia, theo góc độ của hắn chỉ nhìn được từ đôi môi như cánh hoa của y đến cằm. Tay áo sơ mi của hắn nổi lên cuồn cuộn, lộ ra một cổ cánh tay màu đồng, cánh tay kia thật rắn chắc, cơ thể đường nét rõ ràng lại rất đẹp.

Tay y cứng ngắc đỡ bên chân giá, cánh tay máu đồng kia nổi lên một tầng mồ hôi ướt át, nhìn ra được y thường xuyên làm công việc chân tay, chỉ nhìn cánh tay cũng biết thân thể thật xốc vác.

Tựa hồ nhận thấy được ánh mắt của hắn, Dung Thụy Thiên quay đầu đi, vẫn như trước không có ý tứ chào hỏi hắn, thậm chí còn giả bộ như không thấy hắn.

Tịch Nhạ Hoài cảm thấy có hứng thú, nâng lên khóe mi, thu hồi ánh mắt càn rỡ của mình, tổng kết lại nam nhân trước mắt không chỉ có khuôn mặt xấu xí, còn quá an phận âm trầm, một chút cũng không làm cho người ta thích.

 

Hết Chương 2

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here